• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thần sắc của giáo sư rất khẩn trương, thi thoảng ông lại quay đầu lại, phảng phất như có một con quái vật đáng sợ đang đứng ở phía sau lưng ông.
Nhìn thấy Tịch Liễu, vẻ mặt ông như nhìn thấy cứu tinh. Ông túm chặt bả vai cô: "Thật may là em không có việc gì."

"Thầy làm sao vậy?"

Tịch Liễu không hiểu ra sao, thần sắc ông nghiêm trọng, giọng nói khẩn trương đến phát run: "Đội khảo cổ đã xảy ra chuyện, những người đã từng tiếp xúc qua ngôi mộ cổ đều chết cả rồi."

"À?"

Tịch Liễu lập tức nghĩ đến Cố Thanh Thanh, cô ấy phụ trách việc dịch những văn tự cổ đại được khắc lên ngôi mộ nên có lẽ cũng có tiếp xúc qua ngôi mộ cổ.

"Thanh Thanh chết rồi, Tiểu Văn cũng không biết tung tích, kế tiếp là đến phiên tôi rồi."

Giáo sư nói xong, còn không ngừng nhìn ra sau lưng mình, mặt mũi tràn đầy sợ hãi: "Em cảm thấy là trên đời này ma quỷ thực sự tồn tại không?"

"Giáo sư, thầy chớ khẩn trương, em..."

"Tịch Liễu, trong số chúng ta chỉ có em là chưa đi đến chỗ ngôi mộ cổ, có lẽ bọn họ sẽ không tìm đến em. Em phải nhớ kỹ, vạn nhất tôi gặp chuyện không may, em hãy chuyển những lời mà tôi sắp nói này... tới cho bà nhà tôi."

Hai mắt giáo sư đột nhiên trợn to, Tịch Liễu thấy trên cổ ông bỗng xuất hiện một vết máu nhàn nhạt, rồi lại đậm dần, giống như có một cái gì đó ở bên trong muốn chui ra ngoài.

Giáo sư móc từ trong túi ra một cái USB rồi nhét vào trong tay Tịch Liễu, yếu ớt nói: "Nói tôi yêu bà ấy." Lời còn chưa dứt, đầu đột nhiên rơi bộp xuống đất, thân thể cũng chao đảo ngã theo. Máu phun ra một cách mãnh liệt, cả không gian tràn ngập một mùi máu tanh nồng khiến người ta buồn nồn.

Tịch Liễu ngơ ngác nhìn những chuyện vừa xảy ra trước mắt, quên cả phản ứng. Hơn mười giây sau, cô mới ngồi phịch xuống mặt đất.

Tịch Liễu lại phải vào cục cảnh sát, đối mặt với sự tra hỏi của cảnh sát, Tịch Liễu luôn bảo trì sự trầm mặc. Cô thực sự không biết nên nói cái gì, bọn họ chỉ có thể trưng sắc mặt nghiêm trọng trên mặt rồi cuối cùng cũng chịu thả cô ra.


Về đến nhà, việc đầu tiên mà Tịch Liễu làm chính là mở cái USB mà giáo sư đưa cho cô lên. Bên trong là tất cả những tư liệu về ngôi mộ cổ, đó chhinhs là thành quả nghiên cứu suốt mấy tháng nay của đội khảo cổ, còn có cả lịch sử của ngôi mộ cổ. Tịch Liễu nhìn thoáng qua nội dung đó, thần sắc ngưng trọng. Chủ nhân của ngôi mộ là Hiên Viên Mặc, là huyết mạch duy nhất của Hiên Viên gia, là người thừa kế hiên viên kiếm. Ngày đại hôn, toàn tộc hơn hai trăm người đột nhiên bị giết, tân nương và hiên viên kiếm đều không rõ tung tích.

"Bộp!"

Trong phòng tắm truyền đến tiếng đồ đạc rơi, Tịch Liễu chỉ cảm thấy trái tim mình đột nhiên run lên, cô hoảng sợ nhìn về phía phòng tắm.

"Bộp!"

Lại một tiếng nữa vang lên, lần này còn kèm theo cả tiếng nước chảy tí tách tí tách. Nước cứ rơi liên tục giống như chưa khóa vòi nước, trong căn phòng yên tĩnh này, tiếng nước chảy ấy lọt vào tai cô lại càng rõ ràng. Tịch Liễu nhướng mày, đứng dậy đi về phía phòng tắm. Giữa ban ngày nhưng ánh sáng lại không chiếu vào đây nên căn phòng lộ ra chút u ám.

"Tí tách." Tiếng nước chảy lại ngày một chậm dần, Tịch Liễu chần chừ đi tới. Thân thể Tiểu Văn ngồi an vị trên bồn cầu, đầu của cô ấy ở trong bồn rửa mặt, máu chảy theo đường vòi nước phát ra thanh âm tí tách.

Tiểu Văn không rõ tung tích!

Lời nói của giáo sư lại vang vọng bên tai Tịch Liễu. Cô run rẩy che miệng lại, nước mắt cũng trào ra một cách mãnh liệt.

Đầu Tiểu Văn chậm rãi chuyển động, tóc của cô ấy đung đưa, tạo thành một mớ rối tung nằm trên bệ rửa mặt.

Cô ấy cười với Tịch Liễu, thanh âm giống như tiếng móng tay cào vào thủy tinh, vừa sắc bén vừa chói tai: "Tịch Liễu..."

Thân thể ngồi trên bồn của Tiểu Văn bỗng nhiên đứng dậy, rồi nó bước từng bước về phía Tịch Liễu.

"A..."

Tịch Liễu hét lên, cô sợ hãi lùi về sau, hai chân mềm nhũn làm cô bất giác ngã phịch xuống đất.

"Tôi chết rất thảm!"

Tiểu Văn vươn tay, cái đầu mỉm cười quỷ dị với cô: "Tịch Liễu, cô đi cùng tôi đi..."

"Không được, cô không được qua đây!"

Tịch Liễu nhanh chóng chạy vào phòng khách, đột nhiên cô thấy Cố Thanh Thanh và giáo sư đang ngồi trên ghế salon, bọn họ đều mỉm cười quỷ dị với cô hơn nữa còn ngoắc ngoắc tay: "Đến đây!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK