Chính mình thân là một trợ công đủ tư cách nên cố gắng hết sức để tạo cơ hội cho bọn họ.Có lẽ gặp vài lần sẽ kích phát ngọn lửa tình yêu?Kịch bản không phải đã nói sao?Điều mà Lục Toại thích làm nhất chính là làm loạn Lục Trăn và Ôn Dự hẹn hò, hơn nữa đội nón xanh cho Lục Trăn và mạnh mẽ cường Ôn Dự! Lục Toại để Ôn Dự lâm vào thế khó xử rồi tâm động không thôi, Ôn Dự dần dần phát hiện so với Lục Trăn không thú vị thì Lục Toại mới thực sự là chân ái của hắn, do đó dần dần xa cách Lục Trăn…..Nghĩ đến đây, Lâm Tử Nhiên lại lần nữa khôi phục ý chí chiến đấu!Cậu châm chước một lát, đứng dậy đi tới văn phòng của Lục Toại, hít sâu một hơi liền đẩy cửa bước vào.Lục Toại đang xem văn kiện, nghe thấy tiếng ngẩng đầu lên, tia sắc bén trong mắt nhanh chóng giấu đi, cười đối với Lâm Tử Nhiên: “Ca.”Thoạt nhìn là đứa bé ngoan, vô cùng có tính lừa gạt, nếu là Lục Trăn nguyên bản nhất định sẽ vui mừng khôn xiết khi tình huynh đệ mất mà tìm lại được, nơi nào biết hùng hài tử này tới đào góc tường nhà mình chứ?Lâm Tử Nhiên trước sau ôn hòa nói: “Tối mai anh mời Ôn Dự về nhà ăn cơm, em cũng cùng về đi.”Đầu ngón tay Lục Toại khẽ động, ngày hôm qua hắn cố ý trì hoãn làm Ôn Dự không thể tới chỗ hẹn, nhưng cuối cùng Ôn Dự vẫn đi, chẳng lẽ quá muộn nên không gặp Lâm Tử Nhiên sao?Hắn nhìn ánh mắt đầy mong đợi của Lâm Tử Nhiên, nhớ lại những lời Ôn Dự đã nói ngày hôm qua, nếu Ôn Dự ngày mai đến lại thấy mình ở đây, không biết khuôn mặt anh ta có bao nhiêu khó coi? Thiệt vui nha......Lục Toại vui vẻ trả lời: “Được, em sẽ đúng giờ về nhà.”Lâm Tử Nhiên vui mừng gật đầu, hy vọng đêm mai ngươi ra sức một chút, dùng thân phận bá đạo tổng tài tà mị cuồng quyến, cũng đừng lãng phí công sức của ta tạo cơ hội cho ngươi!………………Cái gọi là cốt truyện đột phát, có nghĩa là cung cấp nội dung ngoài kịch bản chủ tuyến nhưng phù hợp về mặt logic, có khả năng xuất hiện nhân vật chủ yếu có quan hệ với cốt truyện.
Ví dụ như trong kịch bản hai người yêu nhau có thể nói tới mấy ngàn chữ, đề cập một số sự kiện quan trọng nhưng trên thực tế đã qua thời gian mấy tháng; trong giai đoạn này có rất nhiều chuyện, không có trong nội dung tuyến kịch bản, rất có thể sẽ xuất hiện trong hiện thực.Đây là lúc khảo nghiệm năng lực tùy cơ ứng biến của mỗi người chơi, người chơi cần diễn xuất ngẫu nhiên dưới tình huống phù hợp logic cốt truyện, thông qua cốt truyện nhánh đạt hiệu quả đẩy mạnh cốt truyện chính, đây cũng là chỗ khó của trò chơi này.Hiện tại, Lâm Tử Nhiên đang gặp phải cốt truyện đột phát như vậy.Đương nhiên không thể cầu hôn lần nữa, mục đích của cậu chính là chế tạo cơ hội gặp mặt cho Ôn Dự Lục Toại, cho nên đặc biệt hẹn gặp mặt trong nhà.Buổi tối ngày hôm sau, Lâm Tử Nhiên sớm phân phó Từ tẩu làm đồ ăn mà Ôn Dự Lục Toại thích, chỉ chờ hai người bọn họ tới cửa.Về nhà trước chính là Lục Toại, hắn gần đây rất vội, dù sao Lâm Tử Nhiên mỗi ngày đều nghĩ cách ném công tác cho hắn; nhưng hôm nay hắn vẫn rút thời gian để về nhà, xem ra rất mong chờ nhìn thấy Ôn Dự nha, Lâm Tử Nhiên vui vẻ nghĩ.Không bao lâu Ôn Dự cũng đến, Lâm Tử Nhiên tâm tình kích động, vai chính công thụ thuận lợi tới, cảnh quay có thể bắt đầu!Bởi vì ngày hôm qua Ôn Dự ngoài ý muốn trễ hẹn, trên đường gặp phải kẹt xe, lúc đuổi tới Lâm Tử Nhiên đã rời đi, trong lòng có chút áy náy, trong lòng muốn nhìn thấy người này bởi vậy không chút do dự đáp ứng lời mời của Lâm Tử Nhiên.Nhưng vừa mới vào cửa, liền đối với ánh mắt mang ý cười như không cười của Lục Toại, không khỏi cảm thấy đau đầu, đang chuẩn bị hỏi Lâm Tử Nhiên sao lại thế.Lâm Tử Nhiên bừng tỉnh bất giác lộ ra nụ cười rạng rỡ với hắn: “Lục Toại cũng ở đây, em sẽ không để ý chứ?”Ôn Dự:……Chính mình làm sao đối với gương mặt tươi cười như này nói để ý chứ? Ôn Dự thở dài ra một hơi, cười nhạt gật đầu: “Đương nhiên không ngại.”Ta biết ngươi không ngại, hiện tại tâm tình hẳn rất kích động đi! Lâm Tử Nhiên nhiệt tình mời Ôn Dự ngồi xuống, lặng lẽ liếc mắt nhìn Lục Toại ở một bên, sau đó bắt đầu không coi ai ra gì tú ân ái cùng Ôn Dự, hỏi han Ôn Dự ân cần.Lâm Tử Nhiên hỏi Ôn Dự có vội gì không.Ôn Dự nói còn tốt.Lâm Tử Nhiên hỏi hắn gần đây có sắp xếp gì không.Ôn Dự nói không xác định.Lâm Tử Nhiên lại hỏi có cần cậu giúp gì không.Ôn Dự nói tạm thời không cần.Bởi vì ngoài ý muốn tạm thời thêm diễn, cũng không có cốt truyện hay lời thoại kịch bản để tham khảo cho nên Lâm Tử Nhiên diễn rất cẩn thận, nhưng cũng may Ôn Dự biểu hiện bình thường, còn Lục Toại thì luôn yên lặng không hé răng, chuyên tâm ngồi chơi di động của mình.Thực nhanh liền ăn cơm, Lâm Tử Nhiên tự nhiên ngồi bên cạnh Ôn Dự, còn Lục Toại thì ngồi đối diện Ôn Dự.Ôn Dự thong thả ung dung ăn cơm tối, trên bàn đều là đồ ăn mình thích.Nghiêm khắc mà nói, số lần hắn cùng Lục Trăn hẹn hò không nhiều, nhưng Lục Trăn luôn nghiêm túc nhớ kỹ mọi thứ hắn thích, bất kể khi nào ở đâu, chỉ cần họ bên nhau vĩnh viễn luôn chuẩn bị đồ vật mình thích…..
Nhưng cho tới bây giờ, hắn không biết Lục Trăn thích cái gì.Ôn Dự nhìn chăm chú khuôn mặt người nam nhân bên cạnh, trong lòng khó thấy hiện lên tia áy náy, thói quen hắn đối tốt với mình, thói quen hắn săn sóc mình.....!Hắn lại chưa từng nghĩ đến việc đi tìm hiểu người này.Nhưng cũng may hiện tại tìm hiểu còn kịp, Ôn Dự nhớ lại mấy ngày nay ở chung, kỳ thực người này cũng không phải hoàn mỹ không tì vết; cậu cũng sẽ căng thẳng, sẽ khẩn trương, sẽ vui vẻ, khổ sở.....Vừa rồi bộ dáng cậu cố gắng nói chuyện với mình, sau đó lại không biết phải nói gì ...!Thế nhưng có chút đáng yêu.Làm chính mình không tự chủ được mong đợi bên cậu nhiều hơn, muốn nhìn thấy càng nhiều bộ dáng chân thật của cậu, bù đắp khoảng thời gian đã lãng phí trước đó.Lâm Tử Nhiên thiếu chút nữa nghèo từ, tiếp tục nỗ lực tìm đề tài, nói: “Mấy ngày trước đoàn phim “Thí tiên lục” thông báo em là nhân vật chính đầu tiên, vậy chuẩn bị khi nào vào tổ quay phim?”Ôn Dự nhếch khóe môi, hắn cũng chưa chú ý tới ánh mắt mình trở nên nhu hòa hơn: “Anh trước kia không để ý tới chuyện này, sao đột nhiên lại hỏi cái này?”Lâm Tử Nhiên thiếu chút nữa thì nghẹn, cậu quên Lục Trăn là một tổng tài bận rộn không có thời gian truy tinh: “A, không phải anh có bằng hữu là fans của em sao….
Hắn nói với anh.”Ôn Dự ý vị thâm trường nói: “Nga ...!nếu bạn của anh thích em như vậy, lần sau chúng ta hẹn dùng bữa đi.”Lâm Tử Nhiên cười gượng: “Không cần, hắn đang ở nước ngoài.”Ôn Dự lại liếc mắt nhìn cậu một cái làm Lâm Tử Nhiên hãi hùng khiếp vía, sau đó hắn nhẹ giọng nói: “Vậy thì quên đi.”Mặc dù Ôn Dự không truy cứu thêm, nhưng Lâm Tử Nhiên tổng cảm thấy đối phương tựa hồ có ý ám chỉ, nhất định là mình suy nghĩ nhiều! Ổn định đừng suy nghĩ bậy bạ!Lục Toại nhướng mi, hài hước nhìn hai người bọn họ.****.