• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đếnwdpzq cửapxtwd kýrpjwr túcwbkan xá,eerff cónxijx bạnebewr họcgxurb nhậnuxhim ravrhfm Lêioegl Tranh,ntbqt bọnwdmov họmckix

liếctaxva nhìnncmhe Phórprna Thànhmrugs Lẫmbadda khôngbbkia chỉrltcl mấy chục lần, nhưng không nhận ra được

anh là ai.

Lúc đầu nhìn từ xa còn tưởng là hot boy.

Bạn học cười hì hì, hóng chuyện: "

Bạn trai của cậu à?"

Thời sinh viên trong sáng chính là ở chỗ này, muốn biết thì trực tiếp hỏi ngay trước mặt.

Lê Tranh cười cười, mơ hồ không rõ "Ừ" một tiếng.

Bạn học vẫy vẫy tay, xì xào bàn tán đi về tòa nhà ký túc xá, sau khi vào cửa vẫn không quên quay mặt lại nhìn ra bên ngoài.

Lê Tranh đội mũ áo khoác lông lên, cố ý kéo xuống một cái, đỡ phải bị người quen nhìn thấy rồi còn phải chào hỏi.

Cô kiễng chân lên, đội mũ của áo khoác lên cho Phó Thành Lẫm.

Phó Thành Lẫm nửa đùa nửa thật: "Sao thế, anh vẫn không thể gặp người à?"

Lê Tranh kéo khóa lên tận trên cùng, chỉ lộ ra hai con mắt nhìn anh: "Bị người nhìn chằm chằm rất

khó chịu." Cô chắp tay ra sau lưng: "Em vào đây. Thi xong gặp."

Phó Thành Lẫm không trả lời, yên lặng, nhìn cô.

Lê Tranh đón ánh mắt như có điều suy nghĩ của anh: "Sao thế?"

"

Nếu em cảm thấy không thể giới thiệu anh với bạn học, bây giờ anh cũng coi như

là bạn trai của em rồi, trong quá trình khảo sát tiếp theo, nếu em không hài lòng, em có thể đơn phương chia tay, anh sẽ theo đuổi lại từ đầu."

"Không cần phiền phức như vậy, nếu bạn học hỏi, em ừ hai tiếng là được, không có gì là không thể giới thiệu."

"..."

Phó Thành Lẫm quay mặt sang chỗ khác nhìn bãi cỏ bên cạnh, im lặng lại bất đắc dĩ.

Sau

đó bị tức cười.

"Blogger," Phó Thành Lẫm quay đầu lại, ánh mắt giao nhau với cô: "

Em cũng đã chủ động hôn anh mấy lần rồi." Anh chỉ nhắc đến đó rồi ngừng.

Lê Tranh nghiêm túc gật đầu, trả lời về vấn đề hôn: "Em vẫn rất hài lòng."

Cô nghiêm túc nói về việc hôn thử: "Bây giờ mua quýt còn có thể nếm thử, tìm bạn trai là chuyện quan trọng như vậy, càng phải thận trọng hơn. Không hôn, làm sao biết có phải rung động như mình nghĩ hay không."

Phó Thành Lẫm kéo mũ của cô xuống, Lê Tranh sợ anh ôm cô rồi hôn, cô chạy vào ký túc xá nhanh như chớp, cười với anh qua lớp cửa kính, không ngừng vẫy tay.

Phó Thành Lẫm nhìn người bên trong cửa, khóe miệng của anh cong lên.

- -

Phó Thành Lẫm quay về chung cư, mẹ đến thăm anh.

Diệp Cẩn Hoa đã không gặp con trai được một khoảng thời gian rồi, gần đây bận việc, gia đình gặp mặt vào cuối tuần anh cũng không về.

Bà nhìn chằm chằm vào quần áo trên người con trai, cười cười.

Cười đến ýdcpvw tứrrixz sâucvesc xa.

"Mẹ,gkkvn mẹvnsmo cườiczoqy cáimpwmr gì?"

"Conlxmwg trẻfwvsd ra,eirod mẹbzsvw vuisdiov lắm."

Phóvesro Thànhjgtwl Lẫmesmic cảmbaczz thấybjude xấuupboh hổdxkky đến mức không thể tiếp lời.

Diệp Cẩn Hoa treo áo khoác của con trai lên: "Con phải tìm cô gái có tính tình như Lê Tranh vậy, khiến con trở nên hoạt bát một chút, rất tốt."

"Chuyện với Tranh Tranh thế nào rồi? Lúc nào dẫn về nhà?"

Bà sang đây thăm con trai là kiếm cớ, muốn biết chuyện tình cảm của con trai mới là thật.

Phó Thành Lẫm vào phòng bếp rót nước, giả vờ không nghe thấy.

Diệp Cẩn Hoa đi vào phòng bếp theo, tựa vào tủ bếp ở giữa phòng, chờ một lúc lâu cũng không thấy con trai trả lời.

"Đang hỏi con đấy? Con coi mẹ là Lê Tân Hòa chắc."

Phó Thành Lẫm rót một cốc nước ấm cho bà ấy: "Mẹ, nếu con có thân phận, con sẽ gửi tin mừng lên nhóm chát đầu tiên, chắc chắn sẽ đắc ý như Phó nhị vậy, mẹ không cần phí tâm đi nghe ngóng."

Diệp Cẩn Hoa an ủi con trai, không nên nản chí, từ từ sẽ được."Năm đó ba con theo đuổi mẹ, giày cũng mài mòn tận mấy đôi, con thật sự cho rằng theo đuổi vợ dễ dàng như vậy à?"

Bà uống mấy ngụm nước, ngọt, vậy mà cho đường vào bên trong.

"Một người phụ nữ quan trọng đến mức nào ở trong lòng cánh đàn ông các con, không phải được quyết định bởi việc người phụ nữ ấy thích các con đến mức nào, bỏ ra bao nhiêu, mà thường là ở chỗ cánh đàn ông các con đã làm những gì vì người phụ nữ này. Con bỏ ra càng nhiều tinh lực, thời gian và tâm tư ở trên người con bé, thì con bé lại càng quan trọng. Những người từng trải như chúng ta hiểu, Lê Tân Hòa càng hiểu hơn."

Diệp Cẩn Hoa vỗ vỗ vai con trai: "Tiếp tục cố gắng đi, tranh thủ đạt được sự tán thành của mẹ vợ con sớm một chút."

Phó Thành Lẫm tiễn mẹ mình xuống tầng, Diệp Cẩn Hoa nhắc tới Hướng Thư.

Hai ngày trước Hướng Thư gọi điện thoại cho bà, nói chuyện hơn nửa tiếng.

Phó Thành Lẫm nhíu mày: "Cô ta tìm mẹ nói chuyện gì?"

Diệp Cẩn Hoa: "Nói gần đây áp lực lớn, không thoải mái vì cãi nhau với người đại diện, thường xuyên mất ngủ, quay phim không nhập vai được, bị đạo diễn mắng ngay trước mặt người khác, trong lòng suy sụp, đã thử điều chỉnh nhưng không có hiệu quả. Con bé còn nói không có bạn bè thật lòng thật dạ trong giới, nhưng lại không dám nói với mẹ của mình, sợ người nhà lo lắng, nên kể khổ với mẹ một chút."

Trước đây Hướng Thư chưa từng chủ động tìm bà nói chuyện phiếm, chỉ đến khi tết nhất thì mới gọi điện thoại để hỏi thăm sức khỏeunphp theogbvor lễlprtf phép,nwhwk kiểulqzmu tâmqeayq sựyhizf hếtagiuw thếoccxj nàyrubns vẫnvpvei làpkjsk lầnjmroi đầulpiiv tiên.

Bàeriny làrwzgt ngườihwwxl lớn,jvsoz anrtwze ủi vài câu, giải sầu cho Hướng Thư.

Diệp Cẩn Hoa nói: "Mẹ còn tưởng rằng con bận bịu, không rảnh nên bảo con bé tới tìm mẹ chứ."

Phó Thành Lẫm: "Không phải."

Anh nói cho mẹ biết là ai một tay đặt điều tạo thành dư luận về Nam Phong vào khoảng thời gian trước: "Đại ngôn với cô ta kết thúc trước thời hạn, chắc chắn trong lòng cô ta oán trách con."

Diệp Cẩn Hoa hiểu rõ trong lòng.

- -

Tuần thi kết thúc, học kỳ này đã hoàn toàn xong rồi.

Lê Tranh thu thập đồ đạc trong ký túc xá xong, tính cả hành lý của Giang Tiểu Nam, mang một chuyến tới phòng trọ.

Còn chưa đến ba tuần nữa là đến Tết, Giang Tiểu Nam muốn ở lại đây mấy ngày rồi mới về nhà.

Tâm của Tư Mã Chiêu*.

*Tâm của Tư Mã Chiêu* [司马昭之心]: một câu thành ngữ nổi tiếng nói về ý đồ không thể che giấu của một người.

Ngay cả Phú nhị đại cũng không tăng ca vào ngày mai, anh ta tìm Lê Tranh đi câu cá.

Lê Tranh từ chối không chút do dự, cô đã bị thiếu ngủ một cách nghiêm trọng trong tuần thi cử, đang định ngày mai tắt báo thức, ngủ nướng đến choáng váng thì thôi. "Anh hẹn người khác đi, trời lạnh như vậy, câu cá cái gì, sao anh thích tự ngược thế."

Cô đặt đồ hộp cho mèo ở bên cạnh ổ mèo.

Cận Phong từ công ty về đi ngang qua bồn hoa, nhắc tới việc đi câu cá với cô.

Anh ta nhìn xung quanh một lượt, bảo đảm không có ai: "Ngày mai bác Úc cũng đi câu cá, không biết liệu người của Hướng đổng bên kia có tiếp tục đi tìm bác ấy hay không."

Tạm ngừng một lát.

"Gần đây bên phía Hướng đổng có động tĩnh không nhỏ, không biết muốn làm cái gì. Anh liền tò mò, đến trung tâm câu cá nhìn xem rốt cuộc là ai tìm bác Úc."

Lê Tranh mở một hộp đồ ăn khác ra: "Được đó, mấy giờ?"

"Năm giờ."

Năm giờ vào mùa đông, trời còn chưa sáng.

Lần cuối cùng Lê Tranh rời giường lúc năm giờ chính là lần đi tới trung tâm sát hạch lái xe để quay quảng cáo kia, nhưng lúc đó là mùa hè, năm giờ chân trời đã hửng sáng rồi.

Ra khỏi thành phố, đèn xe chiếu thẳng về phía trước, đường quốc lộ rộng lớn, xe cộ thưa thớt.

Lê Tranh đỡ đầu, ngáp liên tục.

Cận Phong liếc nhìn về phía cô một chút: "Tối hôm qua em ngủ không ngon à?"

"Ừ." Lê Tranh không có tinh thần, gật đầu một cái.

Tối hôm qua cô đang suy nghĩ về vụ tai nạn kia của Giang Đông Đình, sau đó nghĩ đến Hà Dập và mẹ của anh ta, làm sao cũng không ngủ được.

Bốn giờ năm mươi, Cận Phong gọi điện thoại cho cô, gọi cô rời giường.

Một đêm không ngủ.

Cận Phong tấp xe vào lề, cầm một lon cà phê từ trong tủ lạnh ra rồi làm nóng sau đó đưa cho cô.

Nhưng chai của anh ta thì không làm nóng, cà phê lạnh càng nâng cao tinh thần hơn.

"Giang Đông Đình sắp xếp người đàm phán dự án với con trai của bác Úc, kết quả anh ta đi công tác, hôm qua mới về. Thật trùng hợp."

Cận Phong khởi động xe.

Lê Tranh dùng hai tay bưng cà phê nóng: "Hướng đổng đoán được rằng Giang Đông Đình sẽ tiếp cận con trai của bác Úc, cố tình đánh lạc hướng anh ta à?"

Cận Phong: "Có lẽ thế."

Hiện tại bọn họ đã không còn ôm hi vọng gì đối với việc tìm thấy đoạn băng ghi lại cảnh lái xe, chỉ có thể ra tay từ chứng cứ khác.

Nhắc tới vụ án là đột nhiên cảm thấy ngột ngạt, nhiệt độ trong xe cũng tự động giảm mấy độ.

Cận Phong làm dịu bầu không khí, nói tới chuyện thoải mái: "Em và Phó Thành Lẫm, lúc nào chia tay thế?"

Lê Tranh nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời còn chưa ló dạng: "Mới sáng sớm, nói mấy lời may mắn đi có được không?" Cô nói: "Còn chưa ở bên nhau đâu."

"Thật hay giả, vậy anh vẫn còn cơ hội rồi."

Lê Tranh chỉ coi như anh ta đang nói đùa: "Thư ký Triệu có tình mới rồi à?"

"Không biết, anh không hỏi." Cận Phong: "Chuyện đó và chuyện này, có liên quan à?"

"Em còn tưởng rằng thư ký Triệu có bạn trai nên kích thích đến anh."

"Theo đuổi em không có liên quan gì tới người khác, chỉ là thích em, muốn theo đuổi em."

"Có vẻ cũng bị kích thích không nhẹ, xem ra thư ký Triệu thật sự có tình mới rồi."

Cận Phong hết đường chối cãi.

Chỉ có điều mấy chữ thích cô này, rốt cuộc đã nửa thật nửa giả nói ra.

Lê Tranh thổi cà phê nóng, không tiếp tục nói giỡn với anh ta nữa: "Đã nhiều năm như vậy, nếu anh không thể theo đuổi được thư ký Triệu, thì buông tay hoàn toàn đi, bắt đầu một đoạn cảm tình đàng hoàng, anh cũng đã chơi đủ rồi, kiểu trạng thái gặp dịp thì chơi, không chịu trách nhiệm, anh nên thu liễm lại đi. Nếu không lâu quá rồi, chính bản thân anh cũng không muốn quay lại trạng thái bình thường nữa, cảm thấy tình cảm và phụ nữ đều mệt mỏi."

Cận Phong cười: "Vậy anh theo đuổi em nhé."

"Anh xem đang nói chuyện đứng đắn với anh, anh lại bắt đầu không đứng đắn." Lê Tranh cho rằng đây là anh ta né tránh đề tài vừa rồi, cố ý ngắt lời.

Cô bất đắc dĩ lắc đầu, uống cà phê của mình.

"Công chúa, nếu không em đừng vội ở bên Phó Thành Lẫm, em thử một chút với anh đi, nói không chừng anh thích hợp với em hơn đó, đúng lúc anh cũng thừa dịp ở cùng với em để sửa đổi những thói hư tật xấu kia của mình một chút, thu lại lòng mình, đều thu cho em."

Khi nói lời này, Cận Phong dùng sức nắm lấy tay lái.

Cũng không biết anh ta đã thay bao nhiêu phụ nữ, nhưng giờ khắc này, anh ta khiến bản thân mình giống như chàng trai trẻ ngây thơ.

Tự khinh bỉ mình một phen.

Lê Tranh lộ ra vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, cô thở dài: "Em cam đoan sau này sẽ không khuyên giải anh nữa, anh thích thế nào thì làm thế đi." Cô bảo anh ta tém tém lại một chút, anh ta liền trực tiếp nhắm thẳng đầu vào cô.

Cận Phong còn muốn nói gì đó, đột nhiên cảm thấy đủ loại cảm thụ.

Khoảnh khắc anh ta lãng tử quay đầu kia, cô đã bị anh ta đẩy tới trong lòng ngực của người khác rồi.

Không nhắc tới tình yêu được, thì anh ta nói cái khác.

"Em có cảm thấy gần đây anh vững vàng hơn một chút rồi không?"

Lê Tranh điều chỉnh tư thế ngồi, quan sát anh ta từ trên xuống dưới, không mập nha. Thứ mà Nhị thế tổ quan tâm nhất luôn luôn là mặt và dáng người của mình, sao có thể khiến cho bản thân béo lên.

Cô ngầm trêu ghẹo: "Có thể là mùa đông mặc nhiều quần áo, anh hơi nặng nề, nên mới vững vàng hơn một chút."

Cận Phong liếc cô, tức đến mức nói không nên lời.

Điện thoại của Lê Tranh kêu lên, là điện thoại của Phó Thành Lẫm.

Trước khi đi câu cá, cô để lại tin nhắn cho anh, không cần tặng hoa hồng cho cô vào buổi sáng, cô không ở nhà.

"Trời lạnh như thế, sao em lại đột nhiên nghĩ tới việc muốn đi câu cá?" Giọng nói của Phó Thành Lẫm có vẻ khàn khàn khi vừa tỉnh ngủ, anh vẫn ở trên giường, cầm gối dựa lót ra sau lưng.

Lê Tranh: "Bác Úc cũng đi câu cá."

Phó Thành Lẫm vừa nghe là có liên quan tới vụ án, tim nhảy lên: "Vậy sao em không gọi anh?"

"Em và Cận Phong đi cùng nhau, không sao đâu, tối hôm qua anh đi xã giao muộn như vậy, em muốn để anh ngủ thêm một lát."

Phó Thành Lẫm xoa ấn đường, tối hôm qua hơn hai giờ sáng anh mới về, tổng cộng ba lượt, phải uống không ít rượu.

Lê Tranh hỏi: "Mới hơn sáu giờ, sao anh dậy sớm thế?"

Vừa rồi Phó Thành Lẫm đi tìm nước uống, tiện thể nhìn điện thoại thì nhìn thấy tin nhắn của cô. "Vẫn chưa dậy."

Không biết thế nào, trong đầu Lê Tranh đột nhiên xuất hiện cảnh tượng trong giấc mộng xuân vào nửa năm trước, anh không mặc áo nằm ở bên cạnh coo...

Cô tranh thủ thời gian thu lại suy nghĩ lung ta lung tung.

"Sao vậy?"

Phó Thành Lẫm không nghe thấy âm thanh nên hỏi cô.

Lê Tranh: "Không có gì. Vậy anh ngủ bù lại đi, trưa em sẽ về."

Phó Thành Lẫm còn có lời muốn hỏi Cận Phong, anh bảo Lê Tranh mở loa ngoài.

"Xe thử nghiệm lái tự động trên đường của Nam Phong, gần đây đổi đường thử nghiệm rồi à?"

Cận Phong cất cao giọng: "Ừ, đổi tới trung tâm câu cá, đoạn đường này ít xe, xe thử nghiệm đi qua đi lại cũng không khiến người ta nghi ngờ."

Chủ yếu là muốn theo dõi một chiếc xe.

Phó Thành Lẫm liên tục căn dặn: "Cho dù cậu muốn làm gì, phải đặt sự an toàn của Tranh Tranh lên hàng đầu."

"Còn cần anh nói à?"

Cận Phong đưa tay, trực tiếp bấm tắt máy.

Lê Tranh nhìn anh ta: "Con người này, em vẫn chưa nói xong mà. Anh ấy làm gì đắc tội đến anh, mà anh trực tiếp tắt máy của anh ấy?"

Cận Phong: "Anh ta sống trên địa cầu này, hô hấp không khí trên địa cầu này, là cũng đã đắc tội với anh rồi."

"..."

Chưa từng thấy ai vô lý đến mức không biết xấu hổ như vậy.

Lê Tranh không quan tâm đến việc tranh luận với anh ta, hỏi anh ta xem xe thử nghiệm lái tự động trên đường là cái gì

"Theo dõi một người lái xe mới, nữ, cầm bằng lái chưa được ba tháng, thường xuyên đến đây tập lái xe trên đường này, trông có vẻ là tập lái xe, thật ra không phải, người của Hướng đổng đã từng tự mình tiếp xúc với cô ta."

- -

Sáu giờ rưỡi, mặt trời còn chưa ló dạng.

Chân trời sáng lên, tầm mắt thoáng đãng.

Hôm nay bác Úc được nghỉ, đã hai tuần không đến câu cá, con trai và bác đi cùng nhau.

Bầu không khí trong xe vô cùng yên tĩnh.

Sau khi ra khỏi thành phố, con trai chủ động nói chuyện phiếm với bác Úc: "Ba, ba đừng lo, nếu hôm nay bọn họ lại tới, thì hỏi rõ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."

Trong khoảng thời gian này ba có nhiều tâm sự nặng nề, mẹ còn tưởng rằng ba đã xảy ra chuyện gì ở trong sở.

Anh ta cam đoan vơi ba mình: "Con tuyệt đối không làm việc gì có hại cho lợi ích của công ty, một việc cũng không có, cùng lắm là đút lót lúc mời khách, đưa thuốc đưa thẻ, cộng lại cũng không có bao nhiêu tiền, đây không phải là việc ghê gớm gì, nghề nào công ty nào cũng như thế."

Còn chuyện hôm đó người kia nói nghiêm trọng như vậy với ba, hoàn toàn là vì hù dọa ba.

Bác Úc thở ra một hơi thật sâu: "Ba chỉ sợ bọn họ vu oan để trả thù con, có chuyện gì mà bọn họ không làm được, chó cùng rứt giậu, còn quản con sống hay chết à."

Mấy hôm nay ông luôn cảm thấy có người đi theo mình, con trai đi công tác ở nơi khác, ông không dám khinh thường, lo lắng cho sự an toàn của con trai nên coi như không biết cái gì hết.

Bảy giờ rưỡi, gần đến trung tâm câu cá.

Xe cộ trên đường không nhiều, trước mặt ông là một chiếc xe thử nghiệm chạy trên đường.

Chẳng bao lâu sau, ông vượt qua từ làn xe bên cạnh.

Bác Úc suy nghĩ dọc đường: "Nếu không, con nhảy việc đi, ba cảm thấy không yên tâm."

Con trai: "Được ạ, con tìm nơi tốt trước, chờ -- "

"Àii! Tranh thủ thời gian..."

Hai ba con đều chỉ mới nói một nửa, sau đó chính là một tiếng vang lớn.

Bánh xe ma sát với bề mặt đường nhựa vang lên tiếng phanh xe chói tai, dọa sợ những con cá vừa định cắn câu ở trung tâm câu cá phía xa.

Vội vàng tản ra.

Ba xe tông vào nhau, xe thử nghiệm đường bị kẹp ở giữa là thảm nhất, cũng may là không có người điều khiển.

Khi Cận Phong nhận được điện thoại, chỉ cách đoạn đường này có mấy cây số.

"Người phụ nữ kia lái xe cố ý coi chân ga thành chân phanh, muốn tông vào xe của bác Úc, nhưng bị xe thử nghiệm hơi ngăn lại từ giữa, bác Úc và con của bác chỉ bị thương rất nhẹ, được túi khí an toàn bung ra cản lại, không có chuyện gì, vết thương của người phụ nữ kia hẳn là cũng không nghiêm trọng."

Cô ta chỉ nhận tiền làm việc, tông vào xe của bác Úc, để cảnh cáo ông, cũng không phải là thật sự muốn đâm ông bị thương.

Cận Phong hoàn toàn thở phào: "Mọi người báo công an, xử lý tốt các việc phía sau đi."

Anh ta quay đầu ở phía trước, trở về nội thành.

Lê Tranh vuốt tim: "Không đi câu cá à?"

"Câu được rồi, thu dây về nhà."

"?"

Cận Phong: "Lúc đầu sầu vì không có chứng cứ, nhưng chủ tịch Hướng biến khéo thành vụng, để lại dấu vết ở chỗ nữ tài xế kia, lần này cô ta va chạm, chứng cứ đã hoàn chỉnh, đào sâu hơn một chút, cái gì cũng ra hết."

Khi quay về thành phố thì đón ánh nắng, chói mắt.

Cận Phong cầm kính râm rồi đeo lên: "Nhưng đây cũng là công lao của bác Úc và con trai bác ấy, chắc chắn là bọn họ không phối hợp, có ý kiến, khiến cho Hướng đổng cảm thấy bất an, lúc này mới bất đắc dĩ, đưa ra hạ sách này."

Lê Tranh sắp xếp trước sau một lượt, những ngày này Giang Đông Đình đã phí không ít tâm tư.

Nơi xa, Giang Đông Đình ở trong phòng bệnh, tâm trạng hôm nay cực kì tốt, buổi sáng ăn hẳn hai bát cháo to.

Sau khi ăn xong, anh ta gọi điện thoại cho Hướng đổng, đi thẳng vào vấn đề: "Hướng đổng, chúng ta gặp nhau ở tòa án nhé, nợ mới nợ cũ, cùng tính một lượt, cộng thêm lãi suất, ông không thể thiếu một phần nào nha."

Chủ tịch Hướng suýt chút nữa bóp nát điện thoại, từ đầu đến cuối đều không hề lên tiếng.

- -

Vài ngày sau, điều tra ra manh mối.

Vốn dĩ chỉ là một tai nạn giao thông bình thường, nhưng đã làm lộ ra vụ án giết người vào mười năm trước.

Chủ tịch Hướng và Hướng Tuấn bị gọi đến, chuyện không giấu được, Hướng Thư cũng biết.

Hướng Thư xin phép nghỉ với đoàn làm phim, bay trở về từ sáng sớm.

Cô ta khóc bù lu bù loa ở văn phòng của Phó Thành Lẫm, khăn tay phải tiếp hết cái này tới cái này: "Anh giúp em một chút đi, em không biết phải làm sao bây giờ."

Cô ta ôm cánh tay, nghẹn ngào khóc nức nở.

Phó Thành Lẫm chỉ nhìn máy tính, vẻ mặt vô cảm: "Giúp thế nào? Sao cô không biết xấu hổ mà nói ra khỏi miệng vậy?"

Anh ném con chuột đi: "Cho cô tự nói thử xem, tôi phải giúp thế nào?"

Hướng Thư lắc đầu, trên mặt đẫm nước mắt: "Em không biết."

Con chuột nện vào cốc thủy tinh bên cạnh máy tính, cây cần tây nhỏ đung đưa hai cái theo.

Phó Thành Lẫm vươn tay ra, dùng ngón cái vuốt ve cái cốc.

Hướng Thư khóc đến thở không ra hơi, thấy Phó Thành Lẫm không tiếp lời, cô ta lau nước mắt: "Có thể bảo Lê Tranh đừng đưa tin tức này hay không, em van xin anh có được hay không?"

Hai hàng nước mắt chảy ra, trượt xuống bờ môi.

Phó Thành Lẫm ngẩng đầu lên, nhìn về phía cô ta không hề chớp mắt.

Hướng Thư rùng mình một cái, nín thở, ánh mắt của anh thờ ơ đến mức làm lòng người hoảng loạn.

Một lúc lâu sau, Phó Thành Lẫm mới nói: "Cô vẫn nghĩ cái gì vậy? Đó là công việc của cô ấy."

Hướng Thư nghẹn ngào: "Em biết Lê Tranh đang oán giận thay cho thầy của cô ấy, nhưng năm đó xảy ra chuyện như vậy, cũng không ai muốn mà."

Cô ta cũng chỉ vừa nghe nói, trước đó cũng không biết.

Nhưng cô ta hiểu rõ ba mình, nếu không phải nóng lòng bảo vệ con trai, ba sẽ không làm như vậy.

Giọng điệu của Phó Thành Lẫm trong vắt lạnh lùng: "Cô không cần rơi nước mắt, ban đầu vào mười năm trước, sự việc rất đơn giản, lúc ấy em trai cô còn nhỏ, phạm sai lầm thì chịu trách nhiệm, nhà cô bồi thường đúng chỗ, sẽ không phải là cục diện như hiện tại. Kết quả là ba cô dung túng em trai cô, khiến cho người ta nhà tan cửa nát, bị tổn thương suốt đời."

"Ba em..." Hướng Thư nói.

Phó Thành Lẫm ngắt lời cô ta: "Bây giờ nếu không phải nhà các cô đá phải cục sắt Giang Đông Đình này, em trai cô sẽ càng ngày càng vô pháp vô thiên, không biết sau này sẽ còn hủy hoại bao nhiêu gia đình. Cô cũng thế."

Hướng Thư hỏi lại: "Em làm sao?"

Phó Thành Lẫm: "Nhắc lại với cô một lần cuối cùng, cô liên tục dung túng cho người đại diện của mình, nếu cô còn không tỉnh ngộ, cuối cùng, cô chỉ có thể gieo nhân nào gặt quả ấy."

Anh gọi điện thoại cho thư ký: "Tôi bận rồi, tiễn cô Hướng đi."

Hướng Thư quên cả khóc, ngồi yên tại chỗ kia.

Anh xưng hô với cô ta một cách lạnh lùng, vạch ra một ranh giới rõ ràng giữa cô ta và anh.

- -

Đêm đó về đến nhà, sát vách không có người.

Phó Thành Lẫm gõ cửa hơn nửa phút, không có hồi đáp.

Anh gửi tin nhắn cho Lê Tranh: 【Em không ở nhà à?】

Lê Tranh nhanh chóng trả lời lại: 【Đang liên hoan ở nhà phú nhị đại.】

Phó Thành Lẫm đi một bước lên mấy bậc thang, không tới mấy chục giây, đã gõ cửa nhà trên tầng.

Người mở cửa là Cận Phong: "Làm gì thế?"

Phó Thành Lẫm đẩy anh ta một cái, trực tiếp vào nhà.

Mùi thơm của nồi lẩu tràn ngập trong phòng khách, Từ Sướng và Giang Tiểu Nam vội vàng đi thả đồ ăn.

Chào hỏi xong, Phó Thành Lẫm cởi áo khoác, tìm cái ghế, ngồi xuống bên cạnh Lê Tranh, bên cạnh là chỗ ngồi của Cận Phong, anh chèn cái ghế của Cận Phong ra.

Đối với Hà Dập mà nói, hôm nay là ngày đáng để chúc mừng nhưng cũng là ngày cảm thấy đau khổ.

Bọn họ đã quen thuộc, khi ăn thì không chú ý đến bất kì điều gì, đồ ăn với không tới thì trực tiếp đứng dậy gắp từ trong nồi.

Hà Dập kính Cận Phong một cốc trước, sau đó kính Từ Sướng: "Cảm ơn vì bài báo năm đó, nếu không tiền nằm viện của ba tôi cũng thành vấn đề." Yên tĩnh một giây: "Cám ơn."

Từ Sướng cũng có chút ngượng ngùng: "Không đáng nhắc tới, không đáng nhắc tới."

Lê Tranh nhìn Hà Dập, ánh mắt nghi hoặc rơi trên người Từ Sướng: "Có ý gì? Mười năm trước dì ấy... Cái đó là chị đưa tin à?"

Từ Sướng uống một hơi cạn sạch bia trong cốc, uống có chút nhanh, cô ấy che trán: "Hồi đó chị vừa mới tốt nghiệp, liều lĩnh, tràn đầy nhiệt huyết muốn làm nên một phen việc lớn."

Nói xong, cô ấy bật cười.

"Nhưng chỉ nhiệt huyết được mấy năm, sau đó kết hôn sinh con, băn khoăn nhiều hơn, cũng thực tế hơn, chị bắt đầu chuyên viết tin tức cố định."

Cô ấy rót một cốc nữa.

Nhớ lại chuyện trước kia: "Lúc đầu, chị cũng giống như Tiểu Lê Tử bây giờ, cái gì cũng không sợ, cái gì cũng dám đưa. Nhớ lại năm đó, chị đây cũng là một thanh đao sắc bén, vượt mọi chông gai."

Người trên bàn bắt đầu trò chuyện.

Phó Thành Lẫm gắp thức ăn cho Lê Tranh: "Ăn từ từ thôi, bỏng."

Lê Tranh nghe Từ Sướng và Hà Dập nói chuyện phiếm, cảm khái về lúc bọn họ vừa mới tốt nghiệp, cô yên lặng dùng bữa, quay mặt nói với Phó Thành Lẫm: "Không biết liệu mười mấy năm sau, em có thể cũng biến thành một thanh đao cùn hay không."

Phó Thành Lẫm nhìn vào mắt cô: "Sẽ không cùn, chỉ là được năm tháng làm cho dịu dàng hơn, nhưng vẫn là đao."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK