• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

-”Anh xin lỗi, nghe anh đi…”

Nàng căm hận hắn, cũng căm hận con người mình, sao nàng có thể không nhận ra đâu là chồng mình, đâu không phải chồng mình???

-”Trêu đùa tôi, vui lắm hả?”

-”Xin em, bình tĩnh lại đã, em còn sốt đó…”

Nước mắt rơi, biết không thể giằng co với anh ta, nàng cố với một mảnh vỡ của chiếc bình, bất cần:

-”Một là anh tránh ra, hai là tôi sẽ chết ngay tại đây!”

Cả người toát mồ hôi, thấy tay nàng đỏ rực, anh sợ hãi:

-”Đừng, đừng làm liều…được, anh tránh…”

Lấy hết sức, nàng lê ra khỏi phòng, ra khỏi dinh thự đó, từng bước, từng bước nặng nhọc…

Anh thở dài, đau xót mà không dám theo.

Cũng may nàng để quên cái túi, anh nhân đó gọi cho người thân đón nàng.

….

Hôm sau,

Vừa ra khỏi ngõ, nàng đã chạm mặt với anh ta.

Quay đầu, định rẽ hướng khác.

-”Tôi muốn nói chuyện một lúc”

-”Tôi không có gì để nói cả!”

-”Hôm qua là tôi sai, tôi xin lỗi, cũng không có gì biện minh cả, chỉ là đem túi trả cho cô”

-”Cám ơn, hôm qua cũng là tôi ngu muội, lỗi một phần cũng do tôi, chào anh…”

-”Tay cô khỏi đau chưa?”

Tú khẽ liếc, máu đã tụ lại thành vết, cũng chẳng thèm băng bó, người này, đúng là thiếu ý thức sinh tồn.

-”Khỏi rồi, hi vọng từ giờ về sau chúng ta không gặp lại”

Anh định đi, nhưng không đành lòng:

-”Em trai sẽ rất đau lòng nếu thấy cô như vậy…”

-”Đau lòng hay không là chuyện của chồng tôi!”

Đoạn, nàng bước vội, không để anh nói thêm.

….

Hôm nay quả là một ngày rắc rối, khi tới tiệm bánh, Lân đã đứng đợi từ lúc nào, thực…cầu xin, cầu xin tất cả mọi người, cầu xin ông trời, nàng giờ chỉ muốn được sống một cách bình lặng.

-”Lan, anh xin lỗi vì chuyện tối qua!”

-”Không sao, em quên rồi…”

-”Chúng ta vẫn làm bạn tốt nhé!”

Lan hơi ngước mắt, thở dài.

-”Anh sẽ không bao giờ làm thế, anh hứa”

-”Được rồi”

-”Mai anh ra Bắc rồi, có thể làm nhân viên bán hàng cho em lần cuối được không? Hôm nay trung thu chắc mọi người mua bánh đông lắm, không có người phụ chắc vất”

Nàng cũng giật mình, đã Trung Thu rồi ư? Nhanh thật đấy!

Trung thu với tiệm bánh ngọt thì liên quan gì? Nhưng nhìn ánh mắt anh khẩn nài, thời gian qua cũng rất tốt với nàng, lại không nỡ từ chối.

Không ngờ lời Lân nói lại linh nghiệm, cửa hàng hôm đó rất đông khách.

Xẩm tối, hai người đã mệt nhoài…Lân nói anh biết có một công viên hôm nay tổ chức thả đèn trời, hỏi nàng có muốn đi?

Thả đèn trời, viết giấy nhắn, đó là cách người ta thường làm để gửi lời tới người đã đi xa, Lan nhận lời ngay, nàng có rất nhiều điều muốn nói với Việt.

Họ tới địa điểm thả đèn, người tới đã chật ních.

-”Chào anh chị, em là nghiên cứu sinh, đang làm đề tài nghiên cứu về cấu trúc tóc của con người, cần càng nhiều mẫu thử càng tốt, anh chị cho em xin vài sợi tóc được không ạ?”

Lan và Lân nhìn nhau, chưa bao giờ nghe thấy đề tài lạ thế, nhưng cũng chỉ là mấy sợi tóc, không chần chừ đưa cho cô bé.

…………

-”Tú”

-”Nhi!”

-”Em đã đợi điện của anh, cũng đã đợi anh tới dỗ dành em…”

-”Anh xin lỗi, anh là thằng khốn nạn, em coi như anh không có được không?”

Nhi sững lại, nếu là Tú trước kia, anh muốn chơi bao nhiêu đàn bà thì chơi, có cần giải thích với cô thế này không?

Có phải Tú bây giờ đã khác, nên cô tự cho mình cái quyền dỗi hờn chăng?

-”Là do má phải không? Anh đừng giấu, anh cố tình dắt cô ta về nhà làm cớ chia tay đúng không?”

-”Không phải, chuyện này không liên quan tới dì, là do anh, anh sai…”

-”Anh thực sự có tình cảm với cô ta? Anh muốn ở bên cô ta?”

Tú trầm lặng, cái gọi là tình cảm thì đúng, nhưng cái gọi là ở bên thì anh không đủ can đảm…

-”Đi thôi anh…”

-”Đi đâu?”

-” Tầm này mọi năm mình đều đi thả đèn trời gửi lời hỏi thăm má anh mà?”

-”Mẹ anh?”

-”Em quên mất, anh không còn nhớ nữa rồi…”

Mặt Nhi xịu xuống, nỗi buồn thấy rõ, anh quý cô, quý như những người thân trong gia đình, hôm nay, anh có thể trả vờ yêu cô, ngày mai, ngày kia cũng có thể, nhưng anh sợ, cả đời rồi sẽ có lúc lộ…chi bằng để cô ở bên người thực lòng trân trọng cô.

-”Đi với em đi, nốt lần này thôi, rồi em sẽ không bao giờ phiền anh nữa, cũng phải báo cho má anh chúng ta chia tay rồi chứ?”

Tú hơi nheo mắt, rốt cuộc cũng đưa Tuyết Nhi đi.

Nhìn thấy bóng người ấy, anh còn tưởng mình nghĩ nhiều mà ảo ảnh, đâu ngờ rằng đó chính xác là nàng, đang chọn đèn cùng con trai của chủ tịch Bảo Minh?

Nàng không muốn gặp anh, nhưng đi chơi với hắn thì lại vui thích tới thế?

Ý nghĩ khiến Tú bất giác khó chịu.

Tuyết Nhi nở nụ cười nhẹ, càng tin anh chỉ dụng cô ta để thuận theo ý má.

Trong bao chiếc đèn thả lên ngày hôm đó…

Chiếc màu tím viết…’Em có nhiều chuyện muốn nói với anh lắm, đón em đi cùng với…em đợi anh!!!’

Chiếc màu vàng viết…’Anh trên đó cố gắng hạnh phúc, phù hộ cho cô ấy, yên tâm mà giao cô ấy cho tôi!’

Chiếc màu trắng viết…’Chú em, tội nghiệp…nhìn thấy vợ chú và thằng đó chứ? Cần anh giúp gì cứ báo mộng!’

Trong tình yêu, đôi khi người ta trẻ con tới dài khờ…

…..

Ba ngày sau, trong một quán bar nhỏ của New York

-”Okie, được rồi, tôi sẽ chuyển tiền…”

Trâm Anh thở phào nhẹ nhõm, cô cứ nghĩ nó sẽ chết trôi trong cái trại tâm thần đó, vậy mà mạng con này, thật lớn.

Mấy ngày nay nghe anh gặp lại nó, thật lo lắng mà…

Cũng may, cô cho thám thử điều tra, và càng may hơn nữa, ít ra nó không phải con ruột của ba mẹ.

Vậy con ruột của ba mẹ là ai?

Kệ đi, bao nhiêu năm, ba mẹ quyền thế vậy, còn chẳng tìm được, cô cứ thoải mái mà ăn chơi thôi, tới lúc đó mới phải lo…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK