Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Lĩnh Nam vương đền tội, hiện giờ trong kinh này, thật sự là chỉ còn có một mình Bùi Anh có thể định đoạt mọi chuyện.
Trong điện các vị triều thần giương mắt nhìn nhau, ai cũng không dám lên tiếng.

Bùi Anh nhắm mắt dựa lên tay vịn, trong điện tựa hồ như có chút mùi máu tươi nồng đậm, chân mày y vẫn luôn nhíu lại, năm ngón tay cũng gác ở trên bụng nhỏ như có như không mà xoa ấn.

Tống An ném một cái nhìn cho cung nhân bên cạnh.

Bất quá trong nháy mắt, vết máu trong điện đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Cửa sổ nhỏ phía tây cũng được nhấc lên, lư hương tỏa ra mùi Tô Hợp hương nhàn nhạt, Tống An cũng đúng lúc bưng lên một chén trà xanh cho Bùi Anh.

Bùi Anh tiếp nhận chung trà.

Lúc nhấc nắp trà lên khẽ chạm vào thành tách trà vài cái, nhân lúc người khác không để ý mà liếc nhìn Yến Vân Đình trao đổi một ánh mắt không cần nói cũng hiểu rõ, Yến Vân Đình gần như không thể phát hiện mà khẽ gật đầu.

Vân Huy tướng quân Yến Vân Đình ở trước triều thần, ôm quyền quỳ một gối xuống đất, cúi đầu trầm giọng nói: "Hiện giờ bệ hạ băng thệ, Lĩnh Nam vương mưu đồ gây rối đã đền tội.

Trong triều đình bây giờ, không ai có thể gánh nổi trọng trách thiên tử.

Trong bụng điện hạ chính là long tự, đó là quân chủ ngày sau của Đại Trần, nước không thể một ngày không vua, thần cả gan đề nghị, thỉnh điện hạ buông rèm nhiếp chính, cho đến khi hoàng tử giáng sinh."
"Vớ vẩn!"
Trần Xuân Thụy hận không thể dùng gậy chống chọc ra một lỗ trên sàn gạch ngọc thạch.


Đêm nay đột nhiên có biến, hắn còn chưa kịp hoàn hồn việc Yến Húc đột nhiên bị bỏ tù, ai ngờ Yến Vân Đình ngay đúng lúc này lại nói ra một đề nghị hoang đường đến cực điểm.

Tể phụ năm nay đã hơn 60, tóc hoa râm, không màng đến lễ nghĩa vọt tới trước mặt Yến Vân Đinh, đấm ngực giậm chân mà nổi giận mắng: " Yến Nguyên Huy a Yến Nguyên Huy, ngươi từ khi còn trong tã lót đã được tiên đế ôm vào trong cung nuôi nấng, cùng các hoàng tử lớn lên.

Tiên đế có làm sai chỗ nào? Mà người liền muốn đem thiên hạ giang sơn của hắn chắp tay nhường cho người khác!"
Trần Xuân Thụy chỉ thẳng một ngón tay vào mặt Bùi Anh, cắn răng căm giận nói: " Bùi Anh âm độc cảo trá, lại là dư nghiệt Du quốc.

Đại Trần khai quốc đã 437 năm, chưa bao giờ có cái tiền lệ hoàng đế băng hà hoàng hậu đăng cơ! Ngươi sao có thể vi phạm luân lý cương thường, ủng hộ một Khôn Trạch ti tiện tiếp quản giang sơn!"
Bùi Anh lười nhác, ngáp một cái, chung trà cầm trong tay liền rơi xuống chân Trần Xuân Thụy, nước trà nóng bỏng bắn ra làm ướt một góc áo của hắn.

" Tể phụ đại nhận thật sự cổ hủ, làm ta có chút mệt mỏi."
Bùi Anh giơ tay giả vờ lau đi những giọt nước đọng nơi khóe mắt: " Đúng vậy, chưa bao giờ có cái tiền lệ Khôn Trạch đăng cơ, chỉ có Càn Nguyên mới có thể ra vào triều đình.

Uổng cho ta đây một bụng tài hoa, chỉ vì là Khôn Trạch, liền phải bị giam cầm trong thâm cung này, dựa vào Càn Nguyên mà sống, cố gắng sinh con, giành giật ân sủng."
Y lạnh lùng cười: " Quá mức buồn cười rồi!"
Bùi Anh lạnh mặt đứng dậy, đột nhiên vung tay áo, chậm rãi bước xuống bậc thang, bước chân y hơi lệch nhưng khí thế quanh thân lại không giảm.

Trần Xuân Thụy thấy mặt Bùi Anh hình như là có sát ý, lông tơ sau lưng dựng lên, lại cố cường ngạnh chống một hơi không chịu lùi bước.

Trong nháy mắt, Bùi Anh đã đứng trước mặt hắn.

Môi đỏ khẽ nhếch, ý cười sáng lạn, y vươn một ngón tay khẽ điểm điểm lên vai trái Trần Xuân Thụy, dịu dàng nói: " Giang sơn này, cũng nên đến phiên một cái Khôn Trạch như ta đến ngồi rồi!"
Trần Xuân Thụy giơ lên gậy chống, run run rẩy rẩy chỉ vào Bùi Anh, giận đến mức bật cười: " Một cái hoàng tử phế vật của đất nước biên thùy chật hẹp nhỏ bé kia, cũng dám mơ ước giang sơn Đại Trần ta!"

Hắn nhìn ánh mắt phẫn nộ của Bùi Anh, cười to ra tiếng: " Bùi Anh ngươi! Không xứng!"
Không một ai kịp thấy được Bùi Anh lúc nào rút ra Minh Tâm kiếm bên hông Yến Vân Đình, cho tới khi máu Trần Xuân Thụy tuôn ra như suối, mọi người mới kịp hoàn hồn.

Hoàng tử Du Quốc Bùi Anh, từ nhỏ đã thông tuệ, kế thừa kiếm thuật của Du Quốc Uất Trì Phong.

Khí phách có thể nói là chọc lên tới trời, nếu không phải lúc 12 tuổi bỗng trở thành một cái Khôn Trạch, tương lai chỉ sợ cũng sẽ là một võ tướng tài ba có thể xông pha chiến trường.

Trần Xuân Thụy ngã xuống đất bỏ mình, trên cổ chỉ có một vết kiếm lớn dài một tấc, cắt thẳng vào huyết mạch, mất máu mà chết.

Bùi Anh tùy tay mà ném thân kiếm đầy máu cho Yến Vân Đình.

Y cầm lấy khăn gấm trong tay Tống An, lau sạch máu dính lên tay, rũ mắt, không mặn không nhạt mở miệng: " Minh Tâm hơi nặng, ta cầm không tiện tay."
Yến Vân Đình đem Minh Tâm thu vào vỏ kiếm, câu môi cười khẽ: " Đợi thế cục triều đình ổn định, thần liền đi cầu Uất Trì Phong, dựa theo thân thể của điện hạ mà chế tạo một thanh kiếm hợp ý người."
Bùi Anh đem khăn gấm trong tay ném lên trên thi thể Trần Xuân Thụy, híp mắt hừ một cái, cười nói: " Lão đông tây Uất Trì Phong không biết đang du ngoạn ở nơi nào, ngươi nếu thật có thể tìm được vị lão sư này của ta, tất sẽ có trọng thưởng."
Yến Vân Đình thấy rõ ý cười nơi đáy mắt Bùi Anh, liền cao giọng tạ ơn: "Vậy thần xin cảm tạ điện hạ trước."
Hai người đều coi đây như chốn không người mà tán tỉnh nhau.

Triều thần quỳ phía dưới sao mà không hiểu rõ, chỉ bằng mấy câu nói đó đã đủ để đoán ra Hoàng hậu cùng võ tướng cùng nhau cấu kết, mà mục đích cuối cùng, chỉ có thể là giang sơn Trần Quốc này.

Mọi người đều tức giận nhưng không dám nói gì.

Lại nhìn Bùi Anh, được Tống Anh nâng đỡ thong thả đi đến bên ghế một lần nữa ngồi xuống.


Y lại khôi phục bộ dáng lười biếng lúc nãy.

Một thân bạch y, lại không buộc tóc, tóc đen dài đến eo chỉ có một cây trâm bích ngọc cố định ở sau người, đẹp thanh lệ tựa như một thiếu niên mười bảy mười tám.

Ngón tay Bùi Anh xoắn xoắn đuôi tóc, rũ mắt thấp giọng điểm danh: "Hoắc Khang Bá, Triệu Vĩnh Ngôn, Ngưỡng Ngọc Thành......"
Y đọc chừng 18 cái tên.

Triều thần bị y điểm tên mặt đều xám như trò tàn, thậm chí có vài người hai chân mềm nhũn ngã ngồi trên mặt đất.

Chờ đến thanh âm tên người cuối cùng biến mất ở trong Dưỡng Đức Điện, Bùi Anh mới ngẩng đầu, lười biếng mở miệng: " Hiện giờ trong kinh thành này đều do Bùi Anh ta khống chế.

Ta muốn ngươi sống, ngươi mới có thể sống, ta mệnh ngươi chết, ngươi liền chết.

Trần Xuân Thụy ngỗ nghịch phạm thượng, môn sinh cùng vây cánh của hắn đều không thể thoát tội!"
Vừa dứt lời, Ngự Lâm Quân bao vây quanh các triều thần liền rút đao, tiếng kêu thảm thiết, đao kiếm vù vù cùng với âm thanh khi lưỡi dao đâm vào da thịt hỗn tạp với nhau.

Máu tươi đặc sệt bắn lên cửa sổ giấy, ánh nến lay động, đem hình ảnh người trước khi chết cố gắng giẫy dụa chiếu lên gương đồng.

Mười tám người bị Bùi Anh đọc tên, chỉ qua mấy phút liền đầu rơi máu chảy, thi thể chỉnh tề mà xếp sang một bên, Dưỡng Đức điện nơi nơi đều nhuốm máu.

Triều thần còn lại đều bị một màn bất thình lình này dọa đến hai đùi run rẩy, lão hữu mới vừa rồi còn đứng bên cạnh, ngay sau đó liền đầu mình hai nơi.

Máu của mười tám con người cơ hồ đem nền cẩm thạch trắng của Dưỡng Đức Điện nhuộm đỏ.

Lại nhìn Bùi Anh kia, dựa lên ghế mà nhắm mắt dưỡng thần, đợi tiếng động bên tai hoàn toàn ngừng hẳn, y mới từ từ mở mắt, cười như không cười mà mở miệng uy hiếp mọi người: " Nếu các vị ái khanh còn có gì dị nghị, liền lập tức lên tiếng, ta tiễn ngươi đến nói cùng với tiên đế đi.


Còn nếu muốn chống cự, cũng nghĩ cho vợ con trong nhà một chút, hổ phù đã ở trong tay ta, nếu có người không phục, ngay lập tức Ngự Lâm Quân đạp nát cửa phủ viện của hắn.".

đam mỹ hài
Y không chút để ý mà sửa sang bạch y trên người: " Ta khuyên các vị một câu, một khi có ai đề nghị cho dòng bên Yến thị kế vị, ta đây liền giết hết nam nhi Càn Nguyên Yến thị!"
Bùi Anh ngước mắt cười lạnh: " Yến Thị giang sơn này, ta muốn chắc rồi!"
Dừng một chút, Bùi Anh ngước mắt, mi mắt cong cong: " Còn có ai dị nghị gì không?"
Tay áo tuyết trắng của y điểm điểm vài vết máu bắn lên, như là hồng mai nở rộ trên mặt tuyết.

Người muốn bước lên vị trí này, lưng ai mà không đeo nợ máu.

Chuyện Yến Vân Đình không làm được, Bùi Anh làm được.

Yến Vân Đình tháo xuống Minh Tâm, ném qua một bên, chậm rãi quỳ một gối xuống đất, nữa bên đầu gối hoàn toàn dính máu loang trong điện, hắn ôm quyền thấp giọng mở miệng: " Thần Yến Vân Đình, tham kiến bệ hạ."
Một lát sau, trong điện người người liền quỳ xuống đất dập đầu, cùng hô lên:
" Tham kiến bệ hạ ----"
Bùi Anh rũ xuống mi mắt nhìn Yến Vân Đình, sau một lúc lâu khóe môi mới gợn lên, nhẹ nhàng cười.

- -------*Hết chương 7*--------------
P/s: Đôi lời của editor: Đọc tới đây mọi người có lẽ sẽ cảm thấy Bùi Anh quá độc ác, quá thủ đoạn và tàn nhẫn.

Nhưng mình cũng xin đảm bảo Bùi Anh chỉ là đang báo thù những người đã gây chuyện với y ngày trước.

Sau một vài chương nữa, mọi người sẽ được thấy một Bùi Anh rực rỡ, sáng lạn thời niên thiếu, thấy được điều gì đã giết chết thiếu niên ấy và hiểu tất cả mọi hành động của y bây giờ.

Thương Bùi Anh lắm mụi người ạ:(((
À mà khẳng định một điều luôn: Bùi Anh không hề có ý gì với Yến Triều( Phụng Chi) nha:> Nói ra sợ kêu spoil chớ ẻm để ảnh chết dậy là nhẹ nhàng rồi:))) với Yến Triều cũng oan lắm mọi người ạ:))) Chẳng sơ múi được gì mà bị mang tiếng khổ dễ sợ:))).

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK