Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đến xứ Fer rồi thì... 

Mẹ nó!!!!! 

Đây là một mảng hoang vu hẻo lánh

Cái tên Lưu Minh kia nghĩ cái gì vậy chứ! 

Bà đây đang vội! OK? 

Rác rưởi! 

Vô Hạ luôn quẩn xung quanh mảng đất

Ừ... 

Giờ thì cô mới phát hiện... 

Có người theo dõi

Vô Hạ liền tổ chức đại chiến đá đánh nhau các kiểu

Và sau đó... 

Ừ, cũng khá nhanh

Người đàn ông lăn xuống đất

Hình như là cái ông mà cô giết lúc mới tới

"..."

Cánh cửa nào đó mở ra

Hay lắm! 

Vô Hạ bước vào

Tầng 2!

Vượt biển... 

Đùa vừa thôi chứ!!! 

Sau không biết bao nhiêu lâu, Vô Hạ đã đến được bờ bên kia

Đen đủi! 

Mẹ nó! 

Rác rưởi! 

Thằng Lưu Minh bị điên! 

Là những câu mà cô nói khi lên một tầng khác

Tầng 10

Lại là một mảng hoang vu

Vô Hạ cầm cây súng, bắn thẳng vào một gốc cây

"Ra đây" Đúng, cô nói rất lịch sự... Chắc thế

Lạch cạch

"Đã lâu không gặp"Một bóng người bước ra, tay cầm một con dao

Ừ, là Gian Vũ... 

Còn một người nữa đứng dựa vào cái cây như người chết

Ừ, là Phan Ngạo... 

Phải ha, bất quá, câu nói ai chết liền sẽ chết cũng chỉ là một lời nói mà thôi... 

Vô Hạ lao đến, tay nắm chặt cổ của Gian Vũ

Con dao rơi xuống

Cho đến khi cô ta chết, Phan Ngạo cũng đã cầm lấy con dao tự sát rồi

Vô Hạ vứt cây súng xuống

Hết đạn rồi

Phía sau là một phòng theo dõi

Công tắc công tắc

Lần mò một lúc lâu, Vô Hạ lần ra được một công tắc bé xíu trên nóc nhà

Giấu kĩ thế! 

Vô Hạ ấn vào

...

...

...

...

...

Rè rè

"Này cô bé, khi em nghe được, thì hẳn, em đã đến đây rồi, tôi cũng chỉ muốn thông báo, hình phạt của em, sống 1000 năm... 

Rè rè... 

Nơi này chắc hẳn sẽ được cải tiến thôi, 1000 năm sau, gặp lại"

Rè rè... 

Tiếng radio ngắt

"Cảm ơn, tạm biệt"Vô Hạ ngẩng đầu lên, mỉm cười

Roạt

Tất cả mọi thứ xung quanh cô biến mất

Cô đang ở trong biệt thự bên hồ Vĩnh Vọng

Nơi mà Vũ Thần ở

Cô đi ra ngoài, một chú sư sử lao đến

"1000 năm này, nhờ vào mày rồi" Vô Hạ xoa đầu con sư tử

Cô đi đến bên rừng

Nơi đó... 

Là ca và tỷ... 

Tỷ đã không chờ cô, mà hành động rồi... 

Quá khứ... 

"Đúng, em sẽ không làm thế, nhưng em không thể không làm như vậy"Giọng Thương Hoàng Kim này một to hơn, rồi đến đoạn cuối thì là hét lên, tay chĩa thẳng súng vào Vô Minh

Hắn đứng lặng, không nói gì, nhắm mắt lại

Đoàng

Tiếng súng vang lên, máu bắn tung toé

Sau đó, Thương Hoàng Kim chĩa súng vào chính mình

"Chờ em... "Cô chỉ để lại cho Vô Minh hai từ... 

Rồi nắm tay hắn, nhắm mắt an phận

Vô Hạ không biết kết cục của bọn họ như thế nào, sống hay chết, cô không biết. 

Cô chỉ biết, bọn họ đã có một cái kết... Của chính bọn họ

Vô Hạ đắp mộ cho họ, ngày ngày đều đến nói chuyện

Về sau, nơi này bị mọi người tranh giành

Dù sao, kỹ thuật hiện tại vẫn chưa được như thế này

Dù như thế nào thì... 

Nơi này cũng đã trở thành một game chân chính! 

Có nhiều người chơi hay đến hồ Vĩnh Vọng ngắm cảnh

Nhiều lần, họ báo lỗi lên hệ thống

Nhưng... 

Lại chẳng có lỗi nào cả

Họ nghĩ đó là một boss ẩn

Nhưng chơi mãi, lại chẳng có gì cả

Chính vì vậy, hình ảnh người von gái mái tóc bạc dài với chiếc váy trắng, bên cạnh một con sư tử đã khiến bọn họ vô cùng tò mò

Trò chơi này được lưu truyền rất lâu

Cho đến hơn 2000 năm sau, họ mới phá game

Người con gái ấy... 

Là ai? 

Hết

Cảm ơn các bạn đã đọc bộ truyện này, cho tui bình luận, bình luận! Đừng lo, sẽ có phần quá khứ và phần tương lai trong ngoại truyện nữa. ♡♡♡

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK