• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kỷ Dung nhìn chằm chằm sang một bên, hơi nghi ngờ cuộc đời.

Giang Nguyên mặc quần áo xong, nhìn thấy vẻ mặt bối rối của Kỷ Dung, cậu tưởng Kỷ Dung vẫn đang ngỡ ngàng vì bị cậu chê có mùi hôi, vì vậy trước khi rời đi, cậu vỗ vai Kỷ Dung và nói: "Ờm, thực ra thì mùi của cậu không khó ngửi đâu."

Kỷ Dung: "..."

"Với cảm ơn cậu đã cho tôi giặt nhờ. Tôi về chỗ đây."

Giang Nguyên mở cửa phòng bước ra, xoay lưng vẫy tay, để lại Kỷ Dung đứng một mình trong phòng.

Kỷ Dung: "..." Cảm thấy chả được an ủi tí nào!

Kỷ Dung cúi đầu xuống ngửi chính mình. Alpha kia ghét mùi của anh cũng là chuyện dễ hiểu, dù sao thì họ cũng có cùng giới tính. Chứ mùi của hắn có thể khiến vô số Omega yêu điên cuồng luôn đấy!

Lúc này, những hành khách trên tàu đã biết được mình suýt bị cướp, họ vui mừng vì tàu Vô Úy xuất hiện kịp thời, sôi nổi thì thầm tám chuyện với bạn bè người thân.

Kế Dương ngồi trong khoang, muốn tìm ai đó để tâm sự chút. Cậu vừa trải qua một kiếp nạn sống chết, tiếc là người bạn cùng khoang với cậu, Giang Nguyên lại không ở đây, cậu còn đang phải ngồi trông hành lí của cậu ta đây này. Cậu cảm thấy bứt rứt như có con mèo cào cào trong ruột.

Thật sự với một kẻ lắm mồm chuyện này khó chịu vô cùng luôn, thậm chí cậu còn đang băn khoăn không biết có phải Giang Nguyên đã bị ngã vào bồn cầu hay không!

Đúng lúc Kế Dương đang ngứa ngáy toàn thân mà xoa xoa tay mình, rốt cuộc cậu đã nhìn thấy Giang Nguyên quay lại. Kế Dương lập tức bước ra đón Giang Nguyên, hét lên thật to như thể sợ Giang Nguyên lạc đường không biết lối về khoang: "Ở đây Giang Nguyên ơi!"

Giang Nguyên bước lại gần, Kế Dương nói đùa: "Tui suýt tưởng cậu bị chuyện gì dọa sợ đến mềm chân không đi về được đấy!:"

"Tôi bị lạc đường." Giang Nguyên nhìn Kế Dương, trả lời.

"Tui vừa được nhìn thấy tướng quân Hứa đấy, anh ấy là tướng quân trẻ nhất của Liên Bang, trông đẹp trai lắm luôn!" Kế Dương hồ hởi chia sẻ.

Giang Nguyên ngồi xuống, gật đầu với cậu: "Tôi thấy rồi."

Thấy vẻ mặt dửng dưng của Giang Nguyên, Kế Dương cạn lời: "Cậu không thấy phấn khởi tí nào sao!"



Giang Nguyên lắc đầu, chuyện này có gì mà phấn khởi, cũng chẳng phải là gặp người yêu.

Kế Dương hào hứng kéo Giang Nguyên trò chuyện, một lúc lâu sau tên lắm mồm như Kế Dương mới bớt bớt lại.

Chẳng mấy chốc, Giang Nguyên lại nhận được lời hỏi thăm quan tâm từ Phương Thi và Giang Thiên Tắc. Có người đã đăng chuyện vừa xảy ra lên mạng vũ trụ, toàn thể liên bang đều biết tàu Nữ Thần Vận Mệnh vừa trải qua sóng gió.

Giang Nguyên vừa trả lời tin nhắn của bố mẹ giây trước giây sau máy liên lạc của cậu lại vang lên, có cuộc gọi đến.

Nhìn thấy tên người gọi, Giang Nguyên không nói gì, một lát sau cậu bấm nhận cuộc gọi, khuôn mặt đầy lo lắng của Tống Di Thụy hiện lên trên màn hình.

"Bé Nguyên, em không sao chứ? Anh vừa xem tin trên mạng. Shadow Hunter xuất hiện gần tàu Nữ Thần Vận Mệnh ư? Anh rất lo cho em."

Giang Nguyên hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh cơ mặt và biểu cảm, xem xét mối quan hệ hiện tại giữa Tống Di Thụy và nguyên chủ, cậu không biết nên dùng thái độ gì khi nói chuyện với người này.

Nhìn khuôn mặt đẹp trai trên màn hình, Giang Nguyên do dự, dùng giọng nói bình tĩnh trả lời: "Tôi không sao, anh đừng lo."

Tống Di Thuy nói: "Thế thì tốt quá. Lúc nãy anh không gọi được cho em vì mất sóng, anh sợ quá."

Giang Nguyên đáp lại bập bõm vài chữ, không lạnh lùng cũng không thờ ơ, nhưng Tống Di Thụy không nhận thấy có gì khác thường cả. Bởi vì tính cách của nguyên chủ cũng biểu hiện y như thế này.

Đang nói chuyện, Giang Nguyên nghe thấy giọng nói điệu nhớt phát ra từ phía Tống Di Thụy: "Anh Thụy, anh đang nói chuyện gì với anh trai em thế?!"

Là giọng của Thu Cảnh Minh, Giang Nguyên nghe phát nhận ra luôn. Sau đó cậu nhìn thấy khuôn mặt tinh xảo của Thu Cảnh Minh xuất hiện trên màn hình.

"Anh ơi, anh thấy cái nhẫn này có đẹp không?" Thu Cảnh Minh giơ tay về phía màn hình khoe với Giang Nguyên chiếc nhẫn trên ngón tay và hỏi.

Tống Di Thụy thấy Thu Cảnh Minh tự nhiên đi vào phòng mình, trên người còn đang mặc quần áo của mình thì cảm thấy kích động toàn thân. Hắn mở miệng muốn giải thích với Giang Nguyên, sợ Giang Nguyên hiểu lầm.

Lúc nãy đang đi dạo phố, quần áo của Thu Cảnh Minh bị dính kem bẩn, thế nhưng Thu Cảnh Minh không muốn quay về nhà họ Giang nên đến nhà họ Tống. Tống Di Thụy phải lấy cho cậu ta một bộ quần áo của hắn để Thu Cảnh Minh mặc tạm.

Chuyện này lẽ ra chẳng có vấn đề gì cả, ba người cùng nhau lớn lên từ nhỏ, mượn quần áo nhau để mặc cũng chẳng có vấn đề gì. Nhưng mà, Thu Cảnh Minh tự dưng nói thích hắn, thậm chí họ từng hôn nhau, mặc dù mọi chuyện đều do Thu Cảnh Minh chủ động.

Tống Di Thụy cảm thấy áy này. Nhìn thái độ của hắn, Thu Cảnh Minh nắm lấy bàn tay Tống Di Thụy, ngón tay vô tình mơn trớn khiến Tống Di Thụy rùng mình.

Đang lúc Tống Di Thụy căng thẳng vô cùng, Giang Nguyên trầm giọng nói ra hai chữ: "Cũng đẹp."

Thu Cảnh Minh nhoẻn cười, nghịch nghịch cái nhẫn trên tay, nhìn Giang Nguyên nhẹ nhàng nói: "Đây là quà sinh nhật anh Thụy tặng em đấy. Lúc nãy đang đi trên đường em vừa nhìn thấy đã thích, anh Thụy liền mua tặng em luôn."

Sau khi tiễn Giang Nguyên, Giang Thiên Tắc và Phương Thi đều phải đi làm nên nhờ Tống Di Thụy đưa Thu Cảnh Minh về nhà. Thu Cảnh Minh thấy có cơ hội được ở riêng với Tống Di Thụy tất nhiên không để nó trôi đi vô ích, nhõng nhẽo muốn đi mua sắm với Tống Di Thuy, đòi Tống Di Thụy mua nhẫn cho cậu ta.

Coi như quà sinh nhật sớm đi, Giang Nguyên gật đầu. Tặng quà cũng được. Cậu là anh trai chắc cũng phải tặng quà nhỉ?

Giang Nguyên suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Em có muốn quà gì nữa không?"

Nghe thấy lời Giang Nguyên nói, Thu Cảnh Minh ngạc nhiên một lúc, cũng nhận thấy mạch não kỳ cục của Giang Nguyên vốn chẳng nhận ra tại sao một người đàn ông mảnh khảnh như cậu ta đang mặc trên người quần áo của Tống Di Thụy.

Thu Cảnh Minh gật đầu, chỉ vào chiếc nhẫn rồi nói: "Cảm ơn anh trai, không cần đâu. Có món quà này em vui lắm rồi!"



Giang Nguyên gật đầu. Tống Di Thụy ở bên cạnh thấy Giang Nguyên không có thái độ gì khác thường, biết Giang Nguyên không nhìn thấy mấy động tác mờ ám của Thu Cảnh Minh, nói mấy lời quan tâm với Giang Nguyên rồi cúp máy.

Trong nhà họ Tống, Tống Di Thụy lẳng lặng nhìn Thu Cảnh Minh, cau mày nói: "Cảnh Minh, em không được làm thế nữa, lỡ anh trai em phát hiện thì sao? Em ấy sẽ hiểu lầm!"

Thu Cảnh Minh nghe lời trách mắng của Tống Di Thụy, tay nắm chặt, hít hít mũi, cúi đầu tuyệt vọng xin lỗi: "Em xin lỗi nhiều, anh Thụy. Em không giống anh trai, nhìn thấy anh em không thể nào bình tĩnh được. Chỉ cần nhìn anh, đầu em chỉ nghĩ đến anh. Thấy anh quan tâm đến anh trai, trong lòng em nghẹn đến hoảng loạn cả lên.

"Hu hu, em biết em không nên thích anh, anh Thụy, nhưng em không kiềm chế được..."

Tống Di Thụy: "Này,... em đừng khóc, anh không có ý nặng lời với em..."

"Em biết, anh Thụy, anh không cố ý làm em tổn thương." Thu Cảnh Minh ngẩng đầu lên, cười mếu máo, vẻ mặt đầy đau khổ. "Em chỉ thấy lòng em khó chịu quá."

Tống Di Thụy: "Xin lỗi em."

Tống Di Thụy nhìn thấy Omega nhỏ bé xinh đẹp khóc thút thít, lại nhớ đến vẻ mặt của Thu Cảnh Minh khi đòi hắn mua cho chiếc nhẫn khi hai người đi mua sắm trên phố.

Hắn đã từ chối thẳng thừng lúc Thu Cảnh Minh mới đề nghị, dù kim cương bây giờ chẳng phải món đồ đắt đỏ gì, nhưng ý nghĩa của món quà này vẫn đặc biệt, đó là món quà chỉ để dành tặng cho người yêu.

Thế nhưng khi thấy Thu Cảnh Minh nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn rơi nước mắt, Omega đáng yêu khóc lóc thảm thiết, khuôn mặt lộ rõ vẻ thất vọng và đáng thương, hắn lại mềm lòng mua cho cậu.

Tống Di Thụy không biết nói gì. May là vừa nãy Giang Nguyên biết hắn mua nhẫn tặng mà không tức giận. Hắn xoa đầu Thu Cảnh Minh.

Thu Cảnh Minh: "Anh Thụy, anh không cần xin lỗi em đâu. Em biết em không bằng anh trai, anh thích anh trai em là bình thường. Dù sao thì anh trai em cũng giỏi giang, anh ấy còn là Beta mà vẫn thi đỗ trường Quân Đội Đệ Nhất, đỗ vào khoa Cơ Giáp tốt nhất. Em chẳng là gì so với anh trai em hết."

Tống Nhất Thụy im lặng một lát, an ủi: "Em là Omega, ưu thế về giới tính không phải chuyện em có thể thay đổi được."

Thu Cảnh Minh rơi nước mắt: "Cảm ơn anh Thụy đã an ủi em! Thực ra em cũng hiểu anh trai em mạnh mẽ đến thái quá, anh ấy là Beta duy nhất đỗ được khoa Cơ Giáp của trường Quân Đội Đệ Nhất trong năm nay. Anh ấy mạnh hơn rất nhiều Alpha!"

Nghe những lời này, sắc mặt Tống Di Thụy hơi thay đổi. Giang Nguyên thực sự rất mạnh mẽ, mạnh hơn hầu hết Alpha, kể cả hắn. Bất kể lĩnh vực nào, hắn đều không mạnh bằng Giang Nguyên, ngoại trừ giới tính Alpha. Từ khi hắn còn nhỏ, rất nhiều lần cha mẹ hắn lấy Giang Nguyên ra để răn dạy hắn."

Nghĩ thế, Tống Di Thụy cảm thấy trong lòng khó chịu.

Hai người trò chuyện một lát, đúng lúc họ đứng dậy chuẩn bị xuống dưới nhà dùng bữa, Thu Cảnh Minh tiến đến trước mặt Tống Di Thụy, hôn nhẹ vào khóe miệng hắn sau đó nhanh chóng xoay người mở cửa, trước khi đi còn quay lại liếc nhìn Tống Di Thụy bằng khuôn mặt ngượng ngùng đỏ bừng, sau đó mới chạy vội xuống.

Tống Di Thụy ở trong phòng vô thức chạm vào khóe môi vừa được hôn...

Haiz, Omega nhỏ bé này đúng là khiến hắn chẳng biết làm sao cho phải.

Sau khi cúp máy, Giang Nguyên lại lục tìm trong trí nhớ.

Sinh nhật của Thu Cảnh Minh là hai tháng sau, vốn dĩ hai người học cùng cấp, vì Thu Cảnh Minh chỉ sinh sau cậu ba tháng. Thế nhưng sau cái chết đột ngột của cha ruột Thu Cảnh Minh, cậu ta vô cùng khép mình khi đến nhà họ Giang. Giang Thiên Tắc lo Thu Cảnh Minh bị bắt nạt ở trường nên cho cậu nghỉ học một năm, mời bác sĩ tâm lý đến nhà chăm sóc Thu Cảnh Minh. Sau khi ông thấy Thu Cảnh Minh trở lại bình thường mới tiếp tục cho cậu đến trường.

Mặc dù được xem như em trai của Giang Nguyên, thực tế hai người họ chỉ sinh cách nhau có gần ba tháng.

Lúc nãy Thu Cảnh Minh bảo không cần quà tặng, nhưng là một người anh trai, vẫn nên tặng cậu một món quà gì đó thì hơn. Dù sao trong trí nhớ của nguyên chủ, người em trai nuôi này là một nhóc hay khóc nhè, không có quà biết đâu cậu ta lại buồn đến phát khóc thì sao?



Kế Dương ngồi cảnh hỏi Giang Nguyên: "Ai vừa gọi cho cậu đấy? Bạn trai à?"

"Không, bạn bình thường thôi." Giang Nguyên im lặng một lúc rồi nói.

Kế Dương gật đầu. Nếu người đàn ông vừa rồi không phải bạn trai của Giang Nguyên thì hắn nên ngậm mồm lại. Chứ cậu với em họ mình đã từng gặp cả đám Omega bé bỏng rồi, cậu lấy đầu mình ra đảm bảo, em trai của Giang Nguyên chắc chắn có tình cảm không bình thường với người đàn ông kia. Nhìn một cái là cậu xác định được luôn!

Cậu ta lại nói nói cái gì mà nhẫn kim cương. Có khi là người đàn ông kia thích Giang Nguyên, còn em trai Giang Nguyên thì thích người đàn ông đó.

Chao ôi, đúng là một nồi máu chó lớn.

Kế Dương lặng lẽ nhủ thầm trong lòng.

Đương nhiên Giang Nguyên không biết Kế Dương đang nghĩ gì, nhưng ở một mức độ nào đó, Kế Dương đã đoán ra chân tướng.

"Sinh nhật Omega thì nên tặng gì được nhỉ?" Giang Nguyên chẳng biết gì về mấy cái này, nghĩ không ra nên hỏi Kế Dương ở đối diện cậu.

Kế Dương nghe thấy Giang Nguyên hỏi, cẩn thận nhớ lại mấy món quà mà anh họ Omega của cậu thấy thích, nói: "Chắc là thuốc ức chế à? Anh họ tui rất thích cái này. Sinh nhật anh ấy lần trước tui tặng ảnh thuốc ức chế dùng trong mười năm liền."

"Thuốc ức chế? Omega thích cái này à?" Giang Nguyên nghi ngờ.

Kế Dương gãi đầu trả lời: "Chắc là thích đấy, dù sao thì Omega đến kỳ động dục sẽ cảm thấy rất khó chịu, dùng thuốc ức chế sẽ cảm thấy đỡ hơn nhiều. Anh họ tui bảo ảnh không muốn bị ảnh hưởng bởi pheromone. Anh ấy không muốn giống như một con thú hoang chưa tiến hóa bị pheromone khống chế. Thuốc ức chế đúng là phát minh vĩ đại nhất trong lịch sử Liên Bang.

Giang Nguyên gật đầu hoàn toàn đồng ý. Cậu biết Omega có kỳ động dục, nên vô cùng tán thành tư tưởng của anh họ Kế Dương, tin rằng cả Alpha lẫn Omega đều không muốn bị pheromone khống khế, em trai nuôi của cậu chắc hẳn cũng sẽ như vậy đúng không?

Giang Nguyên nghĩ ngợi một lát, quyết định được món quà sinh nhật cho Thu Cảnh Minh, quay sang Kế Dương hỏi: "Tôi muốn mua thuốc ức chế thì mua ở đâu được?"

Kế Dương hú lên một tiếng, nháy mắt với Giang Nguyên: "Cậu hỏi đúng người rồi đấy, nhà tui bán thuốc ức chế luôn! Tui giảm giá 20% cho cậu!"

- ---------

Chương trước hình như để nhầm chỗ Giang Nguyên là phòng... tui sẽ sửa sau khi beta lại nhé huhu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK