• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tám năm sau.

Sáng sớm đi vào văn phòng, Quan Nghị liền nhạy cảm phát hiện bầu không khí trong phòng làm việc có chút khác với ngày thường, sự háo hức bao trùm cả căn phòng.

Xưa nay quan hệ với mọi người không được tốt lắm, cũng không giao tiếp nhiều với đồng nghiệp, đương nhiên không ai chủ động đến nói cho anh có chuyện gì xảy ra.

Mãi đến tận giữa trưa, một nữ đồng nghiệp hẹn anh ăn cơm. Cô ta lập lờ tỏ vẻ đã có hảo cảm với anh được một thời gian. Mọi người đều đã là người trưởng thành, mặc dù anh có quan hệ rất lạnh nhạt với những người trong kinh doanh nhưng không đến mức ngây ngô mà không biết có người muốn bày tỏ tình cảm với mình. Vì thế nếu cần thì anh luôn dùng hết khả năng để từ chối lời mời một cách khéo léo nhất.

Có điều đây không phải là trọng điểm, quan trọng là từ miệng cô ta mà anh biết được, cảm giác khác thường khi nãy là bởi vì chỉ thị nhân sự mới của công ty.

“Anh không biết sao? Sáng nay mọi người cũng thảo luận về tin tức trong thông báo mới được ban hành đấy”

Vậy nên buổi trưa trước khi ra ngoài dùng bữa, anh tiện đường đi xem thử bản thông báo về nhân sự mới được đồn đại kia.

Ba giờ chiều.

Công ty cho nhân viên nửa giờ để nghỉ giải lao, có thể đi ra ngoài hít thở không khí hoặc uống chút trà.

Liêu Huệ Như đến gần anh, khom người nhìn kĩ thần sắc của anh, “Quan Nghị, anh có khỏe không?”

Anh ngẩng lên, gượng gạo ép ra một chút cười, “Không có việc gì đâu”.

“Nhưng trông thần sắc anh không được tốt. Buổi trưa anh không đi ăn cơm à? Có muốn ăn chút gì không? Ở kia tôi có ít bánh bao”.

“Không cần, cám ơn”. Đã từng có bài học kinh nghiệm, phải cẩn thận khi mở rộng mối quan hệ, không báo đáp được thì đừng tiếp nhận ý tốt của cô gái nào nữa, làm tăng thêm gánh nặng trong lòng, loại cảm giác này rất đắng.

Đợi cô ta đi xa, anh mới lấy tay đè chặt dạ dày, cắn răng chịu đựng từng đợt co rút đau đớn.

Hít sâu vài lần, cảm giác đau đớn đã giảm bớt, anh với hộp thuốc, lấy ra hai viên, nhìn chăm chú vào tay, anh lộ ra một nụ cười khổ.

Nhìn thấy cái tên đã lâu không còn nhắc tới trên công văn nhân sự, trái tim dậy sóng mãnh liệt, cũng không còn bình tĩnh như trước.

Lạc Thải Lăng…

Tám năm… một thời gian dài như vậy, đủ để xóa đi tất cả những chuyện cũ với tình cảm xa xưa, nhưng anh chưa từng quên quá khứ, anh còn nợ cô một câu, nếu không nói thì đời này vĩnh viễn không thể an lòng để bắt đầu một cuộc sống mới.

———-

Đầu tháng.

Sáng sớm tỉnh lại, cảm giác đau đớn ở dạ dày lại ập đến dữ dội khiến ngay cả xuống giường anh cũng phải cố hết sức.

Mệt mỏi ngã lại trên gối, thở dài không thể cố được nữa.

Từ khi cái tên kia một lần nữa xuất hiện trong cuộc đời anh, anh liên tục mất ngủ mấy đêm nay, áp lực tâm lý, cộng thêm mất ngủ, tinh thần đã không thể chịu được thêm nữa, bệnh dạ dày kinh niên cũng hoành hành vào những lúc thế này, quả thực chẳng có gì lạ.

Hôm nay là ngày Thải Lăng chính thức nhậm chức, căn cứ vào thông lệ của công ty những năm trước, sẽ tới các ban ngành để làm quen với môi trường làm việc, nhưng anh nghĩ, hôm nay anh rất khó đi ra khỏi cái cửa này.

Bọn họ luôn để vuột mất nhau. Tám năm trước, bỏ lỡ đường tình; tám năm sau, bỏ lỡ lần gặp lại.

Lòng chua xót, không biết tim đau hay cơ thể đau, anh nhắm mắt lại, chấp nhận sự thật.

Xin nghỉ ngơi hai ngày, anh trở lại vị trí làm việc, trong văn phòng đã có đề tài mới nóng hổi, tuy là không thích bàn tán cùng mọi người, nhưng ít nhiều anh vẫn nghe thấy giám đốc nhân sự mới xinh đẹp trẻ trung thế nào. Chỉ riêng thân phận “con gái rượu của chủ tịch” thôi là đã đủ để những chàng trai muốn đỡ phải phấn đấu trong ba mươi năm nóng lòng muốn thử. Vài hôm sau, nghe đồn danh sách những cái tên theo đuổi cô đã nhiều không kể xiết.

Bên tai, nghe người ngoài miêu tả cô xinh đẹp tự tin thế nào, phong cách thanh lịch khiến cho những người đàn ông độc thân ở khắp các ban ngành từ cao xuống thấp đều điên cuồng mê muội, vạch ra các mánh khóe theo đuổi… Chỉ có anh, bất động như núi.

Giữ nguyên quy luật của cuộc sống mẫu mực, đi làm và tan tầm đúng giờ, ngày qua ngày vẫn như cũ, danh sách dài những người điên cuồng kia, không bao giờ có anh.

“Trưa nay cùng nhau ăn cơm nhé.”

11 giờ đúng, di động truyền đến tin nhắn chỉ vỏn vẹn một câu như vậy.

“Được.”

Anh gửi tin trả lời. Thời gian dùng cơm buổi trưa, ở nhà hàng gần công ty gặp Diêu Thiên Tuệ.

Ở một bàn khác trong nhà hàng, cô gái vô thức gảy gảy thức ăn trong đĩa lớn trước mặt, ngồi đối diện cô là một chàng trai có nụ cười ấm áp, đôi mắt ánh lên vẻ hiểu rõ, “Có muốn đổi chỗ hay không?”

“Không cần”. Cuộn sợi mì lên, ăn một cách thành thục.

“Chỉ sợ là không cảm nhận được mùi vị.”

“Đỗ Phi Vân!” Hạ thấp giọng, ý tứ cảnh cáo.

“Được được được, không trêu em nữa” Anh là người thông minh, tuyệt đối sẽ không vạch trần tầm mắt không khống chế được của cô, luôn dừng lại ở chỗ kia.

“Nghe nói, em làm cho toàn công ty… không, là hơn nửa đàn ông độc thân trong giới kinh doanh điên cuồng mê muội và theo đuổi?”. Cầu thang yên ắng, đi đến nơi có ít người qua lại, rời khỏi phía sau nhà hàng, Đỗ Phi Vân bắt đầu nói chuyện phiếm rất hào hứng.

———-

“Thế nào? Anh ghen?”

“Sao anh phải ghen? Tung hỏa mù thôi mà. Người cần ghen phải là ở đâu đó không có trong danh sách kia.”

Lơ đãng một câu, khiến ngực cô như bị đâm.

Người đó… quả thực chưa từng điên cuồng vì cô, chưa từng… coi cô là quan trọng.

“Gặp lại anh ta, có cảm giác gì?”

“Chả có cảm giác gì hết” Một tiếng hừ nhẹ phản đối.

“À, không có cảm giác gì. Vậy ai ngày đầu tiên đi làm, vừa nhìn thấy tên họ kia liền hoảng sợ trong lòng?”. Nếu như vậy mà nói là không có gì, thì anh thật sự không biết phải thế nào mới gọi là ‘có cảm giác’.

Lạc Thải Lăng trừng anh một cái, nhưng không có cách nào phản bác.

Quả thực cô không muốn gặp lại anh trong tình huống như vậy; cùng nơi làm việc, cùng là nhân viên một công ty, ngày đầu tiên làm cô không kịp chuẩn bị. Trong ngày đầu tiên giám đốc mới nhậm chức cả gan nộp đơn xin nghỉ phép, trừ anh thì ngoài ra chắc chắn không tìm được người thứ hai.

Công ty này là của ba cô, cô xuất hiện ở đây là việc không ngoài dự đoán, vậy còn anh? Cũng làm việc ở đây, đơn giản chỉ là trùng hợp?

Điều này, khiến cô lập tức hoảng loạn.

“Anh còn dám nói! Người đi du học là em, chứ không phải anh, em không tin anh không biết chuyện anh ấy làm trong này”. Lại còn không nói trước cho cô!

“Anh biết…” miễn cưỡng tiếp tục, “Không chỉ như vậy, những chuyện liên quan đến anh ta trong tám năm qua, anh đều biết hết, bao gồm cả chuyện anh ta cùng Thiên Tuệ chưa từng đứt liên lạc…” Anh dừng một chút. “Em muốn nghe không?”

“Không cần”. Không cần anh nói, người không mù cũng có thể nhìn ra được.

“Vậy, em định thế nào?” Trước khi cô đi du học, bọn họ từng có ước định, không cần phải chờ đợi, nếu ngày nào đó cô trở về, anh vẫn chưa gặp được người con gái khiến mình động lòng, và cô gặp lại Quan Nghị cũng không còn cảm giác, vậy thì bọn họ sẽ đến với nhau.

Hiện tại, quyết định của cô là gì?

Vấn đề này, không cần trả lời nữa. Lạc Thải Lăng tiến lên, ngẩng mặt, “Hôn em…”.

Tạm biệt Diêu Thiên Tuệ, anh cố ý đi đường xa, chọn lối đường mòn không người về công ty.

Anh cần chút thời gian, để suy nghĩ lắng đọng lại.

Nhìn thấy trước thang máy có trưởng phòng Long đang đứng đợi, chân anh chuyển hướng, cứ như vậy mà đi đến phía cầu thang bộ.

Mười tầng lầu đối với anh mà nói, tập mãi cũng thành thói quen, đã từng có người vì anh leo sáu tầng lầu trong suốt một năm mà không thấy khổ cực.

Từng bước, từng bậc, đi trong vô thức, đắm chìm trong những suy nghĩ của bản thân.

Đến chỗ rẽ, hai thân ảnh triền miên hôn nhau đập vào mắt.

Tuấn nam mỹ nữ thực rất xứng đôi, giống như những thần tượng đẹp như tranh vẽ trên màn ảnh.

Năm tháng cùng cười đùa, nắm tay nhau leo lên tầng lầu giờ đã thật xa xôi. Anh không làm kinh động đến bất cứ ai, nhẹ nhàng thay đổi phương hướng.

Một tầng cuối cùng… anh vẫn nên đợi đi thang máy.

———-

Thường xuyên đau dạ dày, đối với anh mà nói đã không còn là một chuyện mới mẻ, nhưng gần đây, số lần đau đã tăng thêm nhiều. Trong trí nhớ, số lần đau ít nhất chỉ có năm ấy, có một người luôn luôn ở bên cạnh tha thiết dặn dò, ngày ngày chăm sóc…

Anh cau mày, uống thuốc, cố nhịn với tay lấy bản báo cáo công việc, trốn khỏi phòng họp.

Bộ phận IT, vốn không có những quy định cứng ngắc khi làm việc, phần lớn các đồng nghiệp cũng ở trong phòng họp đọc tạp chí, uống cà phê, còn có người đi ra ngoài uống trà chiều, toàn bộ bộ phận IT, anh xem như người có kỷ luật nhất.

Mệt mỏi quá. Anh thả lỏng sức chống đỡ, mí mắt hạ xuống.

Ôm tập tài liệu từ phòng thông tin đi ra, qua cánh cửa khép hờ của phòng hội nghị, thoáng nhìn thân ảnh bên trong, Lạc Thải Lăng bước chậm lại, để ý thấy tay trái anh đang đè vào vị trí dạ dày, sắc mặt tái nhợt đầy mồ hôi.

Đồ ngốc! Làm biếng mà cũng không biết đóng cửa.

Nhẹ nhàng khép lại cửa phòng họp, trên đường quay về văn phòng, lại lần nữa vô thức nhớ tới anh hình như chưa ăn bữa trưa.

Đáng đời! Ai kêu anh vừa thấy Diêu Thiên Tuệ liền mất hồn mất vía, ngay cả tâm trạng ăn cơm cũng không có. Cũng không xem lại cơ thể mình thuộc cái dạng gì, chỉ cần có tình yêu là đã no, nên đau chết đi mới đúng.

Thật sự rất không muốn để ý tới chuyện này, nhưng ánh mắt anh khi nhìn Diêu Thiên Tuệ, vẻ mặt hoảng hốt, cơm trên bàn ăn còn không động đến, cứ thay nhau hiện lên trong đầu cô.

Grừ! Thật phiền phức! Cô không tình nguyện mà thấp giọng nguyền rủa, chân hướng về phía anh.

Khi Quan Nghị tỉnh lại, đã là một tiếng sau.

Cảm giác đau đớn đã giảm bớt, anh đứng dậy quay lại bàn làm việc, thấy trên mặt bàn rất nhiều bánh bao với sữa tươi, anh nhíu mày, nghĩ thầm đợi lát nữa phải nói với cô Liêu một tiếng, anh không thể nhận.

Đang muốn chuyển số đồ ăn đó ra một góc, bỗng thấy có một tờ giấy được kẹp dưới hộp sữa.

“Đồ ngốc!”

Chữ viết này, giọng điệu giáo huấn này, tìm khắp trong trí nhớ, cũng chỉ tìm ra một người.

Mày cau lại rồi giãn ra, anh dừng động tác, sau đó, bóc vỏ bao, từng miếng từng miếng từ tốn nhai kĩ, nuốt vào bụng.

Trước lúc tan tầm, ông trời đổ mưa phùn rả rích đùa giỡn người trần, nhìn làn xe cộ qua lại như con thoi mà cắn răng chán nản.

Quan Nghị cười khổ. Xem ra vận số của anh hôm nay thật xui xẻo, sáng mai trước khi đi làm cần phải xem lịch.

Ở cổng công ty, một nhóm người vẻ mặt đau khổ, nhìn trời càng ngày mưa càng lớn mà thêm rầu rĩ, còn anh đứng nhìn chằm chằm vào những vũng nước mưa trên mặt đất, mặc cho tâm trí đi hoang…

Có chiếc xe màu đỏ chạy qua, bọt nước bắn lên, anh vẫn không nhúc nhích. Lát sau, bỗng lùi lại, dừng trước mặt anh, mở cửa xe gọi anh, “Quan Nghị, lên xe đi”.

Anh ngẩn người, không thể phản ứng.

“Nhanh lên!” Lạc Thải Lăng thúc giục.

Mưa to táp vào trong xe, ánh mắt của những đồng nghiệp có quen biết lẫn xa lạ đang tụ tập hướng về phía này ngày càng nhiều, anh không còn cách nào, quyết định cứ lên xe trước đã.

“Nhà ở đâu? Em đưa anh về” quay lại đường, cô mở miệng hỏi.

Anh nói địa chỉ, sau đó thở dài.

Có thể xác định, ngày mai anh sẽ thành đề tài bàn tán trong công ty.

“Sao lại thở dài?” nghiêng đầu nhìn anh một cái, rồi lại quay về chú ý tình hình phía trước.

“Thở dài vì em muốn bất cứ việc gì, anh vẫn không thể nào từ chối”.

“Như vậy không tốt?”

“Không phải không tốt”. Chỉ là sau khi cô đi rồi mới phát hiện, khi bọn họ ở cùng nhau cô luôn luôn là người chủ động, lúc cô tuyệt vọng thu tay lại, cho dù anh có lòng, cũng mù mờ không biết từ đâu để tiếp tục.

“Đã lâu không gặp nhau, vừa thấy em liền thở dài, thật không cho em chút thể diện” cô cười nhẹ.

Anh nhìn nghiêng khuôn mặt đang cười của cô. Nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng lại không ngờ rằng, cô mỉm cười với anh.

Ở công ty, có vài lần đi sát qua, ánh mắt chạm nhau, nhưng lại chưa từng thật sự đối mặt, nói với nhau vài lời.

Không có cảm xúc mãnh liệt đặc biệt, cũng không có những cảnh kích động quá mức, có chăng chỉ là như những người bạn cũ, đối xử với nhau nhạt như nước.

Không thể không nói, tình cảnh này nằm ngoài dự đoán của anh.

“Anh tưởng rằng em rất hận anh” trầm mặc một hồi, anh cúi đầu nói.

“Hận? Tại sao phải hận?” cô nhíu mày, cười yếu ớt nói, “Em sống rất tốt!”

Hận – chứng tỏ còn nhớ mãi không quên được quá khứ. Mà cô lại nói, tại sao phải hận? Đến hận cô cũng không muốn hao tổn cho anh rồi sao?

Rất lạnh nhạt, thật sự rất lạnh nhạt… Lạnh nhạt đến không còn chút cảm giác.

Anh nhận ra điều này.

“Cũng tốt… Như vậy ít nhất lương tâm anh cũng cảm thấy bớt áy náy” cô cũng không bị tổn thương nhiều như anh nghĩ, không phải sao?

Vậy chí ít anh có thể yên lòng đôi chút.

“Có câu, tám năm trước chưa kịp nói với em, anh nợ em rất nhiều, thế nhưng nợ sâu sắc nhất, vẫn là một câu nói. Anh vẫn luôn nghĩ, nhất định phải chính miệng nói với em, anh…”

“Không cần, nếu em đã muốn quên, dù là nói hay không thì đối với em cũng chẳng còn quan trọng nữa”. Hẳn nhiên là mắc nợ, cũng là không thể đáp lại, nếu đã không thể đáp lại, nói hay không cũng đâu có gì khác biệt? Lời xin lỗi của anh, cô đã nghe rất nhiều lần, không bao giờ cần thêm nữa.

“Thật không? Không quan trọng?”. Trong nháy mắt, nét mặt thoáng hoảng hốt, “Cũng đúng. Nói hay không, thật sự không khác biệt”.

Cô ấy, có Đỗ Phi Vân, có cuộc sống mới.

Anh nhẹ thở một hơi, “Ừ, như vậy rất tốt, thật sự rất tốt. Anh có thể yên tâm, đi làm những chuyện anh muốn làm”

Kítttt! Cô đạp mạnh phanh xe, “Đến rồi!”

Quan Nghị suýt chút nữa là đụng phải kính chắn gió, ảo não vì bản thân quên cài dây an toàn. Đã từng đụng một lần, tay trái thiếu chút nữa thành vật trang trí, anh cũng không có cánh tay trái thứ hai cho cô chơi.

Nghe thấy anh lẩm bẩm, lông mày cô dựng đứng, “Anh nói hết chưa? Xuống xe!”

Cô mất hứng. Mặc dù không rõ vì sao lại như vậy, nhưng cô đúng là rất nóng nảy.

Quên đi, lúc cô tức giận, anh chẳng bao giờ hiểu được.

Anh đem tiếng thở dài nuốt lại trong bụng, không phản đối mở cửa xe.

“Chờ một chút!” một chiếc ô được ném cho anh.

Bất kể là anh không biết nguyên nhân khiến cô tức giận, nhưng cô chưa bao giờ bỏ mặc anh vì tức giận.

Chưa bao giờ.

Anh cầm ô đứng trong mưa, đến tận khi hình ảnh chiếc xe đã biến mất hồi lâu, vẫn không rời đi.

———-

“Quan Nghị, trưa nay cùng nhau ăn cơm đi!”

Đang gõ bàn phím liền ngừng lại, ngẩng mặt lên nhìn nữ đồng nghiệp đứng dựa vào cạnh bàn.

Gần đây, dường như thường có người hỏi anh câu này.

Thỉnh thoảng, Thải Lăng cũng mời anh ăn cơm, không có ý gì khác, chỉ là như người quen cũ, lại vừa khéo làm cùng công ty, nhân tiện mà thôi.

Song có điều, những người khác lại không nghĩ như vậy, bắt đầu từ cái hôm trời mưa cô đưa anh về ấy, lời đồn đại về bọn họ vẫn chưa dừng lại, hơn nữa ở nhà ăn lại bị một nhóm đồng nghiệp nhìn thấy, lời đồn càng xôn xao.

Anh từng nghĩ, có chăng nên bớt tiếp xúc, tránh gây điều tiếng hơn nữa? Dù sao hiện tại cô đã có Đỗ Phi Vân, không biết anh ta có để ý hay không. Mỗi khi muốn nói như vậy, nhưng nhìn cô hoàn toàn không nghĩ phức tạp đến thế, anh cũng không nói ra được.

Hôm nay quản lý của các phòng ban phải họp ở tầng mười hai, cô sẽ không ra ngoài dùng cơm.

Anh mở miệng đang muốn cự tuyệt…

“Anh có phải đang theo đuổi giám đốc Lạc, cùng tôi ra ngoài ăn cơm sợ bị cô ấy hiểu lầm?”

Anh khựng lại, “Không có chuyện này”. Sự liên tưởng phong phú của nhân loại, cuối cùng anh cũng đã được biết.

“Vậy đi thôi, tôi biết ở trong con hẻm nhỏ sau công ty mới mở một tiệm mì sợi, do một người Nhật Bản mở, mùi vị chính cống, dẫn anh đi ăn thử”.

“Mì sợi?”, khóe môi anh khẽ nhếch, “Được”.

Sau nhiều lần bị từ chối, không nghĩ rằng anh lại đồng ý, trái lại cô ta trở nên ngây dại.

Phía sau cách đó không xa, Lạc Thải Lăng ôm một bản công văn vừa đi xuống, đứng tại chỗ vài giây, giẫm lên giày cao gót dưới chân rời đi, nện trên sàn nhà những tiếng vang rất mạnh, không hiểu được là đang tức giận với ai.

Quan Nghị nghe thấy, hơi hơi nghêng người, chăm chú nhìn bóng dáng nhỏ bé của cô rời đi.

Mười hai rưỡi.

Ăn đại vài miếng, anh liền nói xin lỗi với Liêu Huệ Như, ra về trước.

Mang theo hộp canh nóng lên tầng mười một, Lạc Thải Lăng vẫn đang họp ở tầng trên, anh đem bữa trưa nhờ thư kí ở ngoài cửa chuyển lại.

Ít nhiều cũng đã nghe qua những lời đồn đại, lại nhìn đến “cơm trưa tình yêu”, cô thư kí nhịn không được trêu chọc anh, “Rõ ràng có thể giao cho thư kí bên công văn, cô ấy lại khăng khăng muốn đích thân đưa, có thể nói cho tôi biết, mấy người của bộ phận IT rất đẹp trai sao? Bằng không sao giám đốc của chúng tôi cứ động một chút lại đi đến đó?”

“… Để nguội rất khó ăn”. Hỏi một đằng trả lời một nẻo.

Mười phút sau khi anh rời đi, Lạc Thải Lăng họp xong trở lại, nhận lấy bữa trưa từ tay thư kí, vẻ mặt có chút kinh ngạc.

Điều thứ nhất anh cần phải nhớ kĩ đó là, em thích ăn mì sợi…

Anh thật sự nhớ kĩ?

Mở nắp hộp ra, hơi nóng của canh xông vào đáy mắt, một mảng mông lung.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK