• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong nhà vệ sinh, Thẩm Vu Quy hất nước lên mặt.

Cô ngẩng đầu lên nhìn chính mình trong gương.

Trên làn da trắng nõn, vết bớt được vẽ bằng thuốc thật bắt mắt.

Thẩm Vu Quy thở dài, đến bây giờ, tim cô còn đập loạn.

Dáng vẻ vừa rồi của người đàn ông kia thật đáng sợ.

Cho dù lá gan của cô luôn rất lớn, nhưng lúc này cô rất muốn chạy đi, cô sợ mình ở lại đây sẽ chết lúc nào không biết.

Đều nói nữ truy nam cách tầng sa (nữ theo đuổi nam rất dễ), vì sao đến lượt cô lại khó như thế.

Trong đêm yên tĩnh, di động đột nhiên rung lên.

Lúc chị rời nhà đi, đã đem tất cả mọi thứ để lại, giống như muốn theo trong nhà phân rõ giới hạn, như thế cũng cho cô tiện hơn.

Thẩm Vu Quy cầm lấy di động của chị, là Thẩm Thiên Hạo gửi tin nhắn: “Từ Tâm, cha mặc kệ tối nay con dùng cách gì, nhất định phải để Phí tiên sinh ký tên.”

Trong mắt Thẩm Vu Quy hiện lên sắc bén.

Phần hợp đồng này, buổi chiều cô đã nhìn qua.

Hạng mục này rất qua loa, trên đó chỉ có một câu: Con gái tôi bao nhiêu tiền một đêm?

Chỉ còn kém nước đưa tay đòi tiền Phí Nam Thành.

Thẩm Vu Quy quyết định tối nay sẽ không nói.

Cô đặt di động xuống bên cạnh, nằm lên giường.

Cô vẫn không nên qua phòng làm việc, tránh cho việc đụng vào cấm chế.

Nhưng nếu như đi, làm sao để khiến anh vui?

…………..

Trong phòng làm việc.

Phí Nam Thành ngồi trên sofa, bình tĩnh nhìn bàn trà trước mặt. Trong lòng lại vô cùng bực bội.

Anh rất tức giận, nhưng anh không biết mình đang giận người khác hay giận chính mình, nhất là tôi qua anh uống say, anh ta thế mà đem người phụ nữ kia thành cô ấy…

Nếu như không phải cố kỵ đến sức khỏe của bà nội, anh đã sớm đuổi co đi.

Trong lúc anh đang suy nghĩ, bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Phí Nam Thành ngẩng đầu lên, không nhịn được nói: “Vào đi.”

Quản gia thận trọng mở cửa đi vào: “Phí tiên sinh, hôm nay lúc đưa Thẩm tiểu thư về, gặp phải cha cô ấy, Thẩm tiên sinh nói có hạng mục muốn hợp tác với Phí thị. Thẩm tiểu thư đã mang hợp đồng đến.”

Lúc đón người, ông tận mắt nhìn thấy Thẩm tiểu thư bỏ hợp đồng vào túi.

Phí Nam Thành nghe thấy thế, nâng mắt lên.

Hợp tác.

Anh cười gằn.

Thật đúng là không kịp chờ đợi liền đến đòi tiền, quả nhiên là tiểu nhân ham hư vinh! Nhưng mà người phụ nữ kia tốn sức nịnh nọt bà nội, không phải là vì cái này chứ?

Cũng khó trách vừa rồi trang điểm, không ngừng câu dẫn anh!

Phí Nam Thành thản nhiên nói: “Tôi biết rồi.”

Chờ quản gia đi ra ngoài, Phí Nam Thành dứt khoát ngồi dựa vào sofa.

Người phụ nữ kia vì ký hợp đồng, nhất định sẽ tìm đến anh, anh liền ở đây chờ, nhìn xem cô nói gì….Đến khi đó….Ánh mắt Phí Nam Thành trầm xuống, trong ánh mắt lóe lên ngoan lệ.

Anh dứt khoát mở máy vi tính, xử lý một số chuyện công ty.

Các công ty con của tập đoàn Phí thị phát triển đủ ngành nghề, cho dù công ty có rất nhiều người, nhưng mỗi ngày anh vẫn phải xử lý vô số văn kiện!

Bất tri bất giác đã đến hai giờ sáng.

Thẩm Vu Quy thế mà không đến.

Phí Nam Thành vuốt bờ vai mỏi nhừ, cô gái kia làm cái quỷ gì?

Anh nheo mắt phượng, ngón tay dài ấn trên vi tính mấy lần, mở ra camera theo dõi trong phòng ngủ.

Trong phòng ngủ vẫn sáng đèn, nhưng khắp nơi không có người.

Cuối cùng Phí Nam Thành mới nhìn thấy trên giường có một đống chăn phồng lên, phóng to hình ra liền thấy…

Người phụ nữ kia thế mà ngủ.

Sắc mặt anh đen lại.

Cái này là gì? Lạt mềm buộc chặt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK