• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tôn Điềm Điềm bị ngã xuống đất đã gây ra động tĩnh rất lớn, khiến cho tất cả nam sinh xung quanh đang trượt băng đều chạy tới.

Nào biết cô vừa bò dậy, câu đầu tiên lại chính là đòi Thẩm Niệm Thâm chịu trách nhiệm.

‘Trách nhiệm’ trong tình cảnh này thật sự nghe có chút ái muội. Mấy nam sinh xung quanh đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó tất cả đều là biểu tình xem kịch vui.

Thẩm Niệm Thâm hơi nhíu mày, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tôn Điềm Điềm.

Tôn Điềm Điềm ngửa đầu, không chút nhân nhượng mà đối diện với anh.

Thẩm Niệm Thâm nhìn đôi mắt đen nhánh sáng ngời của cô, đáy lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác bất lực.

Trong quá khứ cuộc đời anh chưa từng gặp qua một người như Tôn Điềm Điềm, hoàn toàn không ra bài theo lẽ thường, cho nên hiện tại anh lại không có cách nào với cô.

Hứa Lệ bên cạnh phục hồi tinh thần, kích động nhảy ra, “Chịu trách nhiệm! Chịu trách nhiệm! Khẳng định phải chịu trách nhiệm!”

Hắn túm lấy Thẩm Niệm Thâm, đưa mắt ra hiệu với anh, “A Niệm cậu đừng thất thần a, mau đưa Điềm Điềm đi bệnh viện!”

Thẩm Niệm Thâm nhíu mày, tuy rằng thật sự không muốn cùng nữ sinh có quá nhiều tiếp xúc, nhưng vừa rồi là anh đẩy Tôn Điềm Điềm té ngã.

Anh nhìn cô, dừng lại vài giây, rốt cuộc cũng mở miệng, “Có thể tự đi không?”

Tôn Điềm Điềm theo bản năng cúi đầu thử vặn mắt cá chân, sau đó ngẩng đầu nhìn Thẩm Niệm Thâm, “Chân đau.”

Thẩm Niệm Thâm: “...”

Hứa Lệ e sợ thiên hạ chưa đủ loạn, lập tức nói: “Không có việc gì! Bệnh viện cách trường học không xa, để A Niệm đi cùng em!”

Thẩm Niệm Thâm vừa nghe lời này, mày tức khắc nhăn chặt, nghiêng đầu nhìn về phía Hứa Lệ.

Hứa Lệ biết Thẩm Niệm Thâm đối với nữ sinh có tâm lý chướng ngại, tuy rằng không biết nguyên nhân là gì, nhưng hắn vẫn luôn muốn giúp anh. Vừa lúc thừa dịp cơ hội này, ép buộc Thẩm Niệm Thâm một phen.

Anh không tiếp xúc thì vĩnh viễn cũng không có biện pháp khắc phục tâm lý kia.

Thẩm Niệm Thâm cau mày, tầm mắt dừng ở mắt cá chân của Tôn Điềm Điềm, mím môi thật chặt trầm mặc thật lâu.

Không phải anh chưa từng nghĩ tới việc khắc phục, chính là không có biện pháp. Tựa như vừa nãy Tôn Điềm Điềm bắt lấy anh, anh cơ hồ là xuất phát từ kháng cự trực tiếp đẩy ngã cô.

Tôn Điềm Điềm thấy Thẩm Niệm Thâm nửa ngày bất động, bỗng nhiên có một chút nản lòng. Không chờ anh nữa, cô ngồi xổm xuống cúi đầu, dùng tay trái không bị thương tay trái cởi giày trượt patin.

Nhưng giày rất chặt, một tay gỡ ra có chút khó khăn.

Cánh tay cùng mắt cá chân đều đau không chịu được, tâm tình đột nhiên trở nên không ổn.

Cô cau mày, bởi vì tâm tình bực bội nên động tác có chút thô lỗ, hận không thể trực tiếp kéo giày trượt patin trên chân xuống.

Bởi vì té ngã, càng bởi vì Thẩm Niệm Thâm lạnh nhạt, trong lòng Tôn Điềm Điềm âm thầm thề, về sau sẽ không bao giờ trượt nữa!

Cô tức giận, đột nhiên một thân ảnh cao lớn ngồi xổm trước mặt cô. Lòng cô nôn nao, ngẩng đầu liền thấy Thẩm Niệm Thâm ngồi xổm trước mặt cô, cúi đầu giúp cô cởi giày.

Anh không nói một lời, chỉ là rất nghiêm túc giúp cô tháo bỏ dây giày, sau đó lại giúp cô cởi giày ra.

Toàn bộ quá trình, Thẩm Niệm Thâm không liếc nhìn cô một cái mà cúi đầu, Tôn Điềm Điềm hoàn toàn không thấy rõ vẻ mặt của anh.

Trình Đóa bên cạnh thấy thế vội vàng đẩy Hứa Lệ, “Anh mau qua bên kia giúp Điềm Điềm đem giày lại đây.”

Trước khi Tôn Điềm Điềm thay giày trượt thì chính là mang giày vải bạt, đổi ở dưới tàng cây cách đó không xa.

Hứa Lệ lập tức chạy đi, giúp Tôn Điềm Điềm cầm giày về, sau đó đưa cho Thẩm Niệm Thâm, “A Niệm...”

Thẩm Niệm Thâm tiếp nhận, đưa cho Tôn Điềm Điềm, ánh mắt thật sâu mà nhìn cô, “Có thể tự mang không?”

Tôn Điềm Điềm còn ở trạng thái mờ mịt đầu óc trống rỗng, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm Thẩm Niệm Thâm.

Cô không nghĩ tới Thẩm Niệm Thâm sẽ tự mình giúp cô cởi giày, tuy rằng toàn bộ quá trình không có đụng tới cô, nhưng mà... là Thẩm Niệm Thâm giúp cô cởi giày đó!!!

Cảm xúc nãy giờ trong lòng Tôn Điềm Điềm lập tức tan thành mây khói, thay thế bằng sự vui sướng. Thời điểm cô nghe thấy Thẩm Niệm Thâm hỏi có thể tự mang giày hay không không, cô theo bản năng mà lắc đầu.

Nhưng mà giây tiếp theo, liền thấy Thẩm Niệm Thâm nhíu mày, cho cô một ánh mắt ‘không cần được một tấc lại muốn tiến một thước’.

Tôn Điềm Điềm tức khắc nghe theo, vội gật đầu, “Có thể có thể có thể, em tự mang được!”

Thẩm Niệm Thâm đã giúp cô cởi giày, cô đi từng bước một, không nên lập tức dọa người ta chạy.

Cô tự mang giày vào, sau đó ngẩng đầu, ánh mắt trông mong nhìn Thẩm Niệm Thâm.

Thẩm Niệm Thâm thấy Tôn Điềm Điềm lộ ra biểu tình vô cùng đáng thương thì tức khắc có dự cảm bất thường, quả nhiên giây tiếp theo, liền nghe thấy Tôn Điềm Điềm nói: “Chân đau, anh cõng em.”

Thẩm Niệm Thâm: “...”

Thẩm Niệm Thâm nửa ngày không nói chuyện, ánh mắt sâu không thấy đáy nhìn chằm chằm Tôn Điềm Điềm đến khi cô có chút chột dạ, thanh âm không tự giác mà nhỏ đi, “Ai... Ai đẩy em ngã a, anh... anh phải chịu trách nhiệm...”

Thẩm Niệm Thâm: “...”

Thẩm Niệm Thâm nhìn chằm chằm Tôn Điềm Điềm thật lâu, lâu đến nỗi cô thiếu chút nữa muốn từ bỏ, chuẩn bị tự mình bò dậy thì anh lại xoay người đưa tấm lưng rộng lớn tới, trầm giọng mở miệng, “Lên đi.”

Tôn Điềm Điềm đầu tiên là sửng sốt, sau đó vừa mừng vừa sợ, trong lúc nhất thời cô mặc kệ cánh tay cùng mắt cá chân đang đau, sợ Thẩm Niệm Thâm hối hận liền chạy nhanh trèo lên lưng anh.

Thời điểm Tôn Điềm Điềm trèo lên lưng, thân thể Thẩm Niệm Thâm trong nháy mắt cứng đờ đến cực điểm, thậm chí cảm giác chính mình không có cách nào nhúc nhích.

Vừa rồi trong lòng anh giãy giụa rất lâu, rốt cuộc vẫn quyết định đi tiếp một bước, tuy rằng gian nan, nhưng so với trong tưởng tượng của anh thì tốt hơn một chút, ít nhất là đã chuẩn bị tình huống sẵn sàng nên không có lập tức ném Tôn Điềm Điềm xuống.

Tôn Điềm Điềm muốn ôm cổ Thẩm Niệm Thâm, nhưng đột nhiên nghĩ đến chuyện anh cuồng sạch sẽ, vì thế hỏi nhỏ một câu, “Em có thể ôm anh không?”

Thẩm Niệm Thâm nhắm mắt lại, chần chờ một lúc lâu rốt cuộc ‘ừ’ một tiếng.

Thân thể anh cứng đờ, cõng Tôn Điềm Điềm từ trên mặt đất lên đi về hướng cổng trường.

Trên đường đến phòng y tế, Tôn Điềm Điềm dựa vào lưng Thẩm Niệm Thâm, đôi tay ôm lấy cổ anh. Tuy rằng bị té một cái nhưng cô lại có chút vui vẻ, “Vì sao anh lại đẩy em a?”

Thẩm Niệm Thâm trầm mặc một hồi lâu rồi mới thấp giọng nói: “Tôi không thích người khác chạm vào tôi.”

“Vậy hiện tại không phải anh đang chạm vào em sao?”

Thẩm Niệm Thâm bất đắc dĩ lại áy náy, “Là tôi đẩy cô ngã, thực xin lỗi.”

Tôn Điềm Điềm dựa vào lưng Thẩm Niệm Thâm nghe thanh âm của anh, tâm tình bỗng nhiên đặc biệt vi diệu. Cô ghé vào tai Thẩm Niệm Thâm, khóe miệng cong cong, thanh âm vừa mềm vừa ngọt, “Thẩm Niệm Thâm, em rất thích anh.”

Hơi thở mềm ấm thổi vào tai, mang theo một chút hương kẹo. Thân thể Thẩm Niệm Thâm cứng đờ trong chớp mắt, nhưng hình như anh không chán ghét Tôn Điềm Điềm tới gần...

Sau khi đi bệnh viện kiểm tra, Tôn Điềm Điềm không có nghiêm trọng đến mức gãy xương, chỉ là xương bị lệch vị trí. Bác sĩ chỉnh lại xương cho cô, kê thuốc tốt sau đó dùng băng gạc treo cánh tay của cô lên.

Ra khỏi bệnh viện, Tôn Điềm Điềm vẫn luôn muốn gỡ cánh tay quấn băng gạc được thắt lên cổ, cô cảm thấy treo như vậy thật là xấu.

Thẩm Niệm Thâm thấy cô vẫn luôn xem xét phần băng gạc như muốn gỡ nó xuống, đau đầu mà ấn huyệt Thái Dương, ngữ khí tràn ngập bất đắc dĩ.

“Cô đừng gỡ nó ra, bác sĩ không phải đã nói rồi sao, phải treo như vậy một thời gian để phòng ngừa xương tiếp tục bị lệch vị trí.”

Tôn Điềm Điềm nhăn khuôn mặt nhỏ, có chút không vui, “Thật xấu a.”

Thẩm Niệm Thâm: “...”

“Hơn nữa treo như vậy, em không vẽ tranh được.” Nói xong, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, cô đột nhiên dừng bước, nghiêng đầu nhìn về phía Thẩm Niệm Thâm.

Đôi mắt quay tròn, giống như có chủ ý gì đó.

Trực giác nói cho Thẩm Niệm Thâm, khẳng định không phải là chuyện tốt. Anh nhíu mày, nháy mắt cảnh giác.

Tôn Điềm Điềm nghiêng đầu, nhìn chằm chằm Thẩm Niệm Thâm nửa ngày, cuối cùng ánh mắt sáng lên, đột nhiên nhếch miệng cười.

Cô cười giống như một thiếu nữ bất lương muốn làm chuyện xấu, Thẩm Niệm Thâm theo bản năng muốn né tránh, vì thế không hề do dự lập tức đi nhanh ra bên ngoài bệnh viện.

“Này này! Anh chạy cái gì a! Em cũng đâu có ăn anh!” Tôn Điềm Điềm treo cánh tay, què cẳng chân đuổi theo phía sau, “Thẩm Niệm Thâm anh từ từ a, chúng ta thương lượng chuyện này.”

Thẩm Niệm Thâm càng đi nhanh hơn, giống như phía sau có thú dữ đuổi theo.

......

Thời điểm Tôn Điềm Điềm trở lại ký túc xá, ký túc xá đã sắp tắt đèn.

Thẩm Niệm Thâm đưa cô đến cửa, nói: “Trở về đi, tôi đi đây.”

Anh cắm tay ở túi quần, nói xong liền xoay người rời đi.

“A! Từ từ a!” Tôn Điềm Điềm thấy anh đi, phản xạ có điều kiện mà giữ chặt anh. Thẩm Niệm Thâm ấn đường căng thẳng, tầm mắt dừng ở cánh tay đang đặt trên tay anh. Lần này không có trực tiếp đẩy người ra nữa, mà là nhẫn nại nói một câu, “Buông tay.”

Tôn Điềm Điềm ngẩn người, tầm mắt rơi xuống trên tay mình, lúc này mới ý thức được mình nắm lấy cánh tay Thẩm Niệm Thâm. Cô mím môi, ngượng ngùng thu hồi tay, bĩu môi nhịn không được nói: “Nên chạm vào hay không nên chạm vào cũng đã chạm cả rồi, có cái gì đâu chứ.”

Thẩm Niệm Thâm nghe xong liền nhăn mày, nhìn chằm chằm Tôn Điềm Điềm hỏi: “Cái gì gọi là không nên chạm vào?”

Tôn Điềm Điềm nâng cằm, “Anh chạm vào mông em.”

Thẩm Niệm Thâm: “...”

“Vừa rồi lúc anh cõng em!”

Thẩm Niệm Thâm nghẹn một búng máu ở ngực, vẻ mặt khó có thể tin mà nhìn Tôn Điềm Điềm, một lúc lâu sau cũng không nói ra một lời.

Thật sự đã từng gặp qua người mặt dày, nhưng chưa thấy qua mặt người nào dày đến như vậy.

Tôn Điềm Điềm thấy Thẩm Niệm Thâm nhìn mình như bệnh nhân tâm thần thì không nhịn được mà bật cười, kéo ống tay áo Thẩm Niệm Thâm.

“Em không thèm nghe anh nói nữa, ngày mai giữa trưa ăn cơm, nhớ phải chờ em đó.”

Thẩm Niệm Thâm: “...”

Tôn Điềm Điềm thấy Thẩm Niệm Thâm nửa ngày không đáp lời còn cho rằng anh đổi ý, lập tức trợn tròn đôi mắt.

“Anh sẽ không đổi ý chứ?! Vừa rồi anh đã đáp ứng em!”

Thẩm Niệm Thâm quả thực đau đầu, bất đắc dĩ trả lời: “Không đổi ý, đã biết.”

Tôn Điềm Điềm nghe xong lập tức cao hứng, khuôn mặt sáng lạn tươi cười, “Ngày mai giữa trưa, gặp ở cửa nhà ăn nha!”

Thẩm Niệm Thâm: “...”

Tôn Điềm Điềm cao hứng mà phất tay với Thẩm Niệm Thâm, “Em vào đây, anh cũng mau trở về đi.”

Nói xong liền xoay người đi vào ký túc xá.

Tuy rằng cánh tay đang treo, chân cũng đau, nhưng tâm tình Tôn Điềm Điềm quả thực tốt đến không thể nào diễn tả bằng ngôn từ.

Vừa rồi cùng Thẩm Niệm Thâm thương lượng. Bởi vì là anh hại cô bị thương, cho nên ở giai đoạn cô bị thương, mỗi ngày Thẩm Niệm Thâm phải phụ trách lấy cơm cho cô.

Nghĩ đến về sau mỗi ngày đều có thể cùng Thẩm Niệm Thâm ở chung một chỗ, tâm tình liền phá lệ mà cảm thấy vi diệu.

Thẩm Niệm Thâm đứng ở cửa ký túc xá, thất thần nhìn chằm chằm bóng dáng Tôn Điềm Điềm trong chốc lát, hơn nửa ngày mới hoàn hồn xoay người đi về hướng ký túc xá nam.

Nghĩ đến mình vừa đáp ứng yêu cầu vô lý của Tôn Điềm Điềm, trong lòng không khỏi mắng mình một câu: Thật là điên rồi!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK