Thang máy lắp đặt trong tập đoàn Tống thị đúng lúc này cũng vừa tới nơi. Cam Mật nhìn mấy người lác đác cùng bước vào thang máy với mình, bàn tay nhỏ nhắn khẽ siết lấy điện thoại, kéo nó lại gần hơn về phía mình.
Cô chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại, nội dung hiển thị rõ ràng là tin nhắn của Tống Mộ Chi.
Kiểm tra thì thôi đi, lại còn muốn giúp cô kiểm tra?
Khoan đã...
Lời này... có phải đang ám chỉ điều mà cô đang nghĩ không?
Là thế! Phải không?!
Mà sau khi kiểm tra xong, Tống Mộ Chi có phải lại muốn giở trò, lại muốn bóp quýt nữa không?
Nằm mơ đi!
Trong đầu vẽ ra một phiên bản tí hon của Tống Mộ Chi, Cam Mật hung hăng đấm đá vài cái, mãi đến khi bước xuống tầng hầm giữ xe, trên người cô vẫn mang theo vẻ kiêu căng chưa từng có.
Lần này là do anh ta không đứng đắn trước.
Dù cô có làm mặt lạnh, Tống Mộ Chi cũng phải ngoan ngoãn chịu đựng như một cô dâu nhỏ.
Tự nhủ với lòng như thế, Cam Mật vừa bước ra khỏi cửa thang máy liền bị cơn gió mạnh từ lối vào tầng hầm thổi đến, vậy mà chẳng cảm thấy lạnh chút nào.
Ngược lại, cơn gió rét mướt thổi qua da thịt như dao cắt, lại khiến ngọn lửa bùng cháy trong lòng cô càng thêm rực rỡ.
Sau khi tìm thấy biển số xe của Tống Mộ Chi, Cam Mật nhìn ánh đèn xe nhấp nháy trong bóng tối, đứng lại ngay bên cửa ghế phụ.
Lớp phim đen phủ kín cửa kính khiến không thể nhìn rõ bên trong, nhưng Cam Mật có thể chắc chắn rằng, Tống Mộ Chi nhất định nhìn thấy cô.
Cô suy nghĩ một chút, bước chân hơi khựng lại, sau đó liền đi vòng về phía ghế sau.
Hôm nay mà ngồi vào ghế phụ, rất có thể lại dẫm vào vết xe đổ trước đây.
Dù Tống Mộ Chi có tính toán kỹ lưỡng đến đâu, cũng không thể lần nào cũng nắm chắc phần thắng chứ?
Nghĩ vậy, Cam Mật không khỏi vui vẻ trong lòng.
Không muốn lãng phí thêm thời gian, cô gái nhỏ vươn cánh tay mảnh mai kéo mở cửa ghế sau.
“Hôm nay em không ngồi ghế trước đâu.” Cam Mật nhấc chân bước vào, nửa người cúi xuống, hơi nghiêng người về phía trước, “Nói trước với anh nhé, hôm nay anh đừng mong giở trò với em!”
Sợ Tống Mộ Chi nghe không rõ, cô còn cố ý nâng cao giọng một chút.
Nói xong, Cam Mật liền nhẹ nhàng chui vào xe. Nhưng vừa ngồi xuống, cô liền nhận ra có gì đó không đúng—
Không có hồi âm?
Cô chưa ngồi ngay ngắn, mông nhích qua nhích lại tìm vị trí thoải mái, bỗng một bóng đen phủ xuống trước mắt, kèm theo một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên bên cạnh.
“Ngồi sát vào anh một chút.”
“………!”
Cam Mật nghe xong liền sững sờ, lập tức ngẩng phắt đầu lên, đối diện thẳng với ánh mắt sâu thẳm của Tống Mộ Chi.
Anh thản nhiên ngồi ở hàng ghế sau, ánh mắt không chút xao động dừng lại trên người cô.
Dáng vẻ điềm nhiên như không của anh dường như đang nói: nhìn xem, tính toán thế nào thì cuối cùng em vẫn không thoát khỏi lòng bàn tay anh.
“Anh… sao anh lại ngồi ở ghế sau?”
Nhưng nếu Tống Mộ Chi không ở ghế lái—vậy thì người ngồi phía trước là…
Cảnh tượng quen thuộc này khiến Cam Mật dần ngửi ra điều bất thường.
Cô còn chưa kịp đợi Tống Mộ Chi trả lời, ánh mắt đã hơi lệch đi, nhìn về phía trước.
Qua kính chiếu hậu, trợ lý Từ mỉm cười chuyên nghiệp, ánh mắt ôn hòa nhìn cô.
“Cam tiểu thư, buổi chiều tốt lành.”
Lúc xe chạy đến phố Lệ Xá, bầu không khí trong xe trở nên im lặng một cách kỳ quái.
Trợ lý Từ nhiều lần liếc mắt nhìn về phía sau nhưng vẫn giữ vững tác phong chuyên nghiệp, im lặng nhẫn nại suốt quãng đường.
Sau khi đỗ xe, anh ta quay đầu nhìn Tống Mộ Chi, nói: “Tổng giám đốc Tống, tôi đi gửi xe, ngài và Cam tiểu thư lên trước đi.”
Tống Mộ Chi khẽ đáp lại, rồi nắm lấy cô gái nhỏ đang giãy giụa kéo lên tòa nhà.
Cam Mật lẽo đẽo đi theo, thậm chí còn quên mất phải hỏi đang đi đâu, chỉ lặng lẽ nhìn anh, dáng vẻ như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Tống Mộ Chi nhận ra điều này liền dừng bước, mặc cho cô níu lấy mình.
Như có sự ăn ý ngầm, Cam Mật chậm rãi nghiêng người tới gần, ghé giọng hỏi nhỏ: “Hôm nay sao anh không tự lái xe?”
“Cuối cùng cũng chịu mở miệng nói chuyện rồi?” Tống Mộ Chi giơ tay, dùng ngón tay thon dài véo nhẹ hai má cô kéo ra một chút, “Em cũng đâu có hỏi.”
Cam Mật lập tức che lấy mặt mình, trừng mắt lườm anh: “Còn nói nữa! Trợ lý Từ vừa nãy chắc chắn nghe thấy hết rồi!”
“Bình thường không sợ trời không sợ đất, giờ lại lo bị người ta nghe thấy à?” Bàn tay của Tống Mộ Chi vẫn chưa rời đi, còn cố tình nhấn nhẹ lên má cô, giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt, “Nhát gan thật đấy.”
Cam nhát gan Mật hoàn toàn không thể phản bác, lúc này chỉ muốn xóa sạch ký ức vừa rồi khỏi đầu trợ lý Từ.
Chủ yếu là vì anh ta đã chứng kiến quá nhiều màn đấu trí đấu dũng giữa hai người họ, cũng xem như người quen lâu năm, nên cô có hơi xấu hổ.
Cô gái nhỏ cuối cùng cũng thoát khỏi tay Tống Mộ Chi, giọng điệu bực bội hừ nhẹ: “Nếu không phải tại anh gửi cái tin nhắn đó cho em, thì em đã không nói mấy lời như thế trước mặt anh ấy.”
“Anh chỉ làm theo lời em nói, quan t@m đến em thôi mà.” Tống Mộ Chi vươn cánh tay dài ôm lấy cô, giọng nói trầm thấp: “Bây giờ không thấy khó chịu nữa à?”
Nghe đến đây, Cam Mật lập tức phản ứng lại—
Anh đang nhắc đến tin nhắn cô gửi lúc trước.
… Anh ấy thế mà lại thật sự hỏi ra miệng.
“Cũng… không sao lắm, chỉ hơi hơi một chút thôi.”
Có lẽ vì đang chia sẻ một chủ đề khá riêng tư, cô gái nhỏ sau khi nói xong liền hơi ngại ngùng, cúi đầu, rồi cứ thế dụi đầu vào khuỷu tay anh, cọ qua cọ lại.
“Lúc đầu chỉ định giúp em xoa dịu một chút.” Tống Mộ Chi hơi nghiêng người, giọng nói trầm ấm, chậm rãi: “Giờ còn cần không?”
Cam Mật nghe vậy không đáp lời, chỉ chớp chớp đôi mắt hạnh.
Chỗ đó… chỗ đó thì xoa kiểu gì chứ…
Còn làm dịu nữa, anh mà thật sự giúp cô, e rằng cơn khó chịu sẽ càng thêm dữ dội mất.
Tại sao Tống Mộ Chi luôn có thể nghiêm túc nói ra mấy lời đầy ẩn ý như vậy chứ!
Cam Mật cắn môi hừ nhẹ: “Không cần anh đâu.”
Cô thà chườm đá còn hơn để anh động tay.
Hơn nữa, cũng chẳng đến mức nghiêm trọng như vậy.
Cam Mật chỉ là thuận miệng nói vậy thôi, cơn đau này thực ra lại có chút… dễ chịu, như những sợi tơ mảnh quấn lấy nhau, không thể tách rời.
Nhưng mà, được anh quan tâm thế này cũng xem như đủ rồi, cô lập tức trở nên vui vẻ, nụ cười rạng rỡ như bầu trời vừa tạnh mưa.
“Em định hỏi từ nãy rồi, anh định đưa em đi ăn ngon đúng không?” Cô nói xong hơi ngập ngừng, dường như chợt nhớ ra gì đó liền bổ sung: “Trợ lý Từ chẳng phải chỉ giúp chúng ta lái xe thôi sao? Không đi cùng luôn à?”
Lúc này, sắc mặt Tống Mộ Chi hơi trầm xuống, anh sải bước dài về phía trước: “Sao cứ nhắc đến cậu ta hoài vậy.”
Cam Mật thấy anh bỗng bước nhanh hơn, không hiểu gì nhưng vẫn vội theo sát: “Anh cũng có lương tâm chút đi, hôm nay là anh ấy đưa chúng ta đến đây mà.”
“Tôi trả lương cho cậu ta không hề thấp.” Tống Mộ Chi liếc cô một cái: “Trước đây ngày nào anh cũng đưa em đi, sao không thấy em trả công?”
Cam Mật bĩu môi, đưa tay nhéo lấy tay anh: “Chuyện nào ra chuyện đó, anh ấy đâu phải bạn trai em, còn anh thì lái xe cho em là điều hiển nhiên rồi.”
Hơn nữa, nói đến chuyện trả công…
Anh đòi chưa đủ nhiều sao…
Ngay lúc cô còn đang âm thầm phàn nàn trong lòng, Tống Mộ Chi, người vốn đang sải bước phía trước, bỗng nhiên dừng lại.
Anh trực tiếp xoay người lại, hơi thở trầm thấp áp đến gần, cúi xuống cắn nhẹ lên chóp mũi cô: “Vừa rồi nói lại lần nữa cho anh nghe xem nào.”
Hôm nay Tống Mộ Chi không đưa cô đến Đỉnh Ký hay Túy Long Quán.
So với hai nhà hàng có địa điểm riêng biệt kia, Huyền Thành Phủ nằm trong một tòa cao ốc, không chuyên các món ăn bản địa của Dẫn Bang, mà tập trung vào hương vị tinh tế theo phong cách gọi món tự chọn.
Dọc đường đi lên tầng trên của tòa nhà, rất nhanh đã có nhân viên chuyên trách đến tiếp đón.
Đi qua lối đi dành riêng cho khách VIP, Cam Mật vẫn còn xoa xoa chóp mũi của mình.
Tống Mộ Chi lúc nào cũng có thể bất ngờ ra tay làm cô không kịp đề phòng.
Cô nói cái gì chọc giận anh đến mức ấy chứ… Bây giờ đầu mũi vẫn còn tê tê đây này.
Cô gái nhỏ nghĩ tới nghĩ lui, cũng chẳng cảm thấy câu nói vừa rồi có gì đặc biệt.
Chẳng lẽ chỉ vì cô đã nói sự thật, đặt anh ở vị trí quan trọng hơn thôi sao?
Mãi đến khi bước vào phòng riêng, đối diện với nụ cười nở rộ như hoa của quản lý nhà hàng, Cam Mật vẫn còn âm thầm nghiền ngẫm trong lòng.
Cô ngồi xuống cạnh bàn tròn, nhìn Tống Mộ Chi vừa kết thúc cuộc trao đổi với quản lý, nghiêm túc mở miệng: “Em có chuyện này muốn nói với anh.”
Tống Mộ Chi hạ mắt, kéo tay cô gái nhỏ qua, chậm rãi dùng khăn ướt lau sạch, không hề ngẩng đầu: “Nói đi.”
Hai bàn tay bị anh nắm lấy buông thõng xuống một cách tự nhiên, Cam Mật nhìn người trước mặt, nghiêm túc tuyên bố: “Sau này anh phải nhường em nhiều hơn!”
“Không phải vẫn luôn nhường em sao?” Tống Mộ Chi lau xong thì đưa thực đơn cho cô, “Tự chọn mấy món thích đi?”
Nhận được một lời hứa nhỏ nhoi nhưng gần như rõ ràng, cô gái nhỏ lại cười vui vẻ hẳn lên: “Không muốn đâu, lười lật, anh gọi giúp em đi.”
Trước đây Cam Mật đã từng đến Huyền Thành Phủ một lần, ngoài món chính do bếp trưởng quyết định mỗi ngày, những món khác có thể tùy ý lựa chọn theo sở thích.
Hương vị thì khỏi phải bàn.
Chỉ là có lẽ một món ăn có thể đổi lấy vài trăm cốc trà sữa Chi Chi Cam Cam mà thôi.
“Được, vậy thì mấy món hay ăn.”
Tống Mộ Chi đáp lại, vẫy tay gọi người đến, nghiêng đầu nói gì đó, rồi căn phòng rộng rãi chỉ còn lại hai người họ.
Anh nhìn cô gái nhỏ đang nửa nằm nửa bò trên ghế, mềm nhũn như bạch tuộc, mải mê nghịch điện thoại, chợt mở miệng hỏi: “Em chưa nộp đơn xin ký hợp đồng chính thức cho bộ phận nhân sự?”
Cam Mật lập tức dừng ngay trò chơi trồng cam quýt, ngẩng đầu khỏi màn hình.
Tống Mộ Chi là tai thính hay gì chứ, sao tin tức lại nhanh như vậy?!
“Đúng rồi… Em muốn lập xưởng vẽ của riêng mình mà.” Cô gái nhỏ nói xong, còn nhấn mạnh thêm, “Đợi thực tập kết thúc, em sẽ không ở lại Tống thị nữa.”
Sau này Tống Mộ Chi sẽ chỉ có một mình.
Để anh nếm thử cảm giác cô đơn lẻ loi nơi Tống thị đi!
Nhìn Cam Mật chẳng hề có chút luyến tiếc nào, Tống Mộ Chi lắng nghe, đôi mắt đen trầm xuống, ánh mắt cứ thế đặt lên người cô.
Anh thẳng lưng dựa vào ghế, hai cánh tay vươn ra đặt trên mặt bàn, ngón tay dài khẽ gõ nhịp. Đến khi lên tiếng, anh lại hỏi: “Đã chọn địa điểm cho xưởng vẽ chưa, có cần anh giúp không?”
“Không cần đâu, em đã có kế hoạch từ lâu rồi, dự án này tiến hành hơn một năm nay rồi, tạm thời giữ bí mật.” Cam Mật chống một tay lên má, hơi nghiêng người nhìn anh, đôi mắt sáng rực rỡ. “Nhưng ở chỗ anh thì có thể tiết lộ trước, em chọn nơi ngoại thành, bốn bề là hồ nước, bên hồ còn có cả một vùng trồng cây ăn quả rộng lớn.”
Cô còn chưa kịp mô tả xong, đã nghe giọng nói lạnh nhạt của Tống Mộ Chi vang lên: “Vườn cam quýt?”
“Sao anh biết?!”
Cô gái nhỏ vừa nhắc đến chuyện thành lập xưởng vẽ đã hưng phấn không thôi, ngay cả giọng nói cũng cao hơn mấy bậc.
“Chỉ là suy đoán theo sở thích của em thôi.”
Ánh mắt Tống Mộ Chi sâu thẳm, rồi chẳng biết nghĩ đến điều gì mà chậm rãi nói: “Tâm tư của ai cũng chẳng dễ đoán bằng em.”
Dễ đoán?
Vậy theo lời anh nói, đã hiểu rõ cô đến thế thì tại sao lần nào cũng cứ quấn lấy cô hoài như vậy chứ?