Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quyển 1 – Chương 7: Đêm uống rượu, mơ thấy một vùng biển cả.

Phía nam Vị Thành có một khe nước nhỏ tới mức không đáng gọi là suối, cạnh con “suối” ấy là một ngọn núi “to” không hơn mô đất là bao, và nằm ngay sát chân núi là một căn nhà cỏ bé xíu. Ban đêm, mây mưa đã tan, bầu trời quang đãng, ánh sao lấp lánh trên cao rọi xuống khe suối, ánh lên sườn núi, nhà tranh, làm cảnh vật trở lên vô cùng lung linh huyền ảo.

Ninh Khuyết chậm rãi lê bước dưới ánh sao, nhìn căn nhà mà hắn và Tang Tang đã sống rất lâu rồi, đôi chân bất giác lại càng thêm nặng nề. Nhưng đã quyết định sẽ ra đi, thì dẫu có chậm hay nhanh cũng đâu thể thay đổi? Hắn đưa tay đẩy cái hàng rào họa may ngăn được chó chứ không ngăn nổi người, bước tới khe cửa có ánh đèn leo lét hắt ra rồi đưa tay lên che miệng, ho khan mấy tiếng, nói:

– Chuyển tới đô thành liệu có được không?

Tiếng kẽo kẹt của bản lề cánh cửa vang lên xé toạc màn đêm yên tĩnh.

Cô thị nữ nhỏ Tang Tang ngồi xổm dưới đất, đưa cánh tay ra giữ lấy cánh cửa cho khỏi kêu, ánh đèn in bóng nàng xuống mặt đất dài thăm thẳm. Nàng đáp:

– Chẳng phải ngươi vẫn muốn đi Trường An sao? À phải rồi, Ninh Khuyết, chừng nào ngươi tới hỏa khí doanh lấy ít dầu mỡ về được không? Cái cửa này kêu đã mấy tháng nay rồi, thật là khó chịu.

– Giờ còn ai dùng hỏa thương nữa chứ, nếu cần dầu mỡ thì ngày mai ta sẽ tới chỗ quân nhu hỏi thử xem… – Ninh Khuyết vô thức mở miệng đáp, rồi chợt nhớ ra, hắn hỏi: – Ô kìa, hình như ta đâu phải muốn bàn với ngươi về chuyện này, mà nếu đã quyết định sẽ đi thì cái cửa có kêu hay không quan tâm làm quái gì?

Tang Tang chống tay vào đầu gối đứng dậy, thân hình mảnh dẻ dưới cái lạnh của cơn gió đêm mùa xuân trông càng gầy gò, nàng nhìn Ninh Khuyết một cách chăm chú rồi bình thản trả lời:

– Dẫu chúng ta có đi thì người khác sẽ đến ở, họ cũng phải mở cửa đóng cửa chứ.

Sau khi hắn và nàng ra đi, chẳng lẽ cũng có người chịu đến ở cái nhà rách nát nơi khỉ ho cò không thèm gáy này ư? Ninh Khuyết lặng lẽ nghĩ, chẳng hiểu tại sao một tâm trạng không tên bỗng ùa về, hắn thở dài rồi lách qua người Tang Tang bước vào, nhỏ giọng nói:

– Tối nay chuẩn bị hành lý một chút.

Tang Tang đưa tay vén mấy sợi tóc vương trên má, nhìn bóng lưng hắn, hỏi:

– Ninh Khuyết, ta vẫn không hiểu nổi tại sao ngươi lại hứng thú với chuyện kia như vậy?

– Không ai có thể bỏ qua cơ hội làm cho mình mạnh mẽ hơn, hơn nữa chuyện này đối với ta quả thật hết sức hấp dẫn.

Ninh Khuyết biết cô thị nữ nhỏ này đoán được tâm tư của mình, hắn nhìn vào khuôn mặt ngăm ngăm đen, nhướng mày nói:

– Chúng ta không thể chết gí cả đời ở Vị Thành này được, thế giới ngoài kia vô cùng rộng lớn, bên cạnh đế quốc còn rất nhiều quốc gia khác, chúng ta phải đến tất cả những nơi đó xem, mà đã đi dẫu ít dẫu nhiều cũng phải có tiền, thăng chức nhanh chóng là một cách hay, nên đi Trường An tốt hơn rất nhiều so với ở đây. Do đó, lần này ta nhất định phải thi được vào thư viện.

Trên mặt Tang Tang lại lộ vẻ đăm chiêu. Do tuổi còn khá nhỏ nên mặt mày cô thị nữ này vẫn chưa có nhiều đường nét, hoặc cũng có thể bởi chốn biên thành quá nhiều cát bụi khiến mặt nàng hơi ngăm đen và thô ráp, cộng với cuộc sống khó khăn ăn uống thiếu dưỡng chất, đừng nói là xinh đẹp, ngay cả dễ nhìn có khi còn không được.

Nhưng nàng lại có một đôi mắt, một đôi mắt đặc biệt, thon dài như lá liễu, sáng và trong như được tạc ra từ khối băng vạn năm, cực kì sinh động có thần, tựa như không phải đôi mắt của một cô thị nữ mười một mười hai tuổi xuất thân khốn khổ mà của thiếu nữ trưởng thành hiểu thấu tình đời, không gì không biết. Vẻ tương phản mãnh liệt giữa tuổi đời và ánh mắt khiến nàng trông nghiêm nghị lạnh lẽo khác thường.

Ninh Khuyết biết tỏng mấy cái biểu hiện này toàn là hàng giả. Trong mắt hắn, cô nàng Tang Tang là một đứa nhóc lười nghĩ vô tâm điển hình, hai người sống nương tựa vào nhau đã bao nhiêu năm, do nàng có thói quen làm việc và hành động dựa theo suy nghĩ của hắn nên càng ngày càng ít chịu suy ngẫm, bởi ít chịu suy ngẫm nên ngày càng đần, và để che dấu cái đần của mình nàng ít khi chịu mở miệng, biến thành người kiệm lời, kết quả cuối cùng là tạo ra cái vẻ lạnh lùng thành thục đầy quái dị như bây giờ.

“Không phải đần, ngốc thì đúng hơn.” – Chợt nghĩ đến chuyện nào đó, trong lòng Ninh Khuyết âm thầm sửa lại cách dùng từ.

Im lặng một lúc lâu, Tang Tang bỗng ngẩng đầu, cắn cắn môi, lộ vẻ hoang mang hiếm hoi:

– Nghe nói… Trường An rất lớn, có rất nhiều người.

– Đô thành tất nhiên là vô cùng phồn hoa, hình như vào năm Thiên Khải thứ ba dân số đã hơn một trăm vạn, hơn nữa chi phí sinh hoạt cực kì đắt đỏ. Ôi, sống ở Trường An, cái gì cũng lớn cũng nhiều hết.

Ninh Khuyết thở dài cảm thán, chợt thấy vẻ mặt căng thẳng của cô thị nữ nhỏ, hắn cười thoải mái, nói:

– Nhiều người thì cũng chẳng có gì đáng sợ hết, ngươi cứ coi Trường An như một Vị Thành phóng lớn là được rồi, chuyện giao tiếp với người ngoài đã có ta lo, ngươi cứ quản việc nhà là ổn, e rằng ngươi cũng ít có cơ hội bước chân ra khỏi cửa.

– Ở đô thành tiền mua gạo thịt rau cỏ trong một tháng độ mất bao nhiêu?

Đôi mắt lá liễu của Tang Tang mở lớn, hai bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy vạt áo, lo lắng nói:

– Liệu có vượt quá bốn lượng bạc hay không? Như vậy thật quá nhiều so với Vị Thành rồi.

– Nếu thi được vào thư viện, kiểu gì ngươi cũng phải xuất ít tiền để sắm cho ta bộ đồ mới. Hơn nữa nếu có khách ví như bạn học gì đó đến nhà chơi, chẳng may vị tiên sinh đó nhìn trúng thiếu gia ta, lại mở lời mời ta đến nhà họ chơi thì không thể không đi, mặc đồ cũ đi coi sao được. Theo như ta tính rẻ lắm cũng phải cần cỡ mười lượng bạc.

Ninh Khuyết nhíu mày đáp, thực ra hắn đang hoàn toàn ăn ốc nói mò, giống như trong một câu chuyện cười nổi tiếng lưu truyền ở vùng Hà Tây: mấy bà nông dân trong lúc rỗi rãi nghỉ ngơi trên cánh đồng đoán với nhau rằng phải chăng Đông Cung nương nương đang nướng thịt, Tây Cung nương nương đang ngồi bóc hành, thịt xếp như biển, hành chất như núi.

Đối với đám học sinh trong thư viện mà nói, mười lạng bạc chẳng qua chỉ là một bàn rượu bé xíu.

Nhưng cái câu trả lời đầy tính phỏng đoán này rõ ràng đã vượt qua ngưỡng giới hạn chịu đựng tâm lý của cô thị nữ nhỏ, nàng nhăn mày nhìn hắn, kiến nghị:

– Ninh Khuyết, thôi chúng ta không tới Trường An nữa, ngươi cũng đừng thi vào thư viện, nhé? Đắt quá.

– Chẳng có kiến thức gì cả. – Ninh Khuyết bật cười mắng – Tốt nghiệp thư viện ra ngoài chắc chắn có thể làm quan, đến lúc đó dẫu chúng ta có tiêu mỗi tháng mười lượng bạc chẳng lẽ ta không kiếm nổi? Lại nói Trường An có gì là không tốt, son phấn của hiệu Trần Cẩm chắc không ít đâu.

Dường như mấy chữ son phấn đã đánh đúng vào chỗ hiểm của cô thị nữ, nàng mím chặt môi, rõ ràng đang rơi vào cuộc đấu tranh tư tưởng kịch liệt, mãi một lúc lâu sau mới đáp bằng một giọng nhỏ như muỗi kêu:

– Thế nhưng trong mấy năm ngươi học trong thư viện thì phải làm sao? Con mắt của người Trường An chắc chắn rất cao, đồ nữ công ta làm ra sao mà bán được?

– Đây quả là chuyện rắc rối, nghe nói không được tự do săn bắn quanh thành Trường An, rừng núi nơi đó toàn thuộc về tư nhân lão hoàng đế… Chúng ta còn tổng cộng bao nhiêu tiền?

Chủ tớ hai người liếc nhau một cái rồi cực kì ăn ý đưa tay nhấc ván giường lên, lấy ra hộp gỗ mỏng được giấu rất kĩ trong góc sâu nhất. Trong hộp chỉ có ít bạc vụn bằng cỡ lóng tay cùng một thỏi bạc lớn duy nhất nằm chính giữa hộp.

Nhìn đám bạc vụn rõ ràng đã nằm trong hộp từ lâu lắm rồi, hai người cũng không có ý đếm lại, Tang Tang nói nhỏ:

– Từ trước đến giờ cứ năm ngày vẫn đếm một lần, buổi tối ngày hôm kia đã đếm rồi, bảy mươi sáu lượng lẻ ba tiền bốn phân.

– Xem ra sau khi đến Trường An phải liều mạng kiếm thêm ít tiền nữa rồi. – Ninh Khuyết nghiêm túc nói.

– Ừ, ta sẽ tranh thủ nâng cao tay nghề nữ công của mình lên. – Tang Tang cũng nghiêm túc đáp lại.

 

Quyển 1 – Chương 8: Bên đường Bắc Sơn, tên từ nam tới.

– Dẫu cho có người tiếp ứng thì việc lựa chọn địa điểm cũng hết sức quan trọng. Nếu để ta quyết định, thà chọn nơi tiếp ứng ngay giữa một con đường lớn còn hơn ở trên núi Tùng Quả.

Ninh Khuyết nhìn xuống một chỗ được đánh dấu bằng mực hết sức bắt mắt trên bản đồ, nói tiếp:

– Họ chọn đi theo con đường Bắc Sơn mà không hề biết rằng tuy nó là đường độc đạo nhưng suốt bảy dặm hai bên toàn là rừng rậm, cực kì thích hợp để bố trí mai phục.

Dứt lời, hắn trầm ngâm một lát rồi gấp tấm bản đồ nhét vào trong áo, lắc đầu tự giễu nói:

– Thật tình mà nói cái gọi là nhiệm vụ dẫn đường ngoại trừ đưa họ tới Bắc Sơn thì chủ yếu là để mê hoặc địch nhân thôi. Cô công chúa ngu xuẩn kia rõ ràng không tin tưởng Mã tướng quân, nên đương nhiên cũng không hề tin tưởng ta.

– Một con ả ngu xuẩn dắt theo một đám ngu xuẩn. – Nghĩ đến những kẻ phục kích vô hình đang ẩn nấp đâu đó bên đường, lại nghĩ đến đám binh lính tiếp ứng chẳng biết có tới thật hay không, tâm trạng của Ninh Khuyết càng nặng nề khó chịu, hắn bực tức chửi – Lăn lộn trên thảo nguyên cũng cả năm chứ có ít đâu, sao vẫn ngu như vậy nhỉ? Thật không hiểu nổi cái hiền danh của cô ta bới từ chỗ nào mà ra.

“Xoảng” một tiếng, Ninh Khuyết rút ba thanh đao đã hơi gỉ sét ra khỏi vỏ, vẩy ít nước lên tảng đá rồi im lặng ngồi mài đao. Sau khi đi vào đường Bắc Sơn, có lẽ phải liên tục tắm trong máu mà chiến đấu, lâm trận mài đao tuy hơi muộn nhưng ít ra cũng giúp tâm trạng người ta bình tĩnh lại.

– Nếu khi tới đường Bắc Sơn chúng ta liền tách ra thì những chuyện ngươi muốn thỉnh giáo vị tiên sinh kia phải làm sao? – Tang Tang ngơ ngẩn hỏi.

– Sống sót là quan trọng nhất. – Ninh Khuyết vẫn cúi đầu mài đao, động tác chậm rãi mà chắc chắn – Chỉ cần sống sót tới Trường An, mấy chuyện đó sớm hay muộn cũng sẽ học được, bằng như chúng ta đem hai cái mạng nhỏ đặt vào tay đám ngu xuẩn kia, vậy chẳng còn cơ hội nữa rồi.

………………………………

Càng đi về phía nam, khí trời càng trở lên ấm áp. Theo lý mà nói, cảnh sắc bên ngoài lúc này hẳn phải vô cùng tươi sáng đẹp đẽ, nhưng vì đội ngũ đang tiến vào Mân Sơn, địa hình cao dần lên, cỏ non hai bên đường từ từ nhường chỗ cho những chòm cây cổ thụ cao vút, màu xanh vẫn chưa phủ hết, cái lạnh tiêu điều từ mùa đông trước vẫn còn đọng lại đây đó trên cành lá.

Nhiệt độ ngoài trời dần hạ xuống, không khí trong đoàn xe cũng căng thẳng theo, ai cũng biết rõ một điều, nhân vật lớn trong thành Trường An dám to gan mưu hại công chúa điện hạ kia nếu muốn ngăn nàng bình yên trở về đô thành thì dãy Mân Sơn nằm giữa miền biên giới và châu quận này chính là cơ hội cuối cùng của hắn.

Trong không khí lo lắng bất an đó, đoàn người sau mấy ngày di chuyển đã tới phía ngoài con đường Bắc Sơn. Nhìn những tán cây rậm rạp che kín bầu trời, đại đa số người trong đoàn chẳng những không căng thẳng lo lắng như Ninh Khuyết mà còn thả lỏng rất nhiều.

Cô tỳ nữ xinh xắn mấy bữa nay cũng không còn thường xuyên tìm Tang Tang đến nói chuyện phiếm, hầu hết thời gian nàng ngồi im lặng trong xe. Lúc này, một nụ cười mơ hồ đang đọng trên khóe môi nàng.

Sau khi hạ quyết định rời khỏi thảo nguyên, nàng đã nhanh chóng phái sứ giả quay về đế quốc thông báo, tuy trong khoảng thời gian ngắn như vậy khó lòng tới kịp Trường An xin triều đình phái ra quân đội tiếp ứng, nhưng vị sứ giả cũng đủ thì giờ đi liên lạc với những thuộc hạ trung thành của nàng.

Mười ngày trước, khi nhận được bức thư khẩn cấp từ quận Cố Sơn, nàng không do dự liền hạ quyết định tiến vào đường Bắc Sơn, vì nàng biết vị đô úy trẻ tuổi Hoa Sơn Nhạc kia hẳn đã mang theo thân binh đến đợi ở cuối con đường phía nam chân núi.

Rời khỏi Đại Đường mới được một năm, nàng tin rằng lòng trung thành của những thuộc hạ ngày xưa vẫn không hề thay đổi, dẫu có vài kẻ bị mụ đàn bà trong hoàng cung kia mua chuộc, nhưng Hoa Sơn Nhạc không thể nằm trong số đó, bởi lẽ… ánh mắt hắn nhìn nàng vẫn luôn dịu dàng nóng bỏng.

Khi cách địa điểm tiếp ứng chừng ba mươi dặm, trời đã gần tối, đoàn xe đành dừng lại hạ trại nghỉ ngơi. Xuyên rừng mà đi trong đêm là hành vi cực kì mạo hiểm, thậm chí có tên thị vệ đề nghị với nàng cứ đóng trại luôn ở đầu đường, chờ đợi binh lính của Hoa Sơn Nhạc đến tiếp ứng.

Đối với đề nghị này nàng còn đang cân nhắc, nhưng dù thế nào, hiện giờ nàng và Tiểu Man đã vô cùng an toàn nên nụ cười một lần nữa trở lại trên khuôn mặt xinh tươi, tiếng cười nói vui ca lại vang lên trong doanh trại.

Trong ráng chiều, một chiếc lều đơn sơ cô độc được dựng bên ngoài hàng rào phòng thủ tạo ra từ năm cỗ xe ngựa cùng mấy chiếc rương lớn. Thủ lĩnh đội thị vệ của công chúa có hỏi qua, nhưng chủ nhân chiếc lều vẫn khăng khăng giữ ý kiến, không chịu rời vào bên trong.

– Không cách xa bọn họ một chút, nhỡ chẳng may xảy ra chuyện thì sao chạy kịp?

Ninh Khuyết hài hước giải thích, hắn dùng dây thừng buộc chặt chiếc ô lớn lại, đợi Tang Tang đeo lên chắc chắn mới rảnh rỗi bện đoạn cuối sợi thừng thành một đóa hoa xinh xắn.

Tang Tang ngẩng đầu, nhìn cái cằm đang nhú râu lún phún của hắn, hỏi:

– Chúng ta chạy trốn, còn họ thì sao?

Ninh Khuyết đang kiểm tra tình trạng của cây cung, nghe nàng hỏi bèn nhìn xuống, lặng lẽ ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn đen đúa của cô thị nữ, một lúc sau mới chân thành trả lời:

– Ngươi có lẽ đã quên những chuyện xảy ra khi còn nhỏ, nhưng ta chưa bao giờ quên cả. Ngươi được ta lôi ra từ đống xác người, còn ta để sống tới ngày nay đã phải trải qua những kí ức bi thảm mà người bình thường khó tưởng tượng nổi.

Tang Tang, trong lòng ngươi phải luôn ghi nhớ một điều, chúng ta khốn khổ, vô cùng khốn khổ, thậm chí phải đánh cuộc bằng chính sinh mạng của mình mới có thể tiếp tục sống trên mặt đất này. Khó khăn như vậy mới giành được sự sống, sao dễ dàng đi tìm cái chết được?

Nói xong, Ninh Khuyết không giải thích thêm câu nào nữa, hắn đem mấy thanh đao đã mài kĩ cắm vào trong vỏ, dùng dây thừng cuốn lên vài vòng, ước lượng độ dài cho thật thích hợp rồi đeo lên lưng.

Tang Tang chẳng buồn hỏi tiếp, nàng yên lặng thu thập hành lý, dùng đôi tay nhỏ bé kiểm tra độ thẳng của từng mũi tên. Nàng biết, khi màn đêm buông xuống cũng là lúc nàng và Ninh Khuyết tiến vào dãy Mân Sơn mênh mông, nhưng nàng không hề sợ hãi, vì khi còn nhỏ đã vô số lần trên lưng hắn cùng xuyên qua rừng rậm dưới màn đêm.

Đúng lúc này, bàn tay nắm vỏ đao của Ninh Khuyết chợt cứng lại.

Rèm cửa chiếc lều đơn sơ bị nhấc lên, cô tỳ nữ chui vào, nét cười trên khuôn mặt xinh xắn nhanh chóng biến thành lạnh lùng băng giá.

Vốn nàng định đến tìm Tang Tang nói chuyện phiếm, không ngờ gặp cảnh hai người đang thu dọn hành lý, có ngu đến đâu cũng biết bọn họ sắp sửa bỏ đi.

– Các ngươi định làm gì vậy? – Nàng lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt Ninh Khuyết, hỏi – Tại thời điểm này, loại hành động của ngươi khiến người ta không thể không nghi ngờ.

Ninh Khuyết im lặng một lát rồi bật cười, định giải thích vài câu, chợt vành tai của hắn giật giật, hai núm đồng tiền trên má biến mất, vẻ mặt trở lên nghiêm trọng. Hắn vội đeo ba thanh đao lên lưng, đưa tay đẩy cô tỳ nữ ra khỏi lều một cách cực kì vô lễ.

Doanh trại đóng phía ngoài đầu đường Bắc Sơn, không có rừng rậm che chắn, ánh mặt trời ấm áp cuối ngày bao phủ khắp nơi, nhưng ánh sáng đó cũng đỏ rực hệt như tấm màn dệt bằng máu tươi.

Những ngọn gió thổi qua khu rừng đang dần thức dậy dưới hơi xuân nghe như tiếng oan hồn nỉ non than khóc, Ninh Khuyết nhíu mày nhìn phía sâu trong rừng, chăm chú lắng nghe phân biệt những tiếng động khác thường, bỗng hắn hét lên:

– Có địch tập kích!

Âm thanh vi vu xen lẫn trong gió cuối cùng đã lộ ra chân tướng, một mũi tên từ trong rừng bay ra như ánh chớp, rít lên vù vù, bắn về phía chiếc xe ngựa sang trọng bên trong hàng rào phòng ngự.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK