• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sở Văn Đình: “Có chuyện gì sao?”

“Khụ…” Lục Thành không quá tự nhiên, im lặng trong chốc lát, “Chúng ta thương lượng một chút nên làm cái gì bây giờ?”

Tạ Thanh ngồi bên cạnh vừa lòng không tiếng động mà thở ra.

Sau khi cô nhắc tới đồ long, liền hàn huyên thật lâu về mối quan hệ gia đình hiện tại. Ngay cả trong lòng Lục Thành cũng biết từ sớm hắn không nên tiếp tục gọi Sở Văn Đình là dì, Sở Văn Đình vẫn luôn chờ hắn sửa miệng.

Nhưng hắn gọi không được, Tạ Thanh cũng có thể hiểu được.

Nhưng sau đó nói đến chuyện cãi nhau tối hôm qua, Tạ Thanh không hề ôn hòa như cũ.

Cô nhíu mày, nói thẳng không chút cố kỵ: “Chuyện này là anh không đúng rồi.”

Cãi nhau đêm qua là bởi vì Sở Văn Đình biết được sự tình trên mạng, muốn tìm cách giải quyết.

Bà gọi cho Lục Thành để thương lượng, nhưng Lục Thành chỉ nói: “Mọi người đừng lo lắng, con sẽ xử lý tốt.”

Nhiều năm như vậy, hắn đều như thế này,

Nhưng đại khái là chuyện này náo loạn quá lớn, cũng có thể đã nhường nhịn nhiều năm, Sở Văn Đình đã bị hắn chạm đến giới hạn, sau khi nói mấy câu, Sở Văn Đình bùng nổ.

Sở Văn Đình nói: “Xảy ra chuyện gì con đều nói muốn tự mình giải quyết, con chính là không coi nơi này là nhà.”

Lúc này không phải là thời điểm thích hợp để gây ra nội chiến giữa người cùng một nhà, nhưng Sở Văn Đình bất mãn, Tạ Thanh cảm thấy không có vấn đề.

“Loại chuyện này, xác thật là nên cùng người trong nhà thương lượng qua.” Cô nói, “Tất cả mọi chuyện bắt đầu đều là do năm đó cha anh trùng hôn. Khi đó còn chưa có mặt anh, vì cái gì anh phải đảm đương nhiều việc như vậy?”

Sau khi Lục Thành trầm mặc thật lâu, nói cho cô: “Ông ấy là cha anh.”

Tạ Thanh lập tức đã hiểu.

Nhiều năm như vậy tuy Lục Thành hận Lục Kính Sơn, nhưng đồng thời, anh cũng bất tri bất giác mà đưa bản thân mình vào vị trí “phụ thân nguyên tội [1]”. T

[1] Từ gốc Phụ thân nguyên tội - 身负原罪 – nghĩa là Lục Thành cảm thấy mình có tội vì cha mình gây ra những lỗi đó.

Hắn là con trai của Lục Kính Sơn, người mang đến bất hạnh cho gia đình này, có liên quan đến hắn;

Hoặc là, hắn là con của Lục Kính Sơn, hắn là người tới đây phá vỡ hết thảy mọi thứ, cho nên sau cùng tất cả phiền nhiễu, tất cả đều liên quan đến hắn.

Cho nên hắn tự nhận là muốn dùng năng lực của bản thân mà giải quyết tất cả vấn đề, cho nên hắn không hòa nhập được với gia đình này.

Tạ Thanh bỗng nhiên phát hiện ra, người cứu vớt cô, tận sâu trong đáy lòng chấp niệm của hắn còn hỏng bét hơn.

Cô chỉ là rất khó để bước qua khỏi màn sương dày đặc, nhưng trước sau cô rõ ràng sự tình năm đó cô không hề sai.

Bị cha mẹ bạo hành, cô không có sai; bị bắt nạt ở trường, cô không có sai; bị giáo viên kỳ thị, cô cũng không có sai.

Nhưng hắn, trong tiềm thức vẫn luôn cảm thấy chính mình có tội.

Cho dù cô có nói với hắn “Chuyện này không liên quan đến anh”, hắn sẽ nói hắn biết.

Vì thế cô ngồi xếp bằng trước mặt hắn, nghiêm túc mà nói với hắn: “Anh phải thật sự để cho chính bản thân mình tin tưởng chuyện này không liên quan đến anh.”

“Anh với mẹ anh, còn có dì Sở đều là người bị hại, mọi người đến giống nhau. Có người thiếu mọi người, nhưng giữa mọi người không hề thua thiệt.”

“Anh có một người cha khốn kiếp cùng hai người mẹ ưu nhã cơ trí --- chuyện này vì sao mà xảy ra, anh muốn lựa chọn đứng về phía cha anh?”

Lục Thành khóa mi: “Vì sao anh lại đứng về phía ông ta?”

Tạ Thanh: “Nếu không vì sao anh lại tự cô lập bản thân mình?”

Lục Thành sửng sốt.

“Lập trường của anh không cần phải mơ hồ như vậy, được không? Anh không thể vừa rõ ràng chính mình là người bị hại, vừa cảm thấy mình bị tội liên đới ----- theo logic năm 9012, tội liên đới từ đâu ra?”

Câu cuối cùng là một câu hữu hiệu chọc hắn cười, hắn dựa vào đầu giường, ngơ ngẩn mà suy nghĩ trong chốc lát.

Sau này cô nghe được hắn nói: “Có đạo lý.”

Trong lòng Tạ Thanh có điểm tự hào.

Hắn bắt đầu thử nghĩ thông suốt liền có thể đi đồ long.

Con rồng này không phải dư luận bên ngoài, cũng chẳng phải đám chú bác vô đạo đức, mà là cảm giác tội lỗi trong lòng, không buông tha chính mình.

Lúc này đây Lục Thành ngồi ở phòng khách lầu một, lần đầu tiên sau nhiều năm nếm thử cảm giác cùng người nhà thương lượng giải quyết vấn đề như thế nào.

Tạ Thanh không biết bản thân ngồi đây nghe đề tài gia đình này có thích hợp không, đưa ra lý do ra ngoài tìm quán cà phê viết bản thảo, bị Lục Thành kéo về bên người.

“Viết bản thảo không có gấp.” Hắn nói.

Có cô ở bên cạnh, hắn càng có tự tin.

Quá trình thảo luận nhẹ nhàng thuận lợi. Tạ Thanh cảm thấy, so với Lục Thành dự đoán càng nhẹ nhàng thuận lợi hơn.

Bởi vì vừa bắt đầu có vẻ thực khẩn trương, bàn tay đang nắm kia thỉnh thoảng vuốt ve bàn tay cô đến lúc kết thúc mọi người trong nhà đã có thể cười cười nó nói.

Sự tình đã được sắp xếp ổn thỏa, bọn họ cùng nhau ra cửa. Lúc chào tạm biệt, Sở Văn Đình có vẻ đặc biệt cao hứng, lần nữa nói với Tạ Thanh: “Rảnh thường xuyên tới chơi nha con.”

Loại này nói một lần hai lần là khách sáo, ba lần năm lần lại có vẻ là chân thành.

Tạ Thanh trả lời: “Dạ, về sau có nhiều cơ hội.”

Lục Thành về nhà lái xe tới nhưng hiện tại còn rượu trong người nên không thể lái xe về.

Tạ Thanh liền gọi xe, hai người cùng nhau đi ra cửa ngoài tiểu khu ven đường chờ, đứng chờ xe cô nhìn chằm chằm Lục Thành, Lục Thành ngoái đầu nhìn lại: “Làm sao?”

“Anh thật là dự tính lên mạng nói hết chân tướng sao?” Cô hỏi.

Vừa rồi người một nhà thương lượng ra biện pháp, là Lục Thành lên mạng nói rõ chuyện lúc trước một cách rõ ràng minh bạch.

Hắn nhướng nhướng vai: “Đơn giản hữu hiệu.”

Tạ Thanh gật gật đầu: “Đúng vậy, nhưng lại quá đơn giản.”

Hắn vẫn nhìn cô như cũ, ánh mắt trở nên ý vị thâm trường.

Cô lại nói: “Đây là biện pháp anh đã sớm có thể nghĩ ra từ sớm không phải sao?”

Phải dùng biện pháp này ngay từ đầu hắn đã có thể dùng hà tất phải mượn rượu tiêu sầu.

Cho nên hắn tự động hiểu thành: “Em cho rằng anh không muốn đem chuyện này công khai.”

Giống như cô cũng không muốn đem những ký ức tăm tối trong nội tâm công khai. Không phải vì cảm thấy mất mặt, cũng không phải sợ người ta nhạo báng, chính là bước không được bước chân kia.

Nhóm chú bác của hắn đại khái cũng hiểu rõ điểm này, cho nên mới kiêu ngạo như vậy.

“Không sai, anh không muốn đem những chuyện này công khai.” Lục Thành chú ý tới chiếc xe chuyên dùng dừng lại cách đó mấy mét, chạm vào cánh tay cô, đi đến chỗ đó.

“Nhưng cũng như em nói, anh vì sao phải đứng về phía cha anh chứ?” Hắn mở cửa xe cho cô, “Ông ta không đáng để anh thương tổn gia đình hiện tại.”

Tạ Thanh ngồi vào xe, ngước mắt nhìn hắn. Cửa xe nhanh chóng đóng lại, anh ngồi vào ghế lái phụ. T

Một đường lúc sau, hắn đều trầm mặc. Cô nhìn anh từ kính chiếu hậu vài lần, từ đầu đến cuối hắn đều thấp mi mắt trầm tư, môi mỏng gắt gao bặm lại.

Cô không quấy rầy hắn.

Quyết định làm như vậy, với hắn mà nói rất khó.

Không phô bày miệng vết thương của bản thân cho người khác xem chính là một loại bảo vệ chính mình trong tiềm thức. Hiện tại hắn muốn lên mạng nói bí mật này ra, cảm thấy cực kỳ đáng sợ.

Nhưng mặc kệ thế nào, hắn muốn bước bước này.

Thật ra hắn cũng không có mâu thuẫn lớn như vậy với chuyện gửi tiền chữa bệnh cho cha mình, rốt cuộc trước năm mười bốn tuổi, ấn tượng mà ông để lại cho anh đều có thể.

Sở dĩ không muốn là vì hắn biết đó là một cái động không đáy.

Chỉ cần hắn lùi một bước, nhóm chú bác kia sẽ tiến thêm một bước.

Bọn họ sẽ phá hủy cuộc sống bình thường của hắn, cũng phá hủy cuộc sống bình thường của gia đình.

Hắn nhất định phải bước bước này.

********

Một tiếng sau, xe ngừng lại dưới lầu Văn hóa Thành Thư.

Tâm tình của hai người thật sự bình tĩnh, nhưng khi mở cửa ra nhìn ra lại thấy có người giơ gậy selfie hoặc camera vây quanh, vẫn có chút bực bội.

Lục Thành ôm Tạ Thanh, lạnh mặt đi vào tòa nhà, mấy người kia vẫn đuổi theo không có dấu hiệu buông tha: “Lục tổng, chuyện trên mạng ngài không có ý định trả lời chút nào sao?”

“Vì sao ngài không để ý đến cha mình?”

“Mẹ ngài là kẻ thứ ba sao?”

Những người này không phải những kẻ tự mình tổ chức như trước, Tạ Thanh nhìn qua logo trên camera, đúng là một Đài Truyền hình chính quy nhưng chẳng có chút danh tiếng.

Đài Truyền hình nhỏ cùng với tự mình tổ chức bản chất không giống nhau, đối phương có chứng chỉ phóng viên, phỏng vấn hợp pháp. Nếu bọn họ không nói một lời, đối phương đưa đoạn video bọn họ lạnh nhạt thả ra, cô muốn kiện cũng không thắng.

Đã nghĩ biện pháp đối phó Lục Thành đối với cái này cũng không để ý, ôm cô đi dưới chân như được gắn động cơ.

Nhưng ở cửa tòa nhà, Tạ Thanh dừng chân lại.

“Tôi có thể hiểu được công việc của đài truyền hình của mọi người không tốt lắm, muốn tìm một đề tài nóng để tăng rating.” Cô nhìn nữ phóng viên trước mắt, “Như vậy được không, tôi cho mọi người một tin tức độc quyền, cái tin tức này sẽ có nối tiếp, tôi có thể cho các người tư liệu trực tiếp.”

Phóng viên: “?”

Lục Thành: “? Thanh Thanh?”

Tạ Thanh nhìn thẳng màn ảnh: “Tôi đang chuẩn bị một cái hạng mục quỹ công ích, cái này đại khái là quỹ công ích đầu tiên của văn học mạng đi, tôi hy vọng ngành này ngày càng phát triển.”

Nói xong cô xoay người kéo cánh tay Lục Thành, đi vào cửa xoay tròn.

Một câu giống thật mà lại giống giả, tranh sáng tranh tối.

… Rất thích hợp làm cho người đọc tò mò.

Phóng viên cùng quay phim trao đổi với nhau vài câu, cảm thấy có thể, quyết định “bỏ qua” Lục Thành.

Có thể làm cho đối phương chủ động cung cấp tư liệu trực tiếp, vui sướng hơn nhiều, cũng an toàn hơn nhiều.

Thời điểm bọn họ đi phỏng vấn rất dễ bị đòn!

Vào trong tòa nhà, Lục Thành hơi hơi cúi đầu, mỉm cười: “Khi nào kỹ thuật diễn lại tốt đến vậy?”

Tạ Thanh: “Khi nào?”

“Lời nói dối há miệng cái là nói được.” Lục Thành cười nhạo, “Muốn trấn an bọn họ em thật sự sẽ cung cấp ‘tư liệu trực tiếp’, em tính làm như thế nào, có cần lên danh sách không?”

“Danh sách gì cơ?” Tạ Thanh chớp chớp mắt, đi vào thang máy, “Em không có lừa cô ấy.”

Lục Thành: “?”

Thang máy không có ai khác, anh vẫn luôn truy vấn: “Rốt cuộc là quỹ gì?”

Tạ Thanh liền không nói, vừa ra khỏi thang máy, đơn giản mà đi mất: “Trước hết xử lý chuyện của anh đã.”

“…Này.” Lục Thành không có biện pháp, bất đắc dĩ mà chậc chậc một tiếng, chỉnh chỉnh quần áo, đi vào công ty.

Khi đẩy cửa ra, nhân viên làm việc trong khu vực chung rõ ràng giao lưu ánh mắt với nhau. Tiếp theo tất cả ánh mắt đều nhìn về phía hắn, một ít là tò mò, một phần là thương hại.

Lục Thành dừng chân, bình tâm tĩnh khí mà tiếp nhận ánh mắt rửa tội mới mở miệng: “Quản lý bộ phận, mở họp.”

“Uống cà phê không?” Khi vào văn phòng, đầu tiên Tạ Thanh cất giỏ xách sau đó lại nói, “Em đi mua.”

Cô cảm thấy Lục Thành vẫn còn chút trì độn sau khi uống rượu, uống cà phê để nâng cao tinh thần.

Lục Thành gật đầu: “Uống.”

Mười phút sau, mọi người tập trung ở phòng họp, Lục Thành cũng nhận được cà phê của anh.

Cau mày nhìn về ly cà phê vài lần, anh mới miễn cưỡng uống một ngụm.

Hai shot Espresso, không đường không sữa, cũng thật là quá đáng.

Nhưng mà quả thật làm đề thần tỉnh não [1].

[1] 提神醒脑 – Đại khái có thể làm cho tinh thần tỉnh táo.

Sau đó anh dùng chuyện cũ chua xót của nhà mình, làm cho các vị Quản lý bộ phận đề thần tỉnh não một chút.

Mọi người dường như chưa bao giờ thấy được lần nào mở họp có tinh thần đến vậy, chờ đến khi Lục Thành nói xong, bọn họ nhìn mặt nhau.

Cuối cùng, hết thảy ánh mắt đều nhìn về phía Ngụy Bình, Ngụy Bình lại nhìn về phía Lục Thành, ho khan: “Lục tổng, chuyện này… là thật như vậy ư?”

Lục Thành: “Bằng không thì sao?”

“Tôi không có ý gì khác.” Biểu tình của Ngụy Bình ngơ ngẩn, “Chính là… cái cốt truyện này quá kích thích, suy xét đến việc ngày có bạn gái là nhà văn mạng đỉnh cấp đại thần …”

Bạn gái nhà văn mạng đỉnh cấp đại thần đang cầm ly giấy uống một ngụm Mocha: “Không có quan hệ với tôi, cái này tôi cũng nghĩ không ra.”

Nhóm nhân viên lại người này nhìn người kia một hồi, sau đó chần chừ, lục tục gật đầu: Cũng đúng.

Chuyện này quá kì diệu, kì diệu đến mức có nghĩ cũng nghĩ không ra!

Tiếp theo lại nghe Tạ Thanh nói: “Nhưng tôi có thể phụ trách sáng tác bản thảo quan hệ công chúng lần này.”

Thấm đẫm cảm xúc như thế nào, khiến cho người đọc cộng tình, là kỹ năng nghề nghiệp của tác giả.

Một tác tốt có thể tự mình cảm động ba phần, nhưng làm cho người đọc cảm động bảy phần.

Mà cô, đại khái có thể vẻ mặt lạnh nhạt nói hoàn chỉnh câu chuyện làm cho người đọc khóc lóc thảm thiết.

Đến nỗi vài vị chú bác kia của Lục Thành, mặc kệ là công hay tư, cô có thể thông qua bản thảo này làm cho chỗ bọn họ nổ thành pháo hoa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK