• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Hoắc Liên Hàn và Bạch Huyền Y cứ vậy cá cược với nhau xem ai là người sẽ chiến thắng, với nước cờ này Hoắc Liên Hàn rất tự tin mình sẽ chiến thắng bởi anh đã chăm vợ 9 tháng 10 ngày rồi đâu có khó khăn.

Mới hai tuần đầu anh vẫn có thể chống cự được nhưng sang đến tuần thứ ba anh đã không tài nào chống nỗi.

Trong đầu lúc nào cũng hiện ra những câu thay tã, cho cho con bú, dỗ con ngủ!
Anh mấy tối đã bị mất ngủ không tài nào ngủ quá vài giờ đồng hồ, bởi hể nằm xuống là con lại khóc lên, Triệu An Ninh mệt mỏi không muốn dậy đành phải gọi anh dậy ru con ngủ.

Người như anh cũng phải ráng dậy để rủ con cho vợ ngủ ngon giấc.

Sáng hôm sau mới thức giấc đã là một cực hình cần anh phải chuẩn bị một tâm lý thật tốt để ức phó.

Ánh sáng chưa lên anh và cô đã phải lục đục dậy thay tã cho con.

Mọi ánh thức dậy sớm cũng không cảm thấy mệt mỏi sao bây giờ lại thấy dậy sớm là một khó khăn vậy chứ?
“Liên Hàn, lấy cho em tã! !!!!" Cô bế con trai lên miệng gọi anh đang ngủ
Hoắc Liên Hàn đi lấy tã cho cô, vừa uống được ngậm nước cô lại kêu tiếp.


“Liên Hàn, Tuệ Nhi nó ị ra tã rồi anh mau lại lau cho con đi!"
Một người đàng hoàng lịch lãm như anh bây giờ lại là người đàn ông đi chùi mông cho con gái.

Còn đâu là tổng tài lạnh lùng nữa.

Thật là mất mặt nam nhân.

“Liên Hàn, em không đủ sữa cho con bú, anh mau lấy sữa ngoài lại đây!"
!
“Liên Hàn, Tuệ Nhi khóc rồi anh mau ru con ngủ đi!.

.

em buồn ngủ quá!"
Hoắc Liên Hàn trong đêm tối bị gọi vài lần dậy ru con ngủ trong tình trạng buồn ngủ nặng nề.

Nói đi thì cũng phải nói lại, anh phải là người thương vợ mới có thể chú toàn mà chăm sóc vợ con.

Hoắc Liên Hàn trong ngày hôm đó không chịu được đã thuê hẳn vài bảo mẫu đến để giúp anh chăm lo hai đứa trẻ.

May thuê bảo mẫu kịp thời anh có thể đánh một giấc ngủ ngon rồi.

Hoắc Liên Hàn cũng trốn đi, anh đến cty để làm việc để quên đi mùi tã lót rồi mùi phân kèm mùi sữa.

Tâm trạng của anh khi thoát khỏi hai đứa trẻ thật sự rất là thoải mái.

Nhưng mà nổi khổ trên người anh mặc dù đã tắm và xịt nước hoa cao cấp rồi mà vẫn còn vương vấn hương sữa, mùi sữa nó cứ theo anh vậy.

Bạch Huyền Y rất nhanh đã bắt được đuôi của anh, đã gọi điện đến để hỏi thăm tình hình.


Kết quả cũng đã cho thấy anh đã thua trong vụ cá cược này, thua thảm hại mà trước giờ anh chưa bao giờ nghĩ đến có ngày mình thua cá cược.

“Cậu gọi điện để trêu chọc tôi sao?" Anh bắt máy
“Thế ai bảo tôi sẽ không bao giờ thuê bảo mẫu?" Đầu dây bên kia Bạch Huyền Y bắt đầu trêu trọc, không quan tâm đến câu hỏi của anh
“Chuyện của trước kia không nên nhắc lại!" Hoắc Liên Hàn xoay chiếc bút trên tay
“Còn việc cá cược, tính thế nào?" Bạch Huyền Y cố nhắc lại việc cá cược của hai người.

“Tôi thua được chưa!" Hoắc Liên Hàn đành phải chấp nhận sự thua thảm hại này.

Đầu dây bên kia Bạch Huyền Y bắt đầu cười, cái kết quả này đã nói lên tất cả không phải là ai cũng không bao giờ thua bất kì điều gì cả.

__________
Thời gian trôi nhanh bây giờ hai đứa con của hai người cùng đã được năm tháng, anh đã cho hai đứa đến nhà chính cho hai ông bà chăm sóc, thật sự là không thể nào chăm nổi được nữa.

Hoắc Liên Hàn trong vài tháng nay đã suy nghĩ đến việc cho Ninh Ninh một cái đám cưới trang trọng nhất.

Cho Ninh Ninh biết được trong tim anh chỉ có một mình cô, cũng cho cô một ngày kỉ niệm mới.

Hôm nay một ngày nắng đẹp Hoắc Liên Hàn đã quyết định sẽ là ngày cầu hôn cô tại bãi biển, anh đã cho người chuẩn bị tất cả đương nhiên là không thể thiếu nhẫn cầu hôn được, sáng ngày anh đã đi đến tiệm kim cương để chọn nhẫn và đá, cuối cùng anh đã chọn được một chiếc nhẫn không cầu kì nhưng lại tôn lên vẻ đẹp và quyến rũ của nó khi được đeo lên tay của Ninh Ninh.

Màn đêm vừa buông xuống anh đã cho người đến đón Ninh Ninh, Triệu An Ninh cũng không biết là có chuyện gì bởi người tài xế chỉ bảo là đi ngắm cảnh tối với Hoắc tổng, nên cô mặc không được đẹp, đến nơi cô mới bỡ ngỡ ra bởi cảnh tượng trước mắt.


Cả một vùng được trang trí dây điện sáng đủ màu sắc còn có cả những cánh hoa được rải trên đường đi, Triệu An Ninh ngơ ra một lúc bởi cảnh tượng ngọt ngào này, cô từ từ tiến lên phía trước, Hoắc Liên Hàn cũng tiến đến chỗ cô trên tay cầm một bó hoa hồng đỏ đưa đến cho cô.

Triệu An Ninh mặt đỏ hạnh phúc nhận lấy bó hồng từ tay anh, cô vẫn chưa hết ngạc nhiên anh đã quỳ xuống một chân, đưa tay lấy ra một chiếc hộp mở nắp ra là một chiếc nhẫn.

“Làm vợ anh nha!"
Triệu An Ninh hạnh phúc vỡ oà, cô rơi nước mắt không dám nghĩ đây là sự thật, cô từ từ đưa tay ra đón lấy chiếc nhẫn.

Anh đeo vào cho cô rồi đứng dậy ôm lấy cô vào lòng.

“Em đã là vợ anh rồi, anh còn cầu hôn em làm gì?" Cô ấp úng hạnh phúc
“Anh biết em đã là vợ anh nhưng anh vẫn muốn đàng hoàng cưới em một lần nữa!"
Hoắc Liên Hàn từ lâu đã muốn làm điều này với cô, đó chính là cho một ngày được làm hoàng hậu một hoàng hậu hạnh phúc nhất, không riêng một ngày làm hoàng hậu mà những ngày còn lại cô sẽ là mẫu hậu của anh.

Hai người cùng nhau đi dọc bờ biển ôn lại những kỉ niệm đẹp, nắm tay nhau đi trên quãng đường còn lại.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK