Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Phải không?" Anh khiêu khích nói: "Nếu mất hứng, em muốn làm như thế nào?"

"Vứt anh đi." Trong mắt Liên Ngữ lộ ra ý cười, khuôn mặt nhỏ nhắn kiêu ngạo mà ngang ngạnh như đang vùng lên.

"Ha ha, Tiểu Ngữ của anh thật sự rất lợi hại." Tiếng cười trầm thấp lại chìm đắm trong sự cưng chiều từ trong miệng anh phát ra, anh không để sự uy hiếp của cô vào mắt một chút nào.

Cúi đầu nhìn thấy cô cười ngọt ngào, trong lòng Tất Ngôn lại trào lên cảm giác rung động.

"Tiểu Ngữ, không cần về nhà, anh đưa em đến một nơi, nhất định em sẽ thích." Nói xong, anh dắt tay cô, đi về chỗ đỗ xe.

"Tất Ngôn, như vậy không được, bố mẹ em ở nhà." Nội tâm Liên Ngữ đang đấu tranh, nhịn không được hỏi: "Anh muốn đi nơi nào?"

"Em sẽ biết ngay thôi, hơn nữa nơi đó còn có hoa tường vi mà em thích." Anh quay đầu nói từng tiếng với cô nói: "Là tự tay anh làm cho em."

Liên Ngữ thoáng ngẩn người, sau đó bị Tất Ngôn đẩy vào bên trong xe thắt dây an toàn, sau đó, không đến vài giây, xe chạy giống như bay, nhanh chóng biến mất.

Nửa tiếng sau, xe Tất Ngôn an toàn đỗ trong gara, sau đó hai người cởi dây an toàn rồi xuống xe.

"Đi thôi."

"Đây là nơi nào thế?" Liên Ngữ xuống xe, nhíu mày hỏi.

Tất Ngôn dựa vào ở cửa xe, cười không đàng hoàng, "Sao lại như vậy, lúc trước em đã đi ra từ nơi này, nhanh như vậy đã không nhớ rõ rồi ư?"

Liên Ngữ nghe vậy, nhìn kỹ căn nhà trước mắt, hình ảnh ngày ấy hôn nhau say đắm lại xuất hiện ở trong đầu cô, hai má cô nhanh chóng ửng đỏ, cho tới cổ rồi cả cái gáy.

Đây là nơi anh ở!

"Anh dẫn em đến đây làm gì?" Liên Ngữ giả bộ bình tĩnh, đỏ mặt lớn tiếng hỏi.

"Em thử nói xem?" Tất Ngôn cố ý nhìn cô với ánh mắt mập mờ, "Em không thích nơi này hay sao?"

"Anh nói bậy bạ gì đó." Vẻ mập mờ của anh khiến cô đỏ bừng mặt, anh thật sự rất đáng ghét .

Tất Ngôn chưa bao giờ biết mình cũng có khả năng tán tỉnh trời cho, anh nghĩ chỉ có bạn tốt Thượng Thiên Dương mới có thể làm ra loại chuyện mắc ói này, nhưng không ngờ mình cũng có thể làm thuận buồm xuôi gió, nếu bạn tốt đã biết, sẽ đập vỡ kính bái phục mình.

"Không phải em là người biết rõ nhất sao?" Anh thì thầm bên tai cô nói.

Toàn thân Liên Ngữ khẽ run lên, thiếu chút nữa đứng không vững, "Em không biết!"

"Thật sự không biết ư? Nhưng anh rất thích nơi này, đặc biệt là nhà ăn." Anh mập mờ cười nói: "Ừ. . . . . . Nhà ăn chưa thử qua, đêm nay anh muốn thử xem, được không?"

"Anh nói gì thế. . . . . ." Mặt cô đỏ lên, Liên Ngữ nói không nên lời, anh trêu đùa làm cho cô không trả lời được.

"Anh không nói, anh làm."

Đi vào trong phòng, Tất Ngôn nhẹ nhàng đẩy cô ngã trên ghế sofa, "Tiểu Ngữ, nói cho anh biết, vì sao lại thay đổi?"

Anh khẽ liếm môi cô, như có như không mê hoặc cô.

"Em không muốn nói." Lời nói thẹn thùng như vậy, cô nói không nổi.

"Ồ, không nói phải không?" Tất Ngôn đưa tay lên nhanh chóng cởi cúc áo sơ mi của mình.

Mắt Liên Ngữ trừng lớn, run run nhìn tay anh, "Anh. . . . . .Anh muốn làm gì?"

"Em thử nói xem?" Nói xong, anh cởi áo sơ mi, quăng ra sau.

Thân thể anh ánh lên màu đồng, từng bước từng bước tới gần cô, con ngươi đen híp lại nhìn cô chằm chằm, giống như báo đen nhìn thấy con mồi của mình.

Cô khẩn trương nuốt nước bọt, lùi lại một chút, đến khi lưng chạm vào lưng ghế sofa thì mới giật mình vì không còn đường lui.

"Anh không được làm loạn." Cô nhìn chằm chằm dáng người không chê vào đâu của Tất Ngôn, trong lòng nhịn không được muốn tiến lên "kiểm tra".

Tất Ngôn nhìn thấu suy nghĩ của cô, trêu đùa: "Có muốn sờ thử không?"

Anh lật người cô, hai tay đặt ở hai bên người cô, Liên Ngữ bị bắt nằm thẳng trên ghế sofa, chăm chú nhìn ngực anh.

"Thật sự không phải hiếm lạ." Cô hờn dỗi, không tự giác làm nũng với anh.

Tất Ngôn nhếch môi nói, "Không phải của hiếm lạ ư? Nói, em có thích hay không?"

"Hừ!" Liên Ngữ thở ra, khuôn mặt nhỏ nhắn thể hiện uy lực và bất khuất.

Nhìn bộ dạng đáng yêu của cô, Tất Ngôn cảm thấy buồn cười, rốt cuộc anh không nhịn được nữa, cúi đầu, ngang ngược tấn công đôi môi đỏ mọng kia.

"Đừng. . . . . ."

Hiểu được anh muốn làm gì, bàn tay nhỏ bé chống lên ngực anh, không cho anh dễ dàng thực hiện, nhưng miệng của anh lại không ngừng hút cô, lưỡi cùng lưỡi đang dây dưa lẫn nhau, khiến cô thở dồn dập, ý thức càng ngày càng rời xa cô. . .

. . . . . .

Lúc cô tỉnh táo lại, đã là lúc ở trên giường .

Nhìn mình một thân đầy vết bầm tím nằm trên chiếc giường lớn lộn xộn, đáy lòng cô thầm rên rỉ. Ôi chao, ưm, bọn họ thật sự. . . . . . Lên giường , nên làm gì bây giờ? Cô không dám đối mặt anh, kéo chăn lên giả vờ che mặt.

"Em còn không nói sao?" Tất Ngôn kéo chăn xuống, nhéo cái cằm mượt mà, khéo léo của cô, kéo mặt cô lại gần mặt anh.

Liên Ngữ đỏ bừng hai má như muốn tỏa ra khói, vừa thẹn vừa giận, "Buông ra, sao anh có thể làm vậy!" Bàn tay nhỏ bé đẩy anh ra để lấy lại bình tĩnh, con ngươi xinh đẹp trừng to.

Trời ạ, làm sao anh có thể dùng phương pháp như vậy để ép cô nói? Thật sự rất xấu hổ, về sau phải gặp người khác như thế nào đây!

Tất Ngôn hứng thú nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn không ngừng biến hóa của cô, trái tim lạnh như băng lại nóng dần lên, giống như được người khác khai sáng.

"Xem. . . . . . Nhìn cái gì?" Ánh mắt cực nóng như đốt cháy người khiến tim Liên Ngữ đập nhanh hơn, nhất thời quên chính mình còn đang lõa thể, hai tay che ánh mắt của anh, cong cái miệng nhỏ nhắn gắt: "Không được nhìn!"

Tất Ngôn không kéo đôi bàn tay nhỏ bé đang che mắt mình, ngược lại còn có chút hưởng thụ cảm giác cô nghiêng toàn bộ cơ thể rúc vào trong lòng anh.

"Toàn thân em có chỗ nào là anh chưa nhìn thấy sao?" Anh ra vẻ đứng đắn trả lời: "Hiện tại che khuất đôi mắt của anh, có phải là quá muộn rồi hay không?"

Nghe vậy, Liên Ngữ mới giật mình cúi đầu xuống nhìn, "A!"

Cô vội vàng thu tay, kéo chăn bao lấy cơ thể mình, tròng mắt nhìn xung quanh, tìm kiếm quần áo của mình.

Tất Ngôn dường như nhìn ra ý nghĩ của cô, tay dài vươn ra ôm cô vào trong lòng, "Hôm nay nếu không nói những lời anh muốn nghe, thì em cũng không cần phải mặc quần áo."

"Anh nói gì cơ?" Liên Ngữ ngượng ngùng ngọ nguậy trong ngực anh, sao anh có thể nói những lời mờ ám như thế được.

"Em vẫn muốn tiếp tục trốn tránh sao?" Tất Ngôn lạnh nhạt nhìn cô, cô không được trốn tránh, mà bộ dạng lạnh nhạt kia không hề giống với người đàn ông nhiệt tình mà cô quen biết.

"Em. . . . . ." Liên Ngữ không biết nên trả lời như thế nào, cúi đầu nhìn ngón tay của mình.

"Nói thích anh khó đến như vậy sao?" Tất Ngôn bất đắc dĩ thở dài.

"Nhưng anh còn chưa nói." Liên Ngữ nhanh chóng đáp lại lời anh.

"Anh thích em!" Tất Ngôn cúi đầu thưởng cho cô một nụ hôn nóng bỏng.

"Anh. . . . . ." Liên Ngữ ngơ ngác nhìn, nói không ra lời.

Khóe môi anh nhếch lên, nhìn thẳng hai má phiếm hồng của Liên Ngữ, "Không thích anh à?"

"Em. . . . . . Không phải." Tiếng nói của cô nhỏ như tiếng muỗi vo ve, một chút sức thuyết phục cũng không có.

"Vậy là thích hả?" Tất Ngôn cười giống như mình vừa làm chuyện xấu.

"Anh. . . . . . Đáng ghét." Liên Ngữ thẹn thùng đánh anh một cái.

Bỗng dưng, Tất Ngôn nghiêng người đối mặt với cô, không nói một lời chỉ chăm chú nhìn cô.

Liên Ngữ bị anh nhìn chăm chú khiến cô toát mồ hôi, ánh mắt của anh rất nóng bỏng.

"Tiểu Ngữ, em trốn không thoát." Cúi xuống rồi ngậm lấy môi cô. Dừng lại ở môi hồng của cô, chính thức tuyên bố cô thuộc quyền sở hữu của anh.

Đầu óc Liên Ngữ như muốn nổ tung, một mảnh trống không, cô không nghe thấy gì, chỉ nghe thấy lời tuyên bố bá đạo của anh cùng nhịp đập của trái tim cô.

Cô quyết định, cô không trốn !

. . . . . .

Lập tức, hai người đều lên tới cao trào tột cùng. . . . . .

Mãi đến khi Liên Ngữ cầu xin Tất Ngôn đưa cô về nhà, Tất Ngôn mới lưu luyến lái xe đưa Liên Ngữ về nhà.

"Thật sự không ở lại cùng anh à?" Đã đến trước cửa nhà Liên Ngữ, Tất Ngôn vẫn không buông tha ý định thuyết phục cô qua đêm ở nhà anh.

"Anh thật là. . . . . . Không thể ." Nếu bố mẹ biết cô vừa mới quen bạn trai đã qua đêm ở nhà người đó, sẽ giết cô mất.

"Anh mau về nhà đi." Xuống xe xong, cô vội vàng thúc giục anh rời khỏi nhà cô, sợ bị hàng xóm phát hiện.

"Hừ, anh làm gì xấu xa à?" Người phụ nữ này thực sự chọc giận anh, nhìn bộ dạng sợ người khác phát hiện của cô, thật sự khiến người ta phải căm tức.

"Ai nha, không phải." Liên Ngữ thẹn thùng dậm chân, "Bố mẹ em chưa biết em có bạn trai, người khác nhìn thấy sẽ nói lung tung ."

"Hôn anh một cái rồi anh đi." Tất Ngôn rất khí thế ra lệnh.

Liên Ngữ xấu hổ đứng nguyên tại chỗ, nhìn bộ dạng anh dựa vào cửa xe nhất quyết không chịu đi, âm thầm thở dài, tiến lên chạm nhẹ vào môi anh.

"Có thể đi rồi đấy."

"Mới như vậy đã muốn đuổi anh đi?" Tất Ngôn nhíu mày, duỗi cánh tay ra, kéo cô vào trong lòng, hung hăng ngậm lấy môi cô, đầu lưỡi giống như con rắn từ từ tiến vào khoang miệng của cô, đảo qua đảo lại rồi khẽ liếm.

Lửa nóng từ đầu lưỡi tiến vào thật sâu trong miệng cô, tùy tiện khuấy đảo, tiếng môi lưỡi dây dưa không ngừng vang lên, giống như vừa trải qua cả một thế kỉ, anh mới chậm rãi buông môi cô ra.

Liên Ngữ thở hổn hển, môi đỏ mọng sưng một chút, từ hai má đến cổ đều chuyển màu đổ hồng.

"Có thể trở về rồi đấy." Liên Ngữ thở gấp, gằn từng tiếng nói.

Tất Ngôn vẫn là hừ lạnh một tiếng, "Ngày mai cùng nhau ăn cơm trưa, anh sẽ đến đón em, tốt lắm, em vào đi."

Không có biện pháp, Liên Ngữ đành phải gật đầu, xoay người đi vào trong nhà.

Chỉ một lát sau, đã nghe thấy tiếng khởi động xe, chiếc xe biến mất ở trong bóng đêm yên tĩnh .

Liên Ngữ lặng lẽ mở cửa đi vào nhà, phát hiện trong nhà tối đen, chắc hẳn bố mẹ đi xã giao còn chưa về nhà, cô mới có thể tránh được một kiếp.

"Haiz. . . . . ." Tiện tay vứt gối ôm, ngã lên ghế sofa mềm mại, nhìn chung quanh im lặng, Liên Ngữ hối hận vì không đáp ứng yêu cầu của Tất Ngôn .

Cô thật sự đã nằm chung giường với Tất Ngôn, lại không chỉ một lần.

"Ôi, ông trời ơi!" Mặt cô chôn sâu vào trong gối ôm, trong đầu cô không ngừng lập lại màn kích tình hôm nay. Hình tượng của tôi.

Khuôn mặt cô đỏ bừng, cảm thấy ngượng ngùng không thôi vì hành động lớn mật của mình, thậm chí cô còn quên mất mục đích Tất Ngôn đưa cô tới chỗ đó.

Toàn thân Tất Ngôn tỏa ra sức quyến hút làm cho cô không nén nổi tình cảm của mình chìm sâu vào trong đó, khi thì lạnh nhạt, khi thì nhiệt tình, khiến trái tim cô cũng trầm bổng phập phồng như thế.

Cô biết chính xác mình đã yêu Tất Ngôn, nhưng ở tận sâu trong trái tim, bóng dáng kia không phải nói quên là quên được, dù sao hai mươi năm gửi gắm, làm sao có thể buông bỏ dễ dàng như thế?

Nhưng cô hiểu rất rõ điều quan trọng bây giờ là toàn tâm toàn ý yêu Tất Ngôn, sau đó làm phai nhạt kí ức trước kia, bắt đầu cuộc sống mới của chính mình.

Cô chậm rãi đứng dậy, cầm lấy gối ôm trở về phòng mình, vừa mới nằm xuống, trong phòng có tiếng điện thoại vang lên.

Cô bò qua cái gối, đưa tay lên đầu giường cầm chiếc điện thoại.

"Tiểu Ngữ, cậu đã về." Đoạn Hồng Lăng vừa mở miệng đã hỏi chuyện của cô với Tất Ngôn: "Thế nào? Chuyện tình của cậu và người nào đó đã giải quyết xong chưa?"

"Ừm, giải quyết xong rồi." Liên Ngữ rầu rĩ đáp.

"Như vậy là bằng lòng hay không bằng lòng?" Đoạn Hồng Lăng sốt ruột hỏi: "Đừng nói với mình cậu từ chối nhé."

"Không phải, tớ bằng lòng rồi."

"Liên Ngữ, cuối cùng cậu cũng đã thông suốt. " Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói hưng phấn của Đoạn Hồng Lăng.

"Hồng Lăng, mình quyết định như vậy có đúng không?" Liên Ngữ vẫn không dám xác định.

"Đương nhiên đúng!" Đoạn Hồng Lăng lập tức đáp: "Cậu phải biết rằng, duyên số do trời định, cậu và anh Tiểu Phẫn đã không có duyên, vậy cậu phải nắm chắc nhân duyên hiện tại, để không phải hối hận."

"Mình chỉ cảm thấy mọi thứ đều diễn ra quá nhanh , mình. . . . . ." Hạnh phúc tới quá sớm, khiến cho con người ta cảm thấy có chút bất an.

"Tiểu Ngữ, cậu không cần nghĩ nhiều, nhiều năm như vậy đã đủ rồi, hiện tại cậu phải tự cho mình hạnh phúc, biết không?" Đoạn Hồng Lăng biết bạn tốt nhút nhát, lo sợ trước cái gọi là hạnh phúc, "So với bất kì ai, cậu luôn có tư cách có đợc hạnh phúc cho riêng mình."

"Hồng Lăng, cám ơn cậu." Liên Ngữ nói khẽ với bạn tốt nói: "Mình biết phải làm thế nào rồi."

"Cậu nha, lúc đầu thì hết hy vọng, cuối cùng vì chuyện kia mà kiên trì đến cùng." Đoạn Hồng Lăng luôn lo lắng cho cô như thế, "Hiện tại tốt lắm, cuối cùng cậu cũng biết yêu ,mình thật sự vui mừng thay cho cậu, Tiểu Ngữ, cậu phải nắm chặt hạnh phúc hiện tại đấy!"

"Ừm." Khóe môi cong lên, Liên Ngữ cầm điện thoại gật đầu.

"Tốt lắm, khuya rồi , cậu nghỉ ngơi trước đi, lần sau tớ với cậu cùng đi ăn cơm, lúc đó cậu nhất định phải nói rõ chuyện của hai người đấy."

Liên Ngữ và bạn tốt nói tạm biệt xong, thì cúp điện thoại.

Nằm theo hình chữ đại trên giường nhìn trời đầy sao, trong đầu hiện lên khuôn mặt tuấn tú của Tất Ngôn, trái tim không khỏi run lên, cô biết đó là tiếng tim đập thình thịch.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK