• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


----

"Mặt khác! " Hiệu trưởng nói tiếp: "Năm nay hiếm khi mới tổ chức tuyển quân, rất nhiều học sinh, bao gồm cả đứa nhỏ nhà tôi cũng chuẩn bị đăng ký.

Bọn nhỏ tương đối căng thẳng, cho nên muốn mời phó lữ trưởng nói cho bọn nhỏ nghe một chút về quy trình tuyển quân cũng như những vấn đề cần lưu ý.

"

Lâm Vĩnh Hoa xoa xoa tay, trên mặt mang theo nụ cười công nghiệp.


Ông là người được điều tới từ cơ quan giáo dục địa phương, ở cơ quan nhiều năm, ông cũng bị ảnh hưởng điệu bộ của bọn họ.


Mạnh Tu Viễn biết, nửa câu sau của Lâm Vĩnh Hoa mới là trọng điểm.

Cái gì mà giảng giải quy trình tuyển binh? Nói đơn giản chính là ông ta thấy chức vị của mình cao, muốn nhìn xem có thể khơi thông quan hệ hay không, sẵn tiện còn có thể mở đường trước cho con trai nhà mình.



Đây cũng không phải lần đầu tiên có người đến tìm anh với mục đích như vậy.


Mạnh Tu Viễn rất ghét chuyện này, nếu như bình thường thì có lẽ anh đã mắng đối phương đến máu chó đầy đầu rồi, nhưng bây giờ anh còn phải để ý tới Vương Hải Khoan.


Ở cái thành phố nhỏ này đâu đâu cũng là người quen, vô cùng chú trọng đạo lý đối nhân xử thế.

Vương Hải Khoan đã an gia lập nghiệp ở đây, hơn nữa có khả năng trong tương lai con cái của anh cũng sẽ học ở trường trung học này, Mạnh Tu Viễn không tiện nói quá khó nghe.


Anh khéo léo từ chối lời mời của hiệu trưởng: "Đúng là tôi có không ít chuyện lúc đi hành quân đánh giặc, nhưng lần này đến đây tôi không có nhiều thời gian, cần phải lập tức trở về đơn vị, e là không có thời gian để diễn thuyết.

"

"Hơn nữa, nghĩa vụ quân sự là công việc do bộ vũ trang địa phương phụ trách, tôi không hiểu rõ, cũng không thể cung cấp nhiều thông tin hữu ích được.


"

Lâm Vĩnh Hoa là một lão làng, đối phương đã nói đến nước này, ông ta đương nhiên nghe hiểu.


Đành phải giả ngu thở dài một hơi, nói: "Vậy thật đáng tiếc! Phó lữ trưởng sắp đi rồi à? Sao thời gian lại gấp gáp như vậy, tôi sẽ tiếp đãi cậu thật tốt, làm tròn thân phận của chủ nhà.

"

Mạnh Tu Viễn lễ phép cười cười.


Nội dung của buổi diễn thuyết tương đối nhàm chán, hơn nữa lúc trưa Mạnh Tu Viễn đã uống rượu, cho nên vừa ngồi vào hội trường không bao lâu đã bắt đầu không khống chế được mà ngủ gật.


Anh cảm thấy bạn mình đang diễn thuyết ở phía trên, mà anh lại ở phía dưới ngủ gật, hơn nữa xung quanh còn có nhiều học sinh, thầy cô như vậy, thật sự là không hay cho lắm, đứng dậy đi ra ngoài cho tỉnh táo.


Cái hội trường này của trường học chính là một căn phòng được cải tạo từ mấy phòng học lại, nằm ở tầng bốn toà nhà dạy học, cũng là tầng cao nhất.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK