• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Liễu Nhị Ngốc thầm kinh ngạc.

Hắn đưa mắt nhìn kỹ, có mấy chục con bướm quay cuồng bay lượn, chúng lại lượn vòng lao về phía mình.

Mỗi khi hắn phát chưởng lại hình như càng thúc đẩy những con bươm bướm màu bạc này bay lượn nhanh hơn.

Càng kì quái chính là những vật nhỏ này như có linh tính, biết mượn lực dùng lực.

Chưởng thế vừa chậm lại, lập tức bọn chúng lại bu vào.

Bu vào thì làm sao đả thương người?

Liễu Nhị Ngốc chỉ biết, phàm là ám khí thì nhất định có thể đả thương người, vì vậy hắn không dám lơ là một chút nào.

Thật ra những con bươm bướm bạc này không sắc cũng không nhọn, kình lực lại không mạnh, không thể nào trực tiếp đả thương người. Nhưng trên cánh của bọn chúng lại được bôi chất kịch độc, một khi bị dính vào thì người sẽ lập tức tê liệt, thậm chí chỗ bị dính chất độc sẽ lập tức thối rữa, dẫn đến tử vong.

Đây là một loại ám khí tàn độc trong võ lâm hiện thời.

Đương nhiên Trầm Tiểu Điệp biết mối nguy nhưng lại không có phương pháp phá giải, nhìn thấy Liễu Nhị Ngốc bị vây chặt, lòng nàng không khỏi run sợ.

- Liễu Nhị Ngốc, đừng uổng phí khí lực nữa!

Bạch Phượng Tử cười nhạt :

- Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ ngã trên mặt đất, biến thành một vũng máu.

Lời lẽ thật hung ác, nhưng có lẽ chính là sự thật.

Liễu Nhị Ngốc vẫn còn chưa hiểu rõ lời ả, bởi vì hắn không nhìn thấu những con bướm nhỏ này lợi hại như thế nào, nhưng Trầm Tiểu Điệp nghe được thì lại hết hồn.

Bỗng nhiên lòng nàng khẽ động, cổ tay giơ cao, ánh đen liền lóe lên.

Đây là một chùm mưa châm, là Lăng Hoa phi châm.

Lúc đầu khi nàng luyện sai lệch rất lớn, không thể phóng được chuẩn xác.

Nhưng sau đó càng luyện lại càng tinh thuần, gần như đạt đến mức châm vô hư phát, thậm chí có thể một lần phát liền mấy mũi, tất cả đều trúng đích.

Đây là kĩ xảo trời sinh, không phải ai cũng có thể học được.

Lúc này, nàng đồng thời phát ra hơn mười mũi.

Chỉ nghe những tiếng vút nhỏ xé gió, tiếp đó là những tiếng “xoẹt xoẹt” liên tục vang lên, thu hoạch không ngờ lại rất lớn.

Châm nhỏ không đến nửa tấc, có mũi đâm vào cánh của bươm bướm, có mũi đâm thẳng vào ngực bụng, có mũi thậm chí còn đâm trúng hai con.

Những thứ này vốn không có sinh mệnh, lẽ ra khi bị đâm trúng cũng không bị trở ngại gì.

Nhưng những bươm bướm bạc này vốn cực nhẹ cực nhỏ, nhờ được chế tạo tinh xảo, cánh mỏng như cánh ve, nên chúng có thể nương theo chưởng phong không ngừng vẫy cánh bay lượn. Nên khi chúng bị châm nhỏ cắm vào, lập tức trọng lượng gia tăng, mất cân đối, lần lượt rơi xuống đất.

Trầm Tiểu Điệp thầm vui mừng, vung cổ tay lên, lại phóng ra một chùm sáng đen.

Bạch Phượng Tử thấy tình hình không ổn, lập tức rút ra một thanh loan đao, hét lên một tiếng, bay ngược trở về.

“Băng băng băng”, tiếng cơ quan liên tục vang lên, hơn mười thiếu nữ xinh đẹp cũng đồng thời xuất thủ.

Đã đến đường cùng, xem ra ả ta thật sự muốn liều mạng.

Cũng may là những bươm bướm kia chỉ còn lại hai ba con, lại đang lảo đảo như muốn rơi xuống.

Liễu Nhị Ngốc thừa dịp này, hai vai rung lên, bước chân trượt qua, bắn nghiêng hơn một trượng. Thân hình lại chợt lóe lên, tránh thoát hai mũi ám khí từ trong nhạc khí bắn nhanh đến.

Hắn hét lớn một tiếng, bắt được một thiếu nữ.

Trầm Tiểu Điệp đặt tay lên chiếc eo nhỏ nhắn, “cheng” một tiếng, một thanh nhuyễn kiếm bắn ra, trong ánh xanh lưu chuyển, nghênh đón thanh loan đao đang chém tới.

Không ngờ còn chưa qua sông đã gặp phải một trường ác chiến.

Liễu Nhị Ngốc bị những bươm bướm kì lạ kia làm khó dễ một hồi, lúc này lại bị những thiếu nữ xinh đẹp kia quấy rối, hiển nhiên hắn đã thật sự nổi giận.

Thân pháp của hắn nhẹ nhàng quỷ dị, di chuyển như bay, mấy mũi ám khí đương nhiên không thể thương tổn được.

Cốc nằm giữa hai ngọn núi sừng sững, ở giữa cốc có một dòng suối.

Liễu Nhị Ngốc tay không tấc sắt, hắn cũng không muốn giết hại những thiếu nữ này nên cánh tay vung lên ném thiếu nữ vừa bắt được vào trong dòng suối.

Đồng thời thân thể hắn xoay tròn, lại bắt được một người khác.

Chụp một cái rồi lại ném một cái, chỉ trong chốc lát mười thiếu nữ kia đã không còn một ai.

Những tiếng kêu sợ hãi vang lên không dứt, mười thiếu nữ đều nằm trong nước vùng vẫy kêu la.

Dòng suối cũng không sâu, mặc dù không chết đuối, nhưng bị nước ướt đầm đìa, phấn son xinh đẹp trên mặt đã lem luốc như bùn đất, tiểu mỹ nhân yêu kiều đã biến thành yêu quái.

Hai thiếu nữ ngã trên mặt đất đã sớm bị Trầm Tiểu Điệp điểm huyệt, vì vậy Liễu Nhị Ngốc cũng không quan tâm đến.

Bạch Phượng Tử và Trầm Tiểu Điệp đao kiếm giao nhau, trở thành kì phùng địch thủ.

Bóng người màu trắng bay lượn như du long, ánh đao loang loáng. Trầm Tiểu Điệp vải thô áo váy động tác cũng rất mau lẹ, thanh kiếm như linh xà lè lưỡi.

Đáng tiếc Bạch Phượng Tử nghe được những tiếng kêu trong dòng suối, tâm thần đã loạn.

Tâm thần một khi đã loạn, đao pháp cũng sẽ loạn theo, ý chí chiến đấu cũng suy giảm nhiều, lập tức ả cắn răng, nhảy ngược trở về.

Đây là điểm mạnh của ả, có thể quyết định thật nhanh, rất biết thức thời.

Ả ta là một nữ nhân rất thận trọng, cũng là một nữ nhân biết tùy cơ ứng biến, mặc dù cơn giận còn chưa nguôi nhưng cũng không liều lĩnh trả giá bằng tính mạng.

Biết rõ nếu tiếp tục đấu sẽ chịu thiệt thòi, việc gì phải làm chuyện ngu ngốc này?

Vì vậy ả lập tức nhảy lui ra xa hơn hai trượng, cố nén cơn giận, ôm đao đứng thẳng.

- Đa tạ rồi!

Trầm Tiểu Điệp cũng không đuổi giết.

- Hừ!

Bạch Phượng Tử lạnh lùng nói :

- Ngươi có thể tính là thắng sao?

- Không tính.

Trầm Tiểu Điệp nói :

- Có điều cũng không thua, xem như là hòa đi.

- Hòa?

Trong đôi mắt Bạch Phượng Tử bốc lên lửa độc :

- Từ nay về sau, có ngươi thì không có ta, cả đời đừng nghĩ đến chuyện hòa!

Không để ý đến những thiếu nữ đang vùng vẫy trong dòng suối, thân hình chợt lóe lên, ả ta nhanh chóng biến mất.

Vừa rơi xuống, liền ẩn vào trong rừng sâu.

Trầm Tiểu Điệp không đuổi theo.

Lúc trước Liễu Nhị Ngốc vào núi chỉ là để tìm cách cứu Long Hoài Bích và Tiêu Quý Tử, hôm nay hai người này đã thoát khỏi cũi giam, hắn cũng không muốn gây thêm rắc rối nên cũng không đuổi theo.

Nhìn thấy sắc trời đã tối, hai người liền cùng nhau ra khỏi cửa cốc.

Ngày thứ hai, bọn họ đến một thị trấn ven sông, dự định dừng lại ngủ một đêm, sau đó sẽ qua sông đi về hướng tây.

Lúc trước đã nói rõ, phải đợi sau khi qua sông hai người mới không còn kết bạn đồng hành.

Hôm nay đương nhiên vẫn chưa chia tay.

Vì vậy bọn họ liền mướn hai gian phòng hảo hạng trong cùng một khách điếm. Sau khi bố trí xong, bởi vì sắc trời còn sớm, Trầm Tiểu Điệp liền bảo Liễu Nhị Ngốc cùng đi đến bờ sông một chút, xem thử sáng mai có thuyền qua sông hay không.

Trị trấn xây dựng ven sông, cũng thập phần náo nhiệt.

Liễu Nhị Ngốc vẫn đang mặc bộ quần áo màu lam, giống như một tú tài thi rớt. Trầm Tiểu Điệp thì đã tẩy sạch phấn son, mặc một bộ áo váy bằng vải thô, trông như một cô con gái cưng trong gia đình nghèo, lẫn trong đám người rộn ràng không khiến ai chú ý.

Thế nhưng vừa mới vòng qua góc đường, một vị thiếu niên mặc áo hoa bỗng nhiên đi tới, cúi người vái chào.

- Thì ra là Liễu huynh.

- Tôn giá là...

Liễu Nhị Ngốc ngẩn người.

- Tại hạ là Thu Sơn Hàn.

Thiếu niên áo hoa nói :

- Gần đây tạm trú ở Kim Lăng, đã gặp qua Liễu huynh.

- Ồ?

Liễu Nhị Ngốc lãnh đạm đáp lời.

Hắn biết, có rất nhiều người ở trong thành Kim Lăng nhận ra hắn, nhất là loại nhân vật giống như công tử, thường thường ở sau lưng đem hắn ra đùa cợt.

- Vị này là...

Thu Sơn Hàn liếc mắt về phía Trầm Tiểu Điệp.

Liễu Nhị Ngốc lại ngẩn người, nhất thời không biết trả lời ra sao, còn Trầm Tiểu Điệp thì lại thoải mái cười tươi :

- Ta với huynh ấy là bà con, ta gọi Trang Ngọc Nô.

- Ồ, thì ra là thế.

Thu Sơn Hàn nói :

- Hôm nay gặp được Liễu huynh thật sự là may mắn, tại hạ muốn làm một bữa tiệc nhỏ...

- Chuyện này... chuyện này không cần đâu!

Liễu Nhị Ngốc nói.

- Thật không dám giấu diếm, tại hạ đối với Liễu huynh luôn luôn vô cùng khâm phục và tôn kính.

Thu Sơn Hàn nói :

- Tệ xá ở ngay không xa, qua cổng há lại không vào, chẳng lẽ Liễu huynh coi thường người phàm tục như tại hạ?

- Đâu có, đâu có, Thu huynh nói quá lời rồi.

Liễu Nhị Ngốc nói :

- Chỉ vì có việc gấp phải làm, không thể...

- Việc gấp gì vậy? Tại hạ có thể giúp được hay không?

- Chuyện này...

- Cũng không gấp gáp gì...

Trầm Tiểu Điệp tiếp lời :

- Chỉ là tìm thuyền qua sông mà thôi.

- Ồ!

Thu Sơn Hàn nói :

- Thì ra là việc nhỏ này, dễ thôi. Nhà tại hạ có đến mấy chục chiếc thuyền lớn thuyền nhỏ, đừng nói Liễu huynh chỉ cần qua sông, cho dù căng buồm qua biển tại hạ cũng có thể lo được.

Liễu Nhị Ngốc còn trầm ngâm chưa quyết, Trầm Tiểu Điệp lại dùng mắt ra hiệu, ý bảo hắn nhanh nhanh đáp ứng.

- Như vậy thì phải làm phiền Thu huynh rồi.

Liễu Nhị Ngốc đáp.

- Đừng khách khí, xem như là tại hạ hân hạnh được đón tiếp Liễu huynh.

Thu Sơn Hàn nói :

- Nhưng không biết khi nào thì lên đường?

- Vậy thì sáng mai đi!

Trầm Tiểu Điệp tiếp lời.

- Được, được, tại hạ sẽ dặn dò xuống dưới, qua sông không cần thuyền lớn, một chiếc thuyền con là đủ rồi.

Thu Sơn Hàn nói :

- Có điều đêm nay tại hạ muốn tận tình của địa chủ, hai vị vạn lần đừng từ chối.

Ngôn từ của hắn thành khẩn động lòng người, tỏ ra nhiệt tình mà hào phóng.

Liễu Nhị Ngốc lại thầm kinh ngạc. Mặc dù trong thành Kim Lăng hắn khó hòa hợp với người khác, tự cho mình là thanh cao, nhưng quen biết cũng không ít, giống như Nam Kinh tứ công tử đều từng gật đầu đàm luận, cho dù là người chưa bao giờ nói chuyện, ít nhất cũng phải quen mặt, thế nhưng tại sao Thu Sơn Hàn này trong đầu hắn lại không có một chút ấn tượng nào?

Thu Sơn Hàn? Một cái tên rất đặc biệt và có ý thơ.

Người này hẳn là không tầm thường.

Nhưng kỳ quái chính là chuyện nửa năm trước tại Bạch Ngọc lâu đã truyền khắp giang hồ từ lâu, trong thành Kim Lăng ai ai cũng biết, sao người này lại không hề nhắc đến?

Tránh không nhắc đến, đây là vì cớ gì?

- Biểu ca!

Trầm Tiểu Điệp lại phụ họa, hơn nữa giọng rất ngọt ngào :

- Vị Thu công tử này có thành ý, huynh hãy đáp ứng đi!

- Đúng, đúng, Trang cô nương nói rất đúng.

Thu Sơn Hàn nói :

- Tại hạ thành tâm thành ý mời, chỉ có rượu nhạt...

Loại người chân thành kết giao như vậy, quả thật là hiếm có.

Chẳng lẽ lại là một Tiểu Mạnh Thường?

- Vậy thì đa tạ Thu huynh!

Liễu Nhị Ngốc đành phải nghe theo Trầm Tiểu Điệp, lại nói :

- Có điều trước tiên tại hạ muốn về nhà trọ nghỉ ngơi một chút...

- Được, được, Liễu huynh xin cứ tự nhiên!

Thu Sơn Hàn nói :

- Không biết Liễu huynh hiện ở tại nhà trọ nào, để lát nữa tại hạ được tới cung nghênh đại giá.

Hắn càng nói càng khách khí, khó tránh khỏi có hơi quá mức.

- Không dám, không dám!

Liễu Nhị Ngốc khiêm tốn nói :

- Ở nhà trọ Thái Lai ngay chỗ rẽ cách đây không xa.

- Ồ, nhà trọ Thái Lai.

Thu Sơn Hàn nói :

- Tại hạ biết rồi.

Vì vậy hai bên bèn vái chào từ biệt.

Mặt trời lặn trên sông, lúc này đã gần đến lúc lên đèn.

Liễu Nhị Ngốc và Trầm Tiểu Điệp quay lại nhà trọ, tiến vào căn phòng hảo hạng. Trầm Tiểu Điệp lại dặn tiểu nhị đưa lên hai phần cơm nước, càng nhanh càng tốt.

- Tiểu Điệp, chuyện gì vậy?

Liễu Nhị Ngốc không hiểu ra sao.

- Lẽ nào ngươi không đói bụng?

Trầm Tiểu Điệp liếc nhìn hắn.

- Đương nhiên là có hơi đói bụng.

Liễu Nhị Ngốc nói :

- Thế nhưng Thu Sơn Hàn kia không phải đã nói...

- Nói là đến cung nghênh đại giá phải không?

- Tiểu Điệp, ta thật sự là không muốn đi.

Liễu Nhị Ngốc nói :

- Là do cô bảo người ta có thành ý, ta chỉ đành...

- Không sai, là ta nói.

Trầm Tiểu Điệp nói :

- Có điều theo ta đoán loại cơm đó ăn không đủ no, thậm chí...

- Tiểu Điệp, cô nói mau đi! Ta cũng đã sớm nghi ngờ rồi.

- Nghi ngờ cái gì?

- Từ trước đến giờ ta chưa từng gặp người này, cũng chưa từng nghe cái tên này.

Liễu Nhị Ngốc nói :

- Y sốt sắng mời mọc như vậy, khiến cho người ta thật sự khó hiểu.

- Chuyện này thì có gì lạ.

Trầm Tiểu Điệp cười nói :

- Bởi vì ngươi là Kim Lăng đại hiệp mà, trên đời này người muốn vỗ mông ngựa có rất nhiều.

- Đừng đùa nữa!

Liễu Nhị Ngốc cũng cười.

- Lẽ nào nói không đúng?

- Khả nghi là ở điểm này.

Liễu Nhị Ngốc nói :

- Chuyện xảy ra tại Bạch Ngọc lâu đã chấn động giang hồ, nhưng y lại không hề nhắc đến.

- Hay là y không phải là nhân vật giang hồ.

Trầm Tiểu Điệp nói :

- Cho nên ít quan tâm đến những chuyện này.

- Nếu thật sự là như vậy.

Liễu Nhị Ngốc lắc đầu nói :

- Y cần gì phải cung kính như vậy, đi nịnh bợ một tên Liễu Nhị Ngốc kém cỏi trong thành Kim Lăng, thường xuyên bị người cười nhạo?

- Ngươi đang cằn nhằn sao?

Trầm Tiểu Điệp nhoẻn miệng cười.

- Ta cằn nhằn gì chứ? Từ trước đến giờ ta chưa từng oán thán.

Liễu Nhị Ngốc nói :

- Chỉ là ta đang nghĩ...

- Ngươi nghĩ cái gì?

- Y không nhắc đến chuyện trên Bạch Ngọc lâu, cũng không phải là không biết, mà là cố ý làm ra vẻ y không phải là nhân vật giang hồ.

- Ngươi muốn nói y chính là nhân vật giang hồ?

- Ta nghĩ chắc là vậy.

- Có chính xác không?

- Tiểu Điệp, cô cũng đừng giả vờ!

Liễu Nhị Ngốc cười nói :

- Cô muốn nhét đầy bụng trước, tất nhiên là trong lòng đã biết từ lâu.

- Ai da, thật là lợi hại! Ngay cả ta cũng bị nhìn thấu.

Trầm Tiểu Điệp bật cười :

- Vậy trước tiên hãy nhét đầy bụng, sau đó đến nơi hẹn.

- Được, nhưng dù sao cô cũng phải nói một chút, Thu Sơn Hàn này...

Chỉ nghe tiếng cửa phòng mở ra, một tiểu nhị bưng một chiếc mâm gỗ lớn chứa hai phần cơm nước, đặt trên bàn gỗ, đoạn xoay người rời đi.

Cơm nước nóng hổi, hương vị xộc vào mũi, hơi nóng của mặt bàn tăng lên, càng làm tăng thêm cảm giác ấm áp.

Vì vậy hai người ngồi đối diện nhau, bắt đầu ăn cơm.

Trầm Tiểu Điệp vừa ăn vừa lên tiếng :

- Trên đại giang rồng rắn lẫn lộn, Thu Sơn Hàn này quả thật là khả nghi...

- Cô thấy hắn...

- Ta hoài nghi hắn là một kẻ khác.

Trầm Tiểu Điệp nói :

- Nếu như ta đoán không sai, đây là một cường địch.

- Cô đoán là ai?

- Thưởng Hoa Công Tử Lam Ngọc Phi.

- Thưởng Hoa công tử Lam Ngọc Phi?

Liễu Nhị Ngốc nhẩm đọc mấy lần, cuối cùng lắc đầu :

- Thứ cho ta kiến thức nông cạn, chưa từng nghe qua.

- Cũng không phải nhân vật to tát gì, chỉ là một kẻ thích tô vẽ mà thôi.

- Không phải cô nói là một cường địch sao?

- Cường địch không phải hắn, mà là ông chủ của hắn.

Trầm Tiểu Điệp nói :

- Thế nhưng cũng có thể là hắn muốn chơi trội.

- Nếu là như vậy, sao chúng ta không mướn thuyền khác?

- Đây không phải là vấn đề của thuyền, bởi vì ở hướng tây khắp nơi đều có thể qua sông, không nhất định phải ở nơi này, chỉ là nếu như đã gặp thì ta cũng không muốn tránh.

Trầm Tiểu Điệp cười nói :

- Thật ra người bọn chúng muốn đối phó là ta.

- Đối phó với cô?

- Đúng vậy.

Trầm Tiểu Điệp nói :

- Ngươi chỉ bị liên lụy mà thôi.

- Liên lụy?

Liễu Nhị Ngốc ngửa đầu cười :

- Tiểu Điệp, có phải cô cho là lá gan của ta rất nhỏ?

- Đương nhiên là không.

Trầm Tiểu Điệp cười nói :

- Ta chỉ sợ lá gan của ngươi quá lớn thôi.

- Lá gan của ta không tính là lớn, cũng không tính là nhỏ, có lẽ chỉ vừa đủ thôi.

Liễu Nhị Ngốc cũng cười nói :

- Có điều theo ta suy đoán, người hắn muốn đối phó chưa hẳn nhất định là cô, cũng có thể có một phần của ta.

- Vì sao?

- Chuyện này rất dễ hiểu.

Liễu Nhị Ngốc nói :

- Tề Thiên Bằng kia xưng bá Giang Nam hơn hai mươi năm, đã kiến tạo một tòa trang viện xa hoa tại Bạch Lộ châu, nghe nói bè lũ mà hắn kết giao đều là hào kiệt trên đại giang. Lần này hắn chết, những người muốn tìm Liễu Nhị Ngốc ta tính sổ tất nhiên là có cả khối.

- Ừm, cũng có lý.

Trầm Tiểu Điệp trầm ngâm một chút :

- Có điều Thu Sơn Hàn này nếu thật sự chính là Thưởng Hoa Công Tử Lam Ngọc Phi, vậy thì hắn tất nhiên là muốn tìm ta.

- Cô với hắn...

- Ta... ta với hắn...

Trầm Tiểu Điệp ngừng lại một chút :

- Ta vốn không quen biết kẻ này.

Một người không quen biết, đương nhiên là không có cừu hận gì, càng không nói tới khúc mắc gì. Nhưng trên giang hồ ân ân oán oán có lúc liên lụy rất rộng, thậm chí có thể kéo dài đến vài đời, thậm chí một người vô tội có lúc cũng sẽ bị cuốn vào một trường phong ba, gặp phải một trường sát kiếp.

Vì sao Thưởng Hoa Công Tử Lam Ngọc Phi lại muốn tìm nàng?

Mặc dù nàng không quen biết người này, nhưng ít nhất cũng biết có một Thưởng Hoa Công Tử Lam Ngọc Phi.

Điều này có thể chứng minh, không phải là tuyệt không liên quan.

Mặc dù Trầm Tiểu Điệp đáp hàm hồ, nhưng cũng không phủ nhận, chỉ cho thấy dù có khúc mắc, cũng không phải do nàng rước lấy.

Đương nhiên Liễu Nhị Ngốc cũng không hỏi thêm.

Hai người vội vội vàng vàng ăn xong bữa cơm. Tiểu nhị vừa mới thu dọn chén đũa, ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân.

- Liễu huynh, Liễu huynh...

Giọng như là của Thu Sơn Hàn.

Quả nhiên đã đến.

- Là Thu huynh sao?

Liễu Nhị Ngốc lập tức bước đến mở cửa, nhún nhường :

- Thịnh tình như vậy, thật không dám nhận.

- Sao lại nói như vậy! Liễu huynh là hiền sĩ Kim Lăng, tại hạ may mắn được kết giao, cảm thấy vô cùng vinh hạnh.

Thu Sơn Hàn cười nói :

- Xin mời Liễu huynh khởi giá.

Những lời khen tặng này, nghe xong lại khiến cho người ta cảm thấy ủy khuất.

Nhưng y không hề đề cập tới bốn chữ Kim Lăng đại hiệp.

- Thu huynh khen ngợi như vậy, Liễu mỗ thật xấu hổ vô cùng.

Liễu Nhị Ngốc khiêm tốn một phen.

Hắn đành phải cùng Trầm Tiểu Điệp ra khỏi cửa.

Ngoài cửa không ngờ đã chuẩn bị sẵn một chiếc kiệu mềm và hai con tuấn mã.

Kiệu mềm này hiển nhiên là dành cho Trầm Tiểu Điệp, hai con tuấn mã đương nhiên là khách và chủ mỗi người một con.

- Thu huynh không phải nói quý phủ ở ngay không xa sao?

- Không xa, không xa, thật sự là không xa.

Thu Sơn Hàn nói :

- Chỉ có dăm ba dặm đường mà thôi.

Dăm ba dặm đường cũng chuẩn bị kiệu ngựa, đủ thấy tiếp đãi long trọng thế nào.

- Quý phủ của Thu huynh không ở trong thị trấn sao?

- Trong thị trấn dân cư ồn ào, xe bụi ngựa kêu, tại hạ rất không quen. Vùng ngoại ô chính là gia nghiệp của tổ tiên, một trang viện ở trước sông, cảnh sắc xinh đẹp, sáng đón cánh buồm, chiều ngắm mây bay.

Thu Sơn Hàn cười nói :

- Mặc dù tại hạ học thức sơ sài, nhưng lại muốn học đòi văn vẻ...

- Thu huynh vốn là một người cao nhã.

- Liễu huynh chê cười rồi.

Liễu Nhị Ngốc nhìn thoáng qua Trầm Tiểu Điệp, định dùng ánh mắt hỏi ý một chút, nhưng Trầm Tiểu Điệp lại giống như không thấy hắn, đi thẳng về hướng kiệu mềm.

Điều này biểu thị nàng rất vui vẻ nhận lời mời này.

Chuyện mà nàng vui vẻ, Liễu Nhị Ngốc đương nhiên sẽ không phản đối.

Vì vậy hắn liền quay sang Thu Sơn Hàn chắp tay, tiếp lấy dây cương từ tay một hán tử áo xanh, đạp bàn lên ngựa.

Thu Sơn Hàn cũng sải bước leo lên yên ngựa chạm trổ hoa văn.

Kiệu mềm đi trước, tuấn mã theo sau, trong khoảnh khắc đã ra khỏi thị trấn.

Màn đêm dần dần buông xuống, trên đại giang khói phủ sương mờ.

Chỉ nghe tiếng sóng vỗ vào bờ, xa xa trong khói sóng mênh mông thấp thoáng vài ánh đèn trên thuyền chài, khi mờ khi tỏ.

Bọn họ đi dọc theo ven sông, vốn nói chỉ có dăm ba dặm đường, Liễu Nhị Ngốc cảm nhận ít ra đã hơn mười dặm.

- Thu huynh, rốt cuộc còn xa nữa không?

- Tới rồi, tới rồi, đến đây là tới rồi.

Thu Sơn Hàn nói quanh co :

- Tại hạ đi trước dẫn đường.

Hắn bỗng nhiên rung cương ngựa, tuấn mã hí dài, từ bên trái vượt qua kiệu mềm.

- Tại hạ đi theo Thu huynh.

Liễu Nhị Ngốc xiết chặt hai chân, ra sức kẹp vào bụng ngựa đuổi theo.

Hắn cố ý muốn cùng Thu Sơn Hàn sóng ngựa mà đi.

Từ khi ra khỏi thị trấn, hắn đã đề cao cảnh giác, cố gắng duy trì khoảng cách với Thu Sơn Hàn, nhiều lắm chỉ kém một đầu ngựa, lúc nào cũng lưu ý nhất cử nhất động của đối phương.

Một bước theo sau như vậy, đương nhiên là rất lợi hại.

Bị người khác nhìn chăm chú, ít nhất cũng có cảm giác như mũi nhọn đâm sau lưng.

Sông chảy cuồn cuộn, cỏ dại thê lương, đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy trên đầu sông phía trước bỗng nổi nên một ngọn núi lẻ loi.

Liễu Nhị Ngốc trong lòng khẽ động, càng lưu ý hơn.

Kiệu ngựa như bay, trong chốc lát đã đến chân núi. Núi mặc dù không cao, nhưng cây cối sum xuê, trong đêm tối không trăng càng có vẻ âm trầm.

Đêm tối gió mạnh, rừng rậm như mực, nếu như muốn hành động, loại địa phương này hiển nhiên là tốt nhất.

Liễu Nhị Ngốc hít một hơi thật sâu.

- A, Liễu huynh mau nhìn!

Thu Sơn Hàn cố ý thất thanh gọi to, cổ tay phải giương lên phóng ra ba điểm sáng lạnh.

Cùng lúc, bốn gã khiêng kiệu cũng nhanh như cắt rút bốn thanh trường đao từ trong cán kiệu.

Chỉ thấy ánh lạnh lóe lên, bốn thanh đao từ bốn hướng khác nhau đâm vào trong kiệu mềm.

Kinh biến đột nhiên nổi lên, chỉ diễn ra trong nháy mắt.

- Giỏi cho tặc tử!

Liễu Nhị Ngốc hét lớn một tiếng, người đã rời khỏi bàn đạp vọt lên, ba mũi ám khí lướt qua dưới bàn chân.

Giữa không trung hắn xoay người một cái, vung quyền đánh xuống.

“Rắc rắc”, bốn thanh trường đao đâm vào kiệu mềm bỗng nhiên gãy thành tám đoạn. Một tiếng “bùng” vang lên, kiệu mềm đột nhiên nổ tung, một thân ảnh như du long từ trong những phiến gỗ tứ tán bay lên.

Người này đương nhiên là Trầm Tiểu Điệp.

Chỉ nghe vài tiếng “vút vút”, hai tay nàng đồng thời vung lên, ánh lạnh bay múa, chia ra bắn về phía bốn gã khiêng kiệu áo xanh.

Trong tiếng kêu la, từng gã xoay người ngã quỵ.

Đó cũng không phải ám khí kì lạ gì, chính là bốn đoạn đao vừa rồi bị bẻ gãy.

Bốn thanh trường đao vì sao lại gãy? Bốn đoạn gãy lại vì sao lọt vào trong tay nàng? Đây là chuyện xảy ra trong chiếc kiệu mềm, cũng không ai nhìn thấy.

Có điều chuyện khó có thể tưởng tượng này quả thật khiến cho người ta phải tán thưởng.

Thu Sơn Hàn bóng người chợt lóe, từ trên lưng ngựa nhảy nghiêng lên, tránh khỏi một quyền trên không của Nhị Ngốc, đáp xuống bên ngoài hai trượng.

Thân hình gã lại chợt nhoáng lên, ẩn vào trong một phiến cây rừng thấp.

Nhưng quyền Liễu Nhị Ngốc vẫn chưa dừng lại, lập tức đánh trúng đầu ngựa.

Thớt ngựa hí lên, ầm một tiếng ngã xuống, bốn vó đạp vài cái, sau đó nằm im bất động.

- Được, được, ha ha ha ha...

Giữa không trung bỗng vang lên một chuỗi tiếng cười quái dị :

- Đánh rắm giỏi lắm!

Lời nói của người này trước sau mâu thuẫn, hiển nhiên có chút không bình thường.

Nhưng trong tiếng cười tràn ngập khí thế, chấn động màng tai, che lấp cả tiếng gió núi gào thét và sông chảy sùng sục.

Liễu Nhị Ngốc và Trầm Tiểu Điệp cùng hơi ngẩn người.

Đưa mắt nhìn lại, cả hai thấy trên một mỏm đá nhô ra giữa lưng chừng núi có một người áo đen đang đứng thẳng tắp.

- Ngươi là ai?

Liễu Nhị Ngốc cao giọng quát hỏi.

- Hừ, lời đồn quả không sai, tiểu tử ngươi quả nhiên là một tên mọt sách, hỏi thật là ngu ngốc.

Người áo đen kia trầm giọng nói :

- Từ mười năm trước bổn tọa đã không trả lời loại vấn đề nhàm chán này rồi.

- Vấn đề này rất nhàm chán sao?

- Rất là nhàm chán.

- Nói cũng đúng, đích xác là hỏi hơi thừa.

Lông mày Liễu Nhị Ngốc dựng lên, lạnh lùng nói :

- Mặc kệ ngươi là chó hay mèo cũng được...

- Câm miệng!

Người áo đen nổi giận quát.

- Thế nào?

Liễu Nhị Ngốc cười lạnh một tiếng.

Người áo đen giận dữ quát lên :

- Dám hỗn láo với bổn tọa như vậy, chẳng lẽ ngươi muốn chết ngay lập tức?

- Ta vốn không nghĩ như vậy, ngươi cũng chưa chắc có bản lĩnh này.

Liễu Nhị Ngốc hơi mỉm cười :

- Nói mà không cơ sở, hơn phân nửa đều là khoác lác. Nếu như ngươi có năng lực đó thì lăn xuống thử xem.

- Hừ, ngươi biết bổn tọa là ai không?

- Hỏi thật là nhàm chán.

Liễu Nhị Ngốc nắm được cơ hội, lập tức đổi mặt, trả lời lại một cách mỉa mai :

- Dư thừa.

Người áo đen giật mình.

Xem ra hắn ở trên giang hồ cũng là nhân vật tương đối có danh tiếng, nhưng sự kiêu ngạo của hắn hiển nhiên đã thất bại.

- Liễu Nhị Ngốc!

Trầm Tiểu Điệp bỗng nhiên nói :

- Lẽ nào ngươi không hiểu ý tứ của hắn?

- Ý tứ gì?

- Ý tứ của hắn là từ mười năm trước đây đã danh lừng thiên hạ, ai ai cũng biết.

Trầm Tiểu Điệp nói :

- Cho nên mười năm nay đã không cần nêu tên nói họ. Nếu như không biết đại danh của hắn, còn xứng đáng lăn lộn trên giang hồ sao?

Nàng lại quay sang người áo đen kia :

- Ta nói có đúng không?

- Hừ, ngươi rất thông minh.

- Cũng không hẳn.

Trầm Tiểu Điệp nói :

- Ít ra cho tới bây giờ, ta còn không hiểu vì sao ngươi lại muốn giả vờ?

- Ngươi nói cái gì?

- Ta không hiểu vì sao ngươi lại đối đầu với chúng ta.

- Ngươi thật sự không hiểu sao?

- Bên người chúng ta cũng không có tài vật gì quý giá.

- Đương nhiên ngươi không có.

Người áo đen nói :

- Hơn nữa những châu báu tài vật bình thường, bổn tọa còn không để vào mắt.

- Vậy ngươi...

- Con nhóc, đừng giả bộ hồ đồ! Kì thật ngươi đã biết từ lâu.

Người áo đen lạnh lùng nói :

- Cái bổn tọa muốn là một bức sơ đồ.

- Sơ đồ?

- Đúng, cộng thêm hai cái mạng nhỏ.

- A...

Trầm Tiểu Điệp giả vờ cả kinh, thất thanh :

- Thủ đoạn này có hơi tàn độc quá không?

- Được.

Người áo đen lập tức giảm giá :

- Vậy thì một cái đi.

- Một cái?

- Chỉ cần giao ra bức sơ đồ phác thảo kia, bổn tọa sẽ tha cho ngươi.

Người áo đen ạnh lùng nói :

- Về phần tên họ Liễu ngu ngốc này...

- Ta đáng chết!

Liễu Nhị Ngốc lên tiếng :

- Tuyệt khó có thể sống, đúng không?

- Không sai.

Người áo đen trầm giọng nói :

- Để ngươi nổi tiếng nửa năm cũng đủ rồi.

Theo khẩu khí này, hiển nhiên ông ta có quan hệ với Tề Thiên Bằng tại Bạch Lộ châu.

Liễu Nhị Ngốc bỗng nhiên cười cười, đoạn ngửa mặt lên trời cười lớn.

- Ngươi còn dám cười sao?

Người áo đen cả giận nói :

- Có gì buồn cười?

- Đương nhiên là buồn cười, bằng không làm sao ta cười dòn như vậy.

Liễu Nhị Ngốc cười lớn nói :

- Ngươi cho rằng ta thật sự không biết ngươi là ai sao?

- Ngươi nói thử xem, bổn tọa là ai?

- Ngươi luôn mồm bổn tọa bổn tọa, nhưng kì thật chỉ là một tên đầu mục nhỏ trên đại giang mà thôi.

Liễu Nhị Ngốc liên tục cười nhạt, nói từng chữ :

- Lý Ngư bang chủ Lý Thiết Đầu.

- Nói bậy, cái gì Lý Ngư bang!

Người áo đen lập tức sửa lại :

- Là Phi Long bang.

- Ta chỉ có thể gọi các ngươi là Lý Ngư bang, bởi vì các ngươi còn chưa vượt qua long môn.

Liễu Nhị Ngốc nói :

- Còn kém xa lắm mới có thể xưng là “Phi Long bang”.

Trên đại giang đích thực có một “Phi Long bang”, Bang chủ chính là Lý Thiết Đầu. Rõ là Liễu Nhị Ngốc đang cố ý đem hắn ra pha trò.

Trầm Tiểu Điệp quay qua nhìn hắn, ánh mắt như sao chợt sáng lên, khóe miệng khẽ nhếch một chút, tỏ ý khen ngợi.

- Ngươi thật là có chút học vấn.

Trầm Tiểu Điệp nói.

- Cô đừng khích lệ ta!

Liễu Nhị Ngốc cố ý nhíu nhíu mày :

- Ta đã không quan tâm đến rồi.

- Lời này phải hiểu thế nào?

- Hắn đã nói sẽ tha cho cô, nhưng tính mạng của ta thì lại khó bảo toàn.

- Ha ha ha ha...

Lý Thiết Đầu cao giọng cười lớn :

- Liễu ngốc tử, ngươi biết là tốt rồi.

- Tốt cái gì?

Liễu Nhị Ngốc hỏi.

- Rất tốt.

Lý Thiết Đầu lạnh lùng nói :

- Tốt nhất là ngoan ngoãn mà chờ chết.

- Liễu Nhị Ngốc, ngươi thật đáng thương!

Trầm Tiểu Điệp bỗng nhiên nói :

- Có điều ta cũng gặp vận xấu.

- Vận xấu?

Liễu Nhị Ngốc nói :

- Xấu cái gì?

- Bức sơ đồ phác thảo kia ta đã quên mang theo bên người.

- Ngươi quên?

Lý Thiết Đầu kêu to :

- Con nhóc, đừng giả vờ, ngươi muốn lừa gạt bổn tọa phải không?

- Không phải, ta không lừa ngươi.

- Nói bậy!

- Đây là sự thật.

- Sự thật à? Bổn tọa không tin.

- Vậy ngươi muốn thế nào?

Trầm Tiểu Điệp nói :

- Ta là một nữ hài tử, chẳng lẽ ngươi muốn lục soát một phen?

- Bổn tọa đương nhiên phải lục soát.

Lý Thiết Đầu kêu lên :

- Phải lục soát thật kỹ, lục soát tỉ mỉ, lục soát từ trên xuống dưới.

- Được, vậy ngươi tới lục soát đi!

- ...?!

- Thách ngươi cũng không dám.

Bỗng nhiên Trầm Tiểu Điệp cười nhạt :

- Ta đã sớm biết rõ chẳng qua ngươi chỉ đang giả vờ. Ngươi mà dám xuống đây, ta sẽ khiến cho ngươi từ Lý Thiết Đầu biến thành Lý Vô Đầu (không đầu).

- Cái gì? Ngươi...

Lý Thiết Đầu nổi giận.

- Ít nhất cũng phải bẻ gãy một chân của ngươi.

Trầm Tiểu Điệp vẫn tiếp tục :

- Để Lý Thiết Đầu biến thành Lý Thiết Quải (chống nạng).

Lý Thiết Đầu không nói gì.

- Đúng, cô nghĩ thật tuyệt vời.

Liễu Nhị Ngốc tiếp lời khen :

- Dù sao hắn cũng phải đổi một chữ.

- Có lẽ không chỉ một chữ.

Trầm Tiểu Điệp cười cười.

- Không chỉ?

- Có lẽ ba chữ này toàn bộ đều nên đổi.

- Toàn bộ, vậy phải đổi ra sao?

- Chuyện này ta không biết.

Trầm Tiểu Điệp cười cười, bỗng nhiên lớn tiếng nói :

- Dù sao hắn cũng không phải là Lý Thiết Đầu.

Không phải là Lý Thiết Đầu? Liễu Nhị Ngốc giật mình, cảm thấy bất ngờ.

Không phải Lý Thiết Đầu thì là ai? Hắn đã lộ ra sơ hở ở đâu?

Chỉ thấy thân thể Trầm Tiểu Điệp dịch chuyển, quay về phiến cây rừng thấp, gọi to :

- Thu Sơn Hàn! Ngươi cần gì phải giấu đầu lòi đuôi như vậy?

Trong rừng cây thấp hoàn toàn yên lặng, chỉ có gió đêm vi vút,.

- Đúng rồi, ba chữ này của ngươi cũng nên đổi đi.

Trầm Tiểu Điệp cất cao giọng, gọi to :

- Thu Sơn Hàn cái gì, ngươi rõ ràng là Thưởng Hoa Công Tử Lam Ngọc Phi, đúng không?

- Ha ha, rất đúng!

Trong rừng cây thấp bỗng nhiên vang lên tiếng cười :

- Nhìn không ra ngươi quả thật lợi hại.

- Ngươi đã phục chưa?

- Nực cười, bổn công tử lẽ nào chỉ có một chút thủ đoạn đó?

- Hừ, đừng khoác lác!

Trầm Tiểu Điệp cười nhạt :

- Ngươi tìm người giả mạo Phi Long bang chủ Lý Thiết Đầu, không sợ Lý Thiết Đầu thật sự tìm ngươi tính sổ sao?

- Hắn sẽ không tìm ta.

- Vì sao?

- Hắn là một người rất bận rộn, nhất là lúc này đang bận muốn chết.

Trong rừng cây thấp lại vang lên tiếng cười của Lam Ngọc Phi :

- Đâu có thời gian mà tìm ta.

- Hắn ta bận cái gì?

- Bận tìm ngươi.

- Ồ, ta hiểu rồi.

Trầm Tiểu Điệp khóe miệng một mỉm cười :

- Ngươi không biết đã dùng quỷ kế gì gạt hắn đi, sau đó lại tìm tên này giả mạo tên tuổi của hắn tới đây đối phó ta?

- Ngươi đoán đúng rồi, có điều còn phải thêm vào một tên Liễu ngốc tử nữa.

- Đáng tiếc là diệu kế của ngươi không thành.

- Ai nói là không thành?

Trong rừng cây thấp vang lên tiếng cười đắc ý của Thưởng Hoa Công Tử Lam Ngọc Phi :

- Ngươi cho là không bàn giao tấm sơ đồ khiến cho bản công tử hài lòng, lại có thể đi như vậy được sao?

- Không đi được?

Trầm Tiểu Điệp cười lạnh một tiếng :

- Chẳng lẽ ngươi còn bố trí thập diện mai phục sao?

- Khẩu khí của ngươi quả thật không nhỏ.

- Lời này hiểu thế nào?

- Chỉ bằng hai ngươi mà phải cần đến thập diện mai phục sao?

- Cho dù không cần đến thập diện mai phục, cũng không thể chỉ bằng vài lời nói suông.

Trầm Tiểu Điệp nói :

- Trốn trốn tránh tránh như vậy, chẳng phải buồn cười lắm sao!

- Đợi lát nữa bản công tử sẽ cho ngươi khóc.

- Khoác lác cũng vô dụng.

Trầm Tiểu Điệp khinh thường nói :

- Đừng tưởng rằng có cánh rừng này hộ thân, chúng ta sẽ không dám tiến vào tìm ngươi.

- Hừ, gặp rừng thì chớ nên vào, tốt nhất ngươi nên cẩn thận một chút.

- Ngươi đang dùng phép khích tướng sao?

- Cứ cho là phải đi.

Chỉ nghe tiếng của Lam Ngọc Phi vọng ra :

- Dù sao ta cũng chẳng việc gì phải mạo hiểm như vậy.

- Ta thì ngược lại muốn mạo hiểm một phen.

- Hoan nghênh!

Trầm Tiểu Điệp ngẩng đầu nhìn sang, phát hiện trên tảng đá nhô ra kia đã trống không, người áo đen giả mạo Lý Thiết Đầu đã sớm biến mất không dấu vết. Nàng quay sang Nhị Ngốc :

- Ngươi nói xem, chúng ta có nên mạo hiểm như vậy hay không?

- Tên này thật là khó ưa.

Liễu Nhị Ngốc nói.

- Ngươi muốn nói là nên mạo hiểm một phen?

- Đúng, để ta lên trước!

- Ngươi lên trước? Vậy ngươi sẽ đánh thế nào?

Trầm Tiểu Điệp cười cười nói :

- Ngươi cũng không phải làm bằng sắt thép.

- Cô muốn nói...

- Ngươi nhìn xem, trên bờ sông hình như còn có một đống cỏ khô.

Trầm Tiểu Điệp nói :

- Mau đi lấy một ít qua đây...

- Cỏ khô? Chẳng lẽ cô muốn...

- Phóng hỏa!

Trầm Tiểu Điệp lớn tiếng :

- Thừa dịp gió đêm đang mạnh, gió trợ thế lửa, từ đầu gió phóng hỏa, đốt một lần sạch cả cánh rừng này.

- Tuyệt! Thật là tuyệt diệu!

Liễu Nhị Ngốc tán thưởng :

- Ta sẽ đi ngay.

Chiêu này đích xác rất tuyệt diệu, quả thật là một tuyệt chiêu. Chỉ cần lửa bốc lên, ánh lửa hừng hực, cho dù không cháy sạch phiến cây rừng này, còn ai có thể ẩn thân trong đó?

“Băng băng băng”, trong rừng cây thấp bỗng nhiên vang lên những tiếng dây cung.

Liễu Nhị Ngốc còn chưa đi được vài bước, chỉ nghe “vút vút vút”, mấy mũi tên nhọn đã như châu chấu bắn qua.

Thì ra trong rừng đã mai phục cung nỏ.

Lúc này hiển nhiên bọn họ đã bắt đầu lo lắng, sợ lọt vào kiếp nạn hỏa thiêu, vội vã tiên phát chế nhân.

Đáng tiếc dây cung phát ra tiếng động, tên nhọn xé gió cũng phát ra tiếng rít, mặc dù là ám khí nhưng đối với những hảo thủ có thân pháp linh hoạt cũng không thể tạo thành thương tổn. Thân thể Liễu Nhị Ngốc chỉ lướt nhẹ vòng qua, đã tránh khỏi năm sáu mũi tên nhọn.

Tay phải của hắn giơ lên, hai ngón tay kẹp lấy một mũi tên.

- Lam Ngọc Phi!

Trầm Tiểu Điệp hừ lạnh một tiếng, nói :

- Nếu như chỉ có một chút bản lĩnh đó, cần gì phải mất mặt như vậy.

- Ai mất mặt?

Lam Ngọc Phi bỗng nhiên từ trong rừng chui ra :

- Chẳng qua bổn công tử chỉ muốn bớt chút chuyện mà thôi.

- Cái này gọi là bớt chuyện sao?

- Động tay động chân luôn luôn rất phiền phức.

- Ngươi sợ phiền phức à?

- Bổn công tử sống an nhàn sung sướng, chây lười thành tính.

Lam Ngọc Phi nói :

- Luôn không muốn đổ mồ hôi.

- Sao không nói là sợ đổ máu?

- Chuyện này có gì phải sợ, bổn công tử không biết đã thấy qua bao nhiêu cảnh thê thảm, máu tanh đầy đất, bụng phá ruột lòi, bay đầu đứt tay.

Lam Ngọc Phi nói :

- Dù sao đều là máu của người khác...

- Hôm nay có lẽ sẽ đến phiên ngươi rồi.

- Ta à? Ha ha...

Lam Ngọc Phi liên tục cười nhạt :

- Nói đi, tên nào muốn lên trước?

Hắn đột nhiên thay đổi dáng điệu, xem ra rất có khí khái, không biết là dựa vào cái gì.

- Là ta.

Trầm Tiểu Điệp nói.

- Không, để ta lên trước!

Liễu Nhị Ngốc tiến lên phía trước ba bước.

- Hà hà, đôi lứa tình thâm, thật khiến cho người ta cảm động.

Lam Ngọc Phi đưa tay lên vai, “cheng” một tiếng, rút một thanh kiếm.

Kiếm dài ba thước, ánh xanh lưu chuyển, lấp lóe dưới ánh sao.

Liễu Nhị Ngốc không để ý tới lời nói lỗ mãng của gã, ánh mắt sáng ngời chỉ nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trong tay gã.

- Kiếm tốt!

Hắn lớn tiếng khen ngợi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK