Mục lục
Vô Cực Ma Đạo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑Vừa mới tiến vào động Đinh Hạo cảm thấy trời đất như tối sầm lại, bàn tay giơ lên cũng không thấy rõ năm ngón, lần mò đi được thêm vài chục bước phía trước xuất hiện một luồng ánh sáng nhu hòa đến từ một hạt châu, dựa vào ánh sáng Đinh Hạo có thể thấy rõ được tình hình trong động.Trong động không hẹp như bên ngoài, có một không gian rộng vài chục trượng, mãng quái đang nằm ở bên trái, đầu ngửa ra, ở cổ xuất hiện một cái lỗ máu lớn chừng hai thước, nhìn bộ dáng có lẽ đã chết rồi.Mà bên phải là một lão giả đang ngồi, chỉ là giờ phút này toàn thân lão giả giống như bị một màn hắc vụ bao trùm, không thể thấy rõ hình dáng, bên cạnh lão giả có một con vật, xem hình dáng của nó chính là một mãng quái thu nhỏ, chỉ dài có một thước, toàn thân bị dán đầy các đạo bùa chú, không rõ còn sống hay chết.Đinh Hạo đi về phía quái mãng, Đinh Hạo thật sự rất tò mò về hạt châu màu tím lớn cỡ long nhãn nằm ở miệng vết thương của quái mãng.

Khi tới gần hắn phát hiện ra đầu quái mãng chỉ lớn gần gấp đôi đầu mình, sau đầu có một về thương bị mở lớn, máu không ngừng tuôn ra.Đinh Hạo cầm lấy đao mở rộng miệng vết thương ra thêm một chút, lúc này có thể thấy rõ hạt châu màu tím đem, khi vừa mới cầm vào tay thì cảm thấy một mùi hương như mùi thịt yêu dị xông vào mũi, mùi hương này cùng với mùi huyết tinh trong động cực kỳ tương phản.


Hạt châu vừa cầm vào trong tay bỗng dường như sinh ra sự tương liên với huyết mạch của Đinh Hạo, thậm chí theo nhịp tim đập lan tỏa ra khắp người.

Làm cho Đinh Hạo cảm thấy như hạt châu là một phần thân thể của chính mình, mùi hương yêu dị kia cũng không ngừng hấp dẫn thần kinh khứu giác của Đinh Hạo.Nên ăn hay không đây? Đinh Hạo suy nghĩ một lúc rồi đưa hạt châu lên miệng, nuốt vào bụng, một lúc sau vẫn không cảm thấy có gì lạ, chỉ là thân thể có chút nóng lên.Lúc này là mùa hè, đối với việc thân nhiệt có tăng lên đôi chút cũng không thấy có gì lạ.

Một lúc lâu sau, Đinh Hạo cảm thấy thân nhiệt tăng nhanh, hệt như đang ở trong một lò lửa, mà lò lửa này vẫn không ngừng gia tăng nhiệt độ.

Lúc này, quần áo của Đinh Hạo đã bị mồ hôi thấm ướt đẫm, giống như mới từ dưới sông lên.Nhiệt độ vẫn không có dấu hiệu ngừng tăng lên, cơ nhục toàn thân co rút lại, mạch đập mỗi lúc một tăng lên, toàn thân phát ra ánh sáng màu tím nhàn nhạt.

Không chịu nổi nữa, Đinh Hạo gào to một tiếng như tiếng của dã thú, các mạch máy khắp người đều giật giật, cảm giác như tùy thời có thể vỡ ra, cả người Đinh Hạo không ngừng lăn lộn trên mặt đầu, tay chân không ngừng đấm vào trong vách động, có lẽ hy vọng như thế có thể làm giảm bớt nhiệt độ trong người hắn.


Lúc này Đinh Hạo đã không thể thấy được tình hình lão già ở bên cạnh có biến hóa.Hắc vụ xung quanh lão già dần dần nhạt đi, nhìn kỹ sẽ thấy hắc vụ dần dần thu vào trong người lão , diện mạo cũng dần hiện rõ, là một người khoảng chừng trên dưới năm mươi tuổi, nhưng tóc vẫn đen bóng, không một sợi bạc, cho dù đang ngồi xếp bằng nhưng vẫn tỏa ra khí thế oai hùng dị thường, nước da màu đen làm người ta cảm giác giống như làn khí hắc ám đang lan tỏa ra khắp người, hắc bào trên người không rõ làm từ chất liệu gì, trên cổ có một vòng cổ, hai mắt nhắm chặt không ngừng máy động, bộ dáng có vẻ rất khẩn trương.Đây là sự đau nhức mà lần đầu Đinh Hạo gặp phải trong những năm gần đây.

Nhiệt lượng như một làn sóng không ngừng lan tỏa, thấm sâu vào trong thân thể hắn, kích thích mọi thần kinh của hắn.

Đến khi Đinh Hạo cảm giác như sắp chịu không nổi nữa, muốn ngất đi thì nhiệt lượng bỗng dần yếu bớt, sau chừng nửa canh giờ thì hoàn toàn mất hẳn.


Bây giờ Đinh Hạo như một con thú sắp chết, da thịt toàn thân nứt toác, tạo thành những lỗ lớn nhỏ.

Thở phì phò, Đinh Hạo cảm thấy lực lượng toàn thân đều trôi đi đâu hết, rất mệt mỏi!Khi hắn thử cố động đậy mấy ngón tay thì cảm thấy lực lượng trong thân thể lại nhanh chóng hồi phục, hồi phục với một tốc độ rất nhanh, làm hắn không thể giải thích được, sự đau đớn mới rồi cũng bỗng chốc bay biến.Sau khi có thể cầm lại liệp đao, Đinh Hạo đứng lên, quan sát lại tình huống xung quanh, vẫn không có biến hóa gì, ngoại trừ hắc vụ quanh người lão già đã mỏng đi rất nhiều, sắp hoàn toàn phiêu tán, lúc này hắn đã có thể thấy rõ được gương mặt của lão già.Không rõ vì sao, Đinh Hạo đối với lão sinh ra cảm giác bị uy hiếp, hắn nhìn trang phục trên người lão cũng không phải là thiện nhân, Đinh Hạo cũng không phải thiện nhân, hơn nữa đối với trực giác của mình rất tin tưởng.๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK