• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Em là thần dược của tôi [GB]
Tác giả: Ngốc Ngốc Ngốc Ngốc Ngốc
Phần 5
======
Viên Minh Lãng luôn ước mơ được làm việc ở NJ.
Khi nhận được thông báo nộp hồ sơ thành công, cậu có cảm giác như một giấc mơ.

Tuy nhiên, sau khi nhận được WeChat của Diệp Dung, cả người lập tức bình tĩnh lại vì vui mừng.

Do dự một lúc, cậu liền nói cảm ơn với Diệp Dung.
Tuy rằng cả người đã bình tĩnh lại, nhưng trong lòng vẫn là ngây ngẩn cả người.

Lúc này, cậu vô cùng muốn tìm một người để chia sẻ niềm vui này trong lòng mình.

Nhưng cậu không có bạn bè, sau khi nghĩ lại, Viên Minh Lãng vẫn quyết định gọi cho mẹ cậu.
Điện thoại đổ chuông năm sáu lần trước khi được kết nối, Viên Minh Lãng không khỏi cau mày trước giọng nói ồn ào ở đầu dây bên kia.

Ngay khi Viên Minh Lãng đang định kêu một tiếng mẹ, một giọng nói thiếu kiên nhẫn phát ra từ điện thoại: "Này, có chuyện gì vậy? Nếu không có việc thì cúp máy, tao ở đây đang bận.

Chờ lát nữa phải đi đón em trai của mày tan học.


"
Niềm vui của Viên Minh Lãng ngay lập tức bị dập tắt bởi những lời nói thiếu kiên nhẫn của mẹ cậu ở đầu dây bên kia.

Đứng trên cầu vượt nhìn những tòa nhà cao tầng phía xa, Viên Minh Lãng mấp máy môi ngập ngừng ba giây, lúc này mới mở miệng nói: "Không có gì, bây giờ con đã xong công việc, chỉ muốn hỏi mẹ dạo này thế nào.

"
Mẹ Viên vốn là không kiên nhẫn, nhưng khi nghe được lời của Viên Minh Lãng, bà lập tức tức nổi trận lôi đình.
"Còn có thể thế nào?! Còn không phải là như vậy! Mày có thể quay lại giúp tao hay sao?! Nếu lúc trước không phải vì muốn mày có một gia đình trọn vẹn, thì tao đã ly hôn với người cha ma quái đáng chết của mày từ lâu rồi, còn ở đây chịu đựng đến bây giờ?! Nếu không có chuyện gì thì đừng gọi, tao rất khó chịu khi nghe thấy giọng nói của mày!"
Viên Minh Lãng chưa kịp nói xong, mẹ Viên đã cúp điện thoại.

Viên Minh Lãng nhìn chữ mẹ hiển thị trên màn hình điện thoại di động bị vỡ một góc, trong ngực như có cục bông, ngột ngạt đến mức không nhịn được muốn hét lên.
Đứng trên cầu vượt nhìn dòng xe cộ qua lại ào ào dưới chân, Viên Minh Lãng nắm chặt điện thoại trong tay, do dự một lúc, cuối cùng xoay người rời đi.
Ngày mốt mới đến NJ để báo cáo, cậu vẫn còn một ngày rưỡi để kiếm thêm tiền cho bản thân...
......
Sau khi Diệp Dung gửi cho Viên Minh Lãng một tin nhắn, cô không khỏi nhếch khóe miệng khi nhớ đến sự xấu hổ của cậu lúc nhìn thấy cô ngày hôm qua.
Nhìn lên thời gian, cô thấy còn mười phút nữa là tan sở nên thu dọn đồ đạc và rời khỏi văn phòng.
Diệp Dung ngạc nhiên, khi vừa ra khỏi thang máy ở bãi đậu xe dưới tầng hầm, cô đã nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc đang nháy đèn về phía mình.
Sau khi Diệp Dung nhìn rõ biển số xe và xác nhận đó là xe của Loạn Ly, Diệp Dung bước tới, mở cửa và ngồi lên đó.
"Sao cậu lại ở đây?" Diệp Dung nhìn Loạn Ly vừa xem video vừa hút thuốc hỏi.
"Hôm nay tình cờ rảnh rỗi.

Lúc đi ngang qua bên chỗ cậu chợt nghĩ đến cậu sắp tan sở nên muốn cùng ăn một bữa cơm rồi đi ra ngoài thư giãn."
Loạn Ly cầm điếu thuốc cuối cùng, dập tàn thuốc, thoải mái thổi một vòng khói ra khỏi cửa kính xe, khởi động xe, hạ phanh tay, đạp ga chạy ra ngoài.
Diệp Dung không thèm hỏi Loạn Ly sẽ đi đâu, chỉ đơn giản dựa vào ghế phụ nhắm mắt lại.

Loạn Ly đang lái xe nhìn dáng vẻ uể oải của Diệp Dung không khỏi bĩu môi, nhưng cô vẫn chu đáo vặn nhỏ âm lượng xe hơn một chút.
"Lúc trước tôi đã nói với cậu tốt hơn hết nên đến chỗ của tôi nếu ở NJ làm việc quá mệt mỏi.

Cậu không chịu nghe, ngày nào cũng mệt như một con cún.

Nhàm chán muốn tìm cậu để giải tỏa nỗi buồn đều tìm không thấy, cậu nói cậu là loại người nào? "
"Tốt hơn là thôi đi, đừng nói đến chuyên môn, tôi cho dù có đi cũng không giúp được cậu.

Hơn nữa, Tư Dương quá nhạy cảm, tôi đi nhất định em ấy sẽ nghĩ lung tung.


Hơn nữa năng lực của em ấy cũng không tệ, có em ấy ở đó tôi sẽ không tham gia vào cuộc vui.

"
"Cậu đi đi, em ấy nhất định sẽ không nghĩ nhiều.

Hơn nữa, em ấy là em ấy, còn cậu là cậu.

Quan tâm em ấy làm gì?"
Nhìn thấy sự thờ ơ của Loạn Ly, Diệp Dung bất lực thở dài, đưa mắt nhìn về phía cửa sổ.
Lúc này, mặt trời đã lặn, hoàng hôn màu đỏ cam đã trải khắp mọi nơi, thậm chí đài phun nước trước một số tòa nhà cao tầng cũng bị nhuộm một màu đỏ cam nhạt.
Hai người đến nhà hàng mà họ thường lui tới trong im lặng, gọi vài món ăn là xong, Loạn Ly nóng lòng muốn đưa Diệp Dung đến quán bar tình yêu thứ tư vừa mới khai trương.

Không ngờ, trước khi bước ra cửa, cô đã nhìn thấy Quý Tư Dương trong bộ vest và đôi giày da từ cổng bước vào.
Nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn của Loạn Ly, mắt Quý Tư Dương sáng lên, cậu lập tức bước đến chỗ Loạn Ly với cặp đùi thon dài của mình.
Diệp Dung liếc Loạn Ly sau khi nhìn thấy Quý Tư Dương, cô không thể không thở dài khi thấy ánh mắt người kia hiện lên một tia vui sướng bất giác.
Không biết đến bao giờ tên ngốc Loạn Ly mới hiểu được suy nghĩ của mình về Quý Tư Dương...
"A Nhu, sao hôm nay em lại ở đây?"
Quý Tư Dương chào Loạn Ly với vẻ vui mừng, bước thêm một bước đến bên Loạn Ly trong vô thức, sau đó mỉm cười gật đầu với Diệp Dung.
"Chị Diệp, đã lâu không gặp."
Diệp Dung nhìn thái độ hoàn toàn khác biệt của Quý Tư Dương đối với hai người, không khỏi nhướng mày nhìn Loạn Ly, nhìn thấy bộ dạng khó xử của người kia, cô mỉm cười chào Quý Tư Dương.
"Hai người nói chuyện trước, tôi đi vệ sinh."
Thấy Quý Tư Dương có điều muốn nói với Loạn Ly, Diệp Dung không muốn trở thành bóng đèn cho hai người họ.

Vì vậy, sau khi cùng hai người nói chuyện với nhau liền đi về phía cửa nhà hàng.


Loạn Ly nhìn thấy cô đang chuẩn bị bước ra khỏi cửa, liền phản ứng lại, sau đó nói với Diệp Dung: "Diệp Tử, cậu không đi vệ sinh sao?"
Diệp Dung vẫy tay với Loạn Ly mà không nhìn lại, đi về phía cửa.

Đi đến quán trà sữa cách đó không xa, Diệp Dung nhìn lại cửa quán với vẻ mặt lo lắng và bất lực, nhún vai chỉ vào quán trà sữa phía sau rồi bước vào.
Đến quầy lễ tân gọi một cốc trà sữa, Diệp Dung vừa tìm một góc ít người ngồi xuống, liền thấy bên tai truyền đến một giọng nói quen thuộc.

Diệp Dung trong tiềm thức quay lại, chỉ thấy Viên Minh Lãng đang đứng ở quầy lễ tân trong bộ quần áo lao động màu vàng tươi.
Có lẽ đang chuẩn bị giao đồ ăn, Viên Minh Lãng cau mày thúc giục nhân viên bán hàng trà sữa, sau đó lo lắng đứng đó đi đi lại lại chờ đợi.

Sau khi xoay người về phía Diệp Dung, Viên Minh Lãng không khỏi sửng sốt, sau đó gật đầu với Diệp Dung.
Ngay khi Diệp Dung định chào Viên Minh Lãng, cô thấy Loạn Ly nắm tay Quý Tư Dương bước vào.
Thấy biểu hiện của Diệp Dung có chút kỳ quái, Loạn Ly nhìn theo ánh mắt của cô.

Chỉ thấy một người giao hàng nhìn Diệp Dung với khuôn mặt đỏ bừng và vẻ mặt chật vật ở quầy lễ tân.
Nhìn người giao hàng nhỏ nhắn đẹp trai, Loạn Ly cảm thấy thân quen đến lạ, như thể cô đã từng thấy ở đâu.
Ngay lập tức, Loạn Ly liền nhớ ra người bên kia là ai.

Cô nhướn mày cười với Diệp Dung, sau đó đi về phía Viên Minh Lãng..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK