• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không khí yên lặng xung quanh khiến cho Lê Tường như sực tỉnh ngộ, nàng buông Sở Vân ra, ân hân nói :

- Tha cho em, anh nhé, em làm anh đau lắm phải không?

Nói rồi Lê Tường chăm chú xem xét các vết thương trên người Sở Vân, mỗi lần nhìn thấy một vết thương mới, nàng lại nhăn mặt đau đớn. Mà không đớn đau sao được khi khắp người Sở Vân là những vết thương đẫm máu, trên lưng chàng là vết đao, chân và đùi toác thit, bắp tay phải thịt da bị đâm sâu tới tận xương, ngay trước ngực mấy vết gai trùy cày sâu hoắm.. Lê Tường mong sao những vết thương ấy có thể sang hết qua người nàng, để nàng chịu đựng cho chàng. Tất cả ý nghĩ và tình cảm của Sở Vân đã cảm nhận hết, chàng yêu quý nàng biết bao, thông cảm cho nàng biết bao. Chàng cố nén đau đớn, nói giọng thật bình tĩnh tự nhiên :

- Tường em, đừng lo, chúng ta đã thành một cơ thể rồi mà!

Cổ Yển La Hán nhìn nàng Thiên kim tiểu thơ của Đại Hồng Sơn thông cảm, dạt dào quý mến, cất giọng an ủi nói :

- Cô bé kia, đừng khóc nữa, người mà còn khóc thì Sở Vân càng khó xử, vết thương tuy nặng nhưng không làm hại được cái con người xương đồng da sắt ấy đâu! Còn ngươi nữa, chú nhóc kia, hãy tìm nơi nghỉ ngơi một chút cho đỡ mệt và điều trị vết thương, chớ có đùa bỡn với bản thân mình như thế!

Đại Mạc Đồ Thủ Khố Ty cũng nói :

- Bẩm Minh chủ, xin uống ngay một hoàn Huyết đơn của bổn Minh đặc chế!

Lê Tường đón lấy bình thuốc trong tay Cung Ninh, rút ra một nắm đưa tận miệng Sở Vân, chàng mỉm cười lắc đầu nói :

- Lê Tường, chỉ cần ba viên là quá đủ... uống nhiều như thế thì máu huyết đông lại hết cả đấy! Nào đưa anh ba viên để anh tự uống!

Nói rồi chàng nhận lấy ba viên hoàn biệt dược uống ngay với ly nước mà Khố Ty đưa.

Cổ Yển La Hán chăm chú quan sát mấy ngón tay trái của Sở Vân, nói :

- Lão đệ mấy ngón tay trái gãy hết rồi à?

- Đâu có? Chỉ vì tại hạ chụp vào giáp sắt và Hộ Tâm Kính của Ngân Giáp Sĩ đấy, cứng quá mà! - Sở Vân mỉm cười nói.

Cổ Yển La Hán đưa mắt nhìn thi thể của Ngân Giáp Sĩ thì thấy cả một mảnh giáp sắt trước ngực hắn vỡ toang, máu còn chảy ra đỏ ối, bên cạnh đó là cái xác chết đứng của Kim Giáp Sĩ trơ trơ không đổ xuống, hai mắt vẫn mở trừng trừng. Sở Vân nhìn xác Ngân Giáp Sĩ nói :

- Lúc ta nhập nội công của hắn, hắn thật độc hiểm, đã phóng ngọn Ngân Mâu cuối cùng vào ngực phải của ta, nhưng hắn đã chậm một tấc vì ngay trước đó tại hạ đã vặn đứt cánh tay hắn rồi, Câu Thâu Lực của tại hạ đã đột nhập vào nội tạng của hắn vậy mà cánh tay trái vẫn bị một nhát mâu đấy... Hắn là kẻ giảo hoạt, xảo trá lại vô cùng hung ác. Hắn chết không nhắm mắt là vì hắn cho rằng hắn có đủ vốn đế bảo vệ tính mạng hắn mà... Còn Kim Giáp Sĩ, Cung Ninh hãy đặt hắn nằm xuống...

Trong lúc Cung Ninh thi hành mệnh lệnh thì Thiên Lang Lãnh Cương và Lý Khải đã lao vội trở về, nhìn thấy quang cảnh nơi đấy thì trố mắt kinh ngạc, Lãnh Cương vội chạy tới bên Sở Vân, lo lắng hỏi gấp :

- Minh chủ, người bị thương à? Tội của bổn tòa đáng chết...

Sở Vân ôn tồn cười, nói :

- Lãnh hoàn chủ, Bạch Vũ công tử Thiệu Ngọc và xác của Tiêu Vận Đình có tìm được không?

Lãnh Cương trù trừ giây lát rồi vội nói :

- Minh chủ... thương thế của người...

- Không lo đâu, đừng hỏi nữa, ta hỏi ngươi, Bạch Vũ công tử...

- Bẩm Minh chủ, Bạch Vũ công tử Thiệu Ngọc đã chạy đi biệt tích. Còn Tiêu Vân Đình cũng không tìm thấy, bổn tòa và Lý Khải đã sục sạo khắp cả trang viện này không chỉ một lần mà cũng chỉ gặp vài đứa tiều tốt và hai đứa a đầu mà thôi. Theo Minh chủ thì Tiêu Vận Đình đã...

- Tại hạ đã buộc ả phải tự tận trong căn nhà đơn độc cuối tường kia kìa... ả đã dùng một lưỡi chủy thủ mà hiện còn nhuốm đầy máu ấy! Nhưng tại hạ không tận mắt nhìn thấy tử thi của ả. Vì đúng vào lúc ả tự đâm vào ngực thì Hồng vũ công tử và phe lũ nghe động ập tới. Trong lúc loạn lạc, ả đã được Bạch Vũ công tử cướp đi...

Phượng Mục Nữ Lê Tường nghe thấy thế cảm thấy đau xót, cảm thông cho Tiêu Vận Đình mà không đám thổ lộ... Còn Lành Cương suy nghĩ một lúc, nói :

- Minh chủ, bổn tòa đã từng tra vấn mấy kẻ tiểu nhân kia... hình như, hình như Tiêu Vận Đình chưa chết đâu... nhưng có lẽ bị thương, vì theo lời bọn tiểu nhân thì trong lúc kịch chiến, Bạch Vũ công tử lệnh cho bọn đại hán lấy hai chiếc giường làm thành hai chiếc cáng, cáng hai người ra bên núi bỏ chạy, còn hai người được cáng ấy là ai thì bọn chúng không được rõ ạ!

Sở Vân nhìn lên bầu trời đêm, lẩm bẩm :

- Mạng của ả thật lớn đấy, cả hai lần đôi dâm phu gian phụ ấy đều trốn thoát khỏi tay ta... Hình như cao xanh kia muốn lũ chúng phải chịu nhiều dằn vặt, dày vò...

Đại Mạc Đồ Thủ bước tới, cung kính nói :

- Minh chủ, xin hãy gắng giữ gìn sức khỏe, lũ chó má ấy chạy không thoát đâu, lưới trời tuy thưa, nhưng không thể lọt được! Chúng ta sẽ bao vây bắt được phanh thây xé xác chúng ra.

Cổ Yển La Hán cũng an ủi chàng :

- Lão đệ đừng quá quan tâm tới chuyện ấy nữa. Chúng ta trước hết hãy rời khỏi nơi này đã, rồi phóng hỏa đốt cháy rụi cái trang viện dơ bẩn này. Mẹ kiếp, làm thế để tranh hậu hoạ sau này!

Bỗng Sở Vân mở bừng đôi mắt hỏi :

- Lãnh hoàn chủ, lúc ấy đã tầm nã chưa?

- Bẩm, lúc ấy theo hướng chỉ dẫn của lũ người kia, đã đuổi theo hơn mười dặm. Nhưng trời tối, rừng rậm, nên không tìm thấy ạ. Bổn tòa tức quá quay lại khảo cho lũ ấy một trận... Bổn tòa không hoàn thành nhiệm vụ xin Minh chủ trừng trị...

- Thôi? Đó cũng là ý trời vậy!

Nói rồi Sở Vân đưa mắt nhìn thi thể của Thiệu Bình và Thiêu Tĩnh một lúc lâu, bỗng chàng cất tiếng cười nhạt :

- Ba năm trước tại cửa sông Hoàng Hà đổ ra biển, giữa lúc đất trời cuồng nộ, sấm chớp mưa sa, ta đã thề với trời đất rằng nếu ta còn có thể sống được thì ta sẽ báo thù. Sẽ bắt những kẻ làm đổ máu ta phải đổ máu, bắt những kẻ muốn đoạt rnệnh ta phải táng mệnh.. Hôm nay... Ha ha, ta đã làm được rồi.... Lãnh hoàn chủ, Khố hoàn chủ, dùng Hỏa Long đạn đốt trang viện này đi, không được để lại một tý dấu vết ô uế nào cả!

Lãnh Cương và Khố Ty cung kính vâng lệnh, vung tay như chớp, bắn ra bốn phía những quả đạn và từ đó hàng ngàn hàng vạn đốm lửa bay đi khắp nơi, bắt đầu thiêu hủy toàn bộ Huyền Lăng viện trong biển lửa ngút trời. Ánh lửa chiếu vào mặt Sở Vân, da mặt tái mét của chàng nhuốm hồng ánh lửa, chàng lẩm bẩm :

- Kẻ mắc nợ máu kia, theo báo ứng này hay là để ta nghe tiếng khóc của các ngươi ở cõi u minh...

Lê Tường cảm thấy khiếp đảm, vội nói :

- Sở Vân, trông thần sắc của chàng khiếp quá, chúng ta đi thôi, rời khỏi đây thôi...

Đại Mạc Đồ Thủ cũng đỡ Sở Vân, cùng Cung Ninh nhảy lên đầu tường, thanh kiếm trong tay Sở Vân vẫn chưa tra ào vỏ, lóe lên muôn tia sáng lấp lánh dưới ánh lửa...

Cổ Yển La Hán nhìn khắp nơi một lần nữa rồi nhìn Lê Tường cười nói :

- Cô bé kia, chúng ta đi thôi, ở đây thật chẳng thú vì gì!

Lê Tường đã vội phóng mình phi thân theo sát bên mình Sở Vân.

Thế là trong ánh lửa ngút trời rực cháy trong đêm thâu, họ ra đi, để lại sau lưng một cảnh thê lương rùng rợn, kết quả của một cuộc tàn sát đẫm máu.

* * * * *

Đi cách dãy núi có Huyền Lăng viện chừng ba mươi dậm về phía Đông họ gặp một thôn nhỏ có chừng mươi nóc nhà, cùng làm một nghề: Đánh cá.

Ở đây chẳng có sông, không gần biển mà chỉ có môt cái hồ nước phẳng lặng ẩn mình sau khe núi phía trong rừng sâu với phong cảnh đẹp mê hồn.

Đó là một hồ nước trên đỉnh núi, mặt hồ như gương, nước trong thấy đáy, từng đàn cá sắc đỏ lội tung tăng trong nước. Bờ hồ là thảm cỏ xanh mướt mọc xen nền đá trắng phau phau.. Cái hồ ấy là Lạc Nguyệt hồ đã nuôi sông dân cư ở đây...

Trên bờ hồ, dưới bóng mấy cây tùng bách cổ thụ là một căn nhà hoàn toàn bằng gỗ, từ đó có thể nhìn thấy toàn cảnh hồ nước tuyệt trần kia...

Trước nhà Khố Ty và Lãnh Cương đang nói chuyện phiếm, Nghiêm Tiếu Thiên thì với lối hành văn đặc dị của mình kể cho Cung Ninh nghe những sự tích anh hùng của đời mình.

Trong nhà chia làm hai gian, gian ngoài có năm chiếc giường gỗ đơn sơ, vén tấm rèm có thể thấy gian trong có hai chiếc giường đặt hai góc, ở giữa có một tấm màn vải ngăn đôi.

Lúc ấy chủ nhân của hai chiếc giường ấy đang ở cùng nhau. Sở Vân từ lưng ra ngực quấn băng, mấy ngón tay trái cũng vậy nhưng đã gần khỏi, chỉ có cánh tay là hoạt động linh hoạt mà thôi. Sở Vân cà râu tóc mình lên mặt Lê Tường, làm nàng nhột quá cười tức cà ruột, đẩy chàng ra xa :

- Ối, anh thật là... quỷ ạ! Vẫn còn thương thế mà... ôi... râu!

Sở Vân hôn đôi môi nông nàn của Lê Tường thật lâu, rồi gặm vành tai, bờ vai cả cái cổ cao cao mịn màng ấy nữa... làm cho nàng ngây ngất nhắm cả hai mắt lại, hai má đỏ bừng, hơi thơ dồn dập, cả người nóng bừng lên... Sở Vân nói :

- Tường em, người em như lò lửa, đốt cháy cả con tim anh rồi!

Nàng cà cà mũi mình vào mũi Sở Vân, nói khẽ :

- Anh, anh có sợ lở lửa này không?

Thấy Sở Vân chồm đến hôn lên mát, mũi, môi mình liên tiếp, Lê Tường nói :

- Chưa đủ à? Anh, nhiều quá rồi đấy!

- Không! Anh chỉ muốn nuốt em vào lòng, hòa thân thể em vào cơ thể anh mãi mãi, biến thành một nửa của anh, có vậy mới không rời anh được...

- Vậy thì hãy làm như thế đi để em mãi mãi là một nửa của anh, để tim em đập theo nhịp con tim của anh!

Sở Vân dụi mặt vào mái tóc thơm như Bách Lan hoa của nàng, hơi thở hổn hển nói :

- Tường em, em thơm quá, cứ như một đóa hoa Lan vừa hé nở vậy, vì sao con gái lại thơm như thế?

Bỗng Lê Tường đẩy chàng ra, trừng mắt hỏi gay gắt :

- Cái gì? Đều vậy à? Sở Vân, anh đã từng gần gũi bao nhiêu cô gái rồi?

- Ngoài cô ta ra, chỉ có em mà thôi!.

- Cô ta là ai?

- Không còn phải nhắc tới cô ta nữa! Được không? Cô ta đã không còn tồn tại nữa.

- Cô ta em không cần biết, chỉ giận là em gặp anh quá muộn, còn người nào nữa?

- Không có, em Tường, anh chỉ nói hớ một câu thôi, thật ra đối với chuyện này anh vô cùng nghiêm túc. Người ta gọi anh là lãng tử chỉ vì anh phóng túng tự do, cứng đầu khó trị chứ không phải muốn nói tới việc anh quan hệ bừa bãi với đàn bà con gái, điều này em cần phải hiểu cho rõ ràng!

Lê Tường vừa định hỏi lại thì đôi môi của nàng đã bị đôi môi rực lửa của Sở Vân cắn chặt và cả thân hình nàng cũng bị chàng xiết đến nghẹt thở rồi... Một lúc sau, Lê Tường mới hít được một hơi, đỏ mặt, nói :

- Thật là... dày mặt.. khinh người ta... thủ đoạn của anh... từ lâu rồi!

- Đừng nói nào, anh rất thông minh học võ công cũng vậy, có rất nhiều điều chưa được truyền thụ, anh mày mò ra đấy. À, ma em chưa cho anh biết vì sao thân thể em thơm đến thế? Thơm đến phát thèm lên được...

Má nàng hồng lên, đỏ thẫm, hai mắt long lanh nhìn xuống, e thẹn nói nhỏ :

- Đó là chuyện riềng của con gái mà. Anh là con trai hỏi làm gì? Vớ vẩn.. nói cho anh biết để anh cười à?

- Em Tường, em nói đi, anh không cười đâu, thật đấy mà.. Sao thế? Sao em lại che miệng không nói? À, anh biết rồi..., em sợ người khác nghe chứ gì?

- Đồ quỷ anh hư lắm... quỷ ạ!

Vừa ôm ghì lấy nàng hôn đắm đuối thèm khát. Sở Vân cười hỏi :

- Thế này có hư không? Có phải là quỷ hay người đấy? Tường em, thật ra em không nói thì anh cũng biết, em nhất đinh là đã dùng một loại phấn thơm đặc biệt nên mới thơm như thế chứ gì?

Lập tức Lê Tường ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt Sở Vân nói :

- Cái gì? Em bôi phấn sáp gì? Anh đừng có lầm tưởng, nghĩ sai như thế. Đừng đem họ Lê em ra mà so sánh với các gia tộc khác. Mùi thơm ấy chỉ có cha mẹ em mới hiểu hết. Nói cho mà biết, lúc bà nội em còn sống rất thích Bách Lan Hoa vì mùi thơm của nó. Bà dùng nó để tắm gội, ướp hoa ấy thay trà để uống như vậy suốt mấy mươi năm trời, cho nên bà đi tới đâu là ở đó có mùi thơm của Bách Hoa lan... Cho đến hôm em chào đời, cả gian phòng sực nức mùi Bách lan Hoa, cha mẹ em vui mừng khôn xiết... Đó, chuyện là thế đó! Rõ chưa? Hương thơm ấy tự nhiên mà có, hiểu chưa? Chứ chẳng có dùng một loại hương phấn nào đâu? Đừng đoán mò...

- Ôi, hương mỹ nhân ơi, thì ra mùi hương thân thể em là tự nhiên mà có, thật là đặc biệt, nếu anh mà không khích em thì làm sao mà được em nói cho biết sự thật ấy. Ha ha...

Lê Tường biết mình bị mắc lừa thì hờn dỗi đấm vào vai chàng lia lia... bỗng Sở Vân á lên một tiếng, khiến Lê Tường tưởng mình chạm phải vết thương của chàng nên lo sợ dừng tay lại nép vào ngực chàng nói :

- Đau chưa? Đau chưa? Ngoan chưa nào? Xin lỗi nhé, chị sai rồi, cho chị xin lỗi nhé!

Sở Vân nhìn nàng, đăm đăm, rồi buột giọng nói :

- Tường em! Anh yêu em. Yêu em vô cùng!

Mấy tiếng ấy như sét đánh vào tai nàng mà cũng như mật rót vào lòng nàng. Lê Tường từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mặt Sở Vân với cái nhìn âu yếm, ngọt ngào đắm đuối. Rồi từ đôi mắt tuyệt đẹp kia hai hàng lệ nóng hổi tuôn trào, nàng nhắm hai mắt lại, ngậm mấy sợi tóc trong đôi môi mọng đỏ, thổn thức :

- Anh, anh làm cho tim em vui quá.. nó đập đến loạn nhịp mất rồi... em phát điên lên mất! Anh, anh là của em... mãi mãi là của em... Anh ơi! Em yêu anh, yêu anh... yêu anh...!

Thế rồi hai người lại ôm chằm lấy nhau, hai đôi môi như không muốn rời nhau nữa.

- Tường em! Em đẹp quá, đẹp vô cùng!

- Anh, anh cũng đẹp trai lắm... đẹp lắm. Em không cần biết anh hư hay tốt, anh hùng hay tiểu nhân, em chỉ cần được yêu anh và anh yêu lại. Được như thế thì anh là người đàn ông đẹp nhất cõi đời này...!

Nàng chưa đứt lời thì Sở Vân đã ôm chầm lấy nàng hôn đắm đuối lên đôi môi mọng đỏ của nàng, Lê Tường nhắm mắt lại tận hưởng nụ hôn cuồng nhiệt ấy, rồi từ từ mở mất ra... rồi nàng vội đẩy Sở Vân ra, chỉ về phía cửa sổ.

Lúc ấy vầng trăng đã treo xéo xéo trên mặt hồ... Vầng trăng trong vắt như mặt hồ và hồ nước cũng vàng rực như ánh trăng đẹp, thơ mộng, huyện ảo.. ôi đêm trăng tuyệt đẹp.... Sở Vân ngẩn người nói :

- Xem kìa! Lạc Nguyệt hồ! Ôi trăng soi đáy nước, nước lồng khuôn trăng, mặt em cũng ngợp ánh trăng, hồn anh bỗng đắm trong mắt em!

- Ôi, anh... anh mơ mộng, anh cũng đầy tâm hồn thi sĩ.

- Không những có tâm hồn thi sĩ mà còn có cả một âm mưu quỷ kế đó! Em có thấy âm mưu kế hoạch của anh lợi hại ra sao chưa?

- Cứ nhớ lại cái hôm em đến định ám sát anh thì anh biết ngay là.... Ha ha!

- Thế mà anh cũng nói, anh làm hỏng cả em! Chẳng hề nể nang e dè, khi em là người... một người con gái... à, mà lúc anh tuột giày của người ta, thì hình như.. hình như...

- Đúng... Anh còn thừa cơ sờ lên đó một chút... trời ơi tuyệt quá, vừa mềm, vừa trơn vừa ấm, vừa thơm...!

Mặt Lê Tường chín đỏ vì ngượng ngùng, nàng cúi mặt xuống mắng yêu :

- Đồ mất nết, chẳng hề biết ngượng là gì! Lúc ấy người ta còn chưa quen biết ngươi, thế mà dám... dám to gan.. Lúc ấy người ta tức muốn chết!

Sở Vân ôm chặt Lê Tường vào lòng, vuốt ve nàng rồi nói giọng âu yếm :

- Thế mà cứ đuổi theo người ta mãi, lại còn đinh ám sát nữa chứ!

- Thì sao nào? Người ta yêu không cho người ta theo mình à?

Sở Vân lại càng ôm chặt nàng hơn, nói :

- Vì thế cho nên mới có hôm nay, mới có tình yêu, mới nên chồng nên vợ thế này...

- Đồ quỷ, bậy nào... á... đồ... quỷ...

Rồi tiếng nàng chìm đắm trong nụ hôn cháy bỏng của Sở Vân...

Đêm trở nên vắng lặng...

Chỉ có ánh trăng soi sáng mặt hồ và hơi thở hổn hển, nồng nàn của đôi trai gái yêu nhau.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK