• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 81

Lục Minh Nguyệt và Kiều trưởng lão đã đợi ở đó từ lâu.

“Tên nhóc này cuối cùng cũng ra rồi, ta còn đang định xông vào xem ngươi có làm sao không đấy.” Kiều trưởng lão nói đùa.

Với tu vi Toàn Đan cảnh của ông, chỉ cần dùng linh trí là có thể biết người bên trong sống hay chết, căn bản không cần bước vào.

Cường giả Toàn Đan cảnh đều có bản lĩnh này.

“Khiến Kiều trưởng lão phải lo lắng rồi.” Lâm Tiêu khách khí nói.

“Lâm Tiêu sư đệ, có phải ngươi đã đột phá rồi không?” ánh mắt Lục Minh Nguyệt nhìn Lâm Tiêu mang theo sự tò mò.

Rõ ràng linh khí trên người Lâm Tiêu sư đệ không có gì thay đổi.

Nhưng nàng lại có một loại ảo giác như đối phương đã thay da đổi thịt vậy.

“Hở?” Kiều trưởng lão lúc này mới đem sự chú ý đặt lên người Lâm Tiêu.

Cảm giác này?

Sao mà quen thuộc vậy nhỉ.

Giống, giống như là cảm giác trên người lão Mục kia vậy.

Chờ chút….

Chắc không phải là!….

“Tên nhóc Lâm Tiêu này, ngươi đừng nói với ta là ngươi đang tu luyện Cửu U…khụ khụ….cái lão già họ Mục kia truyền công pháp cho ngươi à??”

Kiều trưởng lão nói được một nửa liền cảm thấy không ổn, vội vàng sửa miệng.

“Kiều trưởng lão ánh mắt thật tinh tường, vãn bối quả thực đang tu luyện công pháp đó.” Lâm Tiêu đáp.

Đối phương nếu đã không nói ra tên của công pháp, thiết nghĩ, có lẽ là có điều cố kị, vậy thì không cần nói ra nữa.

“Đáng chết!!! Lão quỷ họ Mục chết tiệt đó làm vậy chẳng phải là hại người hay sao! Thứ công pháp rác rưởi này, một mình lão ta chịu tội là được rồi, sao lại có thể kéo một thiên tài luyện đan như ngươi chịu tội cùng chứ, tức quá mà!!!”

“Tiểu tử Lâm Tiêu này, ta khuyên ngươi sớm từ bỏ đi.” Kiều trưởng lão lộ ra vẻ tức giận vô cùng.

Lục Minh Nguyệt đứng bên cạnh hoàn toàn không hiểu chuyện gì.

Sư tôn và Lâm Tiêu sư đệ đang nói gì vậy?

Ở đây chỉ có ba người bọn họ, sư tôn nói chuyện còn che che đậy đậy, xem ra có liên quan đến một vài bí mật gì đó.

Lục Minh Nguyệt nghĩ vậy, trong lòng cho dù có tò mò hơn nữa cũng ngậm chặt miệng lại.

Lúc này tốt nhất là giả câm giả điếc.

“Tạ ơn Kiều trưởng lão quan tâm, vãn bối hiểu rõ.” Lâm Tiêu đáp qua loa.

“Ngươi hiểu cái….thôi vậy, lần sau ta sẽ đi tìm lão Mục một chuyến!”

“Đi đi đi, chúng ta đi luyện đan trước, chuyện khác để sau rồi nói.”

Kiều trưởng lão trực tiếp lôi kéo Lâm Tiêu tới phòng luyện đan.

Lần trước, sau khi nhìn tên tiểu tử Lâm Tiêu luyện đan, trong lòng ông chợt cảm thấy có rất nhiều linh cảm đối với việc luyện đan.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK