Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

:

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu rọi vào trong nhà.

Bạch Nghiên Lý từ từ từ trong giấc ngủ tỉnh lại, cô mở mắt ra được một giây thì bị người đàn ông xuất hiện trước mặt làm cho hết hồn, một giây sau đã che miệng vén chăn lên nhảy xuống giường lấy tốc độ nhanh nhất chạy đến nhà vệ sinh.

Cô vén chăn lên nhảy xuống giường đã làm Cận Cương tỉnh giấc đột ngột mở hai mắt ra, nhìn thấy bóng lưng chạy như điên của cô nên anh cũng nhảy xuống giường chạy theo cô, cho đến khi nhìn thấy cô quỳ trên sàn nhà nôn vào bồn cầu anh mới dừng lại.

Mặc dù ở bệnh viện đã biết cô thường nôn nghén vào buổi sáng tuy đã ở chung nửa tháng nhưng không ngủ cùng phòng nên chưa từng thấy cô nôn nghén bao giờ, vì vậy anh đã quên mất việc này, nhưng là bây giờ…

“Nôn ~ Nôn ~”

Nhìn cô ói hết ra rồi thành nôn khan, sau đó nôn mửa giảm đi cuối cùng ngừng lại toàn thân vô lực ngồi co quắp trên sàn nhà làm cho anh cau chặt chân mày cảm thấy đau đớn, anh liền tiến tới khẽ chạm vào cô.

“Còn muốn ói nữa sao ?”

Không nghĩ tới anh sẽ xuất hiện vì vậy Bạch Nghiên Lý sợ hết hồn.

“Thật xin lỗi, làm ồn anh sao ?”Cô vội vàng nói lời xin lỗi lại muốn từ trên sàn nhà bò dậy nhưng không ngờ tới anh đưa tay ôm lấy cô.

“Cận Cương !” Cô bất ngờ đến nỗi kêu ra tiếng, vội vã đưa tay ôm lấy anh để đứng vững, sau đó mãnh liệt phát hiện anh không có mang quần áo mà chính mình cũng vậy, vì thế ngay tức khắc mặt cô đỏ bừng như bị hỏa thiêu.

Làm sao anh không mặc quần áo mà mình cũng vậy ?

Cô nhớ lại ngày hôm qua cô kết hôn, tối hôm qua cô cùng anh trải qua đêm tân hôn. Cô cho là kết hôn chỉ là hình thức thôi nhưng không nghĩ tới anh…

Cận Cương cúi đầu nhìn bà xã không nói gì, sắc mặt lại đỏ bừng làm cho khóe miệng anh khẽ cong lên.

“Có muốn tắm hay không ?” Anh ôn nhu hỏi.

“Cái gì ?”

“Anh giúp em tắm”

Thoáng chốc Bạch Nghiên Lý hai mắt xanh lớn kinh sợ, chỉ thiếu chút nữa không nhảy thoát khỏi tay anh.

“Anh…anh nói gì ? Em…em không cần tắm, tối hôm qua em đã tắm qua rồi, anh muốn tắm thì đi tắm một mình không cần em giúp tắm…Không phải, là em không cần anh giúp em tắm, em tự mình tắm, em…anh…” Cô tâm hoảng ý loạn, nói năng lộn xộn dùng sức lắc đầu nói với anh, sau đó như chán ghét mình đưa tay lên che khuôn mặt đỏ bừng nói nhỏ “Ô…em không biết mình đang nói cái gì nữa”

Cận Cương bị những phản ứng khả ái của cô chọc cho cười ra tiếng.

Bây giờ Bạch Nghiên Lý không chỉ đỏ mặt mà toàn thân đều đỏ.

“Anh…nhanh một chút thả em xuống” Cô túng quẫn dãy dụa.

“Vì sao ?”

“Vì sao ?” Cô ngẩn ngơ không nghĩ anh sẽ hỏi như vậy.

“Anh xem em ói dữ dội đến mức cả người vô lực nên anh ôm em đi không được sao ? Hơn nữa chúng ta không có mang quần áo, áp sát vào nhau như vậy em không thấy ấm sao ?” Anh mỉm cười ngắm nhìn cô.

Cô không cảm thấy gì hết chỉ thấy cả người cô nóng lên, càng lúc càng nóng không có ấm áp một chút nào cả.

“Anh buông em xuống nhanh, em muốn mặc áo quần, muốn đánh răng rửa mặt, muốn chuẩn bị bữa sáng còn chuẩn bị đi làm nữa” Cô có thể nghĩ ra một trăm chuyện để làm chỉ cần anh để cô xuống.

Cả người trần truồng như vậy đã đủ cho cô thẹn muốn chui xuống đất mà anh còn ôm cô như vậy, cô ôm dín chặt vào người anh để phòng ngừa anh nhìn cô lõa thể……..được rồi, trên thực tế cô đã bị anh nhìn thấy hết,t ân hôn tối hôm qua thậm chí là trước đó nữa đã bị anh ăn sạch sẽ rồi. Nhưng là cô rất lúng túng nha, lúng túng đến phát cuồng a !

“Đi làm !” Chân mày Cận Cương gảy nhẹ một chút “Hôm nay là chủ nhật thì em đi làm cái gì ?”

A ! Bạch Nghiên Lý ngây ngốc một chút, làm sao cô lại quên hôm nay là chủ nhật chứ ? Ngu ngốc ! Nhưng đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là…

“Anh nhanh thả em xuống đi !” Cô đấm nhẹ anh nũng nịu kêu lên.

“Vậy chúng ta cùng nhau tắm được không ?”

Cô gặp quỷ, khuôn mặt mới hạ nhiệt nay vì câu nói đó mà phụt đỏ lên lại.

“Anh…” Cô hoàn toàn không biết phải nói gì, rốt cuộc là anh nói đùa hay là thật lòng ? Cô chưa từng tắm cùng ai khác, ngay cả với nữ nhân cũng không chứ đừng nói là nam nhân. Chuyện xấu hổ như vậy làm sao cô làm được a ?

“Em đang xấu hổ hay sao mà mặt đỏ như vậy ?” Cận Cương cụng nhẹ vào trán cô, cười khẽ trêu đùa cô.

“Anh…” Anh ta nhất định là cố ý trêu chọc cô “Anh nhanh thả em xuống đi !”

“Trừ phi em đáp ứng cùng anh tắm uyên ương” Anh bất ngờ hôn cô.

Bạch Nghiên Lý thở nhẹ một tiếng lập tức đưa mặt ra xa lấy tay che miệng không cho anh hôn.

“Em làm gì vậy ?” Phản ứng của cô làm cho anh chau mày.

“Em mới ói xong mà” Cô vẻ mặt khiếp sợ vẫn che miệng nói. :

“Anh biết, bất quá người em rất thơm nha” Anh vừa nói vừa cúi xuống hôn cô, sau đó trực tiếp ôm cô đến phòng tắm.

“Cận Cương ?” Cô kinh hoảng kêu lên. Anh nói muốn tắm cùng cô dĩ nhiên là thật, bởi vì không biết khi nào trong phòng tắm đã bốc nhiệt, hơi nước tràn ngập, bên trong bồn tắm xa hoa đã tràn ngập nước nóng.

Nước nóng như lớp da thịt thứ hai vây quanh Bạch Nghiên Lý, làm cho cô thoải mái cảm thụ ngoài dự tính, thiếu chút nữa phát ra riếng rên rỉ. Lo lắng của cô cũng theo đó bay đi mất.

“Nước đủ độ ấm không ?” Anh ôn nhu hỏi.

Cô mang theo vẻ mặt ngượng ngùng nhìn anh rồi gật đầu.

Cận Cương hài lòng gật đầu, sau đó anh buông lỏng tựa mình vào bồn tắm ôn nhu ngắm cô.

“Anh…anh làm chi nhìn như vậy ?” Cô bị anh nhìn như vậy cả người thấy không được tự nhiên.

“Tối hôm qua anh có làm cho em thoải mái hay không ?”

Oanh ! Khuôn mặt Bạch Nghiên Lý vụt đỏ. Làm sao anh lại hỏi như vậy, muốn cô trả lời thế nào nha ? Lắc đầu nói không có sao ? Hay là nói cô rất thoải mái đi ? Trả lời như vậy thật sự là…

“Anh không tổn thương đến con chứ ?” Anh hỏi.

Cô kinh ngạc nhìn anh, trong khoảng thời gian ngắn nhất cảm thấy mình bị mất thể diện, thì ra anh hỏi là cái này, cô hiểu lầm ý của anh, suýt mất thể diện đó !

“Không có” Cô cúi đầu xuống vừa xấu hổ vừa quẫn thấp giọng trả lời.

“Thật không có sao ?”

“Không có”

“Như vậy…”

Anh muốn nói lại thôi, một lúc lâu cũng không nghe anh nói tiếp nên Bạch Nghiên Lý ngẩng đầu lên nhìn anh, không ngờ tới anh ôn nhu mỉm cười đáy mắt ngập tràn dục vọng nhìn cô.

Anh nhìn cô không chớp mắt chậm rãi đưa tay về phía cô làm cho cô bất ngờ có cảm giác khó thở, tâm bắt đầu cuồng loạn.

“Cận…” Cô mới mở miệng thì tay của anh đã đưa tới nhẹ nhàng chặn lại môi cô.

“Xuỵt !” Anh nhỏ giọng, từ từ cúi xuống dùng môi hôn lên môi cô, mà tay lại trượt xuống dưới to gan phủ lên bộ ngực mềm mại của cô, dùng động tác mập mờ thuần thục mà vuốt ve trêu chọc cô.

Cô không cách nào khống chế được buộc rên rỉ ra tiếng, từ từ không còn cảm giác được nhiệt độ của nước, đầu óc mất đi năng lực suy tư.

Sau đó là một màn hoan ai kích tình, một đôi nam nữ cứ như vậy khiêu vũ trong phòng tắm, rất nhiệt tình thiêu đốt…

—-o0o—-

“Cẩn thận một chút lúc tan tầm anh tới đón em” Để xe đậu ven đường, Cận Cương quay đầu rất ôn nhu nói với bà xã.

“Em có thể tự về nhà, anh không cần phải đến đón” Bạch Nghiên Lý nhã nhặn từ chối.

“Em không thích anh đưa đón em sao ?”

“Em không muốn làm phiền anh”

Sau này khi ở chung với anh cô mới biết ban ngày anh cũng phải đi làm, buổi tối diễn ở pub chẳng qua là hứng thú hưu nhàn cho nên biểu diễn mới không định kỳ, quan trọng nhất là công việc của anh rất bề bộn, rất nhiều việc, bởi vì anh là một CEO nổi tiếng đưa công ty gia nhập thị trường quốc tế, chuyện này thật ngoài sức tưởng tượng của cô.

“Anh không thấy phiền là được” Anh không thèm để ý chút nào nói “Được rồi, em vào nhanh đi”

“Ừ” Cô xoay người mở cửa xe lại bị anh gọi giật lại.

“Đúng rồi, chờ một chút”

Cô quay đầu lại nhìn chỉ thấy anh duỗi tay dài ra ghế sau lấy một cái túi đưa cho cô.

“Cái này cho em”

“Đây là cái gì ?” Cô cúi đầu mở túi ra xem chỉ thấy bên trong là một lọ như là trần bì, giống như là nước trái cây. “Đây là ?”

“Nghe nói nước nho ép có thể ức chế nôn nghén” Cận Cương ôn nhu nhìn cô nói.

“Đây là anh mua ?” Cô hỏi.

“Ân”

Gạt người ! Khó trách tối hôm qua cô tắm rửa xong đi ra khỏi phòng lại ngửi thấy toàn mùi nho. Tối hôm qua anh tự mình ép nước nho cho cô sao ? Bạch Nghiên Lý chỉ cảm thấy rất cảm động, rất cảm động. Anh là thiếu gia từ nhỏ đến lớn đều được người hầu kẻ hạ không bao giờ đụng qua việc gì đây sao ? Nhưng là anh lại tự mình ép nước trái cây cho cô, tại sao anh lại đối tốt với cô như vậy ?

“Cảm ơn” Nhất thời cô còn cảm động không thôi.

“Trước khi tan tầm nhớ gọi điện thoại cho anh” Anh gật đầu nói lại lần nữa.

“Được” Cô nhận lời rồi đẩy cửa xe bước xuống, vẫy tay mỉm cười với anh xong liền xoay người đi vào công ty. :

“Nghiên Lý !”

Chân trước của cô mới bước vào cửa chính, phía sau bất ngờ truyền đến tiếng kêu gào dồn dập làm cho cô dừng bước tiếp quay đầu lại nhìn, chỉ thấy đồng nghiệp Dương Hiểu Nhàn đang bước nhanh về phía cô.

“Sáng sớm, Hiểu Nhàn !” Nhìn người đến bên mình thở hổn hển cô mỉm cười chào hỏi.

“Người lái xe mới đưa cậu tới đây là ai vậy ?” Vẻ mặt Dương Hiểu Nhàn vô cùng khẩn cấp cùng tò mò hỏi.

“Bằng Hữu” Bạch Nghiên Lý sửng sốt một chút thuận miệng trả lời. Cô không muốn cho công ty biết chuyện cô mang thai mới kết hôn, dù sao cô cũng mới đi làm ở công ty được vài tháng mà thôi, chuyện kết hôn mang thai giống như là lừa gạt thời gian nghỉ kết hôn cùng nghỉ sinh.

“Bằng hữu như thế nào ? Là bạn trai sao ?” Dương Hiểu Nhàn kích động hỏi, nhìn chưa ra Nghiên Lý lại có một bằng hữu đi BMW.

“Ân” Bạch Nghiên L:ý do dự gật đầu, bước đi đến cửa thang máy.

“Oa, là người có tiền ! Đi BMW nha. Sao hai người lại biết nhau ? Gặp nhau đã lâu chưa ?” Dương Hiểu Nhàn theo sát ở bên người cô.

“Hoàn hảo”

“Hoàn hảo bao lâu rồi ? Anh ta mấy tuổi ? Là anh ta theo đuổi cậu hay cậu theo đuổi anh ta ? Bộ dáng đẹp trai hay không ? Tại sao hai người lại biết nhau ? Nói cho mình biết nhanh đi !”

Bạch Nghiên Lý không biết trả lời những vấn đề liên tiếp đó như thế nào, có lẽ cô và anh nên chỉ là bằng hữu bình thường như vậy cô sẽ không lâm vào tình cảnh khốn cùng này.

“Nghiên Lý, tại sao cậu không nói chuyện ?”

“Thang máy tới chúng ta đi nhanh đi” Nhìn thấy cửa thang máy mở ra cách đó không xa nên cô nói nhanh rồi đi tới thang máy đang mở.

Mặc dù trong thang máy rất nhiều người nhưng rất trầm tĩnh, cô không phải đối mặt với hàng đống câu hỏi của Dương Hiểu Nhàn, tạm thời cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô cũng biết được chỉ tránh được nhất thời thôi không thể tránh được cả đời, cuối cùng cô vẫn phải thỏa mãn lòng hiếu kỳ của Hiểu Nhàn.

Cô suy nghĩ một chút muốn nói như thế nào để lấp đi lòng hiếu kỳ của Hiểu Nhàn mà không tổn hại đến cô.

Thang máy mở ra, có người đi ra có người bước vào, rốt cuộc cô cũng đến được tầng làm việc của cô nên cô cùng Hiểu Nhàn đi ra thang máy.

“Nghiên Lý, cậu chưa trả lời mấy câu hỏi của mình” Vừa ra khỏi thang máy lập tức Hiểu Nhàn kéo kéo tay cô nói.

Ở trong lòng Bạch Nghiên Lý khẽ thở dài một hơi.

“Mình đang định cùng anh ta chia tay” Cô mở miệng nói dối.

“Tại sao ?” Dương Hiểu Nhàn mở to mắt ngạc nhiên.

“Bởi vì anh ta đã có vợ”

Nhất thời Dương Hiểu Nhàn ngây như phõng nhìn cô.

Kéo nhẹ khóe miệng, Bạch Nghiên Lý vẻ mặt giả bộ bất đắc dĩ nhìn Hiểu Nhàn một cái mới xoay người đi vào cửa chính công ty. Cô nghĩ nói như vậy liệu Hiểu Nhàn có đuổi theo cô hỏi lung tung nữa không ? Dù sao xát muối lên vết thương của người khác là không có đạo đức.

“Nghiên Lý, chờ một chút. Tại sao cậu và anh ta biết nhau ? Lúc đó đã biết anh ta kết hôn chưa ? Cậu không biết sao ?” Dương Hiểu nhàn đột nhiên hồi phục tinh thần chưa từ bỏ ý định vội vàng đuổi theo cô.

“Thật xin lỗi tiểu Nhàn, mình không muốn nhắc đến anh ta” Cô bày ra vẻ mặt ưu sầu vô lực.

“A ? Phải không ? Thật xin lỗi”

Cô vô lực mỉm cười liền xoay người đi đến bàn làm việc của mình, yên tâm bắt đầu một ngày làm việc bởi vì cô biết Hiểu Nhàn sẽ không hỏi nữa.

Quả nhiên cả ngày Dương Hiểu Nhàn gặp mặt cô lại mang vẻ mặt muốn nói lại thôi, nhưng không hỏi cô chuyện này chuyện nọ nữa. Thật tốt, cô cũng biết chiêu này rất hữu dụng.

Lúc cô đang chuyên tâm làm việc thì thời gian trôi qua rất nhanh. Bạch Nghiên Lý phát hiện sắp đến giờ tan tầm làm cho cô chợt nhớ đến lời dặn của Cận Cương lúc sáng, cô vội vàng lấy di động ra, đang định gọi cho anh thì điện thoại của cô lại đổ chuông trước. :

Là anh gọi tới.

“Này ? Em chuẩn bị gọi cho anh” Cô nhận điện thoại rồi nói với anh.

“Đã tan tầm rồi sao ?” Anh hỏi.

“Ân, chỉ cần cất một số thứ nữa sẽ rời công ty”

“Bây giờ anh qua đón em được không ?”

“Ân”

“Khoảng mười lăm phút nữa anh sẽ đến, chờ anh”

“Được”

“Gặp lại sau”

“Gặp lại sau”

Cô bất tri bất giác lộ ra nụ cười, vì thế tay chân cũng nhanh nhẹn, làm xong công việc còn dang dở, sắp xếp lại bàn làm việc rồi đứng dậy khỏi ghế ngồi liền cầm túi xách, mỉm cười nói với những đồng nghiệp còn đang làm việc “Cực khổ, tôi đi trước”

Nói xong liền rời khỏi công ty xuống dưới lầu đứng đợi ông xã tới đón.

Mặc dù miệng nói cô có thể tự mình về nhà không cần anh tới đón, nhưng anh không ngại giao thông đang tới giờ cao điểm ùn tắc đến đón cô làm cho cô cảm thấy rất cảm động, hạnh phúc không thôi.

Thật ra thì từ sau khi kết hôn, cô vẫn có hai loại cảm giác này, bởi vì anh kết hôn với cô là vì đứa trẻ cho nên thái độ đối với cô có thể là xa cách, có thể là hờ hững, hoặc là lạnh như băng, nhưng kết quả hoàn toàn ngoài dự liệu của cô, anh không chỉ tốt với cô vô cùng mà còn nhiệt tình như lửa.

Nghĩ đến anh đối với cô làm những chuyện thân mật nhiệt tình như lửa làm cho cô không tự chủ được cả người nóng lên.

“Bíp ! Bíp !”

Đột nhiên bên đường truyền đến hai tiếng kèn làm cho cô đang ở cõi thần tiên hồi phục lại tinh thần, ngẩng đầu lên nhìn liền thấy được xe của anh.

Cô hướng anh mỉm cười phất tay một cái rồi chạy chậm về phía anh, đang định đưa tay mở cửa xe thì bất ngờ bị hất ra, cô ngạc nhiên quay đầu nhìn về phía chủ nhân của cái tay…

“Hiểu Nhàn ?”

“Mình tới nói với anh ta” Dương Hiểu Nhàn vẻ mặt rất nghĩa khí nói.

“Cái gì ?”

Bạch Nghiên Lý ngu ngơ nhìn Hiểu Nhàn, còn chưa kịp làm rõ ý tứ của bạn mình thì bỗng nhiên cửa xe mở ra, Hiểu Nhàn khom lưng xuống hung hãn nói với chủ xe.

“Thằng cha này, không cho phép dây dưa với Nghiên Lý, nghe thấy không đó ? Có lão bà còn dám ở bên ngoài vụng trộm, cẩn thận sau này sinh con không có lỗ đít !”

“Hiểu Nhàn, không phải như vậy, cậu hiểu lầm rồi” Bạch Nghiên Lý phản ứng không kịp sửng sốt một hồi lâu mới vội vàng kêu lên kéo lại bạn mình.

“Hiểu lầm cái gì ? Anh ta đã có vợ còn tới dây dưa với cậu là sự thật, loại tình cảm này không thể bị che dấu nên sớm muộn gì cũng sẽ bị báo ứng, không phải bị báo ứng ở trên người anh ta mà là báo ứng lên đứa con của anh ta”

“Hiểu Nhàn, làm ơn, đừng nói nữa”

“Tại sao không nói ? Anh ta cho mình có vẻ ngoài đẹp trai lại có tiền thì có thể có tam thê tứ thiếp sao ?”

“Tiểu Lý, cô ta là ai, rốt cuộc cô ta đang nói cái gì ?” Cận Cương cau mày cũng nhịn không được nên mở miệng hỏi.

“Xin lỗi anh, cô ấy là đồng nghiệp của em, cô ấy có chút hiểu lầm…” Bạch Nghiên Lý nhanh chóng giải thích với anh, trên mặt rõ ràng là rất lúng túng và áy náy.

“Sax, sao lại nói lời xin lỗi với anh ta, mình hiểu lầm cái gì rồi sao ? Chẳng lẽ anh ta chưa cưới, cũng chưa có vợ ?” Dương Hiểu Nhàn to tiếng cắt lời cô, ất mãn với phản ứng khúm núm của Nghiên Lý.

Chân mày Bạch Nghiên Lý nhíu chặt, không biết nói với cô ấy như thế nào về chuyện mình chính là vợ của anh ấy. Chuyện buổi sáng nói với cô ấy là do cô bịa đặt để ngăn chặn lòng hiếu kỳ của cô ấy. Cô thật là đã gây nghiệt không thể sống.

“Tiểu Lý, trước lên xe đã, chúng ta đang cản trở giao thông” Đột nhiên Cận Cương nói lên vì phía sau đã có người bấm còi.

“Dạ” Bạch Nghiên Lý nhanh chóng gật đầu rồi khom người muốn lên xe nhưng lại bị Hiểu Nhàn ngăn lại.

“Đừng nghe anh ta, cậu lên xe khác đi”

“Hiểu Nhàn, anh ấy là ông xã của mình” Bạch Nghiên Lý bất đắc dĩ nhắm mắt lại.

Dương Hiểu Nhàn nhíu mày nhìn cô “Cái gì ? Lão công ? Không phải cậu nói muốn chia tay với anh ta sao ? Chẳng lẽ cậu muốn tiếp tục cùng anh ta ngoại tình trong khi anh ta vẫn còn yêu bà vợ kia ?”

Bạch Nghiên Lý mở mắt, thở dài một hơi rồi nói rõ ràng “Thật xin lỗi Hiểu Nhàn, buổi sáng là mình nói dối cậu, thật ra anh ấy là chồng của mình, cưới hỏi đàng hoàng, chúng mình là vợ chồng chân chính” Cô giọng điệu xin lỗi nói.

“Cậu đang nói cái gì ?” Dương Hiểu Nhàn hoài nghi nhìn cô.

“Bíp ! Bíp !” Xe phía sau lại bấm còi lần nữa.

“Tiểu Lý, hai người lên xe rồi hãy nói” Cận Cương lên tiếng thúc giục.

Bạch Nghiên Lý gật đầu với anh, sau đó mở cửa xe phía sau rồi nói với Hiểu Nhàn “Chúng ta lên xe rồi hãy nói được không ?”

Dương Hiểu Nhàn chỉ do dự một giây liền gật đầu khom người ngồi vào trong xe.

Chờ Bạch Nghiên Lý lên xe xong, Cận Cương lập tức lái xe rời đi, mà Dương Hiểu Nhàn ngồi ở phía sau cũng vội vàng hỏi chuyện vừa rồi.

“Nghiên Lý, vừa rồi cậu nói thật hay không nha ? Hai người đã kết hôn, là vợ chồng hợp pháp ? Không gạt mình đó chứ ?”

“Thật xin lỗi, khi sáng là mình lừa cậu, nhưng lời mới nói với cậu là thật, không lừa gạt gì hết” Bạch Nghiên Lý quay đầu lại áy náy nhìn Hiểu Nhàn.

“Cho nên hai người đã kết hôn ? Là vợ chồng chân chính ?”

“Ân”

“Cho nên cậu chen vào hôn nhân của người khác, đoạt chồng của người khác làm chồng của mình ?” Hiểu Nhàn trợn to hai mắt, vẻ mặt khiếp sợ không tin, bởi vì bề ngoài Bạch Nghiên Lý một chút cũng không giống hồ ly tinh cướp chồng người khác nha ! Chẳng lẽ đây chính là nói người không thể xem bề ngoài ?

“Rốt cuộc cô ta nói chuyện ma quỷ gì vậy ?” Cận Cương cau mày hỏi bà xã bên cạnh.

“Khi sáng em có nói dối một chút chuyện với cô ấy” Bạch Nghiên Lý bất đắc dĩ thở dài.

“Em nói dối với cô ta những gì ?”

“Nói anh đã có vợ”

“Thật sự đúng như vậy nha, mà em còn là vợ của anh” Anh nhẹ nhàng cong khóe miệng.

“Sau đó em nói với cô ấy muốn chia tay với anh”

“Em nói gì ?!” Cận Cương bất ngờ rống to, quay đầu trừng mắt nhìn cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK