• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Hứa Giác nhìn thẳng Lưu Hưng Vĩ,ánh đèn mờ mịt chiếu xuống,khuôn mặt hắn lộ ra vẻ sắc bén chưa từng có,ánh mắt sâu thẳm,đôi môi nhếch lên
"Tiểu bạch kiểm,từ đâu tới.

Lão tử bảo mày cút đi" Lưu Hưng Vĩ cũng chẳng để hắn vào mắt
Hứa Giác không hề sợ hãi,ngược lại còn đi từng bước về phía hắn
Nhìn bộ dáng hắn như vậy,Lưu Hưng Vĩ tất phải cùng hắn đánh nhau,vẫn như cũ cầm chặt tay của Đằng Vi,một tay kia lại buông lỏng tay của Tần An Nhiên ra,mờ hồ xiết chặt nắm đấm,chuẩn bị tấn công
Tần An Nhiên chú ý đến tình hình của Hứa Giác,có chút lo cho hắn.Cô biết Hứa Giác đánh nhau lợi hại,nhưng trước mắt lại là cái thanh niên bất lương này,thoạt nhìn thì đô con hơn hắn nhiều
Như vậy,Hứa Giác còn có thể thắng sao? Đầu óc cô xoay tròn,ánh mắt nhìn xung quanh
Chợt nhìn thấy ly sữa tươi khói bốc lên được bê vào
Hứa Giác đã đứng ở trước mắt Lưu Hưng Vĩ,Lưu Hưng Vĩ nắm tay phải,sắp chạm vào mặt Hứa Giác
Lúc này,một màn xuất hiện làm mọi người trợn mắt há hốc mồm
Tần An Nhiên đứng dậy,cầm lấy chiếc ly sữa trên bàn trà,ném thẳng đến chỗ Lưu Hưng Vĩ.Bỗng nhiên bị chất lỏng nóng bay đến,tràn ra cả tóc lẫn mặt,thậm chí còn ảnh hưởng đến tầm nhìn của hắn ta,làm cho hắn ta bất ngờ không phòng bị
"Ngã kháo*" Lưu Hưng Vĩ ý thức được sơ suất,nắm tay cũng bị chậm lại
* để thể hiện sự tức giận
Hứa Giác bắt lấy cơ hội này,xuống tay trước.

Một quyền đánh trúng má của Lưu Hưng Vĩ,đánh khiến hắn ta lảo đảo,Lưu Hưng Vĩ cũng buông lỏng cổ tay của Đằng Vi ra
Hứa Giác ra tay cùng thật tàn nhẫn và mạnh,chỉ với một quyền,trực tiếp khiến mặt của Lưu Hưng Vĩ sưng lên,khóe miệng cũng bị thương
"F*ck y*u" Lưu Hưng Vĩ làm sao có thể chịu được sơ suất này,trực tiếp lao về phía Hứa Giác
Hứa Giác cũng không sợ hắn ta,chờ hắn ta vọt tới trước mặt,giơ tay lên dễ dàng mà chặn lại bàn tay đáng hướng về phía mình,tay kia thừa thế đấm vào bụng Lưu Hưng Vĩ,đồng thời một chân đá quét ngang qua.

Chỉ nghe một tiếng "Ôi", Lưu Hưng Vĩ liền nằm trên mặt đất
Mọi người xung quanh đều ngây người
Hứa Giác hoàn toàn không bị tổn thương đến một cộng lông,trên người cũng không đổ mồ hôi,giống như liền vung tay,nhấc chân,liền thu phục?
Hứa Giác đang chuẩn bị tiến lên phía trước,Tần An Nhiên ngăn cản hắn
"Đừng đánh,đánh nữa sẽ xảy ra chuyện"Cô bắt cánh tay của hắn
"Cậu sợ hắn gặp chuyện không may?" Hứa Giác cau mày, khó mà lý giải
"Tôi không lo cho hắn ta,tôi sợ lúc đó làm ồn đến cục cảnh sát,lại không thể xử phạt"
Lúc này,bởi vì động tĩnh quá lớn,người ở hai phòng bên cũng tụ tập lại,bộ dạng đều là học sinh, Tần An Nhiên nhìn qua có một số gương mặt quen thuộc,bọn họ là bạn học nhất trung Hiệt Tú.Bất quá,mọi người đều bị cảnh này dọa,còn một số người mang hạt dưa và đồ uống đến,đây là dự định xem trò?

Lát sau,Lưu Hưng Vĩ được đồng bọn đưa đi.

Trước khi đi,hắn ta còn trừng mặt nhìn Hứa Giác một cái.nói bọn họ về sau cận thẩn.

Nhưng xem chừng,hắn ta không dám báo cảnh sát.Bất quá những người nhưu hắn ta,cho dù báo cũng không được gì cả
Tần An Nhiên rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.Cô quay đầu đến bên Hứa Giác,ngữ khí có chút trách cứ " Cậu cũng quá kích động,nếu thực sự làm hắn bị thương,làm sao tránh khỏi?"
"Cùng lắm thì bồi tiền,còn thế nào nữa" Hứa Giác bộ dạng không sao cả
Tần An Nhiên đối với thái độ của hắn cạn ngôn "Bồi tiền thì xong chuyện sao? Sẽ thể nào cậu không thể đánh lại"
"Đại tỷ,cậu còn đang sống trong mộng sao?Hắn đã đẩy cậu rồi, cậu còn không phân đúng sai?"
"Tôi đây..." Tần An Nhiên do dự,muốn tìm chỗ cho mình "Tôi không phải cũng đã đổ sữa vào hắn sao?"
"..Vậy cậu cảm thấy hắn sẽ không trả thù lại?"
Tần An Nhiên cạn ngôn.

Quả thật,nếu phía sau không có Hứa Giác ra tay,như vậy Lưu Hưng Vĩ sẽ trực tiếp động thủ với cô
"Thôi,hai cậu đừng ầm ĩ nữa" Khúc Sam Sam đúng lúc cắt ngang,giảng hòa" Có điều,các cậu cũng đã rất ăn ý.

Một ly sữa,cùng một quyền.Thư hùng song hiệp"
Hai người đều không nói gì
Giảng hòa còn không bằng không đánh
Đằng Vi đến cạnh Hứa Giác,nhẹ giọng nói: "Hứa Giác,cảm ơn cậu" Sau đó quay đầu "An Nhiên cũng cảm ơn cậu"
Hứa Giác không nói chuyện,cùng không nhìn Đằng Vi,trực tiếp quay lại chỗ cũ trên ghế sô pha
Mã Hành Phong vừa rồi vẫn còn ngồi trên sô pha,cậu ta biết Hứa Giác ra tay nên không quản,cứ an tâm xem trò
"Anh hùng cứu mỹ nhân a" Mã Hành Phong quay đầu hướng về phía Hứa Giác khen một câu
Hứa Giác không để ý đến cậu ta.

Tiếp tục chơi,khuôn mặt rũ xuống,thoạt nhìn cảm xúc không tốt lắm
"Đúng vậy,đúng vậy, anh hùng cứu mỹ nhân"
Nhưng nữ sinh nghe được đồng ý,các cô ấy vừa xem đều là ngẩn người,lúc này mới phản ứng lại
"Bạn học trong thời gian này,tôi chưa từng thấy Hứa Giác tức giận đến vậy"
"Trời ơi,còn không phải vì Đằng Vi sao"

.......!
Mọi người bàn tàn xôn xao,bầu không khí lại tràn ngập tiếng nói của nữ sinh
Hứa Giác đều là không để ý
Thời điểm kế tiếp,bởi vì cái việc xen giữa vừa rồi,tất cả mọi người đều có chút hứng thú,không lâu sau thì tản ra ăn bánh
Bởi Hứa Giác muốn đi đến nhà bà nội,cho nên hắn và Tần An Nhiên cùng đường
Trên đường,cũng chưa ai lên tiếng nói gì cả
Tần An Nhiên nghĩ,quả thực nếu không có Hứa Giác,chính mình cũng không thể hoàn toàn bình an mà về nhà,mà cô còn trách mắng hắn
Vì thế,cô quay đầu đối diện với hắn nói: " Xin lỗi,thật ra...!Tôi còn lên nói với cậu một tiếng cảm ơn"
Cô nghĩ,hắn sẽ nói " Không sao" thì mâu thuẫn sẽ được giải quyết
Ai ngờ Hứa Giác quay ra nhìn cô,nhẹ giọng nói " Nói tiếng cảm ơn là xong?"
"...."
Quả thực người này không cho ai lối thoát cả
Cô kiên nhẫn chịu đựng tính tình của hắn: " Vậy,vậy cậu muốn như nào?"
"Trước mặt mọi người,hát to một bài hát cho tôi đi,hát bài 《 [ta] [sai lầm rồi] 》."
"......."
Có điều đó bất ổn với người này!
Được một tấc lại muốn tiến một thước
Tần An Nhiên đang muốn phản kích,thanh âm của Hứa Giác vang lên "Cậu chờ chút" liền đi vào trong một cửa hàng bên cạnh
Cô không biết hắn định làm gì,đợi một lúc,rồi đi vào cùng.

Cô đến xem,Hứa Giác đang từ trong cửa hàng đi tới siêu thị,phỏng chừng là mua gì đó đi
Bỗng nhiên,hai người bị ngăn lại
Một nhân viên bán ngũ cốc cầm biển quảng cáo cười nói với bọn họ " Hai bạn,nơi này chúng tôi có hoạt động cho người yêu,hãy chụp cùng với bảng hiệu của chúng tôi,có thể nhận được phần quà ngũ cốc hoa màu quà nếm thử.

Hai bạn có ý định tham gia không?"
Tần An Nhiên nghe xong,có chút giao động, ngũ cốc hoa màu,cô rất muốn..

Nhưng là,người bên cạnh là Hứa Giác,hay là thôi đi,giết hắn hắn cũng không đồng ý làm chuyện dọa người như vậy

Cô đang định cự tuyệt,bỗng nghe Hứa Giác hỏi:" Ảnh chụp có thể tự mình lấy sao?"
"Hả?"Tần An Nhiên nhìn về phía hắn,chẳng lẽ hắn còn có thể cân nhắc mà đồng ý?
"Có thể,chúng tôi sử dụng máy ảnh chụp lấy ngay,và giờ hai bạn có thể chụp ngay lập tức,ảnh chụp hai người có thể tự mình lấy đi.

Cho chúng tôi thông tin là được a"
"Được" Hứa Giác tán thành
Tần An Nhiên hoảng hốt,cô đờ đẫn tiếp nhận biển quảng cáo trong tay nhân viên,cùng Hứa Giác đứng cạnh nhau,vẫn là cảm thấy,người này không phải bị trúng tà đi?
"Hai người đứng lại gần chút a" Nhân viên quảng cáo giọng điệu ngọt ngào chỉ dẫn " Hãy cười nga,nhớ lại cuộc sống ngọt ngào của hai người thường ngày"
Tần An Nhiên "........."
Cái này cô không thể cười được nữa
Tần An Nhiên cảm thấy mặt mình cứng lại nhanh,một phút này là một phút khó khăn nhất cuộc đời cô,từ đầu không nên tùy tiện ham lợi,làm tổn thất tế bào sống,ít nhiều ngũ cốc cũng không thể bồi bổ lại được
"Bạn trai của bạn thật lạnh lùng a" Trong lúc chờ máy ảnh chụp lấy ngay hiện thị ảnh,nhân viên bán hàng nói nhỏ với Tần An Nhiên
Tần An Nhiên vốn muốn nói hắn không phải bạn trai cô,nhưng nghĩ lại đây là hoạt động cho người yêu,nên không nói ra
"A,tốt lắm" Nhân viên bán hàng cầm lấy tấm hình,sau đó còn nói thêm " Ở đây chúng tôi cũng in tên miễn phí,hai người tên gì?"
Vì để giả bộ giống chút,Tần An Nhiên không có cự tuyệt " Cậu ấy tên Hứa Giác,tôi là Tần An Nhiên"
"Xin hỏi phân biệt từ đó như nào?"
"Giác trong cân cân kế giác( tính toán so đo từng tí) là Giác" Cô cuối cùng cũng đã có cơ hội nói ra suy nghĩ " An Nhiên trong an nhiên vô dạng (bình an vô sự)"
Đột nhiên giọng nói của cô trầm xuống,đôi mắt có chút buồn bã,hơi nhếch môi,không nói gì hết
"An Nhiên trong an nhiên vô dạng đúng không?" Nhân viên bán hàng hỏi
Tần An Nhiên nhẹ nhàng gật đầu
Hứa Giác khẽ liếc cô một cái,vẻ mặt không thay đổi,cũng không nói gì
Tên được in hoàn hảo phía sau,đem tấm hình đưa cho cô
"Đây là quà cho hai bạn" Nhân viên bán hàng lấy một gói ngũ cốc hoa màu to đưa cho Hứa Giác
Tần An Nhiên cầm tấm hình trong tay,hai người trong ảnh đều rất cứng đờ,Hứa Giác ôm túi đứng đó,mặt không chút biểu tình,giống như bị cô nắm bắt được điểm yếu nên mới nghe theo
Khó trách nhân viên tiêu thụ vừa nãy nhìn với ánh mắt "Hai người hẳn lên tách ra đi"
Bất quá,ảnh tuy có chút không rõ,nhưng vẫn có thể nhìn ra ngũ quan của hắn tuấn tú sáng sủa mơ hồ lộ ra vẻ mặt kiêu ngạo ngỗ ngược
"Đây là bức ảnh chụp chung đầu tiên kể từ khi quen biết đi?" Tần An Nhiên nửa lẩm bẩm
"Cậu muốn nói cái gì?" Hứa Giác nhìn cô " Đây là đỉnh cao cuộc đời người của cậu?"
Tần An Nhiên ".........."
Vừa đi ra khỏi cửa hàng,ảnh chụp bị lấy đi,sau đó túi ngũ cốc hoa màu được đưa tới tay cô
"Tự mình cầm" Hứa Giác giọng điệu lạnh lùng
"Hả?"
"Quá nặng,tôi không xách nổi"
"..."

Tần An Nhiên ước lượng cân của túi này,cũng khoảng hai cân(cân bên này bằng 1/2kg) đi chứ?
Đúng là không thể trông chờ vào tác phong thân sĩ của hắn
"Chúng ta mỗi người một nửa,cậu có phải hay không nên cầm lấy phần của mình?"Cô thương lượng
"Cậu cứ cầm lấy toàn bộ đi,ảnh chụp cho tôi "
"Hả? Cậu muốn tấm hình?" Tần An Nhiên nghĩ đến đồ vật này,hắn sẽ trực tiếp xé nát
"Không" Hứa Giác vẻ mặt bình thường "Nhưng tấm hình này không quan trọng"
Tần An Nhiên "......."
"Tôi hi sinh như vậy,nếu không được được thứ này,sẽ cảm thấy lỗ vốn"
"........"
Tần An Nhiên ngẩng đầu nhìn thấy,Hứa Giác cầm tấm ảnh trong tay,hơi nheo mắt lại suy nghĩ
"Chúng ta quả thực có thể chia đều" Cô nói xong mở túi quà ra tính toán " Bên trong được đóng gói riêng, cậu chia đậu đỏ,tôi chia đậu xanh"
Hứa Giác nhíu mày,tựa hồ không đồng ý đề nghị của cô,lời nói có chút chính nghĩa " Vì cái gì phải đem chúng nó chia?Cậu đã xem xét cảm xúc của chúng nó chưa? Cậu chỉ lo cho chính cậu"
"........."
Tần An Nhiên cảm thấy đôi lúc bản thân không thể cùng hắn đàm phán,đơn giản là không thèm quan tâm nhiều vậy.

Vậy quên đi,toàn bộ cô tự cầm
Hai người cùng một đường đi về nhà,cũng không nói gì,Tần An Nhiên cũng không có tiếp tục chủ đề ở cửa hàng,cô tâm tình hiện tại không tốt lắm,từ bỏ việc làm hòa với hắn
Về đến nhà,Tần An Nhiên nói với hắn: " Tôi đã mang về rồi,hiện giờ thì vẫn là nên chia cho cậu một nửa đi,cậu tự mình xách lên lầu là được"
"Không cần,lười" Hứa Giác cự tuyệt,đột nhiên còn nói thêm " Tôi muốn ăn sẽ đến chỗ cậu"
Ai muốn cho hắn ăn!
Tần An Nhiên liếc hắn một cái,rồi trực tiếp mở cửa vào nhà.

Ở phòng bếp thu dọn một lúc,cô đem từng loại ngũ cốc hoa màu bỏ vào trong lọ thủy tinh,sau đó cất đi
Sau khi hoàn thành công việc bận rộn,cô ra ban công rửa tay
Bỗng nhiên,nhìn lên cửa sổ,có đặt một lọ sữa
Lọ sữa được đặt đứng lẻ loi.

Bên cạnh không có nhãn hay tờ giấy để lại
Nhãn hiệu của sữa,chính là loại lúc cô ở KTV gọi cái này,sữa thuần tiên
Cô cầm hộp sữa,nắm trong bàn tay,bỗng nhiên liền hiểu được
Hứa Giác lúc đó vào siêu thị làm gì
Đây là phương pháp độc đáo của hắn,nói cho cô,tôi chấp nhận lời cảm ơn của cậu
Editor: Mình sẽ để lại nguyên văn tên của sữa nhé.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK