Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Ba trăm năm ròng rã ba trăm năm, Sở Tích Nguyệt cuối cùng cũng thành công chiến thắng Thanh Xà, nàng tốn thời gian ba trăm năm để hoàn thành bước đầu tiên trên con đường tu hành của mình.

"Ba trăm năm,cuối cùng ba trăm năm ta cũng thành công chiến thắng được Thanh Xà tỷ" Khuôn mặt Sở Tích Nguyệt mười phần vui vẻ, hương phấn chạy thật nhanh về núi tuyết.

Sở Tích Nguyệt sau khi chiến thắng Thanh Xà, không để ý đến Thanh Xànữa, vội vội, vàng vàng chạy thẳng về núi tuyết thông báo cho sư phụ.

Rời khỏi Thiên Trúc Lâm, Sở Tích Nguyệt trở lại nhà tranh trên núi tuyết mà sư phụ nàng hay ở, hay uống trà, đánh cờ.

Núi tuyết hôm nay vẫn như thường ngày, không khí vẫn yên tĩnh, bầu trời tỏa ra một cái nắng cực kì chói chang, nhưng trên bầu trời có tuyết rơi xuống trên đầu của nàng.

Nhưng có một điều khác biệt rõ ràng, nơi đây giờ này không còn hơi ấm của sư phụ nữa, sư phụ của nàng đã rời đi, trên bàn chỉ để lại một mảnh giấy nhỏ.

Nàng tiến tới cái bàn hằng ngày sư phụ nàng hay ngồi, cảm nhận một hơi ấm cuối cùng, sau đó mở ra mảnh giấy nhỏ, trên đó có viết vài phần dặn dò, vài phần nhắc nhở, Sở Tích Nguyệt rưng rưng nước mắt không nói nên lời, khuôn mặt ảm đạm mà đau buồn.

"Ngươi nếu đọc được mảnh giấy này, có lẽ ta đã đi rồi, mấy trăm năm qua ta đều nhìn thấy được sự cố gắng của ngươi, nhưng trên con đường tu luyện của ngươi còn dài, vẫn phải tiếp tục nổ lực".

"Ngươi có lẽ đã thắng được Tiểu Thanh Xà rồi, tiếp theo ngươi nên đi đến Táng Âm Mộ Địa chiến thắng con Dơi Yêu ở đó, khi ngươi đầy đủ thực lực nên tiến về Sinh Mệnh Cấm Khu lịch luyện, ở đó có nhiều thứ cần ngươi học hỏi".


"Ngươi cũng nên tự tạo ra công pháp của mình rồi, ba trăm năm cùng ngươi làm sư đồ cũng không tệ trong cuộc đời dài đằng đẳng của ta.".

"Có hợp thì sẽ có tan, nhân sinh chính một hồi li biệt.

Trong những năm tháng dài đằng đẳng, phản phất như một bến đò với từng vùng dương liễu lả lướt, cứ một đoạn thời gian, sẽ có khách trọ rời thuyền mà đi, có người lên thuyền làm bạn, sau đó lại ở một bên mới tụ họp li biệt, ta và ngươi cũng là như vậy, ta chỉ như một vị khách lướt qua cuộc đời ngươi ba trăm năm, đừng buồn phiền, đừng sầu não, hãy cố gắng tu luyện ".

"Ta tin rằng ngươi tương lai sẽ không tệ, sẽ báo được thù, sẽ gỡ bỏ đi được khuất mắt trong lòng, đừng nãn lòng khi không có ta ở bên cạnh Tiểu Nguyệt Nguyệt, phải cố gắng rời khỏi Ma Thiên Sơn sớm nhất hiểu chưa".

"Ta cũng không dông dài làm mất thời gian của ngươi nữa, nếu sau này ngươi thành công trở thành tuyệt thế cường giả của Tiên Giới, hãy thay ta trông nom Ma Thiên Sơn, trong nom Tiểu Thanh Xà, ta cũng không còn gì để nói nữa, Tiểu Nguyệt Nguyệt cố lên."
Sở Tích Nguyệt đọc hết lá thư cuối cùng mà Trường An để lại, nàng khuôn mặt trở nên ảm đạm đau buồn, đôi mắt nàng rươm rướm nước mắt, sư phụ rời đi rồi nàng sau này sẽ chỉ còn lại một mình ở đây làm bạn với Thanh Xà, các Yêu Tộc khác, nàng hôm nay rất buồn.

Sở Tích Nguyệt buồn bã ngồi trên mặt tuyết thất thần một thời gian, nàng có một chút đau lòng, có một chút mất hết đi ý chí chiến đấu, nhưng nàng lại nhớ về mối thù năm đó của Gia Tộc, nàng lai cầm theo Hồng Huyền Táng đi vào Thiên Trúc Lâm.

Đi vào Thiên Trúc Lâm, hôm nay Thanh Xà không tấn công nàng, mà chỉ thấy nàng ngồi tỉnh tọa trên ngọn trúc, cảm nhận được Sở Tích Nguyệt đến Thanh Xà nhẹ nhàng lướt xuống, khuôn mặt mỉm cười nhìn Sở Tích Nguyệt.

"Tiểu Nguyệt Nguyệt, ta không có gì cùng muội luyện tập nữa rồi, làm sao khuôn mặt lại ủ rũ như vậy ?" Thanh Xà có một chút hiếu kì nhìn Sở Tích Nguyệt hỏi, khó hiểu tại sao hôm nay nàng buồn rầu thế kia.


"Thanh Xà tỷ, sư phụ rời đi rồi!" Sở Tích Nguyệt giọng nói có chút đau buồn nói.

"Ngài ấy đi rồi sao, Tiểu Nguyệt Nguyệt đừng buồn, còn có chúng ta cùng muội trải qua khoản thời gian sau này" Thanh Xà an ủi nàng một chút nói.

"Được rồi Thanh Xà tỷ, ta không đau buồn nữa, chúng ta cùng nhau luyện tập!" Trên tay nàng Hồng Huyền Táng đã chuẩn bị công kích.

"Tiểu Nguyệt Nguyệt, ta đã nói không cùng ngươi đánh nhau nữa, ta không còn gì để cùng ngươi luyện tập!"
"Vậy ta hiện tại làm gì bây giờ ?"
"Tiểu Nguyệt Nguyệt, tuy muội hiện tại đã có thể cùng Bất Hủ Tiên Vương đối chiến, nhưng muội vẫn còn là Phàm Nhân, muội sống được mấy trăm năm có lẽ là do Ngài ấy sử dụng một số linh dược giúp muội kéo dài tuổi thọ, cũng đã đến lúc muội nên tăng cao tu vi rồi." Thanh Xà đưa ra một số lời khuyên dành cho Sở Tích Nguyệt.

"Nhưng mà ta chỉ làm Phàm Thể, bước lên con đường tu luyện thật sự quá khó khăn" Sở Tích Nguyệt có một chút băn khoăn không biết làm như thế nào.

"Ở tộc của ta có một loại thần thông được gọi là Thôn Phệ Chi Huyết, thần thông này có thể Thôn Phệ Huyết Dịch của kẻ địch để làm cường đại bản thân, muội thử xem học theo, có thể sáng tạo công pháp cho riêng mình thử xem có được hay không" Thanh Xà đưa ra lời gợi ý cho Sở Tích Nguyệt.

"Thanh Xà tỷ, có thể thi triển một lần thần thông cho ta xem được hay không ?" Sở Tích Nguyệt nhìn nàng hỏi.


"Được, không thành vấn đề" Thanh Xà nhìn nàng đồng ý, hóa thành bản thể.

Nàng hóa thành một đầu Thanh Xà cực kì to lớn, miệng há một cái hút hàng ngàn, hàng vạn con Tiểu Thanh Xà khác vào miệng, hút khô toàn bộ huyết dịch của bọn chúng làm cường đại cho bản thân.

Toàn bộ Tiểu Thanh Xà bên trong Thiên Trúc Lâm lần lược biến mất, trở thành một cái xác khô, bị hút sạch toàn bộ huyết dịch, nhưng sau một đoạn thời gian các Tiểu Thanh Xà trở lại như bình thường, đây cũng là điểm yếu duy nhất của thần thông này của Cửu Thải Thôn Thiên Xà, nhưng mà chỉ cần trong một khoảnh khắc như vậy thôi, cũng đủ để phân ra thắng bại.

"Thần thông của tộc ta là như vậy, chỉ có thể duy trì một thời gian ngắn, sau đó Huyết Dịch của bản thân bị rút đi một nửa, trả lại cho kẻ địch bị hút khô, nếu như kẻ địch hoàn toàn chết rồi, thì phần Huyết Dịch đó triệt để biến mất, đó cũng là điểm yếu trí mạng của thần thông này".

"Thanh Xà tỷ như vậy cũng đủ rồi, ta sẽ tự nghĩ cách." Sở Tích Nguyệt nhìn thấy thần thông của Thanh Xà, trong đầu đã nghỉ ra ý tưởng để tạo ra công pháp giúp nàng cường đại thể chất trong tương lai.

Sở Tích Nguyệt suốt mấy năm thử nghiệm đi thử nghiệm lại trên thân của các Tiểu Thanh Xà, thể chất của các tiểu Thanh Xà đều là Linh Thể vượt qua cả chính bản thân nàng.

Nàng thử Công Pháp mới suốt mấy năm, liên tục thôn phệ thể chất của Tiểu Thanh Xà nhưng không thành công, nàng cải biến thử đủ các biện pháp nhưng vẫn khó mà thành.

Bảy năm sau, vào một ngày bình thường như bao ngày khác, Sở Tích Nguyệt hôm nay lại tiếp tục thử nghiệm, nàng hôm nay thành công hút được thể chất của Tiểu Thanh Xà, thành công sáng tạo công pháp cho riêng bản thân mình.

Công pháp này tên gọi là Thôn Thiên Ma Công, liên tục thôn phệ các loại thể chất của kẻ địch làm tăng lên thể chất của bản thân, hút toàn bộ khí huyết để tăng lên nhục thân, hút toàn bộ thần hồn của kẻ địch để tăng lên thần hồn của bản thân.

Nàng ngồi tại Thiên Trúc Lâm, thi triển Thôn Thiên Ma Công, tuy nói công pháp này thôn phệ thể chất, khí huyết của người khác mà làm cường đại bản thân, nhưng mà nó còn có một công dụng khác đó là thôn phệ Tiên Khí, Ma Khí khắp nơi trong thiên địa cho bản thân sử dụng.


Đây cũng là sự lợi hại của Thôn Thiên Ma Công, hiện tại Sở Tích Nguyệt khó mà tìm được thể chất thích hợp để thôn phệ, nên hiện tại nàng phải nhanh chóng bước vào Luyện Khí Cảnh trước tiên, để nện chắc cơ sở sau này.

Thi triển Thôn Thiên Ma Công, Tiên Lực, Ma Lực khắp Ma Thiên Sơn hội tụ về Thiên Trúc Lâm, bồi bổ thân thể của nàng, tăng thêm một phần uy lực cho bản thân, cũng tăng lên cho Hồng Huyền Táng.

Hồng Huyền Táng cũng giống như nàng, nếu như nàng vận chuyển Thôn Thiên Ma Công thì nó cũng tự động vận chuyển để tự cường đại bản thân của nó, đây cũng là điều lợi hại của Hồng Huyền Táng.

Sở Tích Nguyệt ngồi tỉnh tọa ở trong Thiên Trúc Lâm một thời gian, nàngmở mắt ra, cảm nhận thân thể có chút biến hóa, tuy không nhiều nhưng thể chất của nàng cũng đã có chổ tiến triển.

Thanh Xà bên cạnh nhìn nàng tỉnh lại, mở miệng cho nàng lời khuyên.

"Tiểu Nguyệt Nguyệt, công pháp của muội cũng xem như thành công, ta có chỗ này giúp muội phát huy toàn bộ tác dụng của công pháp".

"Thanh Xà tỷ, ở đâu?" Sở Tích Nguyệt tò mò hỏi.

"Táng Âm Mộ Địa, nơi đó có rất nhiều thi thể của Thượng Cổ Cường Giả, muội nếu như thôn phệ được thể chất của bọn họ, thể chất muội sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều".

"Thanh Xà tỷ, chúng ta mau đi đến Táng Âm Mộ Địa".

Vừa dứt lời hai người đứng dậy, Sở Tích Nguyệt trở về núi tuyết ổn định căn cơn một thời gian, sau đó cùng Thanh Xà đi vào Táng Âm Mộ Địa lịch luyện..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK