• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Lúc tỉnh dậy trong phòng cấp cứu, đầu óc tôi mơ hồ, nhất thời không biết mình đang ở đâu, chỉ cảm thấy cơn đau khắp toàn thân.

Đập vào mắt tôi là trần nhà trắng toát, nhìn sang bên cạnh, lúc này tôi mới nhận ra mình đang ở bệnh viện.
Xoẹt ——
Tấm màn được vén qua, tôi nhìn về nơi phát ra âm thanh, hình ảnh đầu tiên là đôi bắp chân cân đối trong đôi tất đen dưới làn váy bó, hướng tầm mắt lên trên, một bộ âu phục màu xanh đậm cắt may rất khéo và đứa bé đến gần giường bệnh đã thu hút sự chú ý của tôi.
Tôi nhớ chiếc mũ cam rực rỡ kia, đó cũng là màu sắc duy nhất tôi nhớ được trước khi bất tỉnh.

Đứa bé nọ trốn phía sau đôi chân cân đối, đôi mắt thật to nhìn tôi chằm chằm, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể khóc oà lên.
Vừa mới tỉnh dậy đầu óc hãy còn choáng váng, tôi sững sờ nhìn hai mẹ con trước mặt, có cảm giác rất quen.
“Duy Duy, đến gần một chút, nói cảm ơn chị đi, và xin lỗi nữa.” Người phụ nữ đẩy nhẹ đứa bé, tôi nhìn cô bé siết chặt vạt áo, cơ thể nho nhỏ run rẩy đến gần giường bệnh.
Ánh mắt tôi lướt qua hai mẹ con, vừa thấy khoé môi hơi cong lên của người phụ nữ, tôi bất giác thì thào: “Chị là người ngày đó…”
Là hai mẹ con tôi gặp trên bờ đê ngày đó! Nhận thức được chuyện này khiến tôi thấy thật khó tin, khi vẫn còn đang trong cơn bàng hoàng thì tôi sực tỉnh bởi tiếng khóc nghẹn của đứa bé, tim như bị véo một cái.
Tôi nhìn những giọt nước mắt bất lực của đứa bé mà không biết nên an ủi thế nào, nhưng cô bé lại sụt sịt nói: “Đau lắm phải không? Xin lỗi chị, không đau, không đau…”
Nước mắt của đứa bé khiến tôi lúng túng, tôi chỉ có thể lắc đầu tỏ ý không sao.

Lúc này người phụ nữ đưa đến một cốc nước ấm, tôi mới phát hiện cổ tay phải của mình quấn một lớp băng gạc dày, thế là chuyển sang dùng tay trái nhận lấy.

“Tôi đút cho em.” Chị ấy đỡ vai tôi, ánh mắt tôi dần di chuyển lên phía trên vai chị ấy, cuối cùng dừng lại ở đôi mắt phượng hẹp dài quyến rũ.
Vành cốc nhẹ nhàng áp lên môi tôi, tôi hé môi để nước ấm giúp thông cổ họng.

Sau khi uống xong, tôi nhìn xuống đứa bé đang ôm chặt bắp chân người phụ nữ, nói nhỏ: “Em không sao là tốt rồi.”
Đứa bé lắc đầu nguầy nguậy, không biết là đang sợ điều gì, có lẽ tình trạng bất ổn của tôi đã khiến đứa bé ngây thơ này sợ hãi.
Tôi lặng lẽ hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên, áy náy nói với người phụ nữ: “Xin lỗi, do hôm đấy tôi mải suy nghĩ nên không giảm tốc độ.

Số tiền này từ từ tôi sẽ trả cho chị…”
“Em tên là gì?”
Tôi hơi sửng sốt trước câu hỏi không liên quan lắm của người phụ nữ, thầm nghĩ muốn đòi nợ thì cũng phải biết tên mới được, liền đáp: “Lưu Lê Thần.

Lê trong ‘bình minh’, Thần trong ‘buổi sáng’ buổi sáng bỏ đi bộ Nhật(*).”
(*Tên nhân vật là 刘黎辰, trong đó từ “Thần”辰 giống như từ buổi sáng晨 nhưng không có bộ日ở trên đầu.)
“Tôi tên Hứa Nhân Ninh.” Chị ấy lấy danh thiếp trong túi xách đưa cho tôi, vung vẩy tờ giấy cam kết đồng ý nhập viện trước mắt tôi: “Có bất kỳ yêu cầu gì em có thể liên hệ với tôi, tôi sẽ cố gắng hết sức để bồi thường tổn thất cho em.

Ngoài ra, bây giờ em tỉnh rồi, phiền em phối hợp với tôi viết giấy đồng ý nhập viện.” Ánh mắt chị ấy rơi xuống tay phải của tôi, chị ngồi xuống: “Tôi hỏi em trả lời.”
Tôi nhíu mày, sao mọi chuyện lại phát triển theo hướng không giống lắm so với tôi nghĩ vậy? Dưới ánh mắt thúc giục lặng lẽ của chị ấy, tôi thật thà trả lời từng câu, đến khi chị ấy hỏi đến cột “người liên hệ khi khẩn cấp” tôi lại im lặng, mãi không trả lời được.

Chị ấy ngước mắt lên, nhìn tôi một cách bình tĩnh: “Em có thể viết tên tôi, nếu em không chê.”
Tôi im lặng vài giây, đáp: “Chu Phương Phi, Phương trong hương thơm, Phi trong Vương Phi.”  Trong lòng lại thầm xem thường chính mình, sao có thể cho tên một người thân đã hai năm không liên lạc làm người liên hệ khẩn cấp đây? Tôi có tư cách gì mà làm phiền đến dì nữa.
“Cô ấy là gì của em?”
“Dì.” Tôi vừa đáp vừa nhìn danh thiếp trong tay, đọc thầm tên chị ấy trong lòng, cái tên thật hay.

Hứa Nhân Ninh đặt tờ thông tin đã điền lên đùi tôi, tôi đọc lại từng mục.

Thoạt nhìn, chữ chị ấy như rồng bay phượng múa, có phần mạnh mẽ và ít đi một chút mềm mại so với chữ viết nữ giới, nhưng lại hoàn toàn tương đồng với con người chị ấy, không chút sai biệt.
Sau khi kiểm tra xong, tôi quay sang hỏi chị: “Sáng mai tôi có thể xuất viện không?”
Hứa Nhân Ninh lắc đầu: “Em bị đập đầu xuống đất nên bác sĩ đề nghị ở lại bệnh viện vài ngày để quan sát —— ”
Tôi ngắt lời chị ấy: “Không sao, bây giờ tôi cũng không thấy có chỗ nào khó chịu, ở một đêm là được rồi.” Nghĩ đến tiền một đêm nằm viện bằng một tuần sinh hoạt phí của mình, sao tôi có thể ở nổi.
“Ở thêm vài ngày không thành vấn đề, tiền bạc cũng không phải vấn đề lớn, tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.” Sau đó cứ thế xoay người vén rèm ra ngoài, để lại tôi một mình hoang mang.
Tôi xoa ấn đường dựa lưng vào đệm, lơ đãng đối diện với ánh mắt của đứa bé kia, thấy cô bé vẫn chưa hết sợ.

Tôi khẽ thở dài, vươn tay trái ra với cô bé: “Đến đây, đừng sợ.” Cơ thể nho nhỏ run run đi về phía tôi, cùng cặp mắt to ngấn nước.


Tôi dùng ngón trỏ và ngón cái nhẹ nhàng kéo một đường cong trên khoé môi cô bé, cười nói: “Thế này dễ thương hơn nhiều.”
Cô bé cười khanh khách, rất đáng yêu.
“Em thích trẻ con à?” Tôi cùng lúc thu tay về khi giọng nói lạnh nhạt kia truyền đến, khẽ cụp mắt.

Thấy tôi không nói gì, chị ấy nói tiếp: “Tôi đã đóng viện phí cho ba ngày nằm viện, em cứ yên tâm tĩnh dưỡng, có cần xin nghỉ ở trường không?”
Tôi cau mày nhìn chị ấy, cảm giác hơi bất lực.
Hứa Nhân Ninh ngồi xuống phớt lờ ánh mắt dò hỏi của tôi, chống cằm nhìn tôi.

Lúc này tôi mới chú ý đến đường nét thanh nhã xinh đẹp của chị ấy, đôi mắt kia trầm tĩnh lạnh lùng, lộ ra chút hờ hững, khi cười lên cũng có mấy phần giống đứa bé đang đứng dưới chân, chỉ là bớt đi vẻ ngây thơ và thêm một chút thâm sâu.
Không biết tại sao tôi lại không có thiện cảm với người phụ nữ trước mặt, nhưng cũng không chán ghét, chỉ muốn tránh né theo bản năng.

Chị ấy kéo đứa bé đến bên cạnh mình, đặt hai tay lên bờ vai nhỏ gầy, nói: “Đây là con gái của tôi, Hứa Dục Duy.”
Dù là chuyện trong dự đoán nhưng tôi vẫn không khỏi bỡ ngỡ khi nghe xác nhận.

Tôi gật đầu, chuyển chủ đề về chuyện nằm viện: “Ngày mai tôi có cuộc phỏng vấn, không thể nằm viện.” Tôi không nói dối, thật sự tôi phải đi phỏng vấn làm thêm.
Nhưng Hứa Nhân Ninh chỉ bình thản nhìn tôi, đôi mắt kia như xoáy sâu vào đáy mắt tôi, nhẹ nhàng nói: “Vậy em đến chỗ tôi đi, con gái tôi thiếu một bảo mẫu.”
Tôi sửng sốt, không thể tiêu hoá bước ngoặt đột ngột này.
Hứa Nhân Ninh ôm đứa bé đặt lên đùi mình, nhẹ đặt cằm trên đỉnh đầu cô bé, nói dứt khoát: “Tôi bao ăn bao ở, đãi ngộ cũng không tồi, hơn nữa em và Duy Duy cũng rất có duyên, Đại học Z cách trường Duy Duy cũng không xa.”

“… Sao chị biết tôi là sinh viên Đại học Z?”
“Em có xe không? Ô tô, không phải xe máy.”
“Tôi chỉ có xe đạp, vậy nên —— ”
“Vậy nên sau khi em xuất viện, tôi sẽ gọi thư ký lái chiếc xe em sẽ chạy sau này đến cửa, sau đó trực tiếp đưa em đi thi bằng lái, được không?”
Đương nhiên không được! Tôi còn chưa đồng ý làm bảo mẫu cho con gái chị ấy! Tôi định mở miệng từ chối nhưng chị ấy đã cướp lời tôi nói trước: “Suýt chút nữa em đụng bị thương Duy Duy, để em chăm sóc nó một thời gian cũng không quá đáng chứ?”
Người phụ nữ này… Ánh mắt của chị ấy tràn ngập tự tin, nhìn thẳng về phía tôi không chút tránh né, như khẳng định chắc chắn rằng tôi sẽ đồng ý.

Tôi hít một hơi sâu, nghiêng đầu sang hướng khác từ chối nói chuyện với chị ấy.
Vài tiếng cười trầm thấp êm êm lướt qua tai tôi, lòng tôi cảm thấy bức bối.
Mỗi khi nhắc về chuyện này, Hứa Nhân Ninh luôn giả vờ khó hiểu hỏi: “Chị đã nói thẳng là chị có tiền, sao em vẫn không dao động vậy?”
Khoé miệng tôi giật giật: “Hứa Nhân Ninh, chị có bệnh không.” Chị lườm tôi một cái cực lạnh, hừ một tiếng rất khó nhận ra, đáng yêu đến mức khiến người ta muốn chà đạp.
Tuy rằng người bị chà đạp dường như là tôi.
“Lúc đấy em đúng là lên thuyền giặc mà ngu ngơ không biết.” Tôi bất đắc dĩ.
Nghe vậy, Hứa Nhân Ninh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng ấy không biết là có ý gì, ngược lại, tôi bị nhìn chằm chằm đến lúng túng, mặt đỏ lên.
“Em là biển của chị, Lê Thần.”
Tôi lặng lẽ nhìn lại chị.
“Chị không có thuyền, không có bến,” chị vuốt má tôi, “Nhưng chị có cảng, ở bên em.”
Chị nói, tôi là biển của chị; còn đối với tôi, Hứa Nhân Ninh chính là nhà của tôi..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK