11 giờ trưa, Lục Tê Nhiên bị một loạt cuộc gọi giục giã kéo đến khách sạn Tinh Vân.
Trước khi lên lầu, Tống Thiển lại gọi tới.
"Xin lỗi nhé con trai, hôm nay mẹ không đến được rồi. Bạn cũ rủ đi chơi, mẹ từ chối mãi mà không được."
Lục Tê Nhiên nhìn màn hình điện thoại. Hóa ra là mẹ ruột mình, ban đầu còn tưởng ai xa lạ.
"Bye bye, bye bye. À đúng rồi, mẹ tìm cho con một người đi cùng đấy. Cỡ tuổi con thôi, đảm bảo còn tốt hơn mẹ, con cứ nghe thử xem." Tống Thiển nói xong thì quay lại cười đùa với bạn bè.
Lục Tê Nhiên nghe âm thanh ồn ào bên kia, đáp một tiếng rồi cúp máy.
Tầng cao nhất khách sạn Tinh Vân.
Thang máy vừa mở, có một cô gái mặc đồng phục nhân viên đội mũ chóp cao đến dẫn đường.
Lục Tê Nhiên cảm giác người này luôn nhìn mình, không phải ánh mắt tán thưởng hay ngưỡng mộ, mà là một kiểu quái dị đến mức b.ệnh ho.ạn.
Anh đi đến bàn mà mẹ sắp xếp, từ xa đã thấy một bóng dáng áo trắng.
Một thanh niên ngồi ngay bên cạnh chỗ anh, cà vạt đỏ chói, khuyên tai lấp lánh, tóc sau gáy dài buộc lại bằng dây chun.
Lục Tê Nhiên vừa ngồi xuống, Lục Tây Minh đã nhích lại gần, cười cợt: "Anh, không ngờ anh cũng đi xem mắt đấy?"
"Bác gái bảo em tới?" Mặt Lục Tê Nhiên không cảm xúc.
Lục Tây Minh ung dung gọi phục vụ dọn món: "Đúng vậy, đi cùng anh đến xem mắt."
Lục Tê Nhiên nhìn lướt qua, theo góc độ này có thể thấy rõ lớp áo bên trong âu phục trắng của cậu ta, khẽ cười lạnh: "Đi xem mắt mà mặc đồ tác chiến?"
"Anh à, anh đúng là... Anh phải biết rằng, Alpha không thích Omega có tính cách quá mạnh mẽ đâu. Anh không thể nói vài lời dễ nghe hơn sao?" Lục Tây Minh xiên một quả dâu tây bỏ vào miệng.
Lục Tê Nhiên lạnh lùng đến mức tự toả hơi lạnh, oán khí ngút trời: "Em phiền chết đi được."
Lục Tây Minh cười hai tiếng, không nói nữa.
Khi Tô Du Du bê đồ ăn khai vị lên bàn, cảnh tượng đập vào mắt chính là cảnh này.
Ai hiểu cho cô không? Cuối cùng cô cũng gặp chính chủ của CP mà mình ship rồi!
Dự cảm phía trước có bùng binh! Cô thích xem!
Tô Du Du cười ngày càng tươi, nhưng khi ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Lục Tây Minh, cô lại ngậm cười cứng ngắc, "Mời hai vị dùng bữa."
Lục Tê Nhiên cảm thấy sự khó chịu càng nặng hơn.
Cô gái này không phải đang tán thưởng mà càng giống như là giám sát.
Lục Tây Minh ăn sạch cả bàn như thể đang đói lả: "Sao thế, thấy cô bé này được không? Có cần thêm vào danh sách xem mắt không?"
Còn có cả danh sách?
Lục Tê Nhiên nhắm mắt lại: "Không cần."
"Để em xem nào. Tổng cộng có ba mươi sáu người, cả Beta lẫn Omega. Người đầu tiên là Beta, nam." Lục Tây Minh đóng danh sách lại rồi để ra sau lưng.
Ba mươi sáu...?
Lục Tê Nhiên nhức cả đầu.
Trong lúc Lục Tây Minh gọi rượu, vị Beta đầu tiên đã đến, thao thao bất tuyệt về yêu cầu của mình.
"Tôi hy vọng đối phương về nhà ăn tối cùng tôi lúc bảy giờ mỗi ngày, chu cấp mỗi tháng năm trăm nghìn, mỗi tuần dành ra hai ngày đi chơi với tôi. Quan trọng nhất, công ty phải chuyển nhượng cho tôi 10% cổ phần."
Lục Tê Nhiên bật cười vì tức: "Cậu bị điên à?"
Beta kia đập bàn đứng dậy: "Một Omega chẳng giống Omega như anh mà tưởng có người chịu cưới anh chắc?! Nếu không phải thông báo tuyển người xem mắt có nói sẽ cho 100 nghìn, tôi thèm vào mà đến!"
Dứt lời, cậu ta bỏ đi, không để lại chút cơ hội nào cho hai người trên bàn.
Lục Tây Minh trợn mắt há mồm.
Bác gái từng bảo đây đều là diễn kịch vì để phối hợp với công việc của anh trai cậu ta, trong số này hơn hai mươi người chỉ là diễn viên được thuê tới. Nhưng mà diễn viên này có hơi quá đà không?!
Lục Tây Minh không dám giới thiệu tiếp, ai biết lượt tiếp theo còn xuất hiện nhân vật quái đản kiểu gì nữa.
Người thứ hai là một nữ Omega, vừa đến đã liên tục xin lỗi.
"Xin lỗi, thật sự xin lỗi. Sắp nhập học rồi, tôi không đủ tiền đóng học phí nên mới gạt mọi người, thật lòng xin lỗi."
"Từ nay học phí của cô, Lục thị lo." Lục Tây Minh chỉ vào Lục Tê Nhiên.
Lục Tê Nhiên gật đầu cho phép.
Omega nghe xong liền cúi đầu cảm ơn liên tục, "Vậy tôi không làm phiền nữa, chúc hai anh tìm được người phù hợp."
Cô vừa đi, mấy người kỳ quặc khác lại kéo đến, đến người thứ hai mươi, Lục Tê Nhiên đã hoàn toàn chết lặng.
Anh chống cằm nhìn ra ngoài, thoáng cái đã thấy một bóng dáng rất giống Tiểu Dã.
Người đó cầm một chai rượu vang, bên trong mặc áo trắng, bên ngoài mặc áo vest đen, cười hỏi bọn họ có muốn rót rượu không.
Chỉ là... nụ cười đó... hình như hơi cứng lại một chút?
"Rót cho tôi một chút đi." Vị Beta mới tới nói.
Lâm Thần Dã khẽ mỉm cười: "Được."
Beta kia cởi áo khoác, để lộ một đoạn cánh tay như thể trời rất nóng, sau đó uống cạn ly nước ép lạnh.
Lâm Thần Dã nghe thấy giọng nói vang lên trong tai nghe ẩn: "Đại ca, chính là cậu ta, là mục tiêu nhiệm vụ lần này. Người này thường xuyên dụ dỗ Omega yêu đương, sau đó cố ý phá hủy tuyến thể của Omega để trích xuất pheromone đem bán. Tháng trước có một Omega bị hại, tuyến thể nhiễm trùng, không qua khỏi mà mất rồi."
Lâm Thần Dã lờ đi Lục Tây Minh, nháy mắt với Lục Tê Nhiên.
Lục Tê Nhiên cuối cùng cũng phản ứng lại, đồng tử co rút đầy kinh ngạc: "Tiểu Dã, tôi..."
Lâm Thần Dã vội ngắt lời anh: "Ngài lại đến ủng hộ việc làm ăn của tôi sao?" Hắn nháy mắt đầy mập mờ, ai nhìn vào cũng thấy mối quan hệ giữa hai người không bình thường.
Nhưng Lục Tê Nhiên lại khác. Anh nhạy bén nhận ra Tiểu Dã có gì đó không giống trước, có thể đang thực hiện nhiệm vụ gì đó. Vì thế, anh phối hợp: "Ừm, gặp lại cậu tôi rất vui."
Sắc mặt Beta đối diện trầm xuống. Cậu ta vốn rất tự tin vào ngoại hình của mình, nhưng nhìn người trước mặt, đột nhiên cảm thấy bản thân kém một bậc. Cậu ta rút ra một điếu thuốc, cười nhạt nghĩ thầm: Mình so đo với một con vịt* làm gì, chỉ cần có thể ở bên người thừa kế nhà họ Lục, sau này muốn bao nhiêu tiền mà chẳng có.
(*Vịt ở đây ám chỉ trai bao.)
Điếu thuốc vừa châm đã bị dập tắt.
Lục Tê Nhiên cảnh cáo, giọng điệu khó chịu: "Nơi công cộng, có người không thích mùi thuốc lá."
Lâm Thần Dã gật đầu liên tục như cái trống bỏi.
Nhìn hai người một xướng một họa như thế, ai cũng thấy rõ vấn đề.
Beta thu lại điếu thuốc, bắt đầu nghiêm túc ứng đối. Ban đầu, cậu ta tưởng kiểu tổng tài cổ hủ như Lục Tê Nhiên chỉ cần vài chiêu tán tỉnh cùng chút lời ngon ngọt là có thể lừa được. Không ngờ vị tổng tài này trông có vẻ nghiêm túc nhưng thực tế lại rất biết chơi bời.
Dù vậy, cậu ta không quan tâm mấy. Chỉ cần có thể ở bên Lục Tê Nhiên để kiếm tiền là được.
Cậu ta chân thành đề nghị: "Nếu anh không ngại, chúng ta có thể chơi ba người."
"Phụt..."
Lục Tây Minh phun hết ngụm nước vừa uống ra, muốn cười nhưng không dám cười, nhịn đến mức mặt đỏ bừng.
Lục Tê Nhiên nghe không hiểu, cũng không muốn tìm hiểu. Ánh mắt anh vẫn luôn dừng trên người Lâm Thần Dã. Đã lâu không gặp, đến điện thoại cũng không gọi được, anh nhất định phải ghi nhớ thật kỹ dáng vẻ của Tiểu Dã lúc này.
Thấy mình sắp thất bại, Beta thẹn quá hóa giận: "Anh cứ nói đi, anh thích loại vịt nào, chỉ cần ở bên tôi, tôi đều có thể tìm cho anh."
Lâm Thần Dã nhìn về phía Lục Tây Minh.
Lục Tây Minh giơ ba ngón tay dưới bàn, ý bảo tên này còn ba đồng bọn nữa.
Sau đó, cậu ta gọi phục vụ bàn là Tô Du Du đến, cười nói: "Làm đĩa vịt quay da giòn đi. Tôi thấy cậu này rất thèm ăn vịt."
Tô Du Du lần lượt nhìn từng người, rồi nghiêm túc đáp: "Vâng!"
Beta bị chọc tức không nhẹ, tung ra đòn quyết định: "Lúc hai người ở bên nhau giao lưu, tôi có thể cổ vũ ở một bên."
"Phụt — hahahahaha..."
Lục Tây Minh cuối cùng không nhịn được nữa, cười đến run cả người.
Beta tức đến xanh mặt, đứng phắt dậy rời đi.
Lục Tây Minh cười đến ch.ảy nước mắt: "Không ngờ đấy, hóa ra cậu ta còn là một con quái vật lông xanh."
Lâm Thần Dã ra hiệu cho Tô Du Du, cô liền ra dấu OK, lén lút đi theo.
Sau khi Beta rời đi, Lâm Thần Dã ngồi vào chỗ dành cho đối tượng xem mắt. Người tiếp theo chưa đến, xung quanh cũng không có ai khác. Rốt cuộc hắn cũng có thời gian rảnh rỗi nói chuyện: "Em thật sự đến để xem cuộc thi à, chứ không phải để hóng drama sao?"
Lục Tây Minh lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ, kiêu ngạo nói: "Cá, em muốn. Tay gấu, em cũng muốn. Nếu cả hai đều có thể có, vậy thì em sẽ lấy cả cá lẫn tay gấu."
Đối tượng xem mắt tiếp theo nhanh chóng đến.
Lâm Thần Dã là người đầu tiên giới thiệu bản thân: "Tôi là vịt mà tổng giám đốc Lục gọi đến."
Cuối cùng cũng có một người bình thường đến, nhưng vừa nghe thấy liền quay đầu bỏ đi, giận dữ mắng: "Đàn ông tồi tệ! Ghê tởm!"
Lâm Thần Dã tiếp tục ngồi tiếp vài người nữa, khó mà bình luận, thực sự rất khó để đánh giá.
Cuối cùng, mục tiêu cần bắt giữ cũng đã tới, Lâm Thần Dã lập tức ngồi thẳng dậy.
Đây là một nam Omega có vóc dáng không cao, đường nét khuôn mặt mềm mại, vừa nhìn đã khiến người ta nảy sinh ý muốn bảo vệ.
Nhờ vào các loại thuốc thử do tập đoàn Lục thị phát minh, hôn nhân đồng giới giờ đây đã được pháp luật công nhận, thậm chí cả OO cũng có thể đăng ký kết hôn.
Omega còn chưa mở miệng, hốc mắt đã đỏ lên: "Tôi có phải đến không đúng lúc không?"
Trong tai nghe, Tô Du Du đang báo cáo tổng hợp thông tin cho Lâm Thần Dã: "Beta lúc nãy đã bị đội trưởng Lý Hình dưới lầu khống chế. Còn người này có phương thức gây án tương tự kẻ trước, nhưng mục tiêu chủ yếu là Alpha. Thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, mỗi lần lừa được một người, cậu ta sẽ lấy đi một bộ phận trên cơ thể họ."
Bộ phận sao... Lâm Thần Dã lặng lẽ quan sát đối phương từ trên xuống dưới.
Đúng lúc đó, Omega cũng đang đánh giá hắn.
Omega hơi nghiêng người về phía trước, đôi mắt ướt át như nai con, nở nụ cười khiến người ta dễ dàng sinh thiện cảm: "Cậu trai này, đôi mắt của cậu thật đẹp."
Cậu ta vừa cười, cả người Lâm Thần Dã lập tức nổi da gà, cảm giác rợn tóc gáy.
Omega đẩy tới một ly nước ép, nhưng Lâm Thần Dã không dám uống, chỉ đành nói rằng mình không thích nước ép.
Omega lại tiến gần thêm một chút, gần như sắp dán sát vào người hắn, đôi môi đỏ mọng trông vô cùng mê hoặc: "Cậu có hứng thú với tôi không?"
"Hả?" Lâm Thần Dã kinh ngạc đến mức mặt mũi cứng đờ như một meme sống động.
Omega khẽ cười: "So với tổng giám đốc Lục, đôi mắt của cậu mới thực sự là báu vật hiếm có, rất đẹp, như lưu ly vậy, tôi chưa từng thấy ai có đôi mắt như thế."
Tinh thần thể của Lâm Thần Dã là loài rắn lục hải đảo, đó là một loài rắn toàn thân mang màu lam bảo thạch, đồng tử thiên về sắc xanh đen. Vì ảnh hưởng của pheromone, con ngươi của hắn cũng mang sắc xanh lam lục, rất đẹp, rực rỡ như một viên đá quý đầy bí ẩn.
"Chỉ số phù hợp pheromone của chúng ta rất cao, ít nhất cũng trên 85%." Omega ghé sát bên tai Lâm Thần Dã: "Tôi có thể cảm nhận được pheromone của mình rất thích cậu."
"Tinh thần thể của tôi là một con chuột bạch cấp 4, với cậu mà nói, hẳn là có mùi rất dễ chịu đúng không? Có phải rất muốn nuốt chửng tôi không?" Omega đưa tay đặt lên đùi Lâm Thần Dã.
Lục Tê Nhiên đối diện nghiến răng đến suýt vỡ cả hàm.
Cái kiểu đối tượng xem mắt này là tìm ở đâu ra vậy? Điên thì cũng thôi đi, sao còn động chân động tay nữa chứ!
====================================
Chú thích:
1. 礼帽/Tophat: Mũ chóp cao.
---Tác giả có lời muốn nói---
Sắp đến đoạn cầu hôn rồi nè [ rắm cầu vồng ]
Từ nay về sau sẽ cập nhật hằng ngày nha~ [ Mèo tam thể cười gian ]