Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Soái ca muốn đi truy tìm bạn gái?”

Mở cửa xe, Quý Thành Hạo vừa ngồi vào đằng trước bên cạnh tay lái đã nghe thấy người lái xe nói với anh như vậy. Anh còn không kịp phản ứng, lão Vương lại tiếp tục nói thêm.

“Làm như vậy là được rồi.” Anh ta tán dương nói: “Bạn gái của cậu xinh đẹp như vậy, giống như búp bê làm bằng gốm sứ, cậu hẳn phải cẩn thận nâng niu trong lòng bàn tay mới đúng, làm sao có thể làm người ta khóc, khóc đến ngay cả tôi đây không liên quan gì cũng nghĩ đem cậu chộp đánh cho một trận? may mà cậu còn muốn đi tìm, nếu không chờ bạn gái xinh đẹp của cậu bị người đàn ông khác theo đuổi rồi, cậu hối hận cũng không kịp.”

Nghe toàn bộ lời nói, Quý Thành Hạo chỉ nghe thấy cái chữ “Khóc” này.

Cô bé kia thật sự khóc? Anh vừa khó hiểu lại khiếp sợ vì sao cô lại khóc. Là khi rời khỏi công ty trên đường phát sinh chuyện gì, hay là………Tâm tình trở lên hỗn loạn trước nay chưa từng có, anh quay đầu nhìn cảnh đêm phía ngoài cửa sổ xe không ngừng lui về phía sau, lại đồng thời thấy chiếu ở trên cửa sổ thủy tinh là hình ảnh anh nhíu mày thật chặt. Anh lo sợ bất an.

Làm sao có thể?

Có thể sao?

Rất không có khả năng đi?

Nhưng—— Quý Thành Hạo cảm thấy đầu óc của mình sắp muốn nổ tung đến nơi, có khả năng như vậy sao, có thể sao, không có khả năng nhưng trong đầu anh luân phiên xuất hiện suy nghĩ mơ hồ, cơ hồ muốn đem đầu của anh làm vỡ tung.

Mà làm anh buồn bực là, những suy nghĩ nhỏ nhặt cũng không giúp gì được, bởi vì anh không muốn miệt mài theo đuổi ý nghĩ đó.

Chuyện gì vậy? Chuyện này có thể sao? Chuyện này rất không có khả năng đi, anh hoàn toàn không dám nghiên cứu hay nghĩ lại.

Hừ, giống như thế này là có thể làm như chuyện gì cũng không biết, thật sự là buồn cười quá!

Khóe miệng khẽ xả, anh lộ ra một chút châm chọc cười nhạo mình, tiếp theo lại nhắm mắt lại, thong thả hít sâu. Một lúc sau, lại lẳng lặng chờ trong chốc lát mới mở mắt.

Hỗn loạn thối lui, thanh minh tái hiện.

Bình tĩnh vững vàng thay thế được bất an không yên.

Anh một lần nữa tự hỏi, đúng bệnh hốt thuốc.

Mặc kệ cô bé kia có biết hay không, lúc cô khóc chạy khỏi nhà anh, cô hẳn là đã phát hiện chính mình với anh không chỉ có tình anh em mà thôi, cho nên cô mới có thể thương tâm như vậy.

Cho nên vấn đề hiện tại cũng không phải ở trên người cô bé, mà ở chỗ anh đối với cô bé tồn tại tâm tính gì.

Anh từ nhỏ đã nhận thức cô là tiểu muội muội, nếu anh nhớ không lầm, anh còn từng giúp cô đổi tã, xem qua cô trần truồng, hơn nữa số lần còn nhiều đến không đếm được.

Tiểu cô bé dần dần lớn lên, từ trẻ con nhỏ xinh đẹp biến thành cô bé đáng yêu, từ cô bé đáng yêu biến thành con khỉ khiến người ghét, từ con khỉ khiến người ghét biến thành dã cô bé bất tuân, một đường thay đổi, anh đều chính mắt thấy cũng tham dự trong đó, thẳng đến khi cô di cư đi nước ngoài.

Mười năm thời gian có thể thay đổi rất nhiều sự việc, như từ việc ba già đi vì chuyện gia đình mà hoàn toàn mặc kệ mọi chuyện của công ty, cùng với anh từ mệnh tốt biến thành số khổ trở thành người nối nghiệp, còn có cô bé theo bên người không có một chút hương vị con gái, dã cô bé, biến thành đại mỹ nữ cả người đều tràn ngập sức quyến rũ mê người, lại làm anh đau đầu không thôi - cô bé hai mặt.

“Nhớ năm tôi cùng lão bà của tôi cũng từng….”

Lão Vương từ lúc anh lên xe sau liền nói chuyện tình yêu không ngừng, nhưng mà mặc kệ anh ta nói gì, chuyện của anh ta không hề ảnh hưởng đến gì đến tình trạng của anh.

Xe đi một chút rồi ngừng lại, rốt cuộc dừng lại ở trước cửa khách sạn lớn đèn đuốc sáng trưng, mà anh vẫn không để ý đến.

“Chính là nơi này.” Lão Vương quay đầu hướng anh nói: “Bạn gái của cậu vốn là muốn ở một gian nhà trọ nhỏ vừa phá lại vừa cũ, nhưng mà cô ấy nguyện ý nghe theo lời khuyên của tôi, tôi liền đem cô ấy đến đây.”

“Cám ơn ông.” Quý Thành Hạo gật đầu nói, sau đó theo trong bóp da rút ra một ngàn đưa cho anh ta, “Không cần thối lại.”

“Vậy cám ơn.” Lão Vương vẻ mặt tươi cười nhận lấy tiền.

Quý Thành Hạo xuống xe đi vào trong khách sạn, trực tiếp đi hướng quầy phục vụ.

“Phiền toái anh, tôi nghĩ tìm một người bạn mới đến đây nghỉ lại, tên cô ấy là Nhâm Cấm Hồng.” Anh nói với nhân viên quầy.

“Được, xin đợi một chút.” Nhân viên quầy nói xong lập tức dùng Computer tra tìm tư liệu khách trọ, sau đó lấy siêu điện thoại ấn vài con số.

Quý Thành Hạo nén lại tư tưởng đứng ở ngoài quầy chờ.

Một lát sau, nhân viên quầy đem phone treo, sau đó ngẩng đầu nói với

“Thực xin lỗi, không ai nghe điện thoại.”

“Cho tôi dãy số gian phòng của cô ấy, tôi trực tiếp đi qua tìm cô ấy.” Hắn nói.

“Điểm ấy không có cách nào thực hiện được.”

“Vì sao không có cách nào? Tôi cũng không có yêu cầu các anh mở cửa phòng của cô ấy cho tôi đi vào, chính là muốn dãy số của gian phòng cô ấy, chính mình đi qua tìm mà thôi.”

“Thực xin lỗi, đây là quy định của công ty, không thể lộ ra tư liệu của khách trọ, bao gồm dãy số phòng, trừ phi khách trọ có dặn dò trước cũng từng cho phép mới được.”

“Đáng giận!” Quý Thành Hạo khỏa giận không thể át đánh xuống mặt bàn quầy.

“Phát sinh chuyện gì?” Một người đàn ông như là quản lí theo bên trong phía sau quầy đi ra hỏi.

“Quản lí.” Thanh âm như được cứu vớt. “Vị tiên sinh này muốn tìm một bằng hữu ở khách sạn của chúng ta, tôi thay anh ta gọi điện thoai, nhưng trong phòng Nhâm tiểu thư cũng không có nghe điện thoại, cho nên vị tiên sinh này — “

“Nhâm tiểu thư? Là đêm nay mới đến tìm nơi ngủ trọ Nhâm Cấm Hồng tiểu thư sao?” Quản lí đột nhiên cắt ngang cô ta nói.

Trừng mắt nhìn, nhân viên quầy sững sờ gật đầu. “Đúng.”

“Vị tiên sinh này, nếu anh có việc gấp muốn tìm Nhâm tiểu thư, tôi có lẽ muốn nói với anh một tiếng thật có lỗi, bởi vì cô ấy vừa mới rời đi.” Quản lí chuyển hướng Quý Thành Hạo giải thích.

“Ý của anh nói là, cô ấy đã trả phòng không ở tại nơi này?” Quý Thành Hạo ngăn chặn không được kích động hỏi.

“Không phải.” Quản lí nhanh chóng trả lời, “Nhâm tiểu thư vẫn là ở tại nơi này không sai, chính là cô ấy ước chừng ở một giờ trước đi ra ngoài, cho nên điện thoại trong phòng mới có thể không có người nghe.”

“Quý Thành Hạo khi nghe vậy, không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi “Anh có biết cô ấy đi đâu sao?”

“Thật có lỗi.” Quản lí vẻ mặt xin lỗi lắc lắc đầu với anh.

Mày khẽ nhăn, thoáng suy tư sau, anh đem ánh mắt chuyển hướng trong đại sảnh chỗ người nghỉ ngơi ở sô pha hỏi: “Tôi có thể ngồi ở chỗ này chờ cô ấy sao?”

“Đương nhiên.” Quản lí lập tức gật đầu.

Vì thế Quý Thành Hạo liền tuyển một chỗ nhìn theo ngoài cửa lớn, anh có thể thấy rõ ràng mỗi một người bước vào cửa lớn khách sạn, sau đó một bên liền ôm cây đợi thỏ chờ cô trở lại, một bên tiếp tục tự hỏi những chuyện vừa rồi ở trên tắc xi, anh thủy chung chưa suy nghĩ ra đáp án của vấn đề —— anh có thể cùng cô trở thành một đôi tình lữ sao?

Thời gian càng lúc càng trễ, Quý Thành Hạo cúi đầu nhìn về phía đồng hồ tần suất cũng càng ngày càng cao.

Đã muốn hơn mười một giờ, anh là khoảng 9 giờ đến nơi đây, căn cứ vào thời gian quản lí nói, cô có lẽ là ở 1 giờ phía trước hắn đến thì đi ra ngoài, cũng là khoảng 8 giờ.

Từ 8 giờ đến bây giờ hơn 11 giờ, đã đi qua hơn 3 giờ, Nhâm Cấm Hồng cô bé kia rốt cuộc là chạy đi nơi đâu lêu lổng, vì sao đến bây giờ vẫn chưa trở lại?

Cô có thể hay không đã xảy ra cái gì ngoài ý muốn?

Ý nghĩ này đột nhiên tiến vào trong đầu, lại dưới một giây bị anh lắc đầu vứt đi, cự tuyệt tiếp nhận khả năng này.

Không, sẽ không, anh nói cho chính mình. An ninh Đài Loan mấy năm gần đây có lẽ thay đổi kém một chút, nhưng cũng còn không kém như vậy, hơn nữa hiện tại mới 11 giờ mà thôi, trên đường cái còn có xe chạy như mắc cửi, phía trước càng nhiều, cho nên không có khả năng phát sinh truyện gì.

Như vậy cô rốt cuộc đi nơi nào, hiện tại người đang ở nơi đâu?

Nhà ăn, tiệm cà phê, rạp chiếu phim, công ty bách hóa, quán bar, quán ăn đêm, bất luận một chỗ đều có khả năng.

Lần đầu tiên, Quý Thành Hạo đối với Đài Loan phồn hoa lại nhiều tiền tiêu xài thích sống về đêm cảm thấy thật khó chịu.

Theo thời gian càng lúc càng trễ, biểu tình trên mặt anh càng lúc càng thối, làm cho nhân viên phục vụ khách sạn công tác ở trong đại sảnh, người người thần kinh căng thẳng, lo lắng khách quý của bọn họ nếu không trở về, khách sạn chỉ sợ cũng sẽ bị Satan hủy đi.

Nhanh trở về chút đi, nhanh trở về chút đi, nhanh trở về chút đi……….Có lẽ niệm lực thật sự dùng được, ở đoàn người đồng tâm hiệp lực cầu nguyện xuống, khách quý của bọn họ, cục cưng, khách trọ xinh đẹp rốt cuộc xuất hiện ở ngoài cửa lớn khách sạn.

Đoàn người còn không kịp thở ra khẩu khí kia vẫn ngạnh ở yết hầu, đúng lúc này người ngồi trên sô pha làm thần kinh mọi người buộc chặt Quý Thành Hạo đã nhanh chóng vọt đến trước cửa lớn của khách sạn, chế trụ Nhâm Cấm Hồng liếc thấy anh xuất hiện mà kinh hách trợn tròn hai mắt

“Em chạy đi đâu?” Anh vẻ mặt phẫn nộ hướng cô quát.

Trừng mắt nhìn, Nhâm Cấm Hồng vẫn bởi vì anh đột nhiên xuất hiện mà kinh ngạc quá độ đang thừ người, không thể trả lời vấn đề của anh.

“Em uống rượu?” Ngửi được mùi rượu dày đặc trên người cô, anh nháy mắt lại rống ra tiếng.

Cô vẫn như cũ không thể phản ứng, nhưng lái xe đưa cô về cũng không phải là như vậy.

“Này, buông cô ấy ra!” Nhanh chóng nhảy xuống tòa điều khiển một người đàn ông bước vòng qua đầu xe đã chạy tới, hướng anh mở miệng quát.

“Tránh ra, đừng động việc không liên quan tới mình.” Quý Thành Hạo lạnh lùng liếc mặt nhìn anh ta.

“Cô ấy là bạn của tôi.” Tự cho mình là anh hùng cứu mỹ nhân người đàn ông gắt gao chế trụ tay anh.

“Tránh ra.” Quý Thành Hạo nói lại lần nữa.

“Người nên đi là anh.” Người đàn ông dùng sức túm ra tay anh, đồng thời đem mỹ nữ đêm nay thật vất vả mới chiến thắng được quần hùng kéo vào trong lòng, hướng tên tự nhiên xuất hiện tuyên cáo chính mình đêm nay có được quyền.

Quý Thành Hạo duệ mắt nhíu lại, hắc đồng ngắm nhìn, ánh mắt không tự chủ được dừng lại ở trên tay đối phương đang ôm bên hông Nhâm Cấm Hồng, lạnh như lưỡi dao sắc bén.

“Lấy tay ra.” Anh thong thả nói.

“Dựa vào cái gì?” Đối phương sẵng giọng.

Hắn đem ánh mắt thong thả chuyển qua trên mặt đối phương, nguyên bản biểu tình phẫn nộ đã không còn gặp nữa, toàn thân toát ra một loại âm tư lãnh khốc, vẻ mặt làm người ta không rét mà run.

Người đàn ông bị dọa lùi một bước nhỏ, vốn định thu tay lại, lại không cam lòng đem mỹ nữ thật vất vả mới được đến chắp tay đem cho người ta. Đang lúc anh ta hết sức do dự, mỹ nữ trong lòng hợp thời lên tiếng giải cứu anh ta.

“Anh vì sao ở trong này?” Rốt cuộc bình phục tâm tình, Nhâm Cấm Hồng mặt không chút thay đổi hỏi.

Quý Thành Hạo ánh mắt chuyển qua trên mặt cô, vẻ mặt đột nhiên trở nên âm tình khó dò.

Anh nhìn cô không chuyển mắt, thong thả mở miệng mệnh lệnh nói: “Theo anh trở về.”

Cô kiên định lắc đầu.

“Em đã tìm được chỗ ở mới, cho nên không cần về sau lại phiền toái anh, Quý đại ca.”

Quý đại ca? Quý Thành Hạo híp lại hai mắt nhìn chằm chằm cô.

Trước đây anh muốn cô gọi như vậy thì cô sống chết không chịu kêu, luôn không lớn không nhỏ mang cả tên cả họ gọi anh Quý Thành Hạo, hiện tại đột nhiên gọi anh như vậy, điều này đại biểu cái gì? Cô muốn dùng cách này xác định biên giới cho quan hệ hai người bọn họ sau này sao?

Cằm anh không tự giác trừu nhanh.

“Anh không cảm thấy là phiền toái.” Anh nói.

“Nhưng em sẽ cảm thấy ngượng ngùng, quấy rầy đến thời gian anh cùng bạn gái ở chung.”

“Trần thư kí không phải bạn gái anh.” Anh nhanh chóng nói, không xác định chính mình giọng điệu vì sao nghe qua cảm giác giống như thực nóng vội.

“Là em nói sai rồi, em phải nói quấy rầy đến thời gian ở chung của anh cùng các cô bạn gái của anh mới đúng. Anh luôn luôn gọi những người đó là bạn nữ, mà không phải bạn gái.” Cô bất vi sở động tiếp tục lấy phương thức vẻ mặt không chút thay đổi ứng đối.

Quý Thành Hạo đột nhiên chợt cứng lại. Trước đây anh mắc mớ gì lại đem những chuyện chết tiệt này nói với cô nha?

Đáng giận!

Tạm thời khôg nghĩ ra được nên nói với cô cái gì, anh đem ánh mắt quay lại cái kia hỗn đản đến bây giờ còn dám can đảm tiếp tục đem móng vuốt sói đặt ở trên người cô.

“Lấy tay ra, đừng cho tôi nói thêm một lần nữa.” Âm thanh anh lãnh liệt cảnh cáo, có điểm giận chó đánh mèo.

“Không cần phải để ý đến hắn, chúng ta đi.” Cô thế nhưng nói với hỗn đản kia như vậy, sau đó lôi kéo đối phương tiến vào khách sạn.

“Đứng lại!” Anh đột nhiên ngăn trở đường đi của bọn họ, gân xanh ở dưới da nhảy lên. “Em muốn kéo hắn đi chỗ nào?” Anh chất vấn cô.

“Quay về phòng em.” Cô trả lời trực tiếp.

Gân xanh ở dưới làn da tựa hồ ở trong nháy mắt biến thô to gấp đôi.

“Em không cần phải làm anh nổi giận như vậy.” Anh trừng mắt cô, nhịn không được nghiến răng nghiến lợi.

“Vì sao em lại muốn chọc giận anh?” Cô hỏi lại anh.

“Bởi vì——“ Anh dừng lại muốn nói lại thôi.

“Bởi vì sao?” Cô không chuyển mắt nhìn anh, trong lòng đột nhiên phát lên một chút tro tàn lại cháy hi vọng.

Anh không phải đã phát hiện tình ý cô đối với anh chứ? Sở dĩ nhanh như vậy đuổi tới nơi này, hơn nữa lại đối địch với đàn ông bên người cô, là vì anh đối với cô cũng có loại cảm giác này, cô có thể nghĩ như vậy sao?

Cô hi vọng anh nhanh chút trả lời vấn đề của cô, chỉ cần anh nhìn thẳng cũng hiểu được tình cảm cô đối với anh, như vậy có lẽ cô còn có một chút hi vọng. Cô hi vọng cầu nguyện.

Cô không chuyển mắt nhìn anh, chờ anh trả lời. Nhưng anh lại trầm mặc không nói, cuối cùng thậm chí còn hơi nhếch môi cánh hoa, sau đó ánh mắt bỏ qua một bên.

Tựa như quay đầu lại bị người ta rót vào một thùng nước đá lạnh buốt, Nhâm Cấm Hồng trong nháy mắt lạnh từ đầu đến chân, ngay cả tâm đều lạnh.

Cô không hiểu, tâm đã muốn vết thương buồn thiu vì sao còn có thể cảm thấy đau?

Cô không hiểu, đều đã muốn thông suốt vì sao vẫn còn có thể bị đả kích?

Cô không hiểu, cô thậm chí ngay cả đàn ông đều mang về, quyết định hoàn toàn hết hi vọng, ở nơi này chấm dứt yêu say đắm với anh, vì sao còn có thể cảm thấy bị thương, đau lòng, khó chịu đến không thể hô hấp?

Thân thể dưới kinh hoảng, cô đem chính mình tiến sát trong lòng người đàn ông bên cạnh, tìm kiếm dựa vào.

“Chúng ta đi thôi.” Cô kề sát anh ta nói.

Mỹ nữ yêu thương nhung nhớ vô lực dựa vào chính mình, là đàn ông đều ở trong nháy mắt mất hồn, làm cho nửa người dưới thay thế lí trí cùng tự hỏi.

“Được.” Người đàn ông lập tức vui vẻ gật đầu, đồng thời đưa tay gắt gao ôm eo nhỏ mềm mại của mỹ nữ, khẩn cấp quay đầu tìm kiếm vị trí chỗ thang máy khách sạn, sau đó nhanh chóng đi tới.

Nhưng bước tiến của anh ta chỉ tổng cộng có hai bước mà thôi, bởi vì ngay lúc anh ta bước ra ba bước, sau cổ đột nhiên bị người nắm chặt, anh ta quay đầu chỉ nhìn thấy mặt Satan, cả người đã bị nâng lên vứt bay ngã ra.

Đau đớn không đủ đề hình dung cảm giác của anh ta, sợ hãi, hoảng sợ, khiếp sợ, nhãn mạo kim tinh, mẹ, cứu con!

Anh ta không biết chính mình bị vây ở cái loại này giống như tận thế sắp đến hoảng sợ trong bao lâu, chỉ biết lúc anh ta hơi chút phục hồi tinh thần lại, mỹ nữ cùng cái người làm người giống như Satan làm người ta sợ kia đã không thấy bóng dáng.

Dùng sức đem cô đẩy mạnh vào trong phòng khách sạn lại dùng sức đóng sầm cửa phòng, Quý Thành Hạo xoay người tức giận trừng mắt nhìn cô bé sắp làm anh tức chết, đồng thời dùng sức phun khí, phát tiết này đủ để cho cảm xúc phẫn nộ của anh muốn vỡ mạch máu.

Hắn rốt cuộc nên làm gì với cô bây giờ? Cô làm sao có thể dựa sát vào trong lòng một người đàn ông như vậy? Anh— phi, anh thật sự rất muốn giết người! Giết tên hỗn đản vừa rồi, cũng giết cô!

“Em rốt cuộc muốn thế nào?” Anh trợn mắt cùng cô đang trừng mắt nói.

“Em chỉ là muốn tìm một người đàn ông lên giường cùng mình mà thôi, anh cũng muốn theo giúp em sao?” Nhâm Cấm hồng cũng rất tức giận, trực tiếp nói bừa trả lời.

Cô muốn hỏi anh rốt cuộc muốn như thế nào, nếu đối với cô không tình không ý, vì sao không lăn xa một chút, để cô làm chuyện chính mình muốn làm, hoàn toàn đem anh quên đi? Không biết lòng của cô, vậy mà còn tự cho là mình quan tâm với cô, anh chẳng biết điều này cũng là tàn nhẫn nhất thương tổn lớn nhất với cô sao?

“Em——“ Anh dùng toàn lực nắm chặt nắm tay miễn cho chính mình thật sự động thủ đi bóp chết cô. “Không nên nói lung tung.” Anh nghiêm khắc hướng cô gầm lên.

“Em chỉ là nói thật, nếu anh không có biện pháp theo giúp em, vậy thì để em đi tìm người khác.”

Cô lướt qua anh nghĩ đi ra ngoài, lại bị anh một phen kéo trở về.

“Em rốt cuộc muốn thế nào?” Anh lại lớn tiếng hướng cô rít gào.

“Em chỉ muốn tìm người lên giường.” Cô cũng rít gào trả lời.

Sau đó hai người giận không thể át nhìn chằm chằm vào đối phương, không ai nhường ai, cứ như vậy giằng co nửa ngày.

“Không cần làm ra chuyện sẽ làm chính mình hối hận.” Sau một lúc lâu, anh nghiêm mặt nói.

“Em sẽ không hối hận, cho dù hối hận cũng không phải chuyện của anh.” Cô tuyệt nhiên nói.

“Cô bé!” Anh không ngăn chặn được lại bật ra tiếng quát, thật là vừa tức vừa giận, không biết nên nói cái gì mới có thể làm cho cô lí trí một chút.

Có lẽ anh căn bản không cần nói cái gì, trực tiếp lấy dây trói lại đem cô về nhà, rồi đem cô đóng gói đuổi về Vancouver cho ba mẹ cô quản giáo là được, xong hết mọi chuyện.

Nhưng không được, nếu anh thực đem cô đưa trở về, cô sẽ gặp phải khả năng chính là phải kết hôn, anh không muốn thấy cô bị bức bách, hơn nữa chết tiệt, anh thế nhưng có loại cảm giác không muốn cô gả cho người khác.

Không muốn cô gả cho người khác? Chẳng lẽ phải gả cho anh sao? Anh đột nhiên dùng sức lau mặt.

“Chúng ta nói chuyện được không?” Anh hít sâu một hơi làm cho chính mình bình tĩnh nói với cô.

“Chúng ta có cái gì để nói?” Cô vẻ mặt lạnh nhạt hỏi.

Anh nhắm mắt lại hít sâu một hơi sâu, rốt cuộc không đếm xỉa nói: “Nói về quan hệ của chúng ta, nói cảm tình của em đối với anh.” Còn có, muốn làm rõ ràng cảm tình anh đối với cô.

Nghe thấy lời anh nói, cô đột nhiên mân nhanh miệng trầm mặc không nói, trên mặt biểu tình theo lạnh nhạt trở nên cứng ngắc nghi hoặc, lại đến mặt không chút thay đổi.

Sau một lúc lâu.

“Anh không phải tính vĩnh viễn làm bộ như không biết, không để ý sao?” Cô xem hắn hỏi.

“Anh không tính như vậy, anh chỉ là có chút hỗn loạn, cần chút thời gian đến tự hỏi mà thôi.”

Hắn cào cào tóc, trong giọng nói có một chút nóng nảy.

“Có lẽ anh không cần phải tự hỏi, chỉ cần làm như không biết, sau đó xoay người rời đi là được. Dù sao em vốn không phải là trách nhiệm của anh.” Nhẹ nhàng đẩy tay anh đang cầm tay cô ra, cô dùng giọng điệu lạnh nhạt và xa cách đề nghị với anh, không nghĩ lại bởi vì thất vọng mà bi thương.

Một cỗ tức giận đột nhiên thổi quét mà đến, làm cho anh nhanh chóng cánh tay vừa mới giẫy ra khỏi tay anh của cô.

“Em nhất định phải như vậy sao? Chẳng lẽ anh không thể có thời gian tự hỏi, trước tiên nhất định phải quyết định muốn hay không chấp nhận cảm tình của em sao?” Anh vừa giận lại phiền chán hướng cô quát.

“Đối với chuyện quan hệ nam nữ, anh cũng không tự hỏi.”

“Đó là bởi vì những người đó không phải là em, không phải người từ nhỏ đến lớn anh vẫn xem làm em gái yêu thương, chăm sóc!” Một chút, anh lại lần nữa sửa lấy giọng điệu bình tĩnh, khẩn thiết nói với cô: “Cô bé, cho anh một chút thời gian, anh không muốn không làm rõ cảm tình chính mình đối với em, liền qua loa quyết định. Anh không muốn thương tổn em, em hiểu không?

Nhâm Cấm Hồng nhớ…..quá nói cho anh, kì thật cô cũng sớm thương tích đầy mình.

“Anh cần bao lâu thời gian?” Cô hỏi anh.

“Anh không biết.” Anh do dự, thành thật trả lời.

“Cho nên, nếu anh cả đời đều không làm rõ được, em sẽ chờ cả đời sao?”

Quý Thành Hạo ngẩn ra, đột nhiên cau chặt mày.

Anh không có lo lắng đến điểm này, hơn nữa chết tiệt là, tuy rằng nói loại này cả đời cách nói rất không có khả năng, nhưng theo tình trạng từ trước anh liên tục hỏi 3, 4 giờ vẫn không thể làm rõ ràng tình huống, anh thật sự có khả năng dùng “Cả đời” đều không làm rõ được chuyện này.

“Hôn em.” Cô thình lình mở miệng nói.

“Cái gì.” Anh ngẩn ngơ.

“Hôn em,” Cô lấy giọng điệu kiên định nói: “Nếu anh đã nghĩ không được, vậy trực tiếp dùng thân thể xác định cảm giác, sau đó cho em biết đáp án của anh, bởi vì kéo dài đối với em mà nói cũng là một loại thương tổn.”

Kéo dài cũng là một loại thương tổn? Anh kinh ngạc nhìn cô, không thể không đồng ý là cô nói đúng vậy, bởi vì dễ dàng mà nói, anh tuyệt đối sẽ bởi vì chờ đợi mà nổi điên, nhưng hôn cô?

Ánh mắt anh không tự chủ được dừng ở trên môi anh đào mềm mại đỏ bừng của cô, đột nhiên có loại cảm giác miệng đắng lưỡi khô.

Phi, anh là cầm thú sao? Chính mình vẫn nói luôn mồm nói cô là em gái, kết quả lại đối với cô có tình dục, không chỉ là hiện tại, đêm ở nhà trước đó lúc bên ngoài có cơn dông lớn cũng vậy, mà cũng vì chuyện này một tuần này anh đều liều mạng trốn cô, không nghĩ cùng cô ở cùng một chỗ dưới mái hiên.

Đáng giận, anh là biến thái sao? Hay là anh đối với cô cảm tình đã muốn biến chất, chính là anh không muốn thừa nhận, không nghĩ phá hư quan hệ vốn có mà thôi?

Một đứa em gái, đã trở thành một phụ nữ trưởng thành, anh có chân chính xác định được, rốt cuộc là em gái hay là phụ nữ?

Hôn cô?

Anh thực nên làm như vậy sao?

Môi của cô hồng nhuận đẫy đà, thoạt nhìn vừa mềm mại lại tràn ngập thủy cảm, không biết hôn lên có phải hay không cùng thoạt nhìn mềm mại giống nhau, xinh đẹp giống nhau?

Chết tiệt, anh hiện tại cả đầu đều nghĩ đến cảm giác hôn cô, nếu không thể đến một cái cảm giác, anh đêm nay khẳng định trăm phần trăm sẽ mất ngủ. Cho nên lại một lần sáng tỏ nữa căn cứ chính xác, kéo dài thật là một loại thương tổn.

Quên đi, vẫn là làm đi, anh phải tìm ra đáp án.

“Được.” Nhìn cô đứng ở tại chỗ không nhúc nhích nhìn anh, anh bỗng nhiên gật đầu, sau đó lui ra phía sau hai bước, đặt mông ngồi vào trên giường.

“Lại đây.” Anh nói.

Nhâm Cấm Hồng nháy mắt ngừng thở, cảm giác trái tim ở trong nháy mắt nhảy đến yết hầu. Tuy rằng hôn môi là cô mở miệng đề nghị, nhưng thật muốn làm, cô vẫn là sẽ khẩn trương— không, thật là khẩn trương, nhưng cô sẽ không nói cho anh biết. Cho nên chỉ dừng một giây, cô kiên định bước về phía anh.

“Ngồi xuống.” Anh vỗ vị trí bên cạnh nói.

Cô một cái khẩu lệnh một cái động tác ở bên cạnh anh ngồi xuống.

Anh hơi hơi nghiêng người hướng mặt cô, cô cũng tùy theo phối hợp, không ngăn chặn được trái tim ở trong lồng ngực nhảy mạnh.

“Em là từ khi nào bắt đầu thích anh?” Anh đột nhiên mở miệng hỏi.

Cô không khỏi ngẩn ra một chút, “Cái gì?”

“Em là từ khi nào bắt đầu thích anh?” Anh lập lại một lần.

Cô trừng mắt nhìn, không xác định được làm sao anh có thể hỏi vấn đề này. Anh không phải cùng hôn môi với cô sao?

“Em quá khẩn trương, chúng ta nói chuyện phiếm một chút thả lỏng tâm tình.” Như là nhìn ra nghi hoặc trong lòng cô, anh hướng cô giải thích.

“Em không cho rằng nói chuyện phiếm có thể làm cho em thả lỏng, tương phản, kéo dài thời gian càng làm em khẩn trương mà thôi.” Nếu đều bị nhìn thấu cô đang khẩn trương, cô rõ ràng thừa nhận, hơn nữa có thể hi vọng tốc chiến tốc thắng.”

“Anh nhớ rõ trước kia em không phải là một người gấp gáp”

“Nếu cá tính em là một người gấp gáp, sẽ không đợi mười năm.”

“Mười năm trước em đã thích anh?” Hắn kinh ngạc mở to hai mắt.

“Thời gian chính xác hẳn là mười hai năm.”

Mười hai năm? Quý Thành Hạo nhanh chóng tính tuổi của cô. Cô năm nay hai mươi năm tuổi, mười hai năm trước là mười hai tuổi, kia tương đương với nửa cuộc đời của cô.

Cô thế nhưng dùng thời gian nửa đời để yêu anh, lại không cho anh biết!

“Cô bé…..” Nhìn cô không biết nên nói cái gì, anh chỉ cảm thấy tâm trướng trướng, cảm giác giống như có thứ gì muốn phá tường mà ra, làm cho anh có chút khó chịu.

Ánh mắt anh đột nhiên trở nên ôn nhu thâm thúy, làm cho Nhâm Cấm Hồng rõ ràng cảm giác được không khí thay đổi. Anh sẽ hôn cô, cô đột nhiên có loại cảm giác khẳng định này, nhưng kinh ngạc chính mình đã không còn ở phía trước khẩn trương cứng ngắc, chỉ có chờ mong.

Tay anh khẽ vuốt trên mặt của cô, cô không tự chủ được nhắm mắt lại, sau đó cảm giác môi anh nhẹ nhàng mà bao phủ lên môi của cô, ôn nhu khẽ hôn.

Hương vị của cô mềm mại ngọt ngào, mang theo mùi rượu thoang thoảng, cùng mùi nho, làm cho Quý Thành Hạo hiểu rõ lúc trước cô uống rượu, nhất định pha lẫn nước nho.

Bất tri bất giác, anh tăng thêm lực đạo mà hôn cô, đem đầu lưỡi tham tiến miệng cô, giảo lộng vị ngọt của cô, lại dùng lực cướp lấy ngọt ngào trong miệng cô.

Anh hôn mãnh liệt như vậy, vội vàng, hơn nữa không chút nào giữ lại, đoạt lấy hết thảy, nhưng lại chỉ cảm giác được đói khát càng lúc càng khó nhịn, cùng với tham vọng muốn càng nhiều, có được càng nhiều dục vọng. Anh muốn cô.

“Cô bé…….” Anh rên rỉ ngẩng đầu, muốn trưng cầu sự đồng ý của cô, không nghĩ tới còn không kịp nói ra mồm, cô đã đem môi hắn áp vào môi mình, lại lần nữa hôn anh.

“Đừng dừng lại.” Hai má cô đỏ bừng, hai mắt khéo hờ, một bên không ngừng mà hôn anh, một bên khàn khàn nỉ non yêu cầu anh.

Nhiệt tình của cô trực tiếp làm cho anh không còn lực chống đỡ, cũng cho anh biết lời trưng cầu của anh đã trở lên dư thừa.

Kì thật vốn chính là dư thừa, bởi vì cô đã thích anh mười hai năm, tình cảm đối với anh tự nhiên không có gì phải nghi ngờ. Về phần anh, từ lúc anh hôn môi của cô, trong nháy mắt bị lạc ở hương vị ngọt ngào của cô không thể tự kiềm chế, anh chỉ biết đại thế đã định rồi.

Anh chưa bao giờ đối với một cái hôn xuất thần như vậy, muốn dừng lại dừng không được.

Anh chưa bao giờ từng đối với một mùi hương mê hoặc như vậy, mặc kệ dùng lực hấp thu bao nhiêu cũng cảm thấy đều không đủ.

Anh càng chưa bao giờ đối với một người theo bản năng liền mang theo bài xích, cự tuyệt người phụ nữ như vậy thật khó tự kiềm chế, hoàn toàn đã quên ý tưởng cùng cảm thụ lúc trước, hoàn toàn bị lạc, anh phi thường hiểu biết chính mình, biết chính mình không phải một người dễ dàng thay đổi, cho nên khi anh ý thức mình không hề đem cô trở thành em gái, mà là một người phụ nữ , đây là đáp án thật rõ ràng.

Anh đã đem cô trở thành một phụ nữ, còn không thể tự kiềm chế quyến luyến hương vị của cô, muốn cô càng nhiều.

Đã xác định rõ suy nghĩ của mình, anh đem cô áp đảo trên giường, bao phủ cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK