Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Mùa Thu Của Cỏ Dại

Căn hộ quỷ dị

【Thẻ thân phận: Giang Úc】

【Cấp bậc: Sơ Cấp A】

【Tuổi: 18 tuổi】

【Thành phố New York của những năm 90 của thế kỷ trước vô cùng phồn hoa, trái ngược hoàn toàn với sự bẩn thỉu và hỗn loạn của khu ổ chuột phía nam.

Giang Úc, một đứa trẻ mồ côi Trung Quốc, 18 tuổi sau khi tốt nghiệp trung học, rời trại trẻ mồ côi để đến khu ổ chuột sống một mình, tìm một công việc trong một cửa hàng gà rán để duy trì cuộc sống.

Cách đây không lâu, trong tòa nhà chung cư nơi anh ta ở, đã xảy ra một vụ án giết người kỳ lạ...】

【Nhiệm vụ: Tìm ra hung thủ】

Giang Úc tỉnh lại, thanh nhiệm vụ của thế giới này hiện ra trước mặt anh, anh nhanh chóng xẹt qua tư liệu, bên tai truyền đến một tiếng mèo kêu.

"Mèo mèo~"

Hóa ra anh còn có một con mèo.

Mèo đen không ngừng cọ xát mặt mũi Giang Úc, khiến cho anh hô hấp không thông, Giang Úc vươn ngón tay, sờ sờ đầu mèo nhung trước mắt, mèo lập tức hưởng thụ từ trong cổ họng phát ra âm thanh thích thú, lắc lắc cái đuôi một cái.

Giang Úc ngồi dậy, quan sát xung quanh, căn phòng trước mắt được trang trí màu xanh đậm, trong phòng chỉ có một chiếc giường đơn và một tủ quần áo.

Trong hồ sơ, hiện tại anh là trẻ mồ côi nghèo khó, có thể thuê được căn nhà giá rẻ một phòng ngủ, một phòng khách và một phòng vệ sinh là đã khá tốt rồi, còn có một công việc ở tiệm gà rán.

Anh đi tới cửa phòng, đang định mở cửa đi ra tay dừng lại một chút, anh chú ý tới tấm lịch treo trên cửa, có mấy dòng ghi chép, ngày tháng cách đây nửa tháng, được ghi chú kế bên.

Tiệm gà rán của cô Barbara, đi làm lúc 8:30.

Đừng đến muộn!!

Đại khái là ngày đầu tiên anh đi làm, cố ý dùng bút đỏ viết chữ, hơn nữa còn đánh dấu ba dấu chấm than, để nhắc nhở rằng rất quan trọng, bảo anh không được đến trễ, Giang Úc nhìn thời gian hiện tại.

7:39

Để phù hợp với thiết lập của nhân vật, anh phải nhanh chóng đi làm, Giang Úc thu dọn một chút, ra khỏi phòng, bên ngoài là phòng khách thông với phòng bếp mở, phía trước TV cổ điển kiểu bàn cũ chỉ có một chiếc ghế sofa đơn cũ, đó là tất cả. Đổ đầy thức ăn cho mèo, tạm biệt con mèo đang làm nũng xung quanh anh và đi ra ngoài.

Ánh đèn ở hành lang bên ngoài rất mờ mịt, tường sơn cũng là màu nâu xanh, cách phối màu này quá mức u ám, giống như đang ở trong phim kinh dị, Giang Úc vẫn bình tĩnh ấn thang máy, chỉ hy vọng chờ thang máy đi lên, sẽ không đột nhiên cho anh một nỗi kinh hoàng kiểu Mỹ, ví dụ như nữ quỷ đột nhiên nhào về phía anh.

Thang máy cũng là thang máy lan can sắt nguyên thủy nhất, nó do mấy thanh sắt hàn, chắp vá mà thành, vận động phát ra âm thanh rỉ sét cũ kỹ, làm cho người ta lo lắng nó có phải sắp gãy ra hay không, cũng may không có tình tiết nữ quỷ đột nhiên nhào tới trong phim kinh dị xuất hiện.

Thang máy giật mình đi lên, lại chở Giang Úc giật mình đi xuống. Giang Úc vừa xuống thang máy, liền phát hiện một đám người chặn lối đi kín mít.

Anh nghe thấy một trong những người gần anh nhất lớn tiếng phàn nàn.

"Chết tiệt, họ không cho chúng ta ra ngoài!" Tôi sắp trễ giờ làm việc rồi! Mary, bà già này, cho dù chết cũng gây rắc rối, bà ta nên đi xuống địa ngục! " Người này cũng là cư dân ở tòa chung cư này, hắn không chút kiêng kị nguyền rủa người đã chết ngay trước mặt, Giang Úc nghe vậy nhìn về phía trước.

Từ trong đám đông nhìn thấy một người đàn ông da đen mặc đồng phục cảnh sát, đang canh gác ở hành lang, không cho phép ai tới gần, phía sau kéo dây phong tỏa hành lang, một bên cùng cư dân chung cư này giải thích.

"Xin lỗi mọi người! Xin lỗi mọi người! Tạm thời mọi người không thể ra ngoài, chúng tôi đang điều tra hiện trường vụ án mạng, mời mọi người phối hợp với cảnh sát, chúng tôi sẽ cố gắng thu thập mẫu vật trước 12 giờ". Hiển nhiên đám người nghèo không làm việc liền đói bụng hoặc là gánh vác gia đình nên không quan tâm đến sống chết của người khác, liền cự tuyệt.

"Vậy ai sẽ bảo vệ công việc của chúng tôi?"

"Nếu tôi vì điều này mà mất việc, thì anh có chịu trách nhiệm không?!"

"Chúng ta hãy ra ngoài đi!" Mọi người dần dần kích động, có xu hướng bạo động, cảnh sát da đen Toke đau đầu sờ trán.

Hiện trường khiến người ta vô cùng đau đầu, bọn họ thậm chí không cách nào trích xuất được dấu chân hung thủ ở hiện trường, trước cửa nhà nạn nhân cách hành lang rất gần, trong khoảng thời gian này vô số người ra vào, dấu vết gì cũng đã sớm bị giẫm đạp không còn.

"Chết tiệt..." Nhân viên công tác không khỏi khó chịu chửi rửa.

"Đây là thái độ của cảnh sát các người sao?!" Không chỉ không nhường đường, mà còn mắng người?!

" Này, hiểu lầm! Nhân viên công tác thấy thế, giơ găng tay lên cho mọi người thấy một bàn tay đầy phân mèo ghê tởm, anh ta vừa mới lục soát ghế sô pha ở góc cửa nhà nạn nhân, sờ một tay trong khe hở, thử hỏi ai sờ được có kích động hay không?

"Danny, đừng làm ầm ĩ" Toke thở phào nhẹ nhõm, anh ta không muốn có bất kỳ cuộc xung đột nào với những cư dân ở nơi này, anh ta cố gắng chuyển mục tiêu và cao giọng hỏi trong đám đông.

"Vừa rồi ai là người báo cảnh sát! Ra đây đi, cảnh sát có chuyện muốn hỏi anh. " Nói xong từ bên hông lấy ra một quyển sổ tay cùng bút, ghi chép lại nhân chứng ở đây, quả nhiên anh ta vừa lên tiếng, đám người không muốn chọc vào quan hệ lập tức an tĩnh lại.

"Là tôi" một đôi tay khô khốc giơ lên trong đám đông, bà mặc một bộ đồ lao công, trong tay còn cầm một cây lau nhà, là người dọn dẹp ở tòa nhà này, một bà già người da trắng dáng người thấp bé.

"Đến đây, tên của bà là gì, và vì sao bà phát hiện ra người chết?" Bà già từ trong đám đông bước ra và bà ta bị gù lưng có chút nghiêm trọng phải ngẩng đầu lên mới nhìn thấy cảnh sát da đen.

"Smith, tôi và Mary là bạn bè, là hai bà lão lớn tuổi nhất trong toà chung cư này, Mary không thích ra ngoài, nhưng vào ngày thứ bảy hàng tuần đều phải đi siêu thị mua sắm, thứ bảy tuần này tôi không thấy bà ấy ra ngoài, tôi gõ cửa nhà bà ấy, nhưng bà ấy không đáp lại, tôi nghĩ chúng tôi đã đến tuổi này... Anh biết đấy, chuyện gì cũng có thể xảy ra nên tôi đã gọi cảnh sát" Toke khá nghi ngờ nhìn bà tabvà hỏi:

"Nói cách khác, bà không biết là bà Mary đã bị giết?"

"Ô! Anh nói thật không?! " Bà lão bị lời nói của anh ta làm cho hoảng sợ, bà thiếu chút nữa không đứng vững, thân thể lay động được một thanh niên hảo tâm đỡ lấy, bà ta hoài nghi mình tin tức mình vừa nghe được, không ngừng xác nhận với Giang Úc ở bên cạnh có phải lỗ tai mình có vấn đề hay không.

"Giết người... cậu có nghe thấy không? Anh ta nói về vụ giết người? " Bà ta vẫn không thể tin được, Giang Úc hỏi thăm cảnh sát.

"Ở đây xảy ra án mạng sao?"

"Đương nhiên rồi nhóc con." Toke ghi vào tờ ấy, đóng ghi chú và nói với bà ta.

"Bà đã già rồi, hay chú ý đến thân thể của mình, bà Smith, phải không? Nhóc, đỡ bà ấy về nghỉ ngơi đi". Toke quay sang Giang Úc nói, bà lão lại lắc đầu với Giang Úc, tỏ vẻ mình muốn ở lại chỗ này.

"Tôi có một thắc mắc, nơi này thối như vậy, vì sao trước đó không có ai ngửi thấy?" Toke ngửi thấy mùi hôi thối trong không khí, khi bọn họ chạy tới nơi này mùi hôi thối nồng nặc của xác chết có thể ngửi thấy từ rất xa, pháp y cũng nói, nạn nhân ít nhất đã chết bảy ngày, mùi hôi thối dị thường như vậy, thế nhưng không ai phát hiện? Cho đến bây giờ mới có người báo cảnh sát, chuyện này cũng quá kỳ quái, anh nhìn về phía Giang Úc.

"Cậu cũng không ngửi được sao?" Giang Úc bị hỏi sửng sốt, anh đành phải lấy cớ nói.

"Tôi chỉ mới đến không lâu"

"Tôi để ý điều gì? Nơi này thường xuyên có vô số phân mèo, còn có người ở đây đại tiện, tiểu tiện, bãi nôn mửa của đám người uống rượu... Mọi người đi qua đoạn đường này đều nín thở, phải rồi! Tháng trước còn có một con mèo chết ở đây, ngay dưới cái ghế sô pha kia, đúng vậy, ngay chính chỗ anh đã lục soát qua, cho nên có mùi vị gì cũng không đáng ngạc nhiên".

Một người phụ nữ trang điểm khoa trương đi giày cao gót, chống tay đi tới phía trước, cô rất hứng thú với hiện trường vụ án, tiến lên, muốn nhìn thấy rõ hơn một chút, và Toke có thể nhìn rõ bộ ngực trắng nõn đẩy đà của cô khi cô đi.

"Này! Đừng tiến về phía trước, hãy lùi lại! "Toke đi đến trước mặt cô ấy, ngăn trở tầm mắt của cô, biểu tình nghiêm túc cũng không nhìn loạn trên người của người phụ nữ, điều này làm cho người phụ nữ bĩu môi, thầm nghĩ anh ta là gay.

Lúc này Giang Úc chú ý tới chiếc sô pha màu xanh lá cây cũ nát như rác rưởi kia, thanh tra dường như phát hiện thứ gì đó, động tác trở nên hoảng hốt, anh tiến lại gần hơn, muốn nhìn kỹ hơn.

Dưới sô pha có thứ gì đó, người phụ nữ cười lạnh nói.

"Hừ, rốt cục cũng chết, nơi này cuối cùng cũng thanh tịnh một chút..."

"Chú ý tới lời nói của cô, nếu không chúng tôi sẽ mang cô về thẩm vấn, thưa cô." Người phụ nữ trợn trắng kinh thường, không còn ý định ở lại đây xem kịch, chỉ là khi đi ngang qua Giang Úc, bị anh thu hút, ngước mắt đánh giá từ trên xuống dưới anh, cuối cùng dừng lại trên gương mặt anh, lên tiếng hảo tâm nhắc nhở.

"Bà ta cũng sắp tới số rồi, tôi khuyên cậu tránh xa bà ta một chút, cẩn thận dính vào xui xẻo"

Giang Úc: "Đừng bận tâm"

Người phụ nữ thấy anh không cảm kích, âm thầm nhún nhún vai, không ở lại nữa, lắc eo bước vào thang máy rồi rời đi.

"Nữ nhân đê tiện! Tôi thấy cô ta có thể là hung thủ! "Bà Smith nghiến răng nghiến lợi nhìn theo bóng lưng cô ta, Giang Úc nghiêng đầu hỏi.

"Cô ta là ai?" Bà lão ngẩng đầu nhìn Giang Úc, đối với người trẻ tuổi tốt bụng rất có hảo cảm.

"Cậu mới đến đây chưa lâu à, cậu bé? Tên cô ta là Cessie, Mary khi còn sống đã có rất nhiều mâu thuẫn với cô ta, cô ta cảm thấy Mary nuôi mèo hoang ảnh hưởng đến việc kinh doanh của cổ, cậu có thấy không? Cô ta là một gái điểm".

"Mèo hoang? " Giang Úc không hiểu sao nhớ tới con mèo đen trong nhà mình, trước kia chính là một con mèo hoang, nhưng từ khi được nhận nuôi, nó trở nên khá đáng yêu và dính người.

"Đúng vậy, mèo hoang, Mary luôn thích cho chúng nó ăn, sau đó ở nơi đây càng có nhiều mèo hoang..." Bà Smith giống như lâm vào hồi ức nào đó, lúc đầu bà Mary còn giúp đỡ những con mèo hoang ở bên ngoài, về sau khi chân bà không tốt không thích đi lại nhiều, thì bà ấy sẽ đặt thức ăn ngoài cửa cho những con mèo hoang tìm đến ăn, mèo hoang đến nhiều hơn, chúng còn mang theo đám bọ chét, bẩn loạn, cùng tiếng khóc mỗi đem của trẻ con, gây náo loạn khắp nơi trong tòa chung cư.

Mọi người đi ngang qua đều phải nín thở, cẩn thận với những thứ bẩn thỉu khả nghi dưới chân mình.

Nhưng những khu ổ chuột vốn đã bẩn thỉu và lộn xộn, mọi người từ lâu đã quen với việc cãi vã và thích nghi với những điều tồi tệ hơn.

Mâu thuẫn nổ ra mỗi ngày trong các khu ổ chuột, gần như không thể tránh khỏi.

Tất cả mọi người đều phải chịu đựng bà Mary rất nhiều, thỉnh thoảng có người mamg theo bất mãn đi phàn nàn với bà, cái gọi là phàn nàn chính là đến tận cửa và cãi vã lớn tiếng với nhau, mỗi khi chuyện này xảy ra bà Mary không chịu yếu thế sẽ mắng ngược lại, dần dà, bà mệt mỏi khi phải ứng phó với quá nhiều người tìm tới cửa, thành ra mỗi khi có người ở bên ngoài gõ cửa nhà bà, bà sẽ ở trong nhà nguyền rủa ra, nên hầu như ai ở đây cũng không thích bà lão ấy.

Đặc biệt là người hàng xóm kế bên nhà bà, Ken, người đàn ông trung niên bốn mươi tuổi thất nghiệp nghèo túng, ông ta cùng Mary có nhiều mâu thuẫn nhất, ông ta chán ghét việc ngày nào cũng bị những con mèo hoang quấy rối và có ác cảm với bà Mary, Tháng trước ông ta thậm chí còn giết mèo để đe dọa bà Mary, bởi vì hành vi cực đoan của ông ta, cảnh sát cho rằng ông ta là kẻ tình nghi nhất, hiện tại đã bị cảnh sát mang đi điều tra.

Khi ông ta bị mang đi, khuôn mặt gầy gò xanh xao, nhìn về phía cửa nhà bà Mary lẩm bẩm.

- ---------------

Sau này tui sẽ đăng truyện chưa qua beta nha cả nhà, huhu tui ko thời gian để ngồi beta lại luôn ý. Sorry các tình yêu nha. Nào tui hết bận tui sẽ beta từng chương lại. 🥹🥹

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK