Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit by Lơ

________________

Từ sau khi rời khỏi bệnh viện, thế giới của Bùi Thanh Hà chuyển thành màu xám xịt

“Trạng nguyên kì thi đại học” “Bất hiếu” “Giết cha”. Những từ này nối tiếp nhau, tạo nên những tờ báo che trời lấp đất

Những tên nghiên cứu xã hội học, tâm lý học, từng người từng người đi tìm giáo viên, hàng xóm của Bùi Thanh Hà, mổ xẻ cuộc đời đầy đau thương của anh trước mặt toàn dân thiên hạ. Có người đồng tình, kẻ bác bỏ

Những người kia chẳng hề quan tâm đến Bùi Thanh Hà, cũng chẳng quan tâm sau này anh sẽ như thế nào, chỉ lo cho KPI cùng độ hot của mình. Câu chuyện của anh trở thành đề tài đàm luận sau bữa ăn, chỉ là một món đồ chơi mọi người lôi ra chỉ trỏ

Câu chuyện chỉ mở ra ở một góc của chú cá voi trắng

Bởi vì đói, Yến Giang bèn bất đắc dĩ phải ra ngoài kiếm ăn. Xung quanh sao Thiên Lang không có hằng tinh nào. Bởi vậy chẳng có mặt trời cùng trăng. Cũng may thỉnh thoảng sẽ có mưa đá làm đồ ăn

Mưa đá ở ngôi sao này có vị vani mà Yến Giang thích nhất, lúc ăn còn có cảm giác mềm như bơ

Nhưng cơn mưa đá mềm mại, dịu ngọt này, lúc chạm vào những con cá màu đỏ kia, lại trở thành những thanh dao sắc bén

Trong làn nước, mùi tanh của biển hoà cùng mùi máu tươi, bốc lên làm Yến Giang phải nhíu mày

Trên sao Thiên Lang, nơi duy nhất có thể hiện hình ảnh, là trái tim của cá voi

Yến Giang lo cho Bùi Thanh Hà, ăn lưng lửng bụng rồi chạy tới chỗ trái tim, còn chưa kịp chạy vào màn sương đã bị vướng gì đó ngã xuống

Yến Giang cúi đầu, thấy một cái bút cùng một quyển kịch bản

Kịch bản này có vẻ đã bị người ta lật đi lật lại rất nhiều lần, góc giấy A4 hằn nếp gấp

Bìa ngoài viết—-

《Cuộc đời của Bùi Thanh Hà》

Đạo diễn / biên kịch: Yến Giang

Diễn viên chính: Bùi Thanh Hà

Yến Giang sửng sốt, mở ra nhìn, bên trong chỉ có vài tờ giấy mỏng. Phần cuối bị úng nước, chữ viết chì nhoè nhoẹt nhìn không rõ

Hồi 1: Ngày X tháng X năm XXXX, Bùi Thanh Hà ra đời ở thị xã X, thành phố XX, tỉnh X. Cha là công nhận xưởng sắt thép, mẹ là một trong những học sinh cấp 2 đầu tiên của xã….

Yến Giang vừa nhìn đã hiểu, cầm cây bút, muốn viết lại cuộc đời của Bùi Thanh Hà

Nhưng, kịch bản cũng chẳng dễ ăn như vậy. Nét bút tựa như phiêu du trên mặt nước, chẳng để lại chút dấu vết nào

Kịch bản chỉ đưa ra hai lựa chọn

Cha mẹ ly hôn, một là chọn cha, hai là chọn mẹ

Yến Giang không chút do dự chọn vế sau

Sương mù trước mặt cậu dần biến đổi, lùi về ngày mẹ anh rời đi

Lúc này, Bùi Thanh Hà thay đổi đôi chút

Bé có thêm tai chó và cái đuôi

Mẹ cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Bé Hà, đừng nói gì nhé, kẻo đánh thức cha con”

Bùi Thanh Hà nằm trên chiếc giường chật chội, chớp mắt

Mẹ kéo va ly đi, bé con Bùi Thanh Hà lặng im bò dậy từ giường, lon ton chạy theo sau mẹ

Đó là một buổi sáng sương mù giăng khắp lối, Bùi Thanh Hà phải cố gắng chạy nhanh mới không mất dấu mẹ

Mẹ đi lên một tuyến xe khách đường dài, lúc đó bên kiểm vé còn lỏng lẻo, để Bùi Thanh Hà lọt qua. Mãi tới lúc phụ xe hỏi mãi “Đây là bé con nhà ai” mẹ mới nhận ra

Mặt bà ngập tràn ngơ ngác, vừa mỏi mệt, cũng mừng vui

Mẹ chẳng nói gì, chỉ giang rộng vòng tay ôm lấy bé con của mình, lặng yên rơi nước mắt, khóc mãi từ trấn nhỏ tới tận tỉnh lỵ

Giờ đây, chó con đã được ở bên mẹ

Yến Giang vẫy đuôi, vừa lòng với lựa chọn của mình

*

Mẹ là một cô gái vừa dịu dàng lại còn chịu khó, bà tìm thấy công việc đầu tiên, là thu ngân siêu thị

Ông Bùi cũng nhận ra con trai đã mất tăm, làm ầm lên nhiều lần, đòi tiền của mẹ, vậy nên mẹ phải bỏ việc rất nhiều lần. Cuộc sống của hai mẹ con rất khó khăn

Lúc sụp đổ, mẹ cũng sẽ hét vào mặt Bùi Thanh Hà, túm tóc của bé bảo bé cút về với thằng cha khốn nạn kia. Bùi Thanh Hà bị vặt đến mức lông trên lỗ tai trọc mất, cũng chẳng dám kêu đau lấy một lần

Sau này, mẹ tái giá. Người kia là ông chủ một nhà hàng nhỏ ở tỉnh lỵ. Tuy ông ta lớn tuổi hơn bà rất nhiều, nhưng lại cho bà một mái ấm

Bùi Thanh Hà cũng may mắn được cho vào hộ khẩu, bởi có tin đồn rằng khu này sẽ bị dỡ bỏ, nhiều người thì phần đền bù sẽ cao hơn. Cuối cùng những chung cư xung quanh đã dỡ bỏ hết, khu này vẫn y nguyên. Mà em bé mới của mẹ cũng chào đời. Đó là em trai cùng mẹ khác cha của Bùi Thanh Hà

Ánh mắt của cha kế nhìn bé cũng chuyển thành ghét bỏ

Mẹ trước kia từng bị bạo lực gia đình, không làm nổi việc nặng nữa, chỉ có thể chăm nom việc nhà. Một tay cha kế nuôi mọi người, ghét bỏ Bùi Thanh Hà cũng là lẽ thường, dẫu sao cũng chưa đến mức ngược đãi

Cuộc sống của Bùi Thanh Hà vẫn khốn khó như trước, nhưng ít ra, đỡ hơn so với lúc ở cùng cha ruột nhiều

Bé ngoan ngoãn làm việc nhà, thay tã cho em trai, giặt quần áo giúp cha kế. Một bé trai tầm 10 tuổi, trời đông giá rét, ngồi trên ghế nhỏ, dùng xà phòng giặt sạch quần và áo bông của một người đàn ông trung niên

Tuy ánh mắt của mẹ giờ nhìn bé cũng chỉ như nhìn không khí, nhưng Bùi Thanh Hà cũng chẳng một lần trách bà, chỉ biết nghẫm nghĩ xem mình làm sai ở đâu. Bé con không được yêu thương là vậy, luôn đánh đổi hết thảy chỉ để nhận được một chút thương yêu

Thành tích của bé vẫn rất nổi bật, thậm chí nhờ giáo dục của nơi tỉnh lỵ mà còn tốt hơn khi ở quê

Nếu chỉ có như vậy, thì Bùi Thanh Hà vẫn có thể yên bình lớn lên, hiểu được rằng dẫu cho là tình mẫu tử, cũng cần có điều kiện. Anh sẽ học được rời xa lòng mẹ trong tâm trí, cùng người mình thích tạo nên tổ ấm, lấp đầy những khuyết thiếu trong anh

Nhưng vấn đề lại xảy ra với cậu em

Đứa trẻ được chẩn đoán mắc ban xuất huyết và thiếu máu bất sản nghiêm trọng, cuối cùng biến thành bệnh máu trắng. Vào thời điểm đó, các loại thuốc và phương pháp điều trị liên quan không được bảo hiểm y tế chi trả.

Cha kế vốn bị ysl, già rồi mới có con, tất nhiên chẳng thể từ bỏ dễ dàng như vậy

Ông ta bán nhà, đắp vào tiền chữa bệnh cho con

Bùi Thanh Hà nhìn mẹ lấy nước mắt rửa mặt, nhìn bà đứng trong phòng bán máu cũ nát, vén tay áo lên lộ ra cánh tay. Trông bà giờ đây héo mòn

Khoảnh khắc đó, cảm xúc trong bé không phải là đau lòng, mà là hâm mộ

Bé hâm mộ cậu em năm tuổi, ngỗ nghịch kia. Cậu em trai trên danh nghĩa của bé

Bé không biết cậu em kia tốt hơn mình ở điểm nào. Nhóc ta sẽ chỉ vì không thể ăn thịt mà đập vào đầu mẹ, nổi cáu trên giường bệnh, còn xé bài tập của bé, bởi vì bị bệnh, nên vừa ốm yếu vừa nóng nảy

Nhưng tình yêu vốn không hề có lý do. Đứa trẻ này nhận được sự thiên vị của mẹ

Mẹ đối xử với em trai là ôn nhu và kiên nhẫn, còn với bé là điên loạn và vô lý

Bà lặp đi lặp lại rằng mình yêu bé biết bao, mình vì bé từ bỏ những gì, nói nếu không phải để bé đến trường, mình cũng chẳng cần gả cho cha kế, lại nhắc tới gã cha ruột hằng năm tới cửa đòi tiền

Bé bị bao bọc bởi loại tình thương độc hại ấy đấy

Rốt cuộc là bạo lực thân thể đáng sợ hơn, hay bạo lực tinh thần đáng sợ hơn

Yến Giang chẳng rõ

Cậu thấy tim mình như nghẹn lại. Rõ ràng chỉ là người đứng xem, lại bị cuộc sống đầy rẫy bùn đen của Bùi Thanh Hà bao lấy

Bán nhà đi, cũng chỉ đủ tiền trị liệu trong 3-4 năm. Nếu không tìm ra tuỷ thích hợp để thay, vậy số tiền đó chỉ như đốt đi để giành hơi tàn từ tay Diêm Vương

Cha kế đành phải vay nặng lãi, nhưng những người đó cũng chẳng muốn cho ông ta vay

Cùng đường

Sau này, mẹ và cha kế đã bán không nổi máu nữa. Vì thế Bùi Thanh Hà cao gầy phải đi

Bé chỉ đi đúng một lần

Tựa như ánh sáng cuối đường hầm

Bùi Thanh Hà nhớ rõ, đó là một ngày mưa

Thành tích của bé vốn tốt, giáo viên đặc cách không cần lên lớp tự học. Trước lúc đi còn đưa cho bé một gói kẹo sữa thỏ trắng, làm phần thưởng vì đứng nhất toàn khối

Bé vốn dĩ đang rất vui

Sau đó bé trở lại nhà cho thuê, thấy cha kế và mẹ đang chờ mình

Lòng Bùi Thanh Hà có chút hoảng hốt và sợ hãi, nhưng nụ cười trên mặt mẹ lại như mê hoặc bé

Mẹ nói: “Bé Hà, lại đây, mẹ có việc cần nói với con”

“Chúng ta đã tìm được người tốt đồng ý chu cấp tiền thuốc men cho em con. Còn cả tiền học và sinh hoạt phí của con nữa” Mẹ ôm lấy bé, không biết là do đau lòng hay vui mừng, mắt đỏ lên “Họ chỉ có một yêu cầu….”

“Nhóm máu của bé Hà rất hiếm, là loại có RH”

“Giúp đỡ nhà họ Yến kia. Trong nhà có con bị bệnh, cũng là nhóm máu có RH”

Yến Giang trợn tròn mắt

Mẹ nắm lấy tay Bùi Thanh Hà, nói bằng giọng van nài: “Chỉ cần bé Hà ký tên là được. Chỉ cần ký tên thôi, mẹ xin con”

Bùi Thanh Hà cúi đầu, nhìn tập hồ sơ trong tay. Trên đó in to mấy chữ: Thỏa thuận hiến tặng nội tạng

*

《Cuộc đời của Bùi Thanh Hà》Hồi 1

Ngày X tháng X năm XXXX, Bùi Thanh Hà ra đời ở thị xã X, thành phố XX, tỉnh X. Cha là công nhận xưởng sắt thép, mẹ là một trong những học sinh cấp 2 đầu tiên của xã. Hai người họ đều làm việc trong xưởng, kết hôn qua lời giới thiệu của gia đình. Cũng chẳng có tình cảm gì với nhau

Năm Bùi Thanh Hà ba tuổi, xưởng sắt thép cải cách, cha mẹ Bùi Thanh Hà thuộc nhóm đầu tiên bị sa thải, mất đi nguồn thu nhập

Năm Bùi Thanh Hà năm tuổi, cha mẹ ly hôn. Quyền nuôi con thuộc về cha. Mãi đến tận 6, 7 năm sau, bé chưa một lần được gặp lại mẹ

Nhưng bé vẫn mơ ước cùng kì vọng vào mẹ. Hi vọng mẹ sẽ đưa mình ra khỏi vũng bùn

Tốt nghiệp cấp 2, cha không đồng ý chi trả học phí và sinh hoạt phí. Bùi Thanh Hà khát khao được tiếp tục học tập

Kì nghỉ hè năm đó, người mẹ nhiều năm không gặp tới tìm bé, đưa theo “Thỏa thuận hiến tặng nội tạng”

“Chưa cần ngay lập tức”

“Có thể cung cấp học phí, sinh hoạt phí, dẫu sau này con vào đại học, hay du học….”

Không chỉ có anh, cả cha và mẹ đều được lợi. Nhà họ Yến rất giàu

Quyên gan quyên thận thì không sao. Nhưng người ta lại cần một trái tim

Bởi mua bán người là trái phép, nên điều Bùi Thanh Hà cần là quyên sau khi chết

Cuộc đời của anh chỉ có hai bàn tay trắng, còn mỗi trái tim là quý giá

*

Không có cái quỹ giúp đỡ người nghèo kia

Cũng chẳng có tiền từ thiện

Chỉ có nước mắt của mẹ, cùng sự tham lam của cha

Đây là câu chuyện chân thật phía sau một hành tinh hoang đường

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK