• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bỗng nhiên mặt của nàng bị nâng lên cơ hồ đối mặt hắn, làm cho nàng hoảng sợ, mặt cũng hơi hơi đỏ.

“Cô suy nghĩ cái gì mà nhập tâm như vậy?” Tôn Hạo Trạch hỏi.

“Tôi…… Không có nghĩ cái gì.” Giờ phút này khoảng cách mặt hai ngườirất gần. Đường Tiểu Oánh khẩn trương đến mức hô hấp có chút khó khăn,nàng đành phải quay đầu dời tầm mắt, miễn cho trái tim nhảy ra ngoài.

Tôn Hạo Trạch mặt lạnh băng, lại lần nữa chế trụ cái cằm nàng, đem khuôn mặt nhỏ nhắn kéo lại.

“Từ lúc tới khách sạn đến giờ cô vẫn tránh ánh mắt của tôi. Vì sao?”

Nàng không biết nên nói cái gì.

“Vì sao trốn tránh tôi?” Hắn lại hỏi một lần nữa.

Nàng biết cho dù nàng không trả lời hắn vẫn cứ hỏi. Thở sâu, nàng nâng tầm mắt nhìn hắn, hỏi ngược lại:

“Tổng tài vì sao lại muốn hỏi tôi vấn đề này?”

“Cái gì?”

“Tổng tài, nếu có thể tôi hy vọng anh không cần lại để ý.”

Tôn Hạo Trạch tuấn nhan trầm xuống, thanh âm cũng thâm trầm :“Có ý tứ gì?”

“Tôi biết đối với tôi rất tốt, chính là thủ trưởng quan tâm cấp dưới, nhưng là có đôi khi quá mức quan tâm, sẽ làm tôi hiểu lầm.”

“Cô hiểu lầm cái gì?”

Làm chi muốn truy vấn, như vậy còn nghe không hiểu sao?

“Nhanh chút nói.”

Nói thì nói! “Anh cũng biết, tôi vừa mới bị bạn trai đá không lâu,cho nên giờ phút này nếu anh đối tốt với tôi sẽ làm tôi đối với anh sinh ra ỷ lại. Tôi nghĩ anh hẳn là cũng không muốn tôi quá mức ỷ lại đi? Cho nên, xin tổng tài không cần lại để ý tôi.”

“Ỷ lại tôi làm cô khó xử sao?”

“Tổng tài, anh không hiểu ý tứ của tôi sao? Cảm thấy khó xử hẳn là anh a, mà tôi không nghĩ làm anh them phức tạp.”

“Nhưng tôi cũng không cảm thấy khó xử.”

“Tổng tài, vì sao anh nói như vậy?” Đều nói đến thế hắn còn khônghiểu sao?“ Ý tôi là nếu anh còn đối với tôi quan tâm như vậy, tôi sẽhiểu lầm là anh thích tôi, đương nhiên đó là không có khả năng. Cho nên, xin anh đừng như vậy nữa.”

Tôn Hạo Trạch rốt cục đã hiểu nàng muốn nói gì. Nàng chính là không muốn quan hệ bọn họ lúc này trở nên ái muội.

Hắn sẽ về Mỹ, cũng không nghĩ phát sinh tình cảm với nàng. Nhưng làlúc nàng nói muốn hắn đừng để ý nàng, đừng phát sinh tình cảm với nàng,không hiểu sao làm cho hắn phi thường tức giận.

“Muốn tôi đừng để ý đến cô, vậy cô cũng đừng biểu hiện đáng thươngtrước mặt tôi. Bị người khác cả ngày hô đến gọi đi cũng không ý kiến, bị bạn trai cũ khi dễ cũng không phản kích, chín giờ tập hợp lại ngủ quên, còn nữa, khi không lại trật chân. Cô có thể không yếu đuối vô dụng nhưvậy được không? Làm cho người ta nhìn liền chướng mắt, phiền chết!” Quámức tức giận làm Tôn Hạo Trạch không khống chế được cảm xúc nói nhữngcâu chói tai khó nghe.

Không báo động trước, một gọt nước mắt to bằng hạt đậu từ hốc mắtphiếm hồng rơi xuống. Đường Tiểu Oánh lập tức lau đi, lại một giọt chảyxuống, nàng lại lập tức lau. Nàng không muốn lại cho hắn thấy bộ mặt yếu đuối của nàng, nhưng là càng ngày càng nhiều nước mắt rơi xuống. Nànghoàn toàn không kiềm chế được, vô pháp ngăn nước mắt không chảy nữa.

Bởi vì nàng thật sự rất khổ sở, tâm tính thiện lương bị tổn thương,ô…… Nàng cho tới bây giờ cũng không biết nguyên lai bị hắn chán ghét,thật là thương tâm a. Giờ phút này nàng chỉ có thể dùng hai tay bụm mặt, không cho hắn thấy khuôn mặt đang khóc.“Tổng tài, xin anh đi ra ngoài.”

Tôn Hạo Trạch bình tĩnh lại xem chính mình đối nàng làm cái gì. Rõràng tức giận vì nàng bị người khi dễ, hiện tại hắn lại làm cho nàngkhóc thương tâm khổ sở như vậy.

Hắn đưa tay về phía trước muốn đem con người đang khóc đến run run ôm vào trong lòng, nhưng đôi tay bỗng dưng dừng lại giữa không trung.

Có lẽ như vậy tốt cho nàng. Bởi vì hắn nhân sinh rất phức tạp, mà nàng rất đơn thuần.

Cố gắng kiềm chế nội tâm đang muốn ôm nàng, hắn đi ra ngoài cửa ,nói : “Như ý cô, về sau tôi sẽ không để ý cô nữa.” Sau đó đóng cửa lại.

“Ô ô……”

Tôn Hạo Trạch đứng ở ngoài cửa phòng, nghe thấy rõ ràng tiếng khócbên trong. (TN: ta thích những chi tiết ngược nhè nhẹ như này ^^ timnhói 1 cái, hic. Mời các nàng vừa đọc vừa nghe bài I Cry cho nó phởn nào :”> ) “Trời ạ, người trong phòng khóc hảo thảm.” Tề Diệc Như lỗ tai dán vào tường nghe.

Tôn Hạo Trạch nghiêm mặt,“Em làm sao có thể ở trong này?”

“Đương nhiên là tới tuần phòng thôi.” Nàng vẫn duy trì tư thế nghe lén.

“Lão bản cũng muốn tuần phòng?”

“Đương nhiên, ngay cả quét rác cũng phải làm. Bất quá Hạo Trạch ca,nữ nhân bên trong khóc thật đáng thương, có thể không để ý tới nàngsao?” Vừa nãy nàng nghe nói hắn bế một cô gái trở về, nàng đoán nhấtđịnh là Đường Tiểu Oánh, quả nhiên đúng vậy.

Kỳ thật giữa trưa thấy Tôn Hạo Trạch lái xe đưa nàng lại đây, lúc ấynàng đã biết cô gái này đối với hắn thực đặc biệt, bất quá nàng khôngmuốn đến hỏi, xem như trốn tránh sự thật đi.

Tôn Hạo Trạch sắc mặt có vẻ lo lắng,“Không quan hệ, này cũng là tốt cho cô ấy.”

“Hại người ta khóc thành như vậy, là vì tốt cho nàng???”

“Em rốt cuộc là tới làm cái gì?” Hắn trừng mắt nàng

“Không phải nói đến tuần phòng sao, thật là, cứ phải nói vài lần mới được a.” Tề Diệc Như hờn dỗi oán giận.

“Bất quá nếu gặp anh trong này, liền nói cho anh một chuyện rất thú vị.”

“Ta hiện tại ta không có tâm tình cùng em nói giỡn.”

Thấy hắn rời đi, Tề Diệc Như chạy nhanh theo: “Hạo Trạch ca, chuyệnnày anh nhất định cảm thấy hứng thú, bởi vì là về chuyện cái người gọilà Tiểu Lý.”

“Tiểu Lý?” Tôn Hạo Trạch dừng lại cước bộ.

“Anh biết không? Emvừa mới nghe lén Tiểu Lý cùng nam đồng nghiệptrong công ty buổi tối muốn chơi trò chơi. Bọn họ muốn sắp đặt để đượchôn nữ nhân a, em còn nghe được tên nữa nhân kia, hình như gọi là……”Nàng liếc mắt nhìn hắn một cái. Trên mặt hắn dường như không có biểutình gì nhưng nhưng đôi mày rậm tiết lộ hắn đang khẩn trương.

Nhìn nàng ánh mắt gian tà, cùng ca ca nàng một dạng, hắn tức giận nói:“ không muốn nói thì đừng nói.”

“Em nói, em nói, làm chi không nhẫn nại vậy. Em nghe bọn hắn nói muốn sắp đặt đối tượng, hình như gọi là cái gì màTiểu Oánh, các anh có nhân viên nữ này sao ? Nga, sẽ không là vị đang khóc bên trong đi?”

Tôn Hạo Trạch mân môi, hỏi nàng,“Em là nói riêng cho anh a, vì sao?”

“Cho vui a.” Tề Diệc Như cười nói.

“Nhàm chán! Không liên quan chuyện của ta.” Bởi vì hắn đã nói, sẽ không để ý nàng.

Tôn Hạo Trạch không muốn dây dưa cùng nàng xoay người rời đi.

“Nhàm chán? Có lien quan tới anh hay không buổi tối sẽ biết.” Nàng đi theo phía sau nói.

Hai người đi đến cầu thang đột nhiên có người chụp lấy vai nàng, Tề Diệc Như quay đầu, là đại ca.

Hai người nhìn Tôn Hạo Trạch đi vào phòng, hắn thở dài,“Muội thật sự đã nhận ra?”

“Không thấy thì cũng làm sao bây giờ? Nhiều năm như vậy, chủ động yêu thương nhung nhớ, cũng hôn qua, nhưng là người ta chính là đối muộihoàn toàn không có cảm giác. Nhưng anh ấy lại có thể bỏ lại công tác,đặc biệt lái xe đưa Đường Tiểu Oánh đến khách sạn, thật sự là hơi quáđáng, cho nên muội quyết định không thích nữa.” Tề Diệc Như nói xong mũi không khỏi có chút đỏ. Ngữ khí sầu não, bởi vì nàng là thật thích TônHạo Trạch. (TN: thích tính Như tỷ a, đúng là người phụ nữ độc lập tựchủ, nắm đc thì cũng buông đc )

Chính là cảm giác tiếc nuối, nhiều năm như vậy hắn thủy chung vẫn coi nàng là muội muội.

Nàng hỏi huynh trưởng,“Hạo Trạch ca thật sự thích Đường Tiểu Oánh sao?”

“Ta cũng không biết, tên kia tâm ‘D_E_L_E_T_E’ lâu lắm, ta còn nghĩhắn muốn cả đời cứ như vậy.” Tề Diệc Vĩ nhún vai.“Hắn là không thể cóngười yêu một lần nữa. Thật muốn xem hắn đối Tiểu Oánh thích bao nhiêu,có đủ để làm tan trái tim đã đóng bang hay không.”

“Nhưng là muội thật sự không cam long. Muội thích anh ấy lâu như vậy, kia Đường Tiểu Oánh kia nghe nói mới đến công ty không bao lâu, cưnhiên khiến cho Hạo Trạch ca có thay đổi, thật sự là đáng giận.”

“Có lẽ vấn đề là thời điểm. Một người cô đơn đã lâu, cũng muốn tìm người bạn để tâm được an ủi.”

“Chỉ cần Hạo Trạch ca nguyện ý, muội cũng có thể cho anh ấy an ủi a.”

“Nha đầu ngốc, đừng như vậy, muội vừa mới làm tốt lắm.” Tề Diệc Vĩ cấp muội muội một cái ôm.

“Phải không?”

“Thật sự.”

“Nếu muội làm tốt, vậy có nên thưởng hay không?”

“Cái gì, thưởng?” Tề Diệc Vĩ biết chính mình bị lừa.

“Muội nghĩ nên thưởng cái gì hảo a? Đúng rồi, bách hóa trên Đài Bắckia nhượng lại toàn quyền cho muội nha.” Khách sạn này đại ca đã sớm cho nàng.

“Nha đầu khẩu vị nhỏ vậy sao, ta nghĩ hay là đem toàn bộ tài sản nhượng cho ngươi a.”

“Tốt lắm tốt lắm, hoàn toàn không phản đối.” Tề Diệc Như mãnh liệtgật đầu, cười đến thực vui vẻ hoàn toàn nhìn không ra một giây trướcnàng còn thương tâm không thôi.

“Tiền tiền tiền, muội yêu tiền như vậy, ta xem muội rõ ràng sửa thành họ Tiền đi.” Hắn lấy lời nói của Tôn Hạo Trạch nói với muội muội.

“Nếu lão ba không phản đối,muội rất nguyện ý, ha ha a.”

Tề Diệc Vĩ nhìn nàng. Huyết thống đúng là không phải giả, nha đầu kia thật đúng là muội muội hắn a.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK