• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lộ Đồng nói xong những lời này, lại dựa vào lan can.

Tần Sơ đột nhiên hoàn hồn, túm chặt lấy cánh tay anh.

Lộ Đồng nhìn hắn, một hồi lâu sau mới mở miệng “Sao hả? Muốn đòi tôi tiền bồi thường điện thoại sao? Tiền thì không có, mạng thì có một cái”

Tần Sơ mím môi, mấp máy yết hầu “Lúc nãy anh vừa nói cái gì?”

Lộ Đồng cứng đờ cả người, sau đó mới bắt đầu cảm thấy xấu hổ “Không có gì, không nghe thấy thì thôi”

“Nghe thấy mà!” Tần Sơ vội vàng nói “Tôi có nghe thấy, anh đừng hòng chơi xấu!”

“Nghe thấy rồi mà cậu còn hỏi lại?” Lộ Đồng ngoảnh mặt đi, không muốn đối mặt với hắn.

Bỗng nhiên, bầu không khí im lặng trở lại.

Tần Sơ chờ một lát cho đầu óc mình khởi động lại xong, mới buông tay Lộ Đồng ra, lắp bắp nói “Chúng ta…..”

Lộ Đồng siết chặt lòng bàn tay.

Tần Sơ “Chúng ta bây giờ….coi như là đang hẹn hò đúng không?”

Lộ Đồng ho khan một tiếng “Cậu thấy sao?”

Tần Sơ “Cứ thấy nó qua loa quá, chưa có cảm giác lễ nghi gì cả.”

Lộ Đồng cuối cùng cũng khôi phục lại một chút lý trí của mình “Cậu muốn cảm giác lễ nghi gì? Mời mọi người đến chứng giám cho chúng ta sao? Hay muốn ở trong ngày lễ tết này thông báo cho toàn dân cả nước?”

Tần Sơ kinh ngạc nói “Thật sự có thể chứ?”

Lộ Đồng:………

“Tôi thật muốn bổ não cậu ra xem bên trong chứa cái gì!”

Tần sơ mím môi, đứng sững người tại chỗ một lúc.

Sau đó ở trên ban công nhỏ, đi qua đi lại hai vòng. Đi từ bên trái qua bên phải, lại đi từ phải qua bên trái.

Lộ Đồng bị hắn làm cho chóng hết cả mặt “Cậu đi tới đi lui tại chỗ làm gì vậy?”

Tần Sơ “Thấy hơi căng thẳng, tôi chưa từng làm bạn trai của ai bao giờ cả”

Lộ Đồng:……

Cũng nhìn ra được điều đấy.

“Tôi cũng chưa”

Tần Sơ đứng yên bên cạnh anh.

Lộ Đồng cảm giác toàn thân không được tự nhiên, có một cảm giác cực kỳ kích động muốn ôm lấy sau lưng Tần Sơ……..để chứng tỏ người này đã là của anh. Lại có một cảm giác xấu hổ muốn chết hận không thể lập tức bỏ chạy đi. Nói tóm lại, vừa muốn cùng đối phương tiếp xúc thân thể một chút, lại vừa muốn tránh xa đối phương để bình tĩnh suy nghĩ lại. Tâm trạng cứ mâu thuẫn vô cùng.

Anh hít sâu vài hơi, quyết định lên tiếng phá tan sự im lặng này.

Tần Sơ đột nhiên từ sau lưng ôm lấy bờ vai của anh, kéo anh vào trong ngực mình.

Lộ Đồng bị hắn giam cầm ở trước hai tay, ngẩng đầu lên.

Tần Sơ chăm chú nhìn anh một lúc lâu, mới nghiêm túc nói “Tôi hôn anh một cái được không?”

Lộ Đồng “Vì sao?”

Tần Sơ “Không vì sao cả, bây giờ mà đi hỏi vì sao thì phá hư bầu không khí quá”

“Chuyện này mà đi hỏi ra không phải cũng rất phá hư bầu không khí sao?”

“Vậy ý anh là tôi có thể trực tiếp hôn anh mà không cần hỏi sao?”

“……..Coi như tôi chưa nói gì hết đi”

Sau màn đối thoại ngắn ngủi, lại rơi vào im lặng. (Jian: 2 đứa tiểu học lần đầu yêu hơi bỡ ngỡ =))))))

Đây quả thực là một cái vòng luẩn quẩn không lối thoát.

Lộ Đồng chịu không nổi bầu không khí này, cảm thấy mình với Tần Sơ đứng ở trên ban công nhỏ này, giống y như hai thằng ngu bẩm sinh không qua đào tạo ấy, đứng càng lâu càng thấy xấu hổ. Anh không khỏi tự chất vấn bản thân: Truyền thuyết đồn rằng yêu vào sẽ lú, IQ sẽ tụt là có thật sao? (Jian: đã va phải conditinhyeu thì lú là phải =)))))

Đang lúc muốn đẩy hắn ra, Tần Sơ lại lên tiếng “Thật ra tôi cảm thấy căng thẳng lắm”

Lộ Đồng “Tôi cũng nhìn ra được, không cần phải nhấn mạnh lần hai. Xin cậu đổi chỗ để căng thẳng được không?”

Tần Sơ đề nghị nói “Hay là anh để tôi hôn một cái đi, Lấy bầu không khí căng thẳng hơn để giảm bớt căng thẳng khi tỏ tình một chút được không?”

Lộ Đồng “Tỏ tình cái gì? Cậu đang nói cái gì thế? Cậu tỏ tình khi nào? Sao tôi không nghe thấy?”

Vừa dứt lời, Tần Sơ liền lợi dụng hỗn loạn mà hôn lên mặt anh một cái.

Má phải của Lộ Đồng bị đôi môi ấm áp của hắn chạm nhẹ vào, tức khắc giống như gặp phải kẻ địch, đầu não từ bỏ quyền kiểm soát thân thể, khó khăn lui về phía sau một bước.

Tần Sơ hôn một cái rồi, liền kéo Lộ Đồng về phía trước, ôm vào trong lòng mình.

Hắn tự hỏi: Hôn một bên có phải kỳ lắm không, bên kia vẫn chưa hôn, hình như không cân bằng lắm.

“Tôi thích anh”

Hắn nói lại một lần nữa, như thể nói cho Lộ Đồng nghe, lại như thể nói cho chính bản thân mình nghe.

“Tôi thực sự rất thích anh, Lộ Đồng”

Tần Sơ ôm chặt hơn, chôn mặt ở trong cổ anh, không ngừng lặp lại những lời này.

Lộ Đồng nghe hắn nói, khiến hai bên tai nóng lên, từ tế bào đại não đến tế bào ngón chân đều bắt đầu nghe theo điều khiển của Tần Sơ, anh miễn cưỡng đoạt lại quyền chủ động, đẩy Tần Sơ ra một cái, lắp bắp nói “Được rồi, đừng dây dưa nữa”

“Còn chưa xong mà” Tần Sơ chậm rãi nói “Tôi thích anh, anh có thể trả nó lại cho tôi không?”

“Trả cái gì cho cậu?”

Tần Sơ nói “Tôi nói là tôi thích anh (wo xi huan ni), tôi muốn anh trả bốn chữ này lại cho tôi được không?”

Đầu lưỡi Lộ Đồng quấn lại “Tôi…..”

Tần Sơ chăm chú nhìn anh.

“Tôi sẽ trả lại cho cậu”

“……..”

Lộ Đồng dịch xa hắn ra một chút, đảm bảo khoảng cách an toàn giữa hai người.

Tần Sơ không được hồi đáp lại, suy nghĩ một lúc, cảm thấy rất hụt hẫng.

Lộ Đồng sờ sờ cái mũi, cảm thấy bản thân mình đã tạo ra rắc rối rồi. Lúc này không dễ dàng dỗ được Tần Sơ, hắn hoàn toàn hạ quyết tâm muốn phải nghe bằng được ý tứ của anh.

Nhưng ý tứ này phải gặp đúng lúc mới có thể nói ra được, huống gì, chuyện tỏ tình còn phải phụ thuộc vào bầu không khí, bây giờ bầu không khí hết rồi, da mặt Lộ Đồng lại rất mỏng, không thể nào đặt mấy chữ này đưa đến miệng được.

Tần Sơ không bỏ qua, nhất định quấn lấy anh bắt anh phải hồi đáp, trong lòng vừa hưng phấn nóng lòng vừa xen lẫn chút buồn bực oán hờn “Nói một câu thích tôi khó như vậy à?”

Hắn cảm thấy mình giống như cô vợ bé không có danh phận, sau khi bị lão gia xấu xa ngủ qua rồi thì không thèm đếm xỉa gì tới nữa.

Tra nam y như Lộ Đồng vậy!

Sự mơ hồ và khó hiểu của anh khiến cho người bạn trai là hắn đây cũng thấy mất hết cả tự tin.

Lộ Đồng xoắn xuýt nghĩ ngợi một lúc, còn chưa nói gì, đã bị người khác gọi.

Anh đẩy Tần Sơ ra, người tìm anh là người phục vụ do Lâm Từ gọi tới, nói Lộ Lăng đã uống say rồi.

Lộ Đồng đành phải tạm thời đặt chuyện của mình với Tần Sơ sang một bên, đi vào trong đại sảnh tìm được Lộ Lăng.

Lộ Lăng đã uống rất nhiều, cơ thể mềm nhũn như bông dựa vào trên bàn.

Lâm Từ tiến đến “Để tôi giúp đỡ cậu ta đi ra ngoài, bên ngoài có rất nhiều người, một Omega như cậu ta không an toàn”

Hơn nữa, Lộ Lăng cũng được coi như là một diễn viên có chút tiếng tăm, bị chụp được ảnh say xỉn ở tiệc tối, tin tức giải trí ngày mai không biết phải xử lý thế nào.

Lâm Từ nói “Để tôi cho người đưa các cậu về”

Hắn ta ngẩng đầu nhìn thấy được Tần Sơ, có hơi ngạc nhiên.

Lộ Đồng lúng túng nói một câu, sau đó xoay người lại đỡ lấy Lộ Lăng.

Lộ Lăng dạ dày quặn lên, vừa mới được Lộ Đồng đỡ dậy, đột nhiên đẩy anh ra, cúi người xuống nôn khan một trận.

Anh ta là một diễn viên, vì muốn duy trì vóc dáng mà chưa ăn cái gì cả, nôn cũng không nôn ra được cái gì. Sau khi nôn xong, đầu óc tỉnh táo một chút, vươn tay ra, bắt được Lâm Từ, vừa ngước mắt lên nhìn thấy, lập tức chửi ầm “Đệt mẹ nhà anh Lâm Thâm!”

Lâm Từ mỉm cười nói “Nhận nhầm người rồi”

“Tôi nhận nhầm người? Anh con mẹ nó….. anh con mẹ nó có hóa ra thành tro tôi cũng nhận ra được! Lâm Thâm, anh là thằng khốn nạn!”

Lâm Thâm là tên Lâm nhị thiếu gia nhà họ Lâm.

Lâm Từ với Lâm Thâm là anh em ruột, ngoại hình rất giống nhau, chẳng qua so với diện mạo thư sinh đẹp trai dịu dàng của Lâm Thâm thì Lâm Từ trông anh tuấn hơn một chút, khí thế cũng bức người hơn.

Lộ Lăng mắng chửi một hồi lâu, dặt dẹo dựa người ở trên người Lâm Từ, Lộ Đồng không dám nhìn thẳng.

Lâm Từ “Xem các cậu cũng không yêu nhau đậm sâu mấy nhỉ?”

“Yêu…. yêu em gái nhà anh ấy…. anh trả cái áo tôi đã tặng cho anh đây….”

Lâm Từ:……….

Lộ Đồng “Tôi đưa anh ấy về”

Lộ Lăng bị Lộ Đồng kéo ra, một tay khác của anh ta vẫn còn túm chặt lấy áo khoác tây trang của Lâm Từ, sống chết không chịu buông tay, giống như cái áo này là cái áo của anh ta cần phải đòi lại vậy.

Tây trang mười mấy vạn của Lâm Từ bị Lộ Lăng kéo đứt một viên nút áo, không thể không cởi ra, Lộ Lăng vội vàng ôm nó trong lòng vuốt ve, giống như con mèo giữ chặt đồ ăn của mình vậy, ôm một lúc rồi lại gào khóc lên.

Lộ Đồng:……..

Lộ Lăng khóc rất thê thảm, Tần Sơ nhìn thấy anh ta như vậy thì tỏ ra khó chịu, nguyên nhân có lẽ là vì Lộ Lăng đã quấy nhiễu thời gian hắn ở cùng với Lộ Đồng, khiến hắn hận không thể kéo Lộ Đồng tránh ra xa khỏi Lộ Lăng.

“Đây là tây trang mà tôi đã tặng cho anh đó…..huhu” Lộ Lăng bật khóc lớn “Anh là cái đồ đê tiện! Đồ khốn khiếp! Cô ta có cái gì đẹp chứ! Tôi thích anh như vậy! Tôi đã thích anh nhiều đến như vậy cơ mà….!”

Anh ta vừa khóc vừa giương nanh múa vuốt hung dữ mắng chửi Lâm Thâm xối xả.

Lộ Đồng không kéo anh ta ra được, Lộ Lăng lại ngã dựa vào trong lồng ngực của Lâm Từ.

Đáng tiếc, người phải chịu nghe chửi lại là Lâm Từ, cái miệng mắng chửi người này của Lộ Lăng rất lợi hại, mắng một thôi một hồi, mệt quá, thở hổn hển, vẫn liên tục lẩm bẩm chửi Lâm Thâm là đồ khốn nạn.

Lộ Đồng coi như bị ông anh trai làm cho mất mặt, anh cũng không chấp nhặt với con ma men này, hết sức kiên nhẫn nói “Mắng nhầm người rồi, đây là anh cả nhà họ Lâm mà”

Lộ Lăng có hơi sợ Lâm Từ.

Chẳng những anh sợ, mà cả Lâm Thâm cũng sợ.

Lúc hai người quen nhau thì mới học lớp 11, theo như cách nói của người lớn, thì chính là yêu sớm. Cha mẹ Lâm gia rất ít khi quan tâm tới Lâm Thâm, hắn ta gần như là được Lâm Từ nuôi lớn, thế nên tự nhiên luôn có một sự kính sợ đối với Lâm Từ.

Chuyện “yêu sớm” này là một chuyện không tốt, tình yêu của Lộ Lăng với Lâm Từ là lén lút, ngây ngô và đơn thuần, luôn sợ bị anh trai mình phát hiện ra.

Dưới sự ảnh hưởng của Lâm Thâm, Lộ Lăng đối với Lâm Từ cũng tràn ngập kính sợ, nếu không phải đã say bí tỉ, nhất định Lộ Lăng không bao giờ dám ở trước mặt Lâm Từ tỏ ra kiêu ngạo phóng túng đến như vậy.

Đầu óc say xỉn mơ hồ của anh nhớ ra được Lâm Từ, theo phản xạ có điều kiện mà co rúm người lại một chút. Nhớ tới Lâm Từ quản giáo Lâm Thâm rất nghiêm khắc, luôn tóm được Lâm Thâm trốn học, và còn phát hiện ra chuyện tốt của Lâm Thâm và Lộ Lăng, ngay lập tức làm chày gỗ sống đánh rẽ đôi uyên ương, nếu không có sự có mặt của Lâm Từ thì bây giờ con của Lộ Lăng với Lâm Thâm đã biết chạy được trên mặt đất rồi.

Còn tới lượt cô vị hôn thê kia sao!

Càng nghĩ càng hận, càng nghĩ càng hụt hẫng, Lộ Lăng hung dữ mắng “Lâm Từ cũng là tên khốn nạn!”

Lộ Đồng vội dùng tay bịt miệng anh ta lại.

“Xấu hổ rồi, Lâm tiên sinh”

Lâm Từ vẫn giữ nguyên gương mặt tươi cười như cũ, giống hệt như hồ ly, khiến người ta không thể nhìn thấu được.

“Không sao, tính của Tiểu Lăng vốn như vậy mà”

Hắn liếc mắt nhìn đồng hồ, dịu dàng thở dài “Thôi để tôi đưa các cậu về vậy”

Tần Sơ túm chặt lấy Lộ Đồng “Tôi đi với anh”

Lộ Đồng:?

Tần Sơ “Anh còn nợ tôi một câu, tối nay anh đừng hòng bỏ qua như vậy”

Lộ Đồng “Tết nhất chạy về nhà người khác sao?”

“Sao có thể gọi là nhà người khác chứ, chúng ta bây giờ là một đôi tình nhân hợp pháp”

Lộ Đồng lôi tây trang Lộ Lăng đang ôm chặt trong lòng ra, anh ta ôm rất chặt, anh hừ một tiếng, thuận miệng nói “Pháp luật chỉ bảo vệ vợ chồng, không bảo vệ tình nhân”

Mạch não Tần Sơ lại bay vòng qua Thái Bình Dương, hắn chợt hiểu ra “Anh đang ám chỉ kết hôn sao?”

Lộ Đồng vươn ngón tay ra “Cửa ở bên trái, biến ngay cho tôi”

Lâm Từ xử lý xong công việc của tối nay, thay đổi bộ tây trang màu đen khác, kéo cửa xe ra.

Lộ Đồng nghi hoặc, nhìn thấy hắn ta lái xe, hỏi “Lâm đại ca, anh biết đường sao?”

Biểu tình trên mặt Lâm Từ không hề thay đổi, nói “Đương nhiên không biết, đang định hỏi cậu, nhà Tiểu Lăng ở đâu?”

Lộ Đồng cảm thấy có gì đó rất kỳ quái, nhưng anh không nói ra.

Lâm Từ nhìn qua kính chiếu hậu, nói “Cậu ta say như vậy rồi, ở một mình không thể tự lo cho bản thân được, cậu ở cùng với cậu ấy à?”

Lộ Đồng “Không ở cùng”

Lâm Từ “Phiền cậu tối nay chăm sóc cậu ta được không?”

Địa chỉ mà Lộ Đồng báo là Cố gia.

Lâm Từ cười “Cậu sống ở nhà Cố thúc sao?”

Trong giới kinh doanh Bắc Kinh, chủ tịch các tập đoàn nổi tiếng đều quen biết nhau, đặc biệt là những hào môn thế gia như Lâm gia và Cố gia. Gia sản của họ đều được kế thừa từ đời tổ tông xuống dưới, con cháu đời sau đều liên hôn với nhau, mối quan hệ cũng trở thành họ hàng, thuận tiện cho việc làm ăn kinh doanh.

Thế nên, Lộ Đồng không ngạc nhiên gì khi Lâm Từ biết Cố gia.

Lâm Từ liếc nhìn Tần Sơ, lại nhìn đường đi.

“Thật đáng ngạc nhiên”

Tần Sơ liếc mắt nhìn hắn ta một cái, giữa hai người cũng chưa nói với nhau câu nào.

Tới cổng Cố gia rồi, Lâm Từ liền rời đi.

Vốn định lấy lại tây trang của mình, nhưng Lộ Lăng uống say rồi trở nên quá hung dữ, ai thò tay qua lấy là anh ta cắn liền, mu bàn tay Lâm Từ sau khi bị anh ta cắn cho ba nhát thì tuyên bố từ bỏ lấy lại tây trang.

Tần Sơ chờ cho Lâm Từ đi rồi, đứng ở cổng không đi vào “Tôi đứng ngoài này chờ anh”

Lộ Đồng hỏi hắn “Sao không vào nhà ngồi?”

Tần Sơ lắc đầu “Ông nội của tôi với Cố gia có chút mâu thuẫn, nhà họ không thích tôi”

Lộ Đồng “Là hào môn bí sử à?”

Bên ngoài trời, tuyết vẫn còn rơi, Tần Sơ mặc tây trang, căn bản khó giữ ấm được.

Bản thân Lộ Đồng cũng mặc tây trang nên không có gì để cởi ra cho hắn khoác tạm được “Vậy cậu ra cổng sau chờ tôi, ở đó có một hoa viên, có phòng mái che, cậu vào trong đó mà đứng, đừng đứng ở bên ngoài kẻo cảm lạnh”

Ánh mắt Tần Sơ sáng lên, cười hỏi “Anh lo cho tôi à?”

Lộ Đồng nhíu mày “Sao hả? Lo cho cậu thì bị thu phí sao?”

Tần Sơ “Không thu phí. Anh ra sớm một chút nhé, nếu tôi không gặp anh thì tôi sẽ không đi đâu”

Lộ Đồng lẩm bẩm trong lòng: Đồ chó con, còn uy hiếp người ta nữa.

Trong phòng khách phát ra ánh đèn màu vàng ấm áp, Lộ Đồng vừa bước vào cửa, Lâm Tự Âm liền thả hạt dưa xuống.

“Anh họ con bị sao thế?”

Lộ Đồng ngắn gọn nói “Trong buổi tiệc đã uống say, Tần Thập Ngũ đâu rồi?”

Lâm Tự Âm “Đang chơi cờ với cha con. Để mẹ đưa Tiểu Lăng lên phòng”

Lộ Đồng gật đầu, quay người lại, quả nhiên nhìn thấy hai người Tần Thập Ngũ với Lộ Chi Ngôn đang ngồi trước sopha, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, ở giữa còn đặt một cái bàn cờ.

Anh còn đang thắc mắc sao Tần Thập Ngũ không vẫy đuôi cún như chó con chạy ra đón anh, hóa ra không phải là vì vẫn còn bệnh mà đang bận chơi cờ.

Lộ Đông vui vẻ đi qua đứng phía sau Tần Thập Ngũ “Sắp xong chưa?”

Khuôn mặt đang ảo não cay cú của Tần Thập Ngũ trong nháy mắt nở hoa kêu lên “Lộ Đồng!”

Lộ Đồng gật đầu “Đỡ hơn chưa?”

Cái đuôi cún con của Tần Thập Ngũ vẫy lên như ý của anh “Đỡ hơn nhiều rồi, tối nay có ra ngoài chơi pháo bông cũng không sao hết!”

Lộ Đồng “Đi cũng được, nhưng phải mặc thêm nhiều áo vào”

Lộ Chi Ngôn hỏi “Sao lại có mùi rượu vậy?”

Lộ Đồng “Con không uống, là Lộ Lăng đã uống nhiều quá” Anh ngừng lại một chút “Tần Thập Ngũ biết chơi cờ vây à?”

Quân trắng quân đen bày binh bố trận trên bàn cờ trông rất cân não.

Tần Thập Ngũ kiên quyết nói “Không biết”

Lộ Chi Ngôn đặt xuống một viên đá đen, ngay sau đó thu bốn viên đá đen còn lại bỏ vào trong rổ.

“Nó không biết thật, đây là cờ năm quân” (Jian: chắc giống đánh caro =)))

Lộ Đồng:……….

Tần Thập Ngũ sau khi thua cũng không cảm thấy khổ sở lắm. Cậu vội vàng đứng lên, chạy bịch bịch bịch lên lầu hai, lục tung vali tìm áo khoác lông.

Lộ Đồng ở dưới lầu dặn cậu “Nhớ lấy hai cái nhé”

Lộ Chi Ngôn cất cờ đi “Đừng về trễ quá đấy. Sang năm là học kỳ hai lớp 11 rồi, là giai đoạn quan trọng nhất, đừng ỷ thành tích tốt mà lơ là”

Sau khi Lộ Đồng đến Bắc Kinh thì không khi nào làm bài tập hay đọc sách cả, những chuyện này Lộ Chi Ngôn đều để vào trong mắt, tối hôm nay mới nhắc nhở anh.

Những năm trước, cho dù cả nhà có đi ra ngoài du lịch, Lộ Đồng cũng sẽ không ham vui, nếu không ở trong khách sạn đọc sách, thì ở nhà giải đề, dường như chuyện đi chơi không có liên quan gì tới anh.

Thậm chí Lộ Chi Ngôn với Lâm Tự Âm còn thấy lo lắng vì tính cách ít nói của Lộ Đồng, sợ anh về sau ra ngoài xã hội không thể hòa nhập được.

Nhưng khi nhìn thấy Lộ Đồng mải chơi không chịu học hành, Lộ Chi Ngôn lại nhọc lòng, lỡ như thành tích bị tụt dốc thì phải làm sao.

Chỉ là không nghĩ tới, cho dù Lộ Đồng có tụt xuống 50 điểm thì vẫn có thể an ổn ngồi vị trí nhất lớp.

Lộ Chi Ngôn nhân lúc Tần Thập Ngũ vẫn còn chưa đi xuống, lại hỏi “Vấn đề thân thể của con định chuẩn bị giải quyết như thế nào đây?”

Lộ Đồng nghịch quân cờ trắng trong tay “Chưa nghĩ tới”

Lộ Chi Ngôn “Tần Sơ thì sao? Nó nghĩ như thế nào?”

Lộ Đồng “Cậu ta còn có thể nghĩ như thế nào nữa? Còn cha nghĩ thế nào? Muốn chúng con phải kết hôn à?”

Lộ Chi Ngôn “Nếu hai đứa… nếu hai đứa thích nhau, thì đương nhiên kết hôn là cách giải quyết tốt nhất. Có điều bây giờ phải lấy việc học làm trọng, chưa cần phải yêu đương”

Lộ Đồng “Nói sau đi”

Lộ Chi Ngôn “Nói sau cái gì? Hôm đó con không nghe bác sĩ nói gì à?”

Lộ Đồng “Không phải vẫn còn cách giải quyết khác sao? Gấp gì chứ”

Lộ Chi Ngôn nói chuyện với con trai, thường không giữ bình tĩnh mà nói được quá hai câu.

Hai người đều có quan điểm riêng, nói chuyện với nhau rồi, chẳng ai thuyết phục được nổi ai.

Lâm Tự Âm nhìn xuống lầu một chút, thấy hai cha con đang cãi nhau, vội vàng dùng một câu thần chú vạn năng “Tết nhất rồi mà còn cãi nhau à?”

Câu thần chú này quả nhiên rất có tác dụng, vừa nhắc tới chữ “Tết nhất”, cả hai đều thôi.

Tần Thập Ngũ ôm ba cái áo khoác đi xuống lầu, một bước nhảy ba bậc, trong tay còn cầm túi đựng pháo hoa.

Lộ Đồng đứng lên ôm lấy đống áo.

Lâm Tự Âm mặc áo khoác vào cho hai người, dặn dò “Nhớ về sớm một chút”

Lộ Đồng “Chỉ vòng quanh tiểu khu thôi, không đi đâu xa cả.”

Lâm Tự Âm gật đầu “Lúc xem pháo hoa đừng tới gần quá, tàn lửa rơi xuống rất nguy hiểm”

Nghe bà dong dài một trận rồi Lộ Đồng với Tần Thập Ngũ mới từ biệt thự đi ra.

Tần Thập Ngũ hưng phấn nói “Hôm nay em đã lên kế hoạch hết rồi! Ở phía sau tiểu khu này có một cái hồ nước nhân tạo, chúng ta ra bên hồ đốt pháo hoa đi”

Ở khu biệt thự mà bọn họ đang ở, ba hướng đều là hồ nhân tạo, nhìn thoáng qua trông rất lớn, trên mặt hồ còn có những cây cầu nhỏ.

Vào ban đêm, đèn trên hồ nhân tạo sẽ sáng lên, mấy gia đình muốn đốt pháo hoa cũng tới bên hồ để đốt. Hơn nữa, từ đây nhìn ra, còn có thể nhìn thấy ánh đèn của hàng nghìn ngôi nhà, là một chỗ tốt có tầm nhìn thoáng rộng.

Tần Thập Ngũ vừa đi vừa nói chuyện, quấn chặt áo khoác vào, thở dài “Nếu Tần Sơ cũng ở đây thì thật tốt”

Lộ Đồng dừng bước “Cậu muốn gặp hắn sao?”

Tần Thập Ngũ lẩm bẩm “Muốn”

Lộ Đồng rất có hứng thú “Vì sao lại muốn?”

Tần Thập Ngũ nhất thời không bịa ra được lý do chính đáng, vội vàng nói đại “Em…. em muốn dùm cho anh!”

Lộ Đồng cười một tiếng, từ trong túi lấy ra một cây pháo bông, bên ngoài bao bì có viết ba chữ “Pháo tiên nữ”

Tần Thập Ngũ tỏ ra ghét bỏ “Tên nghe hão huyền quá, chẳng hợp với hình tượng hiên ngang oai hùng của em chút nào!”

Lộ Đồng “Đã từng nghe qua truyền thuyết pháo tiên nữ chưa?”

Tần Thập Ngũ:?

Lộ Đồng thấy cậu đang ngơ ngác nhìn mình, trong mắt tràn ngập sự tò mò, không nén được mà nảy ra suy nghĩ tà ác. Lợi dụng sự tin tưởng vô điều kiện của Tần Thập Ngũ đối với mình, Lộ Đồng mở miệng bịa chuyện “Nếu cậu thắp lên một lúc ba cây pháo tiên nữ rồi cầu nguyện, sẽ có tiên nữ tới thực hiện điều ước của cậu”

Anh lấy ra một cái bật lửa “Cậu có muốn thử xem không?”

Tần Thập Ngũ há miệng thở hộc “Anh lừa em!”

Lộ Đồng “Tôi lừa cậu làm gì!”

Anh nói chuyện có thứ tự rõ ràng, hơn nữa tư duy logic kín kẽ, hoàn toàn không nhìn ra được dáng vẻ lừa gạt người ta.

Tuy rằng Tần Thập Ngũ không tin lắm, nhưng vẫn vui vẻ cùng với Lộ Đồng chơi trò ảo thuật nhỏ này.

Sau khi đốt pháo tiên nữ lên, cậu giả vờ nhắm mắt lại “Em nên ước gì cho hay đây nhỉ?”

Lộ Đồng khoanh tay “Không phải cậu muốn gặp Tần Sơ sao?”

Tần Thập Ngũ “Tiên nữ cũng quản được cái này sao? Nghiệp vụ rộng thật đấy”

Lộ Đồng “Ừ, cứ hỏi thử xem, có khi lại gửi ba đến cho cậu thì sao”

Tần Thập Ngũ kỳ quái cười khà khà khà khà, không biết đã chọc tới huyệt cười nào của cậu nữa, cậu nhắm hai mắt nói “Tiên nữ này không biết có phải có biệt danh là ‘Quan Âm gửi ba’ không nữa?”

Lộ Đồng bật cười “Tiên nữ, hỏi cậu kìa, ba đâu kìa?”

Tần Sơ cạn lời “Vui lắm à?”

Tần Thập Ngũ đột nhiên nghe được giọng của Tần Sơ, mở to đôi mắt, nhìn thấy người đứng sờ sờ ngay trước mắt, kinh ngạc nhìn pháo tiên nữ “Douma, thật hay giả vậy?”

Lộ Đồng quăng áo khoác lông đang ôm trong tay qua cho Tần Sơ “Mặc vào đi”

Tần Thập Ngũ vui sướng chạy hai vòng quanh Tần Sơ “Sao ba lại tới đây vậy?”

Tần Sơ “Tao không được tới à?”

Hắn mặc vào áo khoác lông, ánh đèn đường chiếu xuống khiến hắn trông càng thêm đẹp trai hơn.

Tần Thập Ngũ nói “Lúc nãy con có gửi tin nhắn kêu ba tới, nhưng mà không thấy ba trả lời lại”

Sau khi tới Bắc Kinh rồi, ngày nào cậu cũng gửi tin nhắn báo cáo cho Tần Sơ phạm vi hoạt động của Lộ Đồng, giữa hai người ngày nào cũng nói chuyện riêng với nhau, lần nào Tần Sơ cũng gửi tin nhắn trả lời cho cậu rất nhanh.

Nhớ tới nguyên nhân vì sao hôm nay không trả lời tin nhắn, Lộ Đồng ho khan một tiếng.

Điện thoại di động của hắn đã bị bẻ thành hai khúc, quăng vào trong thùng rác mất rồi.

“Tao đổi số, mai nói cho mày sau” Tần Sơ không nhắc tới vụ điện thoại nữa.

Tần Thập Ngũ bán tín bán nghi, nhưng chuyện chơi pháo hoa quan trọng hơn chuyện cái điện thoại, cậu bắt đầu đi đến bên hồ, không nói nhiều nữa mà lấy pháo bông trong túi ra cầm ở trên tay.

Lộ Đồng chia hơn một nửa cất đi “Không được chơi hết”

Tần Thập Ngũ lấy một nhúm nhỏ, sau khi đốt lửa lên, pháo tiên nữ bắt đầu phát sáng, chẳng mấy chốc lại tắt đi. Tần Thập Ngũ lại đốt hết que này đến que khác.

Ban đầu, Tần Thập Ngũ chơi vui tới quên cả trời đất, về sau chơi chán rồi, cậu bắt đầu ngơ ngẩn nhìn pháo bông đang cháy.

Lộ Đồng với Tần Sơ chỉ chơi phụ cùng với cậu thôi, hai người đều đang mang tâm tư trong lòng, hoàn toàn không thể tập trung chơi pháo bông được.

Nhìn Tần Thập Ngũ ngẩn người ra, Lộ Đồng hỏi trước “Sao vậy?”

Anh tinh ý nhận ra tâm trạng của Tần Thập Ngũ không tốt lắm.

Đứa trẻ con giống bầu trời tháng sáu vậy, thay đổi thất thường, lúc vui lúc buồn. Lúc nãy thấy cậu còn đang mải mê chơi tới quên cả trời đất, bây giờ lại ủ rũ buồn bực.

Tần Thập Ngũ lắc đầu “Em không sao hết”

Tần Sơ nhéo mặt cậu “Không sao mà xụ mặt ra làm gì, giống như người ta thiếu nợ mày tám trăm vạn ấy”

Tần Thập Ngũ nhìn pháo hoa trong tay, thở dài nói “Con chỉ cảm thấy, những thứ tốt đẹp đều biến mất rất nhanh. Giống như pháo hoa này vậy, lúc xinh đẹp thì đẹp tới nỗi khiến người ta ngỡ ngàng, nhưng sau khi biến mất, thì lại lạnh lùng như tro tàn vậy. Con nghĩ, tất cả những gì con trải qua có phải là thật không, hay cũng chỉ giống như pháo hoa này thôi?”

Cậu mờ mịt nói về bản thân mình.

Chuyện xuyên không vượt qua sự phát triển của khoa học hiện đại này, đã mạnh mẽ làm điên đảo nhận thức của Tần Thập Ngũ đối với thế giới.

Cậu giống như Trang Chu mộng hồ điệp vậy, có được những thứ mà cậu từng đánh mất đi.

(Trang Chu mộng hồ điệp: Một điển tích nổi tiếng. Có lần Trang Chu nằm mộng thấy mình hóa thành bướm vui vẻ bay lượn, rồi bỗng nhiên tỉnh dậy, ngạc nhiên thấy mình là Chu, không biết mình là Chu nằm mộng hóa thành bướm, hay là bướm nằm mộng hóa thành Chu.)

Chưa từng được chơi tuyết, không được cùng nhau đón giao thừa, không hiểu những chuyện đã xảy ra, giống như giai đoạn hoàng kim của pháo hoa, ào ạt nổ tung trước mắt cậu. Chờ giai đoạn này đi qua rồi, cậu sớm muộn gì cũng phải đối mặt với căn phòng lạnh lẽo và ba mẹ của mình ở mười sáu năm sau.

“Triết học gia, đốt pháo hoa mà suy nghĩ nhiều như vậy à?” Tần Sơ nói “Biến mất rồi thì tiếp tục đốt, có gì không thể giải quyết được chứ?”

Lộ Đồng hỏi cậu “Cậu đang nghĩ gì vậy?”

Sống mũi Tần Thập Ngũ cay cay “Em thấy bây giờ thật là tốt. Bây giờ càng tốt, em càng sợ mình đang nằm mơ”

Càng tốt, càng sợ đối mặt với hiện thực.

“Cậu còn nhỏ như vậy, có thể trải qua cái gì chứ. Cứ đi về phía trước thôi, nói không chừng tương lai còn tốt đẹp hơn so với cậu nghĩ”

“Sẽ không đâu”

Lộ Đồng “Sao lại không?”

Bởi vì con đến từ tương lai. Tần Thập Ngũ nhìn Lộ Đồng, ở trong lòng lại suy nghĩ đến, nhưng không dám nói ra thành lời.

Lộ Đồng xoa đầu cậu “Bởi vì nó nhanh biến mất, thế nên mới càng đáng quý trọng những thứ tốt đẹp”

Tần Thập Ngũ “Nhưng em muốn giữ nó lại”

Lộ Đồng cười nói “Sẽ giữ lại được”

Tần Thập Ngũ mờ mịt nhìn anh.

Ở phía sau Lộ Đồng vang lên tiếng đếm ngược tới 0.

Khi đếm đến 0, tất cả pháo hoa ở bên hồ đều sẽ bắn tung tóe lên bầu trời đêm.

“Sẽ mà” Lộ Đồng nhắc nhớ cậu “Không phải cậu đã ước bằng pháo tiên nữ sao?”

Tần Thập Ngũ bĩu môi “Một cây pháo tiên nữ bé xíu đó có thể đáp ứng được ước nguyện sao chứ?”

Lộ Đồng chỉ vào pháo hoa lớn đến nỗi gần như có thể chiếu màn đêm sáng như ban ngày “Bây giờ đang có phiên bản siêu cấp mạnh, cậu ước lại thử xem”

Tần Thập Ngũ “Điều ước với pháo hoa có tác dụng sao?”

Lộ Đồng nhìn về phía Tần Sơ “Hỏi cậu đấy, tiên nữ”

Khóe miệng Tần Sơ nhếch lên “Để xem mày ước gì đã, quá 20 triệu thì hơi khó đấy” (Jian: hơn 70 tỷ, vl =)))

Tần Thập Ngũ nói “Con hoàn toàn không cần 20 triệu”

Lộ Đồng phỉ nhổ “Cậu nghĩ đang nói chuyện trên trời à?”

Tần Sơ “Tôi nói sai à?”

Tần Thập Ngũ ngã trước ngã sau cười ha hả, vẫn chưa cười xong, Tần Sơ bỗng nhiên gọi cậu “Tần Thập Ngũ”

Tần Thập Ngũ lau lau nước mắt vì cười, hỏi “Sao hả ba?”

Tần Sơ làm ra vẻ nghiêm túc, cao thâm khó đoán nói “Có một việc, tao nghĩ mày có quyền được biết”

Tần Thập Ngũ cảnh giác nhìn hắn “Nếu là thành tích thi cuối kỳ thì thôi, miễn ạ!” (Jian: con với cái =))))))

Tần Sơ nói “Tao đang hẹn hò với Lộ Đồng”

Nửa câu sau Tần Thập Ngũ còn chưa nói ra, thì chết máy.

Mặt cậu giữ nguyên biểu cảm lúc nãy, cứng đờ như trát xi măng.

Tần Sơ suy nghĩ một chút, tốt bụng bổ sung nói “Sẵn nói luôn, điểm thi cuối kỳ của mày chỉ được 195 điểm”

Thời gian giống như đã trôi qua một thế kỷ, Tần Thập Ngũ mới tìm lại trí não của mình về.

Cậu nói chuyện như người mất hồn “………..Tại con thi điểm kém quá, nên ba mới nghĩ cách để chuyển hướng chú ý của con đi sao?”

Tần Sơ bình thản nói “Không phải, là đau dài không bằng đau ngắn, nói thẳng ra với mày để sẵn cho mày đau hai lần luôn”

Tần Thập Ngũ từ từ quay đầu, nhìn về phía Lộ Đồng.

Khóe miệng Lộ Đồng giật giật “Hắn nói đúng”

Tần Thập Ngũ giống như pháo hoa, gần như tung bay lên không trung nổ đùng đùng.

Lộ Đồng nói xong, cũng bổ sung thêm “Chuyện cậu chỉ thi được 195 điểm tôi sẽ tính sổ với cậu sau”

Tần Sơ nhìn pháo hoa nổ trên không trung, cảm thấy bầu không khí đang rất tốt đẹp, tâm trạng cũng không tồi, quay về phía Tần Thập Ngũ đang hồn lìa khỏi xác, đề nghị nói “Bây giờ mày quay đầu đi chỗ khác đi”

Tần Thập Ngũ bay ra một linh hồn màu trắng, lơ lửng đáp lại “Vì sao?”

Tần Sơ bình thản nói “Vì tao muốn hôn anh ta”

Con ngươi Lộ Đồng rung mạnh “Cái g……”

Lời nói còn dư, đều bị Tần Sơ chặn lại.

Đầu của Tần Thập Ngũ bị Tần Sơ vặn sang hướng khác.

Tần Thập Ngũ ngơ ngác nhìn về phía pháo hoa ở phía xa, bỗng nhiên hoàn hồn lại: Douma! Sao cảnh này nhìn quen dữ vậy?!!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang