• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Từ tổng nghiến răng nghiến lợi nhìn Phong Hỏa Hỏa đang quyệt cái mông bò lên xe, tên hỗn đản này, là chuyên đến chọc giận nàng sao?
Còn chưa tới khách sạn, Phong Hỏa Hỏa đã co quắp nhìn Từ tổng lại ngoài cửa sổ, Từ tổng híp mắt nhìn nàng, suy đoán nàng lại đang có chủ ý quỷ quái gì.
Xe dừng lại, Phong Hỏa Hỏa có chút khẩn trương nói với Từ tổng: "Ngài về trước đi, tôi muốn đi bộ."
Từ tổng ôm cánh tay nhìn nàng: "Giờ này lại đi bộ? Cho sói ăn sao?"
.....
"Rốt cuộc là chuyện gì?" Từ tổng bễ nghễ nhìn Phong Hỏa Hỏa, lẽ nào nàng còn có ước hội? Phong Hỏa Hỏa nhìn xung quanh một chút, thần bí phất phất tay với nàng: "Qua đây xem, chính là ở bên kia."
"Là cái gì?" Từ tổng theo bước chân của Phong Hỏa Hỏa đi đến trắc diện khách sạn, đến chỗ, nàng kinh ngạc mở to hai mắt.
"Cô làm sao phát hiện?"
Nhìn một con mèo hoang mới sinh không bao lâu, Từ tổng vô cùng kinh ngạc, nếu như nàng nhớ không lầm, Phong Hỏa Hỏa cùng nàng mới đến vào buổi sáng. Phong Hỏa Hỏa ngồi xổm xuống bắt đầu đào móc trong túi: "Thật ra lúc chúng ta xuống xe thì đã phát hiện." Nói xong, nàng từ trong túi lấy ra một túi chân giò hun khói, nàng cẩn thận tỉ mỉ mở túi giấy đặt đến trước mặt con mèo hoang, ngay sau đó, Phong Hỏa Hỏa cẩn cẩn dực dực lui về phía sau vài bước, không quấy rối mèo hoang ăn uống.
"Cái này lại mua lúc nào?" Từ tổng nhìn chân giò hun khói trong tay nàng, Phong Hỏa Hỏa mỉm cười: "Tôi tùy thân mang theo."
"Cho động vật lưu lạc?"
"Ân."
"Cô còn rất thiện lương."
Lời này của Từ tổng trái lại là lời thật lòng, Phong Hỏa Hỏa bĩu môi: "Vậy cũng không phải, chỉ là mỗi lần thấy những mèo hoang chó hoang này lại cảm thấy nhân sinh không có gì to tát, vô cùng thỏa mãn rồi, coi như là thừa thụ áp lực lớn, không thích người lãnh đạo trực tiếp, cuộc sống gian nan nhưng thấy dáng vẻ thống khổ của bọn nó còn có cái gì phải oán giận, tối thiểu tôi cơm áo không lo không phải sao? Quả thực quá hạnh phúc rồi."
Phong Hỏa Hỏa trong mắt dấy lên ngọn lửa, Từ tổng gật đầu nhìn nàng, hỏi: "Thừa thụ áp lực lớn, không thích người lãnh đạo trực tiếp, cuộc sống gian nan? Đây là đang ám chỉ tôi?"
Phong Hỏa Hỏa khái một tiếng: "Quá lạnh, chúng ta trở về đi." Nàng đã phát hiện, Từ tổng quả thực rất xấu xa, từ sau khi nàng nói cái gì cũng phải trực tiếp một ít, Từ tổng thật sự không coi nàng là người ngoài, nói chuyện một chút cũng không ôn nhu.
Vào phòng, Từ tổng có chứng ưa sạch nên phải đi tắm, Phong Hỏa Hỏa âm thầm lấy điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại.
Điện thoại rất nhanh đã chuyển được, bên kia giọng nói của nữ nhân có chút mềm mại, tựa hồ vừa mới ngủ. Phong Hỏa Hỏa nhỏ giọng nói: "Xin lỗi a, tiểu di mẹ, đánh thức người rồi."
"Không có việc gì, con làm sao vậy nha?" Bên kia điện thoại giọng nói ôn nhu, phi thường dễ nghe.
Phong Hỏa Hỏa bĩu môi: "Tiểu di mẹ, con gặp phải một tổng giám đốc đặc biệt cường thế."
"Tổng giám đốc?"
"Đúng vậy. Nàng không thích con, lại đem con đặt ở bên cạnh nàng làm trợ lý, đây là vì sao a?"
"Con chờ một chút a." Tiểu di mẹ của Phong Hỏa Hỏa nói một câu, Phong Hỏa Hỏa nắm điện thoại di động kiên trì chờ đợi, chợt nghe thấy bên kia điện thoại tiểu di mẹ dùng giọng nói vô cùng hả hê nói: "Ai, Uyển Nhu, Hỏa Hỏa gặp một nữ tổng tài, tương ái tương sát, phỏng chừng bị mê hoặc rồi, ha ha."
Giọng nói của tiểu di Phong Hỏa Hỏa: "Bại hoại nhà em, hài lòng như vậy làm gì? Xuỵt — nói nhỏ một chút."
Phong Hỏa Hỏa yên lặng treo điện thoại, nàng đã biết, tiểu di cùng tiểu di mẹ đôi cẩu nữ nữ này rất không đáng tin.
Cũng may không khủng khiếp như Phong Hỏa Hỏa tưởng tượng, Từ tổng tựa hồ rất mệt mỏi, tắm rửa xong thổi tóc xong liền ngủ, Phong Hỏa Hỏa cũng dùng tốc độ ánh sáng tắm rửa sạch sẽ chui vào ổ chăn. Vài phút sau, nàng ngủ đến nước bọt chảy ròng.
Từ tổng vẫn không ngủ, nàng lật qua lật lại suy nghĩ, lại bị tiếng thở như tiểu trư của Phong Hỏa Hỏa khiến cho tâm phiền ý loạn, đến cuối cùng nàng quấn chăn đơn xuống giường ngồi trên ban công.
Cho nên, lúc Phong Hỏa Hỏa ngồi dậy liền thấy được cảnh tượng như vậy.
Ánh trăng chiếu vào trên người Từ tổng, chân của nàng cứ vô thức bày ra tư thế câu người, phiếm lấy sáng bóng khiến người ta thèm nhỏ dãi, tóc mất trật tự, ngực lộ ra tảng lớn da thịt tuyết trắng, còn có xương quai xanh khêu gợi.
Phong Hỏa Hỏa ngơ ngác nhìn Từ tổng, hỏi: "Ngài, ngài không mệt mỏi sao?"
Từ tổng nhìn nàng một cái, lắc đầu. Phong Hỏa Hỏa nhìn viền mắt ửng đỏ của nàng, nhẹ nhàng thở dài.
Mặc dù có một chút đau lòng Từ tổng, nhưng Phong Hỏa Hỏa vẫn lựa chọn đi WC trước, sau đó nàng rót hai ly sữa nóng cho Từ tổng và bản thân.
Từ tổng nhìn sữa lắc đầu, nàng cũng không thích.
Phong Hỏa Hỏa nhỏ giọng nói: "Giờ này nếu như tôi uống cà phê có thể sẽ hưng phấn nhảy một khúc Giang Nam Style, cô muốn xem sao?"
Từ tổng: "....."
"Thức đêm không tốt đối với nữ nhân nga, nhất là nữ nhân có tuổi, da mỏng, quần thâm mắt và vân vân không nói chơi nhưng uống một ly sữa bảo đảm cô thần thanh khí sảng, chính yếu chính là sữa trắng da dưỡng ngực nha."
Từ tổng cứng nhắc tiếp nhận sữa Phong Hỏa Hỏa đưa đến, ánh mắt làm như vô thức nhìn lướt qua ngực của nàng, khóe môi kéo ra một nụ cười ý vị thâm trường.
Phong Hỏa Hỏa lập tức đỏ mặt.
Từ tổng dường như yên tĩnh chăm chú nhìn bên ngoài xuất thần, Phong Hỏa Hỏa cũng liền im lặng cùng nàng.
Khoảng chừng nửa giờ, Từ tổng có chút băn khoăn: "Cô đi ngủ đi, đừng ở chỗ này cùng tôi nữa."
Phong Hỏa Hỏa cười lắc đầu: "Không có việc gì, Từ tổng, tôi có một công năng đặc dị chính là có thể ngồi xem phim trong đầu."
Từ tổng: "... Vậy cô tiếp tục xem đi."
Qua hơn nữa ngày, Phong Hỏa Hỏa nhỏ giọng hỏi: "Từ tổng, có phải cô lại đang suy nghĩ đếm Linda tỷ hay không."
Từ tổng mím môi, gục đầu xuống: "Cô không hiểu."
Phong Hỏa Hỏa thở dài: "Thật ra tôi cũng hiểu một chút, lúc đại học mông lung từng có hảo cảm với một người."
Nữ nhân rốt cuộc là động vật nhiều chuyện trời sinh.
Lời nói của Phong Hỏa Hỏa khiến Từ tổng ngẩng đầu lên.
Phong Hỏa Hỏa tiếp tục nói: "Nàng rất đẹp, tôi cũng rất đẹp, tôi vẫn cảm thấy chúng tôi rất xứng đôi. Nhưng khi bọn tôi cùng một chỗ lại rất xấu hổ a, không có gì để nói, về sau cũng không có gì nữa."
Từ tổng nghe xong cười nhạo, đây mà xem là hảo cảm cái gì.
Phong Hỏa Hỏa bĩu môi: "Tôi biết chuyện này so ra kém xa tình cảm kinh thiên động địa của các người, nhưng tôi cuối cùng cảm thấy người đôi khi nhiệt tình quá mệt mỏi chính là không thể tùy tâm, hài lòng thì cùng một chỗ, không vui thì phân ly, cùng một chỗ thì chịu trách nhiệm, ra đi thì xem như xong."
Từ tổng nhìn nàng: "Cô trái lại khoáng đạt, ai yêu cô chính là kiếp nạn của nàng."
Phong Hỏa Hỏa bắt đầu thổi phồng: "Kiếp nạn thì có nhiều kiếp nạn rồi, đại học tôi học âm nhạc, tôi vừa hát thì không ít nam sinh rơi vào kiếp nạn, hơn nữa tre già măng mọc từng đám kiếp nạn nhảy xuống sông, muốn cản cũng cản không được."
"Nga?" Từ tổng nhìn vẻ mặt say sưa của nàng muốn cười: "Cô là học âm nhạc? Am hiểu phong cách âm nhạc nào? Nhạc lưu hành sao?"
Phong Hỏa Hỏa lập tức trả lời: "Nhạc dân tộc."
Từ tổng trầm mặc một hồi lâu, nàng nhìn Phong Hỏa Hỏa hỏi: "Cô đang đùa tôi sao?" hát nhạc dân tộc câu người nhảy vào bể tình? Phong Hỏa Hỏa rốt cuộc đem chỉ số thông minh của nàng nghĩ đến có bao nhiêu thấp!
Phong Hỏa Hỏa có chút kích động, nàng đứng lên: "Ai đùa cô, không tin tôi hát cho cô nghe!"
Phong Hỏa Hỏa thanh thanh tiếng nói, nàng ngăn tay, eo nhỏ xoay một cái, trong nháy mắt có phong phạm dân tộc: "Nhấc khăn voan của cô lên, đến để cho tôi tới nhìn mị hoặc của cô, hắc hắc hắc! hàng mi của cô vừa dài vừa dày dường như trăng rằm sáng trên cây, hàng mi của cô vừa dài vừa dày, hắc hắc hắc!" Nàng vừa hát vừa nháy đôi mắt, nếu như trong tay cầm một chuỗi thịt dê nướng thì sẽ thành rao hàng rồi.
....!!!!
Từ tổng mở lớn miệng cả người cứng lại rồi, nàng khiếp sợ nhìn nữ nhân mặc áo ngủ tự hải xoay đến điên cuồng trước mắt, nếu không phải phía sau lưng có cây cột để dựa vào, nàng phải từ trên ban công ngã xuống đất rồi đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK