Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nói thật, Dịch Tử Xá không ngờ mọi việc lại trở nên như bây giờ.

Buổi sáng tỉnh dậy, trên giường có cô ấy. Trước khi ra khỏi nhà đi làm, có bữa sáng nóng sốt để ăn. Tan tầm về nhà, ngoại trừ ngọn đèn ấm áp trong phòng nghênh đón anh, còn có nụ cười dịu dàng của cô. Sau đó buổi tối đi ngủ, được ôm cô vào lòng, mặc kệ đêm đó hai người có hoan ái hay không đều hạnh phúc.

Cô không còn phải ngủ trong phòng mình sau đêm đó nữa, anh không để cả hai có cơ hội ngủ một mình.

Ngay từ đầu Mạnh Thiên Bình đương nhiên có ý muốn kháng cự, nhưng chỉ một câu nói của anh “Em đã nói sẽ phối hợp” liền đánh vỡ ý kháng cự trong cô ngay, làm cô không thể không khuất phục dưới uy lực của anh.

Được rồi, anh thừa nhận mình thật ti bỉ, nhưng anh yêu hương vị của cô đến kỳ lạ, cảm giác cô dựa vào ngực anh say ngủ, anh còn cách nào?

Vợ chồng đồng giường là chuyện cực kỳ bình thường, ngủ riêng mới là vi phạm lẽ thường.

Nhưng vấn đề ở chỗ hai người bọn họ rốt cuộc có tính là một đôi vợ chồng không?

Dịch Tử Xá vì vấn đề này nghĩ muốn nát óc suốt 2 ngày, bất đắc dĩ đành phải tìm người phụ anh giải thích, người ta nói ‘ba thợ giày thối còn hơn 1 Chư Cát Lượng’ không phải sao?

“Hẹn tụi tao ra đây mà im thin thít là sao?”. Quý Thành Hạo ngồi trên sofa Lounger Bar, quái dị nhìn thái độ im lặng của Dịch Tử Xá.

“Tao đang nghĩ không biết nên nói từ đâu”. Dịch Tử Xá trả lời.

“Nói từ đầu chứ đâu, dù sao đêm nay tao cũng không có lịch hẹn. Còn mày?”. Quý Thành Hạo quay đầu hỏi Trạm Diệc Kì ngồi bên, người sau lắc lắc đầu.

“Duẫn Dực tới trễ, hay hôm nay không hẹn nó?”. Trạm Diệc Kì hỏi.

“Tao có tìm nó, nhưng nó không rảnh”.

“Chậc, không biết nó bận cái gì, lần trước tao tìm nó, muốn phỏng vấn cảm giác nó sau khi “thân cận” nàng kia xong, nó cũng nói nó không rảnh. Không biết không rảnh thiệt hay giả bộ, tụi mày gần nhất có ai gặp nó không?”. Quý Thành Hạo chậc lưỡi.

Dịch Tử Xá và Trạm Diệc Kì đồng loạt lắc đầu.

“Mày cũng không?”. Dịch Tử Xá lắc đầu làm Quý Thành Hạo kinh ngạc nhướng cao mày, anh còn tưởng rằng căn cứ vào đạo lý ‘biết người biết ta, trăm trận trăm thắng’ thì Dịch Tử Xá sẽ đi tìm Duẫn Dực truy hỏi rõ ràng trước.

“Quái, kẻ lên thớt kế tiếp là mày mà mày vẫn kiềm chế được không đi tra xét tình trạng kẻ địch? Không lẽ mặt trời mọc đằng Tây rồi?”. Quý Thành Hạo chế nhạo anh.

Dịch Tử Xá trừng mắt liếc Quý Thành Hạo một cái, không có tâm tình cãi lộn.

“Hỏi mày 1 vấn đề”. Anh hỏi với vẻ mặt nghiêm túc. “Nếu có 1 đôi nam nữ vì lợi ích nào đó mà kí hợp đồng kết hôn, sau diễn giả làm thật, thì 2 người có tính là vợ chồng không?”.

Trạm Diệc Kì và Quý Thành Hạo nhanh chóng đưa mắt nhìn nhau, biểu tình trên mặt vô cùng quái dị.

“Kí hợp đồng kết hôn?”. Quý Thành Hạo lặp lại 4 chữ. Có nghe lầm không?

“Trả lời tao trước đã, 2 người đó không phải có mày ở trỏng chứ, Tử Xá?”. Trạm Diệc Kì nhìn anh chằm chằm.

“Đương nhiên không phải”. Anh ngay lập tức thanh minh.

“Xì!”. Quý Thành Hạo nhịn không được buông 1 tiếng rủa.

Trạm Diệc Kì bất đắc dĩ lắc đầu. “Tử Xá, mày có thể lừa người khác dễ dàng, nhưng tụi tao biết mày cả đời mày rồi, mày tưởng tụi tao không biết mày nói xạo toàn là đặc biệt dính dáng tới sự thật à?”. Lát sau, anh nhịn không được hỏi. “Mày thật sự kết hôn với 1 cô rồi?”.

“Đúng”. Nếu lời nói dối đã bị vạch trần, Dịch Tử Xá cũng không giấu giếm nữa, gật đầu ngoan ngoãn thừa nhận.

“Hợp đồng kết hôn? Mày dám làm? Thật vô sỉ ti bỉ!”. Quý Thành Hạo rống lên, không tin anh lại làm ra chuyện thái quá như thế.

Nhìn Thành Hạo bốc hỏa, Dịch Tử Xá nhịn không được nhếch mép, tâm tình đột nhiên tốt hơn hẳn.

“Binh bất yếm trá*. Tao nhớ rõ Duẫn Dực đã nói”.

(*binh bất yếm trá – 兵不厌诈 : trong quân sự, người cầm binh phải biết lừa địch)

“Tao muốn gặp chú Dịch với cô Dịch để vạch trần âm mưu của mày”. Trừng mắt nhìn anh, Quý Thành Hạo nói.

“Mày dám!”. Dịch Tử Xá trừng lại, nghiến răng thốt ra.

“Sao mà không dám, mày không phải vừa mới nói ‘binh bất yếm trá’ sao?”. Thằng này mà lừa được, người bị hại ngược lại sẽ chính là mình. Khế ước kết hôn? Đúng là tuyệt chiêu, sao lúc trước mình không nghĩ ra?. Quý Thành Hạo tức giận chém thớt.

“Mày có làm vậy cũng không ăn thua”. Trạm Diệc Kì lên tiếng nhắc nhở.

“Vì sao?”. Quý Thành Hạo quay đầu hỏi.

“Vừa rồi mày không nghe Tử Xá nói sao?”.

“Tao chỉ nghe chuyện chết tiệt nó giả bộ kết hôn?”.

“Nó nói 2 đứa diễn giả làm thật”.

Quý Thành Hạo ngây người, nhịn không được la lên. “Trời ơi, mày yêu cô nàng kia rồi?”. Anh nhìn về phía Dịch Tử Xá.

Yêu? Dịch Tử Xá bị hai chữ này đánh thẳng sau ót, anh biết mình thích nhìn Mạnh Thiên Bình, thích ôm cô ấy, thích ngửi mùi hương độc nhất của cô, thích đến mê muội, nhưng mà, yêu?

Mình yêu cô ấy sao? Cho nên mới kìm lòng không được muốn dây dưa trên giường với cô ấy, không muốn ngủ riêng?

Cho nên mới phiền não vì thân phận vợ chồng chưa rõ giữa cả 2, vì mình hy vọng cả 2 đúng là vợ chồng, nhưng không cách nào quên được phần hợp đồng vắt ngang mối quan hệ này sao?

Mình yêu cô ấy?

Hóa ra mình yêu cô ấy.

“Nè chú em, tỉnh tỉnh, không cần chưng ra cái vẻ mặt say mê mộng đẹp đó được không? Đúng là phát gớm!”. Quý Thành Hạo nhăn mặt nói.

Trạm Diệc Kì ngồi bên cười khẽ ra tiếng.

“Diệc Kì, đừng có cười, mày nói đi”. Quý Thành Hào lo lắng. “Tao cảm thấy cô nàng kia nhất định học qua ma thuật, bùa chú, bằng không mới hơn 2 tuần lễ thôi, làm sao thằng này nó lại biến thành như vầy?”. Nói xong, anh đột nhiên kéo Dịch Tử Xá đứng dậy. “Mày đứng lên, tao mang mày đi lập đàn giải bùa”.

Trạm Diệc Kì nghe vậy, rốt cuộc nhịn không được cười to.

“Điên hả mày!”. Dịch Tử Xá gạt tay anh ra, tức giận trừng mắt liếc anh 1 cái.

“Người điên là mày!”. Mặt Quý Thành Hạo nhăn thành đống. “Không thể vì 1 thân cây mà buông tha cả tòa rừng rậm, mày nhanh tỉnh lại!”.

“Có được gốc cây thuộc về mình, và cả 1 mảnh rừng chẳng phải của mình, tao tình nguyện chọn 1 gốc thôi”. Dịch Tử Xá chu môi, phát hiện tâm tình của mình hiện tại siêu tốt. Hóa ra anh yêu cô, hóa ra là thế.

“Diệc Kì thằng đầu bóng lưỡng này, mày đừng có cười nữa được không, mau giúp tao nghĩ cách, thằng này nó khùng rồi”. Quý Thành Hạo nhịn không được sốt ruột kêu lên.

Bọn họ bây giờ bao nhiêu tuổi, chỉ mới 30 thôi mà, là thời điểm sức hấp dẫn đạt đỉnh ở người đàn ông, bao nhiêu phụ nữ muôn hình muôn vẻ bám lấy, bọn họ có thể từ từ mà lựa, 3 năm, 5 năm, thậm chí 7 năm, 10 năm, cho đến khi nào chọn được người tốt nhất, thích hợp nhất thì kết hôn là vừa, tự nhiên nhảy vô mộ phần hôn nhân bây giờ làm gì?

Cũng vì như thế, bọn họ mới lẩn tránh cô dâu bị chỉ định cho mình như trạch, không phải sao? 4 anh em bọn họ không muốn bị trói buộc nên thiếu chút nữa huynh đệ tương tàn, đơn giản vì bọn họ không muốn kết hôn sớm như vậy.

Kết quả sao?

Tử Xá không chỉ kết hôn hợp đồng, còn diễn giả làm thật yêu cô gái không biết từ đâu chui ra ngay cả anh em thân thiết cũng chưa cho gặp, còn làm vẻ mặt say mê, thằng này, điên rồi!

“Nó không phải điên, chỉ là rơi vào lưới tình mà thôi”. Trạm Diệc Kì cười.

“Rơi vào lưới tình thì coi như điên rồi còn gì?”. Quý Thành Hạo đáp ngay.

“Hôm nay tâm trạng tao tốt, không so đo với mày, nhưng về sau mày còn lên cơn nữa, coi chừng tao đánh sưng trán”. Dịch Tử Xá liếc Quý Thành Hạo 1 cái, tức giận nói.

“Hôm nay mày tìm tụi tao là để giải quyết vấn đề này?”. Trạm Diệc Kì vẫn tươi cười hỏi anh.

Anh đăm chiêu suy nghĩ một chút, sau đó lại nhăn trán. “Phải nói là giải quyết 1 nửa”.

“Là sao?”. Trạm Diệc Kì nhíu mày.

“Hồi trước tao cực kì phiền chán, mà không biết nguyên nhân tột cùng là vì sao – ”.

“Là vì mày bị khùng”. Quý Thành Hạo nhịn không được ngắt lời.

Dịch Tử Xá lườm anh, tiếp tục nói cho xong. “Bây giờ biết rồi, nhưng vẫn chưa giải quyết được vấn đề”.

“Vấn đề của mày là gì?”. Trạm Diệc Kì hỏi.

“Là nó bị thần kinh”. Quý Thành Hạo lại xen vô.

“Quý Thành Hạo mày không im miệng được hả, mày không nói không ai nói mày câm”. Dịch Tử Xá gào lên. “Nhẫn nại của tao có giới hạn đó nha mày”.

“Thành Hạo, mày đừng nháo nó”. Trạm Diệc Kì cũng nói.

“Tao nháo hồi nào, tao là đang tận tình khuyên bảo muốn cứu nó”. Quý Thành Hảo chìa ra vẻ mặt dụng tâm lương khổ.

“Cảm ơn mày đồ gà mái, nhưng mà tao không cần”. Dịch Tử Xá nhe răng trợn mắt.

“Lòng tốt không cần hồi báo”.

“Muốn báo ra cửa hàng mà mua”.

“Cửa hàng không bán báo này”.

“Vậy báo nào? Nhật báo quả táo hay báo liên hợp?”.

“Hê hê, mắc cười quá à”. Thành Hạo nhăn nhở.

“Hai tụi mày đừng náo loạn nữa”. Trạm Diệc Kì phụt cười, trong lòng cảm thấy nhất định Nhâm Duẫn Dực rất muốn tới cuộc tụ họp lần này, nếu anh ấy tới anh cũng không cần vui vẻ 1 mình, còn có người giúp anh ghìm 2 cái đầu trâu này xuống.

Hai người bọn họ không hẹn mà cùng hừ 1 tiếng, sau đó quay đầu qua 2 hướng.

“Tử Xá, vấn đề vừa rồi mày muốn nói là gì?”. Trạm Diệc Kì trở về vấn đề chính.

“Tao không biết tụi tao bây giờ có tính là 1 cặp vợ chồng chân chính không nữa”.

“Hai người có đi đăng kí chưa?”.

“Có rồi”.

“Vậy thì đúng là vợ chồng rồi”.

“Nhưng giữa tụi tao còn tồn tại bản hợp đồng đó”.

“Nội dung hợp đồng?”.

“Chuyện làm xong lập tức ly hôn, hai bên không thiếu nợ nhau”.

“Chỉ cần bên kia đồng ý, bản hợp đồng đó chỉ còn là mớ giấy lộn, quăng đi là xong”.

Dịch Tử Xá đột nhiên mím môi, cực khổ không nói nên lời. Vấn đề nằm ở ngay đây nè, nếu Thiên Bình không đồng ý? Nếu cô ấy muốn ra đi, chẳng lẽ anh lấy dây trói cô ấy, giữ lại sao?

“A ha, tao biết rồi”. Quý Thành Hạo không an phận ngậm miệng được lâu, đột nhiên reo lên. “Nói dài nửa ngày thì ra mày yêu người ta, mà người ta không có yêu mày”.

“Câm miệng!”. Dịch Tử Xá giận tím mặt.

“Nha nha, chẳng lẽ tao đoán trúng rồi?”.

“Mày câm cho tao!”.

“Wow, thẹn quá hóa giận, đúng là tao đoán trúng rồi. Muahahaha….”.

“Quý Thành Hạo!”. Dịch Tử Xá giận quá nhảy lên, vọt đến trước mặt mà đấm cho thằng bạn 1 cú.

Trạm Diệc Kì nhịn không được thở dài.

“Thành Hạo, mày đừng cố ý chọc nó nữa được không? Còn nữa, Tử Xá, ngồi xuống được không?”. Rồi, anh nhìn Dịch Tử Xá. “Tao có cách giải quyết”.

Vừa nghe có cách giải quyết, Dịch Tử Xá lập tức ném Quý Thành Hạo trở lại ghế sofa, ngồi xuống vị trí.

“Cách gì?”. Anh khẩn trương.

“Rất đơn giản, chỉ cần khiến cô ấy cũng rơi vào lưới tình như mày là xong”. Trạm Diệc Kì thoải mái nói.

Dịch Tử Xá ngẩn ra.

“Đáp án đơn giản như vậy cũng nghĩ không ra, xem ra lời đồn ‘tình yêu khiến người ta ngu ra’ quả nhiên là thật”. Quý Thành Hạo hừ mũi.

Dịch Tử Xá nhìn về phía anh, ngây ra như phỗng không nói được gì. Đúng, đáp án đơn giản như vậy, sao anh chưa từng nghĩ tới? Chỉ cần làm cô cũng yêu anh là xong, yêu đến cam tâm tình nguyện ở lại vì anh, làm vợ anh danh chính ngôn thuận, đường đường chính chính, bà xã của Dịch Tử Xá anh.

“Nghĩ thông chưa?”. Trạm Diệc Kì nhếch mép nhìn anh.

Anh gật đầu.

“Vậy đêm nay chầu này mày mời”.

“Đương nhiên”. Dịch Tử Xá không chút do dự gật đầu, sau đó nghi hoặc nhìn Diệc Kì đứng dậy. “Ủa, mày đi đâu?”.

“Vấn đề của mày đã giải quyết xong, hơn nữa bữa ăn thân mật với vị hôn thê bị chỉ định mày cũng có thể an toàn vượt qua, tao tất nhiên phải về nhà vắt tay lên trán nghĩ cách đối phó với cửa ải khó khăn này”. Trạm Diệc Kì mỉm cười nói, bộ dáng tao nhã làm người ta cảm giác anh chẳng gặp cửa ải khó khăn nào.

“Tao thấy mày phí sức làm gì, đừng có lo”. Quý Thành Hạo lên tiếng.

“Vậy sao?”. Trạm Diệc Kì nhìn về phía anh, vẻ mặt tò mò nhíu mày.

“Vì tân nương tử nhất định sẽ kết hôn với mày, cần gì mày lãng phí khí lực chống cự? Đúng không?”. Quý Thành Hạo ngoài cười mà trong không cười, cợt nhả.

“Mày tưởng tân nương tử sẽ không để ý đại soái ca mày? Hay mày muốn học Duẫn Dực hóa trang cho xấu đi, hay muốn học Tử Xá tiên hạ thủ vi cường đặt hợp đồng kết hôn linh tinh?”. Trạm Diệc Kì rất muốn biết tên ngốc này sẽ làm gì.

“Như vậy không sáng ý hơn à?”. Anh không ai bì nổi liếm liếm môi. “Tiên hạ thủ vi cường đúng là ý hay, tao thấy cách này rất ổn”.

“Cho nên, mày muốn đi kết hôn giả?”.

“Nếu tao nói ừ thì mày không được lập tức gọi điện báo cho ba mẹ tao biết đó nha?”.

“Tất nhiên tao phải gọi”. Quý Thành Hạo không nghĩa khí nói.

“Nếu đã vậy ngu gì tao nói cho mày biết?”. Trạm Diệc Kì mỉm cười.

“Nói hay không cũng không sao, dù gì cái tân nương tử kia cuối cùng khẳng định sẽ là vợ mày, không phải tao”. Quý Thành Hạo không thèm để ý nhún vai.

“Phải không? Vậy chúng ta chỉ có thể chờ mà xem thôi”.

“Đúng vậy, chờ mà xem đi”.

Vì hạnh phúc cả đời mình, huynh đệ xem như đã tương tàn =”=



Tiếng nhạc vang lên, cửa lớn bị đẩy ra, Dịch Tử Xá đi vào phòng.

“Anh về rồi”. Mạnh Thiên Bình đứng trong bếp ngẩng đầu, mỉm cười gọi anh.

“Em đang làm gì vậy?”. Thấy cô lại ở trong bếp, anh nhịn không được hỏi

Anh phát hiện hình như cô rất thích ở trong bếp nấu nướng, ngày trước trong tủ lạnh của anh chỉ có vài thứ đồ uống và đồ ăn đông lạnh, để ngừa buổi tối lỡ có đói bụng khỏi mất công ra ngoài tìm ăn. Nhưng hiện giờ không chỉ có trái cây tươi, còn có sủi cảo cô tự tay làm, rau ngâm chua, bánh khoai viên, hành phi và bánh bao.

Thậm chí ngay cả chè trôi nước cô cũng tự làm, quả thực làm anh há mồm kinh ngạc.

Anh từng hỏi cô, sao cô biết làm những thứ đó, cô nói là mẹ dạy, vì trong nhà không có tiền mua cho nên chỉ có thể tự làm, dần dà rồi cái gì cũng biết làm.

Lời của cô làm anh thực đau lòng, bất giác nhăn mặt nhăn mày, không nghĩ tới cô lại lạc quan nói anh biết, cô rất may mắn mới có 1 bà mẹ thiên tài như thế, truyền đủ tài nghệ nấu nướng cho mình, học được nhiều thứ như vậy.

“Sữa đậu nành”. Mạnh Thiên Bình trả lời.

“Sữa đậu nành?”. Anh nhịn không được lộ ra vẻ mặt nghẹn họng nhìn trân trối. 1 ly sữa đậu nành bên ngoài bán có hơn 10 đồng thôi mà, không tất yếu phải tự tay làm chứ?

“Đói bụng chưa anh, muốn em nấu gì cho ăn không?”. Không để ý tới biểu tình ngạc nhiên ngây ngốc của anh, cô cứ hỏi theo lẽ thường.

“Buổi tối anh có ăn trong cuộc hẹn ở nhà hàng rồi, ăn nhiều lắm”. Anh lắc đầu.

Mạnh Thiên Bình nghe vậy vụng trộm thở dài nhẹ nhõm.

Nói thật, cô rất sợ anh trở về lúc 9 10 giờ mà chưa ăn tối hoặc than đói bụng, vì anh ăn mình anh thôi không sao, mỗi lần đều ép cô ăn chung, hại cô mới nửa tháng đã mập ra 3kg, cô thật sự sợ hãi đến lúc về nhà mẹ và Sĩ Ngạn nhận không ra mình.

“Em lại đây”. Dịch Tử Xá ngoắc cô.

Cô nhìn nồi sữa đã nấu xong, tắt bếp, sau đó mới ra khỏi bếp, đến gần anh.

“Sao vậy, có chuyện gì sao?”. Cô hỏi, phát hiện biểu tình trên mặt anh có điểm kì quái.

“Cái này tặng em”.

1 bó hoa thình lình nhảy ra trước mặt cô, hoa hồng đỏ rực rỡ bọc giấy trắng in họa tiết ngôi sao, đơn giản mà đẹp không sao tả xiết.

“Tử Xá?”. Cô nhìn anh, trên mặt bất ngờ vui vẻ và khó hiểu. Sao anh lại đột nhiên mua hoa tặng cô?

“Em không thích sao?”. Thấy cô không đưa tay ra nhận, anh nhíu mày.

“Thích”. Cô lập tức nói, sau đó chỉ thấy anh nhét bó hoa vào lòng cô.

“Thích thì cầm đi”.

Mạnh Thiên Bình nhìn bó hoa trong lòng, lại ngẩng đầu nhìn anh, sau đó nhìn hoa, rồi lại nhìn anh, đầu trống rỗng, nghĩ không ra lý do anh đột nhiên tặng hoa.

“Vì sao?”. Cô hỏi anh.

“Cái gì vì sao?”. Anh hỏi ngược lại.

“Vì sao đột nhiên tặng hoa cho em?”. Cô nhìn anh chằm chằm.

“Ừm… Là…”. Ánh mắt trong suốt của cô nhìn, làm Dịch Tử Xá có chút không được tự nhiên và xấu hổ. Đáng chết, anh căn bản không nói được câu sến rện ‘vì anh thích em, anh yêu em, anh muốn theo đuổi em’. “Chỉ là thấy hoa đẹp, em không thấy nó đẹp à?”.

Cô tròn mắt. “Chỉ vì thấy hoa đẹp, nên anh mới mua cho em?”.

“Đúng”.

“Hóa ra là thế, cảm ơn anh, nó thật sự rất đẹp, em đi tìm bình cắm”. Cô cười, sau đó ôm hoa xoay người tránh ra.

Dịch Tử Xá ngơ ngác đứng tại chỗ, nhìn cô càng đi càng xa.

Trời à, Dịch Tử Xá, mày bị ngu rồi à? Hoảng hốt lên mạng tìm kiếm lãng mạn là gì, tìm tìm hiểu hiểu, chân tay luống cuống đi vô cửa hàng hoa bị nhân viên cửa hàng cười nhạo nửa ngày, thật vất vả mới mua được hoa hồng tình yêu, kết quả sao, mày rốt cuộc đang làm gì?

Anh có cảm giác khóc không ra nước mắt, cảm giác mình vừa đi đã đi vào ngõ cụt.

Không được, mất bò mới lo làm chuồng là không được, anh không thể để thất bại này đánh gục. Hít sâu 1 hơi, anh sải chân bước, vội vàng đi vào, ngay cả anh còn không biết trong nhà có bình cắm hoa.

Bỗng nhiên, anh nghe thấy có tiếng đồ vật rơi xuống đất.

“Xoảng!”.

Tiếng thủy tinh vỡ nổ tung trong phòng, dọa Mạnh Thiên Bình ngây người, cũng làm Dịch Tử Xá sợ tới mức sắc mặt đại biến.

“Không được cử động!”. Anh hét lên, nhanh chóng đi về phía cô.

“Thật xin lỗi, em không cố ý, em… Em lập tức đi dọn”. Mạnh Thiên Bình kinh hoảng giải thích, định ngồi xổm xuống dọn mảnh vỡ, lại bị người ta nháy mắt vọt tới kéo đứng lên.

“Anh nói em đừng cử động, em không nghe sao?”. Anh tức giận hướng cô rít gào.

“Thật xin lỗi, em sẽ bồi thường tiền nó cho anh”. Cô không khỏi co rúm người lại, vội vàng nói. Cô biết cái chén kia là đồ thủy tinh Herme’s, cô có nhìn thấy trên mạng.

“Ai muốn tiền của em?”. Anh trừng cô, giận không thể át quát, đột nhiên bất ngờ không kịp phòng bị bế bổng cô lên, cô sợ quá la hoảng.

“Á!”.

“Á cái gì? Có bị thương hay không?”. Anh ôm cô đặt ngồi lên tủ, vẻ mặt nghiêm túc kiểm tra chân tay cô.

“Không có”.

“Thật vậy à?”. Dịch Tử Xá tiếp tục kiểm tra, không chính mắt nhìn thấy thì không yên tâm. Hoàn hảo, đúng là không bị sao. “Em ngoan ngoãn ngồi đó, chừng nào anh nói được phép mới xuống”. Anh ra lệnh.

Cô trợn mắt. “Nhưng em phải dọn – ”.

“Anh sẽ dọn. Em chân tay vụng về, đi tìm bình hoa không đã đánh vỡ chén, ai biết còn luống cuống cắt trúng tay mình vài đường?”. Anh ngắt lời cô, châm biếm.

Nói xong lập tức xoay người tìm chổi và hốt rác, cẩn thận quét sạch các mãnh vỡ, sau đó dùng máy hút bụi hút hết góc phòng và sàn, thậm chí còn cẩn thận ngồi xuống soi xem còn mảnh vụn nào sót lại không.

Nhìn động tác cẩn thận liên tiếp của anh, Mạnh Thiên Bình không xác định được mình nên có cảm tưởng gì.

Vì sao anh lại cẩn thận như vậy, là vì cô sao? Vì anh luôn rất ít khi đi vào khu vực bếp, mà cô thì suốt ngày ở trong này.

Lòng không tự chủ được mềm nhũn, cảm giác ấm áp.

Người đàn ông này vì sao lại tốt với cô đến vậy? Anh còn tốt với cô như thế, nhất định cô sẽ không khống chế được cảm tình của mình, yêu anh sâu đậm, đến lúc đó phải làm sao?

Không, không được, đây chỉ là 1 giao dịch, 1 tuồng kịch, cô nhất định phải nhớ, nhất định phải vững lòng, nhất định!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK