Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tôi không tin mình chỉ là vai phụ.

Một năm đầu Mục Thu Dương theo đuổi tôi, mỗi ngày đều đưa đón tôi đi làm, còn tặng cả hoa nữa.

Hao tổn tâm huyết theo đuổi tôi như vậy không thể nào chỉ vì muốn đem tôi về nhà theo dõi.

Cộng thêm ba năm sau khi cưới, anh đối với tôi muốn gì được đó.

Tôi chắc chắn là một nhân vật quan trọng!

Nhưng nhiệm vụ kia của anh là gì?

Nói cách khác, nhiệm vụ khó như thế nào mà khiến anh phải mất tới bốn năm gián đoạn vẫn chưa giải quyết xong.

Chẳng lẽ là nhiệm vụ theo đuổi tôi?

Không đúng, theo đuổi tôi sớm đã thành công.

Trái tim tôi đã hoàn toàn trao cho anh, từ công việc toàn thời gian ở nhà, các mối quan hệ xã hội cũng ngày càng hẹp, nhiệm vụ chính của tôi mỗi ngày đều là chờ anh về nhà.

Phân tích như vậy xong, tôi nhận ra mấy năm nay tôi đã sớm đánh mất bản thân mình.

Đều do tôi sống theo cách Mục Thu Dương sắp xếp.

Chẳng lẽ nhiệm vụ của anh là muốn thay đổi cuộc đời tôi?

Đây là cái nhiệm vụ quái quỷ gì vậy?

Đang lúc tôi suy nghĩ linh tinh, Mục Thu Dương đến phòng bếp tìm tôi.

Cũng đúng, không có tôi, anh chẳng có cách nào chìm vào giấc ngủ.

Trước kia tôi cảm thấy anh yêu tôi một phút cũng không rời, hôm nay liền cảm thấy khác biệt.

Tôi không khỏi suy nghĩ, mỗi ngày cùng tôi ngủ, có phải cũng là một nhiệm vụ hay không.

"Cục cưng, em ổn hơn chưa?" Mục Thu Dương đứng ở cửa phòng bếp, muốn tới gần nhưng không dám tiến lên.

Bộ dạng kia rất quen mắt, giống như lúc tôi ở cửa hàng thú cưng, thấy vật nuôi giả vờ đáng thương để chủ nhân tha thứ.

Giống hệt lúc này.

Tôi đành gật đầu.

Anh lập tức vui vẻ tới gần, chỉ thiếu nước xòe ra cái đuôi.

"Về ngủ thôi." Tôi dụi mắt một cái.

"Đừng động đậy!"

Anh đột nhiên hô lên, làm tôi sợ hết hồn.

"Sao vậy?" Tôi hỏi anh.

"Tích tích ----- kiểm tra trạng thái của thân ái nhà ta vẫn tốt, nhưng cần đi ngủ, đề nghị tiếp viện!"

"Đã nhận được thông báo! Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!"

Tôi còn chưa kịp phản ứng anh đang lầm bầm cái gì liền bị Mục Thu Dương ôm lấy.

Anh ôm tôi như công chúa trở về phòng ngủ.

"Anh không chê em nặng à?"

Mục Thu Dương nhẹ nhàng thả tôi xuống giữa giường. "Không nặng, em gầy quá."

"Vậy được, chờ em ăn thành 200 cân, sau này mỗi ngày anh phải ôm em."

Mục Thu Dương giơ khuỷu tay của anh cho tôi nhìn: "Chồng em rất khỏe mạnh, em có ăn thành mập nữa cũng bế được, trên người em còn chẳng có chút thịt nào."

"Vậy đó gọi là gì?"

Anh cười đáp lại: "Gọi là gánh nặng ngọt ngào."

Tôi bị anh chọc cười.

Nếu như Mục Thu Dương tới thế giới này để làm nhiệm vụ, hẳn sẽ là mỗi ngày nói với tôi một lời tỏ tình.

Như vậy anh sẽ hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc!

Sau khi trở lại phòng ngủ, tôi lăn lộn trên giường mãi không ngủ được.

"Anh à, anh có chuyện gì gạt em sao?" Tôi không nhịn được hỏi, tò mò anh sẽ trả lời thế nào.

"Sao vậy? Sao đột nhiên em hỏi cái này?"

Mục Thu Dương vốn nằm ngang, giờ quay người sang nhìn tôi.

"Mau trả lời em."

Mục Thu Dương: "Ừ----Để anh suy nghĩ một chút, có một chuyện đúng là anh gạt em."

"Thật ư? Là chuyện gì?" Tôi nín thở chờ anh trả lời.

Mục Thu Dương tự nhiên đỏ mặt, trông thế nào cũng không giống dáng vẻ như muốn thẳng thắn nói.

Quả nhiên, anh cầm lấy điện thoại, mở ra một đoạn video.

Khiến tôi cũng đỏ mặt như anh.

"Đây là cái thể loại video gì chứ."

Mục Thu Dương nói: "Anh đã muốn thử tư thế này từ rất lâu, nhưng sợ em mất hứng nên không dám nói. Cục cưng, hay là tối nay hai ta thử một chút?"

"No! Mau xóa cái đoạn video đó đi, rồi nghiêm chỉnh đi ngủ cho em!"

Mục Thu Dương còn muốn dùng sắc đẹp câu dẫn tôi, lừa tôi để thử tư thế mới.

Nhưng tôi là loại người không có nguyên tắc như thế sao?

Không, tôi chính là như thế.

Ngày hôm sau thức dậy, eo mỏi lưng đau, rõ ràng video đó đều gạt người.

Lúc ăn sáng tôi không thấy Bạch Việt Quang, Mục Thu Dương nói với tôi nhà cậu ta có chuyện nên đã vội vã đi từ sớm.

Tôi nhìn tủ giày vẫn còn giày của Bạch Việt Quang liền hiểu ra.

Cậu ta đi xuyên nhanh. Xem ra Bạch Việt Quang cũng không thể khống chế được thời gian xuyên nhanh của bản thân.

Vậy bọn họ làm thế nào để có thể cùng lúc xuất hiện trong cùng một thế giới?

Tối qua bị dày vò một đêm, trái lại tôi rất bình tĩnh.

Tôi có một phát hiện mới.

Tạm thời không thể biết nội dung nhiệm vụ cũng không sao, tôi chỉ cần suy đoán theo thế giới làm nhiệm vụ, tự nhiên liền có thể đoán được nội dung của nó.

Thế nhưng tôi đã xem rất nhiều, hơn 200 màn xuyên nhanh trên ti vi. Tất cả đều có bí kíp!

Từ trước đã sớm nghiên cứu bối cảnh, dù tôi không có bất kỳ siêu năng lực nào, cũng không phát hiện người xuyên nhanh hoặc tái sinh, ít nhất những người xung quanh tôi đều rất bình thường.

Sau khi loại bỏ những ảo tưởng ra khỏi mắt, cái thế giới này đều rất bình thường là thực tế rõ ràng.

Chúng tôi không còn là học sinh, cũng loại bỏ luôn bối cảnh vườn trường.

Không liên quan đến nghệ thuật, loại bỏ luôn bối cảnh giải trí.

Từ khi bắt đầu trưởng thành, Mục Thu Dương vẫn luôn là con nhà giàu, đẹp trai nhiều tiền như kế hoạch, không cần phản nghịch đánh nhau với ai, loại bỏ bối cảnh thăng cấp.

Càng không có thâm cừu đại hận với kẻ thù, loại bỏ bối cảnh báo thù.

Nghĩ tới nghĩ lui, từ mấu chốt có thể gắn với Mục Thu Dương chính là: Tổng tài bá đạo.

Anh ở trước mặt tôi dù có bám người, nhưng ở bên ngoài đều là bộ dạng lạnh lùng.

Ừ, theo phỏng đoán của tôi chính là bối cảnh tổng tài bá đạo.

Nhưng bối cảnh này cần gì?

Cần một tiểu kiều thê!

*tiểu kiều thê: người vợ hiền

Chẳng lẽ chính là tôi?

Xem ra từ lúc tôi 18, 19 tuổi anh đã lên kế hoạch tấn công.

Kết hôn xong vẫn chưa thể hoàn thành nhiệm vụ, tôi không thể sinh con, cái này cũng PASS.

Từ những chi tiết nhỏ trong tay như Mục Thu Dương mỗi ngày đều để ý đúng một chuyện, chắc chắn đây là mục tiêu của nhiệm vụ.

Phân tích từng lớp từng lớp, quay tơ bóc dần từng lớp kén xuống.

Trong đầu tôi rất nhanh liền xuất hiện hai mục tiêu của nhiệm vụ thực thực ảo ảo.

Những thứ Mục Thu Dương để ý rất khác nhau.

Một là cùng tôi lên giường.

Hai là không để cho tôi bị thương.

Tôi tự khen lấy trí thông minh của bản thân.

Tự khen xong, tôi lại rơi vào trầm tư.

Tôi tự hỏi bản thân, nên cùng chuẩn bị phối hợp với Mục Thu Dương, cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ hay cản trở anh, khiến anh vĩnh viễn không hoàn thành được nó.

Vĩnh viễn ở cạnh bên tôi!

Tôi không rời xa anh được, tôi dùng cả một ngày thuyết phục bản thân bắt đầu làm chuyện xấu.

Mấy ngày sau, mỗi lần Mục Thu Dương muốn cùng tôi vui vẻ, tôi tìm đủ mọi lý do cự tuyệt.

"Cục cưng, em không thương anh~" Mục Thu Dương ôm tôi vào ngực. "Hay là em chê anh xấu? Không còn sức hấp dẫn nữa?"

"Làm gì có, anh đẹp trai vô địch thế giới."

Mục Thu Dương: "Vậy tại sao lại từ chối anh?"

"Đừng để tình sắc làm mờ mắt, chúng ta phải làm chuyện đứng đắn."

Mấy ngày nay tôi rủ anh cùng nhau chơi cờ vây, cờ tướng, cờ vua, đến tận nửa đêm mới đi ngủ.

"Hôm nay không đánh cờ một ngày có được không?"

Tôi không đếm xỉa dáng vẻ làm nũng của anh đối với tôi.

Bởi vì yêu anh, nên mới không muốn anh đi.

Tôi không biết nhiệm vụ của anh là gì, nhưng lúc trước có xem qua những nhiệm vụ ở thế giới khác, thu thập được kha khá manh mối, có thể liên kết lại với nhau.

Tôi liền suy nghĩ, nhiệm vụ của Mục Thu Dương có thể là số lần đòi hỏi lên giường, hình như cũng có chút liên quan.

Nếu như đúng như tôi đoán, tôi cũng phải bội phục cái sự bất thường của hệ thống nhiệm vụ này.

Nhưng tất cả những chiêu này không thể kéo dài, khăng khăng cự tuyệt anh sẽ khiến anh bắt đầu nghi ngờ.

Vậy thì phải bắt đầu kế hoạch B: Tự khiến mình bị thương.

Suy nghĩ chút thôi đã thấy đau đớn.

Từ khi Bạch Việt Quang rời đi, thế giới này lại khôi phục sự ổn định của nó.

BUG lúc trước cũng đã được sửa, dây thần kinh đau đớn của tôi đã phục hồi trở lại,

Không thể dùng dao được, bất kỳ vật nhọn nào trong nhà đều bị Mục Thu Dương giấu rất kỹ. Cho nên tôi lại càng mạnh dạn suy đoán, nhiệm vụ của anh là bảo vệ tôi không có bất kỳ tổn thương nào.

Chỉ cần tôi làm gián đoạn điều này là được.

Tôi chuẩn bị ra phố mua cái kéo về tự làm mình bị thương, nhưng nghĩ phải thay đổi một chút, giống như người đẹp ngủ trong lâu đài, phải bị con thoi của máy kéo sợi đâm vào tay mới có thể ngủ say.

Tôi có nên về nhà rồi tự làm mình chảy máu không?

Chỉ có thể trở về nhà, bắt đầu lục tung lên tìm hung khí làm mình bị thương. Ngay cả tủ quần áo cũng không bỏ qua.

Tìm khắp căn nhà một lần nữa, đột nhiên lóe lên một ý tưởng, hay là đi quan sát cái két sắt một chút?

Bình thường tôi cũng không tò mò tới thư phòng nhìn két sắt bao giờ, hôm nay chỉ đơn giản là tò mò.

Tôi không biết mật mã, có điều Mục Thu Dương rất thích cài mật mã là sinh nhật của tôi.

Tôi thử một lần, nếu sai thì thôi.

Kết quả mật mã két sắt đúng là như vậy liền mở ra.

Tôi nhìn vào bên trong, trống không, chỉ đặt một cái hộp sắt nhỏ.

Tôi lắc lắc cái hộp, bên trong có âm thanh của kim loại.

Cất giấu bảo bối? Chẳng lẽ anh chuẩn bị tặng tôi lễ vật gì sao?

Tôi do dự ba giây, rồi mở hộp sắt ra.

Sau đó máu toàn thân như đông lại, cả người cứng đờ ở đó.

Tôi run rẩy đậy kín cái hộp sắt, cất lại vào két sắt.

Tôi rời khỏi thư phòng như một cái xác biết đi. Trong đầu không ngừng lặp đi lặp lại hình ảnh vừa nhìn thấy.

Tôi không nghĩ ra tại sao lại như vậy!

Bên trong hộp sắt là một khẩu súng.

Dưới súng còn đè một tấm hình.

Trong hình viết: Nhân vật mục tiêu: Thượng Cẩn.

Người trong hình chính là tôi.

Mỗi nhiệm vụ tôi đều đã từng suy đoán một lần, duy chỉ có một nhiệm vụ của Mục Thu Dương tôi không đoán ra.

Có lẽ là muốn giết tôi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK