• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Phần II: Mây mù.

Xoẹt một tiếng, thế là tờ thông báo chính thức bị xé xuống.

Người xé nó là cô gái tên Y Vân Liệt. Nàng khoảng chừng 20 xuân xanh, mái tóc đen mượt mà thẳng tắp, ánh lên sắc đỏ dưới tia nắng mặt trời dịu nhẹ, mái cắt ngang trán vừa vặn ở trên mày làm nổi bật đôi mắt sáng ngời.

"Lăng trạch..." Vân Liệt xoay ngang lộn dọc tờ thông báo vài lần, cuối cùng cũng hết hy vọng. Người viết nó quả thực quá sơ ý, nếu không thì thuộc dạng kiêu căng, ngạo mạn, hoàn toàn chẳng thèm ghi chi tiết địa chỉ liên lạc.

Tờ thông báo dán trên cột điện sát lề đường, giấy trắng mực đen, nét bút rồng bay phượng múa.

"Chắc hẳn cũng gần đây thôi!" Vân Liệt bắt đầu kiểm tra tứ phía.

Nơi này là một khu chung cư, tiếng động cơ tại công trình từ xa xăm vọng đến, cũng có những ngôi nhà lầu cổ kính, tuổi tác lên tới vài thập niên, ngập tràn cảm giác xưa cũ.

Thời điểm Vân Liệt cau mày đứng ven đường, cánh cửa tòa nhà cao tầng phía đằng sau đột nhiên bật mở, một nhóm người la hét, lảo đảo bước ra từ bên trong.

Vân Liệt bị tốp năm, sáu người này dọa sợ hết hồn, căn bản lúc ấy còn sớm tinh mơ, không gian vô cùng an tĩnh, thế nhưng đám người kia như vừa xổng chuồng, hò hét liên tục, áo quần xộc xệch, tóc tai rối bời, đặc biệt sắc mặt cùng cái mùi... rõ ràng là say rượu.

"Này thái dương con mẹ nó mãnh liệt!" Một tên con trai nghiêng ngả bước vài bước, dùng tay che trán.

Mí mắt Vân Liệt nhấp nháy, sao anh ta có thể sử dụng ngôn ngữ bậy thế!

"Cho mày uống, cho mày uống!" Gã trai bên cạnh được cô gái quần trắng đỡ, dùng sức cấu véo cánh tay tên kia.

"Thôi tao lạy mày, đầu tao rất đau!" Tên chửi bậy né tránh, suýt thì đụng chạm phải người đang đứng gần đấy.

"Xin lỗi!" Người thiếu chút nữa bị va phải là Vân Liệt, nàng xua xua hai tay theo thói quen, lùi ra xa.

"Ồ, bạn đang cầm cái gì thế?"

Tờ thông báo trên bàn tay đang vẫy của Vân Liệt bị một cô gái khác giành lấy.

"Đây là..." Vân Liệt giơ tay tính đòi lại.

"À, bảo sao chữ nhìn quen quen, hóa ra là Lăng Thượng, ha ha, buồn cười thật!" Cô gái đưa tờ thông báo cho bạn nữ quần trắng. "Tiểu Mẫn, cậu xem có phải tôi hoa mắt hay không."

Bạn nữ kêu Tiểu Mẫn kia tiếp nhận tờ giấy, tuy rằng áo cô đầy nếp nhăn nhưng biểu hiện tỉnh táo hơn so với những người khác, cô gắng sức đỡ gã trai gần té đến nơi bên cạnh, đôi mắt tỉ mẩn quan sát tờ thông báo cực kì vô vị kia, sau đó trả cho Vân Liệt. "Cậu đang tìm Lăng trạch đó hả?"

"Đúng vậy!" Đột nhiên Vân Liệt cảm thấy bọn họ cũng không quá ồn ào.

"Chính là tòa nhà cao tầng kia kìa." Tiểu Mẫn chỉ chỉ đằng sau. "Tòa C, tầng 5, dãy bên tay phải nha."

"Cám ơn!" Vân Liệt vội vã cảm tạ, cười nói.

Tiểu Mẫn phất tay, xong cố gắng dìu gã trai kia rời đi.

Vân Liệt tiến về phía cửa sắt giây lát bỗng quay đầu lại, dõi theo mấy bóng người xiêu vẹo kia, tự hỏi vị chủ nhân Lăng trạch mình sắp gặp gỡ rốt cuộc là người như thế nào.

Tìm được tòa C rất thuận lợi, có điều một bên gác cầu thang chất đầy mảnh chai bia vỡ, bên trong còn đọng lại ít thứ chất lỏng đang chảy xuống, tỏa mùi hương hăng hắc nhàn nhạt. Vân Liệt cẩn thận dùng chân đá đống thủy tinh vào góc cho gọn rồi mới tiếp tục lên lầu.

Đến tầng 5, chuyển hướng sang phải, nhà không có chuông nên nàng đành gõ cửa.

Vân Liệt gõ cách quãng hơn mười lần lận, nếu không phải ban nãy gặp nhóm người kia nên cảm giác bên trong có người, không thì Vân Liệt hẳn đã cho rằng chẳng có ai ở nhà rồi.

Thật vất vả Vân Liệt mới nghe thấy âm thanh khóa cửa chuyển động, nàng lui về sau vài bước, tránh không khỏi nắm chặt tờ thông báo hơn.

"Ai vậy..."

Cửa vừa mở ra, một giọng nữ vang lên, còn có mùi rượu xộc đến.

Vân Liệt đang đợi cô gái nọ mở rộng cửa, hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

Đứng bên cửa, tay đỡ lấy khung xanh chính là một cô gái. Không thể nghi ngờ! Tuy rằng cô ấy đang mặc một chiếc áo sơmi đen, tuy rằng trên cổ thắt một chiếc cà vạt trắng lỏng là lỏng lẻo, quần dài cũng một màu đen khiến đôi chân càng thêm thon dài, thế nhưng khuôn mặt hoàn mỹ hình hạt dưa, ngũ quan cực kì đẹp, có điều hiện tại do ngủ không đủ giấc mà xuất hiện bọng mắt. Trừ điểm này ra, cô ấy còn buộc tóc lên, cột hết mức cao, bên dưới hơi mất trật tự thành ra có chút nhếch nhác.

Vân Liệt không ngờ vừa mở cửa đã đụng mặt một cô gái như vậy, lười biếng nhưng lại vô cùng khí chất.

"Cậu tìm ai?"

Thái độ đờ đẫn của Vân Liệt khiến cô gái kia mất kiên nhẫn, nàng mải mốt đưa tờ thông báo ra. "Tôi tới vì cái này."

Cô gái tiếp nhận tờ giấy, đơ đến nửa ngày mới nhớ lại, cô ngáp dài một cái, xoay người đi vào. "Cậu vô đi, tôi đang lười thu dọn đây."

Vân Liệt theo cô vào trong nhà, chỉ mới bước vài bước đã bị dọa giật mình.

Trước mắt là cảnh tượng gì thế này? Cuồng phong vừa mới ghé thăm ư? Từ sàn nhà cho đến ghế sofa, toàn bộ phòng khách như vừa bị lốc xoáy quét qua, hơn nữa còn là vòi rồng cấp cao!

"Nơi này giao cho cậu!" Cô gái kia vòng qua đống vỏ bia xếp thành núi cùng tầng tầng lớp lớp tạp chí để tiến đến một căn phòng.

"Chờ chút!" Vân Liệt hơi khó hiểu với tình hình hiện tại, cái gì cơ? Cứ thế mà giao cho mình ư? Bộ mình được thuê rồi hả?

Song đáp lại Vân Liệt chính là âm thanh tiếng cửa đóng sầm.

Vân Liệt nhất thời thở dài, vỗ vỗ má, nở nụ cười khổ.

Nàng đứng yên bất động mấy phút, một khi đã chắc chắn căn phòng kia không còn bất kì động tĩnh gì nữa nàng mới bắt đầu hành động.

Vân Liệt cúi người, một bên dọn dẹp đống tạp nham lung ta lung tung, một bên đánh giá căn hộ gọi là "Lăng trạch" này.

Bề ngoài thoạt trông khá cũ, bên trong cũng chẳng khác là bao, kết cấu ba gian một phòng khách xem như có tiến bộ. Vân Liệt thu thập mớ thực sự vô cùng hỗn tạp xong liền mở cửa nhà bếp. Nếu chủ nhân đã giao phó hết tất cả cho mình thì hẳn là mình nên làm tiếp nhỉ.

Ở trong bếp nàng tìm được đống túi nhựa đen, đồng thời xác định gia chủ bình thường không hay nấu ăn, dụng cụ làm bếp còn rất mới, quan trọng nhất là không hề xuất hiện mảy may mùi vị khói dầu nào.

Từ bếp đi ra, Vân Liệt nhanh chóng phi tang núi của nợ nằm nơi phòng khách, sau đó chú ý đến một bức ảnh dựa lên ghế sofa. Nàng tới coi thử, trong hình là một đôi nam nữ. Nữ thì chính là cô gái mở cửa ban nãy, đại khái lúc không say rượu, vì lẽ đó nên nụ cười rất xán lạn, khuôn mặt trắng nõn lộ vẻ hồng hào; mà người cô đang kéo tay là một chàng trai, xét qua dáng vẻ, Vân Liệt cơ hồ vừa nhìn đã biết hai người hoặc anh em, hoặc chị em... có lẽ khả năng là anh em cao hơn chút, do chàng trai kia trưởng thành hơn so với cô gái, bề ngoài ngoại trừ anh tuấn ra thì khó có thể hình dung từ nào thích hợp.

"Hai người thật giống nhau!" Vân Liệt tự nhủ, tay dùng khăn lau chùi sạch sẽ khung kính.

Chờ Vân Liệt quét tước xong xuôi phòng khách, nàng bèn xách nước lau dọn toàn bộ sàn nhà, đâu ra đó, nhập tâm đến mức nàng cũng không để ý đã bao lâu trôi qua. Sau hết thảy, nàng ngồi đờ đẫn trên ghế sofa, ngó chừng đồng hồ thấy đã gần tới giữa trưa.

Nhớ tờ thông báo có viết, phạm vi công việc của nàng bao gồm giặt giũ, nấu cơm, vệ sinh nhà cửa, vậy bây giờ là lúc làm bữa à?

Vân Liệt đứng dậy mở tủ lạnh, bên trong chứa toàn đồ uống và rượu, bói không nổi một quả trứng gà!

Đóng cửa tủ, Vân Liệt lại bắt đầu rầu rĩ. Nếu như mình xuống dưới mua nguyên liệu, vạn nhất lúc trở về gọi hoài cửa không mở thì biết làm sao? Hơn nữa hiện tại căn nhà một chút động tĩnh cũng không có, hoàn toàn yên ắng, vắng lặng.

Song ngồi ì mãi ở đây không phải cách, thực lãng phí thời gian.

Vân Liệt nhìn chằm chằm cánh cửa đang đóng kia hồi lâu, cắn môi, đi về phía nó.

Nàng nhẹ nhàng đưa tay đặt lên nắm đấm cửa, hơi vặn tròn, không xuất hiện trở ngại, may mà nó không khóa, Vân Liệt trong lòng thầm mắng cô gái nọ quá bất cẩn, lỡ nàng là người xấu thì phải làm sao?

Cửa mở, Vân Liệt cẩn thận khép lại, sau đó quay đầu quan sát.

Căn phòng không có giường.

Không, nói đúng hơn thì cái giường đặt trong phòng rất thấp, thấp đến nỗi cứ như chỉ trải một tấm nệm cao khoảng chừng 30, 40 cm trên sàn rồi đặt chăn gối lên là thành một cái giường vậy.

Bởi vì giường thấp nên tủ cũng thấp, vài bộ quần áo trắng đen tùy ý vắt ngang, phía dưới là một đống sách dày thật dày. Tất cả đều nằm trên sàn nhà, rất bừa bộn.

Vân Liệt phải cúi thấp để di chuyển, bộ dạng nhìn qua trông thực giống người đang hành lễ.

Nàng nhẹ nhàng nhấc đống quần áo, ý muốn tìm thứ mình cần.

Chưa chờ nàng lật hết, một bàn tay lạnh giá bắt lấy tay nàng, sức lực mạnh như kìm, lập tức ngăn Vân Liệt, khiến nàng ăn đau liền buông thả tay ra.

Quần áo rơi trên mặt đất, Vân Liệt sợ đến cấm khẩu.

"Cô là ai?" Trên giường truyền tới thanh âm trầm thấp mà khàn đặc, thậm chí còn mang theo sự lạnh lùng.

Vân Liệt thở dốc, đôi mắt ngấn lệ. "Tôi là ai á? Là cậu kêu tôi vào, bây giờ cậu lại đi hỏi tôi là ai à?"

Người trên giường trầm mặc một lát, sau đó thả tay, ngồi dậy.

Vân Liệt xoa cổ tay, trừng mắt nhìn người kia. "Dám cho tôi vào, cũng chẳng thèm sợ tôi làm gì, tự dưng bây giờ mới bắt đầu đề phòng có phải hơi muộn quá rồi hay không?"

Cô gái kia nghe được giọng điệu nghiêm khắc chợt ngẩn người, tiện đà ngẩng đầu quan sát Vân Liệt, nở nụ cười.

Lòng Vân Liệt rõ ràng cảm thấy như bị vật gì đó va chạm một hồi, nàng lườm cô gái nọ, sau đó xòe tay ra. "Tôi đang tìm chìa khóa cửa nhà cậu, tôi muốn nấu cơm, nhưng thiếu nguyên liệu, cần phải đi mua."

Cô gái mau chóng lôi một chùm chìa khóa từ tủ ra, ánh mắt đã thanh tỉnh hơn phần nào.

"Tôi tên Lăng Thượng, còn cậu?"

"Y Vân Liệt." Thanh âm Vân Liệt đột nhiên nhỏ dần. "Còn nữa, tôi đến là để xin việc, tôi.."

"Cậu được chọn." Lăng Thượng vung tay, lại móc từ tủ ra cái ví, rút tờ 50 đồng đưa Vân Liệt, xong ngã xuống giường. "Tôi ngủ tiếp đây, cậu lo nấu cơm là được rồi."

Tay cầm tiền của Vân Liệt hơi nóng lên, cứ tùy ý mà giao mình nhiều tiền như vậy...

"Tôi được thuê rồi? Không phải đơn giản quá đấy chứ?" Quan trọng nhất là nàng đã chuẩn bị rất nhiều lời thoại, xem ra tất cả đều vô dụng...

"Có cần thiết phải nhắc lại không?" Lăng Thượng nhắm tịt mắt, khẩu khí thấm chút nóng nảy. "Tôi nói tuyển là tuyển, làm thì làm, không làm thì mời rời đi!"

Vân Liệt cúi đầu nhìn Lăng Thượng. Cô ấy đã nằm lâu như thế, tuy nhiên tơ máu trong hai mắt vẫn bán đứng chủ nhân, xem ra thực sự bị thiếu ngủ!

Vân Liệt bất đắc dĩ, chẳng thể làm gì khác ngoại trừ cầm tiền cùng chìa khóa đi ra khỏi phòng.

Lúc đóng cửa, quan sát tư thái ngủ xinh đẹp của Lăng Thượng, nàng mới thấy nghi hoặc; rõ ràng là cô ấy đang ngủ, thế mà lại nghe được tiếng quần áo sàn sạt thật nhỏ khi mình chuyển động sao?

--- ------ ------ ------ ----

Đôi lời bạn Editor: Chuyện chính thức bắt đầu từ đây 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK