• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau đêm đó, ba ngày liên tiếp Tạ Phi không có đăng nhập vào game, nếu không phải là bận rộn xử lý việc trong công ty thì cũng là đến trường đọc sách, ngày ngày trôi qua một cách vô cùng tĩnh lặng. Nói chung bề ngoài chính là vô cùng bình lặng. Đến ngày thứ ba, tổng biên tập Ngôn rốt cuộc không nhịn thêm được nữa, chạy tới chiếm lĩnh chiếc sôfa trong phòng làm việc của Tạ Phi, bắt đầu lên án một cách dồn dập.

"Tạ Phi a...cậu nhanh onl game đi, tôi cầu xin cậu đó, thực sự!"

Ngôn Nguyệt Bạch dùng khuôn mặt đau khổ, lăn lộn trên sofa ăn vạ.

"Làm sao thế?"

Tạ Phi thản nhiên ngẩng đầu lên liếc cậu ta một cái.

"Cậu còn không lên game chúng tôi nhất định sẽ bị phu quân nhà cậu hành hạ tới chết!"

Ngôn Nguyệt Bạch ngồi thẳng dậy, đúng bộ dáng nước mắt nước mũi chảy ròng

"Nhất định do ngày hôm đó cậu không nói không rằng vứt bỏ anh ta một mình ở đó không quản liền đăng xuất, kết quả trái tim mong manh dễ vỡ của đại thần bị tan thành nhiều mảnh rơi đầy đất, toàn bang hội bị giết hại một cách dã man tàn bạo. Cậu biết không, gần đây anh ta lấy lý do sắp tới bang chiến, lấy cái mỹ danh nói gì mà huấn luyện độ thuần thục trong chiến đấu, thực chất là kéo tất cả người trong bang hội ra ngược hết một lượt... không nói nữa, còn nói nữa liền thấy chua xót, thật đúng với câu lục cung thất sắc nha."

Tổng biên tập ngôn bán đứng trình độ văn học của bản thân mình.

"Vậy sao."

Tạ Phi lãnh đạm tiếp tục lật xem văn kiện trong tay rồi gọi điện thoại nội bộ cho trợ lý.

"Văn kiện vừa đưa lên có một dữ liệu bị sai, trong vòng mười phút sửa lại cho tôi."

"Này! cậu không cần ngó lơ tớ!"

Tạ Phi lại liếc cậu ta một cái

"Cậu không muốn bị ngược thì có thể lựa chọn không chơi nữa."

"Trong bang hội còn ngàn vạn chiến hữu, sao tôi có thể lâm trận bỏ trốn chứ. Cô nương Phong Hạc nhất định sẽ chém chết tôi đó." Hự, nửa câu sau mới là thật đi.

"Không liên quan đến tôi."

Tạ Phi ra sát chiêu!

Nguyên chậu nước lạnh dội thẳng lên đầu, tổng biên tập Ngôn có hơi buồn bực,

"Cậu còn như vậy tôi liền không có tâm trạng để làm việc...."

"Bình thường có đến một nửa thời gian đi làm của cậu là cắt nhặt lỗi sai cho các tạp trí kỳ sau, các bộ phận cong mông chạy đi sửa chữa cho tới khi vừa lòng cậu mới thôi. Còn nửa thời gian còn lại thì cậu dùng để ngồi xem tạp trí thời thượng, bây giờ,..." Tạ Phi nhìn nhìn đồng hồ đeo tay, "Thời gian xem tạp trí tới rồi, cậu có thể tan làm sớm."

"Vừa rồi có phải cậu đang khinh bỉ tôi không? Có đúng không?"

"Tôi chỉ đang tường thuật sự thật."

Tạ Phi đùa nghịch cây bút trên tay, đầu cũng không thèm ngẩng lên nói.

"Đó là vì tôi chỉ cần thời gian nửa ngày có thể hoàn thành lượng công việc người khác cần một ngày mới có thể làm xong, hãy gọi tôi là con người của hiệu suất."

Ngôn Nguyệt Bạch bày ra vẻ mặt đương nhiên, sau đó mới nghĩ tới cậu chuyện đã bị kéo lệch hướng, việc chính còn chưa có nói xong đâu, không thể xuất sư bất lợi tự đập vỡ bảng hiệu nhà mình được

"Tối nay lên game đi mà Tạ Phi. Trốn tránh không phải là biện pháp tốt nhất, dù sự việc năm đó có bị lôi ra thêm lần nữa cũng tốt, cứ coi như cạo xương chữa thương đi, đem phần thịt mục rữa đó tiêu trừ sạch sẽ, sẽ có một ngày trái tim thối nát đó không còn nữa. Nhân cơ hội lần này triệt để nói lời tạm biệt với quá khứ, triệt để bước ra khỏi bóng tối đó đi!"

Cánh tay Tạ Phi dừng lại, là một người có khả năng phân tích được mất, ưu nhược điểm một cách nhanh chóng, Tạ Phi đương nhiên hiểu rõ trốn tránh không phải là biện pháp tốt, đau dài không bằng đau ngắn. Nhưng giống với những cô gái khi chưa yêu có thể thoải mái nói với bản thân mình sẽ không bao giờ bị luân hãm, sau khi yêu đương vào IQ trực tiếp tụt về con số âm vậy, có những lúc vấn đề không nằm ở chuyện có hiểu hay không, mà là ở hành động thực tế.

"Tạ Phi này, cậu có còn nhớ một ngàn chiếc đèn Khổng minh ngày đó không?"

Ngôn Nguyệt Bạch vuốt nhẹ mái tóc có hơi dài của mình. Nhẹ cười nói:

"Tin tưởng thêm lần nữa được không? Không phải tin tưởng vào cậu, là tin vào Diệp lạc ô đề. Anh ta rất thông minh, sau vụ việc này cũng đã đoán được một số chuyện, cậu không muốn biết anh ta có phản ứng như thế nào à?"

Tạ Phi im lặng một lúc, nói:

"Hình như cậu rất muốn đem tôi gán ghép cho anh ta nhỉ?"

Ngôn Nguyệt Bạch nhún nhún vai,

"Bởi vì nếu đổi thành người khác trăm phần trăm sẽ vì cái thái độ lạnh nhạt của cậu mà đòi trả hàng, Tôi thấy vẫn là Diệp lạc ô đề mới thích hợp với cậu, da mặt đủ dày, tuyệt chiêu nhiều, huyết dày phòng ngự cao, cậu tâm trạng tốt có thể lôi anh ta ra chà đạp, tâm trạng không tốt cũng có thể tàn phá anh ta, trong nhà bắt buộc phải có, ra ngoài cũng có thể mang theo, ừm, Đại thần chính là được dùng như vậy."

Nếu để Diệp lạc ô đề nghe được những lời này của cậu ta chắc phải tức tới phát khóc đi... Tạ Phi thầm nghĩ, tâm trạng cậu theo đó cũng tốt hơn nhiều,

"Cậu làm sao biết anh ta nhất định sẽ thích tôi chứ?"

"Không sao, nếu anh ta không thích mà còn dám mặt dày quấn lấy cậu như trước đây, tôi sẽ dùng bút đâm chết anh ta."

Tạ Phi nghĩ đến cảnh tượng Ngôn Nguyệt Bạch giơ cao bút lông đem Diệp lạc ô đề đâm chết, được rồi, nghĩ thôi đã đặc biệt vui vẻ rồi,

"Nếu cậu có phải ngồi tù thì tôi nhất định sẽ tới thăm cậu."

Thực cảm ơn cậu quá cơ...

"Vậy coi như đã đồng ý rồi nhá."

Ngôn Nguyệt Bạch yên tâm hẳn, phất tay tạm biệt với Tạ Phi. Bạn La Khanh thân ái, tôi chỉ có thể giúp cậu đến đây thôi.

Tạ Phi nhìn Ngôn Nguyệt Bạch đẩy cửa đi ra, trong lòng cũng cảm thấy ấm áp. Cậu bạn Ngôn Nguyệt Bạch này mặc dù không phải lọai người có tính cách thành thật, ngoài ra tính cách của hai người cũng hoàn toàn khác nhau. Nhưng những năm gần đây cậu ấy lại là người mà những lúc Tạ Phi muốn uống rượu sẽ cùng cậu đi uống; khi tâm trạng Tạ Phi mê mang mờ mịt sẽ xuất hiện đảm nhiệm chức trách chị gái tâm giao, là người bên cạnh cùng Tạ Phi đi qua những khoảng thời gian khó khăn nhất.

Có lẽ lần này có thể nghe theo ý kiến của cậu ta xem sao. Tạ Phi không muốn lại mất khống chế giống như đêm hôm đó. Thời gian có thể làm mờ nhạt đi rất nhiều thứ, nhưng không thể trị lành vết thương.

Lúc Ngôn Nguyệt Bạch rời khỏi văn phòng của Tạ Phi thì tâm trạng cũng không tồi, thuận tay trêu đùa trợ lý nhỏ nhà Tạ Phi một chút xong mới ngâm nga theo giai điệu nào đó lấy điện thoại ra.

"Này? La đại thần a, người có thể đi khuyên giúp anh, cậu ấy mà vào game thì chỉ có thể dựa vào bản thân anh thôi nhá."

"Tôi hiểu."

"Tôi sẽ luôn theo dõi anh đó, nếu anh dám làm cậu ấy không vui hoặc buồn khổ tôi nhất định sẽ đem cậu ấy kéo về."

"Còn có cái gì cần chú ý không?"

"Nhan vô qua đã xuất hiện, nói không chừng Thương Hải cũng sẽ trở lại. nếu gặp phải bọn họ, giết người nhớ gọi thêm tôi, tôi đi chém thêm một đao."

"Nhất định, rất vui khi được làm điều đó."

Bởi vậy đồng minh Ngôn Khanh (Diêm la) bước đầu triển khai kế hoạch hợp tác của hai người họ.

Bảy giờ tối trong game Cổ Vực, kênh bang hội Nhược thủy tam thiên.

(Bang hội) Nhược nữ tử: Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Từ bây giờ trở đi, biết bán manh thì bán manh! Biết khờ dại thì khờ dại! Tên nào dám kéo cao IQ bình quân của bang hội đều lôi ra ngoài đá chết!

(Bang hội) Nhược nữ tử: Ai còn dám dọa chính cung nương nương chạy mất kẻ đó liền tự mình đi lãnh cung tự vẫn đi! hoàng thượng gần đây phòng không giường trống tâm tình rất! không! tốt!, nhớ kĩ làm gì cũng phải âm thầm lặng lẽ mà làm có biết không? Nhất quyết không được để lộ cái đuôi nha, lô ra cái gì làm chính cung nương nương biết chúng ta cố tình lấy lòng chọc cho ngài không vui vẻ thì toàn bộ chém chết ngay tại chỗ!

(Bang hội) Đại thấp huynh: Hội trưởng đại nhân, dùng tiêu chuẩn đánh giá này, bang hội chúng ta sẽ ngay cả bộ hài cốt cũng không còn đó....

(Bang hội) Nhược nữ tử: Hài cốt không còn cũng phải tiến lên!

(Bang hội) Yêu nghiệt khán tiện: Không biết bán manh, không biết khờ dại, chỉ biết không xấu hổ có thể làm gì!!

(Bang hội) Nhược nữ tử: Tự tử!

(Bang hội) Thiên triều nữ hán tử: Ngạch,... mặc dù nhìn qua thật vui vẻ, có điều tôi có thể hỏi một chút là có chuyện gì xảy ra vậy không?

Có thể hỏi câu này đa phần đều là người mới vào bang chưa lâu.

Lúc này những người chơi khác nhìn người bang nhược thủy chạy qua chạy lại tại chủ thành không rõ đang tính làm cái gì, có người hiếu kì liền túm người lại hỏi thăm.

(Gần) Ai ai ai nha: Mấy người đây là muốn làm gì vậy? Lại có chuyện gì sắp xảy ra sao?!

(Gần) Đản thị kê đản đích đản: Ô Nha công chúa trở về!

(Gần) Ai ai ai nha: Đây lại là xuất xứ từ đâu chứ?

(Gần) Đản thị kê đản đích đản: Ô Nha công chúa cùng ba ngàn chú lùn....

(Gần) Ai ai ai nha:... Hả?

Nói chung dưới sự dẫn dắt của nhóm người cũ bang Nhược thủy, nhóm tú nữ mới tới của bang Nhược thủy bắt đầu bước đi theo con đường bán manh khờ dại không lối về. Chỉ có duy nhất Yêu nghiệt khán tiện là theo con đường không biết xấu hổ, càng đi càng xa, nhưng từ hôm nay trở đi cậu ta không còn cô độc nữa!

(Bang hội) Cúc phân thiên hạ: Đây là làm sao vậy! Tôi mới rời game có nửa năm, Đại tiện nhân cốc sao lại lưu lạc đến bước này, không có ai nguyện ý gia nhập với tụi này sao?!

(Bang hội) Yêu nghiệt khán tiện: Tiện sư tổ ngài đã quay trở lại sao, Tiện sư tổ! (tung hoa) (tung hoa) (tung hoa)

(Bang hội) Am thuần du dân: (sợ hãi) Tiện sư tổ này lại là ai? Cảm thấy bản thân tiến vào nơi rất không đơn giản...

(Bang hội) Cúc phân thiên hạ: Tiện sư tổ chính là sư tổ của nhóm không biết xấu hổ, bán manh khờ dại thực không có tiền đồ, nhanh nhanh gia nhập Đại tiện nhân cốc thôi! Miễn thời gian thực tập, bao dạy dỗ, bao học thành tài!

(Bang hội) Ngẫu nhĩ quân: Cúc tỷ vừa trở lại đã không bình thường rồi ~~

(Bang hội) Cà sa như hỏa: Cúc thí chủ, đã lâu không gặp.

(Bang hội) Nhược nữ tử: Hoa cúc, cô rốt cuộc cũng trở lại rồi!, đúng lúc đêm nay là bang chiến nha!

(Bang hội) Cúc phân thiên hạ: Óa ha ha hah aaaaa cho chúng biết sự lợi hại của Đại tiện nhân cốc của bang Nhược thủy nhà chúng ta!

Bởi vậy hai vị nữ anh hùng Nhược nữ tử cùng Cúc phân thiên hạ càn quét ngàn quân, dưới một chuỗi óa hahahahahaaa, có thể thấy được giai điệu tất bại của Giang sơn lệnh vào đêm nay.

Bảy rưỡi tối, dưới ánh mắt tha thiết của quần chúng nhân dân trận chiến với quy mô lớn giữa Nhược thủy tam thiên và Giang hồ lệnh chính thức bắt đầu, Nhược thủy tam thiên chia thành các đoàn bán manh, đoàn khờ dại, đoàn không biết xấu hổ đi ra ứng chiến, dùng Vân mộng trạch rộng lớn làm chiến trường chính, liều mạng với Giang sơn lệnh một đao đẫm máu đỏ. Chuyện này vừa lên cũng nhấn chìm luôn sự kiện đào mộ bài viết đang sôi trào mấy ngày nay trên kênh thế giới, cũng thành công chiếm được tiêu đề trên trang đầu của diễn đàn. Kí giả chiến trường Oa cáp cáp thâm nhập vào tiền tuyến, thời thời khắc khắc cập nhập tình hình mới nhất.

Lúc này Nhược nữ tử xách Rìu dẫn đầu, mang theo quân đoàn chiến sĩ chắn ở phía trước tung hoành ngang dọc, theo sau là một đoàn văn tự óa hahahahhahahhaaaa kinh dị, Cúc phân thiên hạ cùng Yêu nghiệt khán tiện hai kiếm sư thao tác lưu loát mượt mà nhất trong Nhược thủy, Kiếm sư mang theo một đám người chơi công kích cao đánh tới mây trôi nước chảy.

Cúc phân thiên hạ không động đến game gần nửa năm nay, lần này trở lại, làm cho người bên Giang sơn lệnh không kịp phòng bị.

(Gần) Thoát y cuồng ma: Oh đệt! bong bóng chữ cuồng ma trở lại rồi!!! mọi người chú ý né tránh!

(Gần) Định định đại nhân: Giữ vững lòng quân! giữ vững quân tâm!

(Gần) Cúc phân thiên hạ: Lũ oắt con Giang sơn lệnh kia, cúc hoa đã rửa sạch sẽ chưa!

(Gần) Cúc phân thiên hạ: Oá ha ha ha ha ha ha còn nhớ lần trước Định định bị chị đây bạo cúc chứ! Còn muốn thêm lần nữa sao?!

(Gần) Cúc phân thiên hạ: Nói rõ bồi thường ta 20 đóa mỹ nam tử! Người đâu!

(Gần) Cúc phân thiên hạ: Anh đập trai này nhìn có vẻ rất được nha ~~~~ về đây làm ấm giường cho ta đi ~~ chị đây thực ôn nhu nha!

(Gần) Cúc phân thiên hạ: Ai yoh người kia cũng không tệ! đến nhận lấy một chiêu Hầu tử hái đào của ta!

(Gần) Cúc phân thiên hạ: Oá ha ha ha ha ha haaaa là ai, ai ở phía sau lén lút tấn công chị đây!

Khắp màn hình là một chuỗi óa ha ha ha ha điên cuồng bệnh hoạn, nguyên một cái màn hình toàn là bong bóng chữ cũng điên cuồng bệnh hoạn không kém, Cúc phân thiên hạ đánh tới đâu, khung chữ chạy theo tới đó, kết quả trôi nổi khắp chiến trường. Bắt cóc; gạ gẫm; đừa giỡn đủ các loại thủ đoạn lần lượt được đưa lên sàn diễn, không có thứ bà cô này làm không được, chỉ có chưa nghĩ ra được mà thôi.

Nhưng...

Đống văn tự; khung chat đó của cô cực kỳ che chắn tầm nhìn có được không?! Mặc dù không có âm thanh, nhưng trong đầu không khỏi có một hàng dài óa hahhhaaaa hhaaa chạy dài không dứt! Đừng có động tý lại cúc hoa với cúc hoa, dễ liên tưởng đến thế gian dung tục lắm có được không?!

Đàm luận lực sát thương của Cúc phân thiên hạ rốt cuộc thể hiện ở chỗ nào.

Quân sư óc chó định định đại nhân mệt không còn muốn yêu thương chi nữa, mở ra khung chat mật cho hội trưởng Giang sơn lệnh, hai hàng nước mắt tung hoành. Hội trưởng đại nhân của Giang sơn lệnh một câu chỉ ra sự khác thường lớn nhất của ngày hôm nay. Bang chiến đánh đến giờ này rồi, Diệp lạc ô đề đâu!

Đại thần không tới, bọn họ đây là bị đám hậu cung phi tần tú nữ nhà đại thần ngược cả về tinh thần lẫn thể xác sao? Đại thần đây là coi thường bọn họ sao?

Bởi vậy An thiên hộ lập tức đi thỉnh giáo người có quan hệ khá tốt với Diệp lạc ô đề, một trong những phụ tá đắc lực nhất của hắn Nhất thoa yên vũ. Nhất thoa yên vũ một bên đánh giết trên chiến trường một bên gửi tán gẫu cho lão bà một bên bình tĩnh mở khung tán gẫu với Diệp lạc ô đề ra.

Nhất thoa yên vũ: Cậu đang làm cái gì đấy? Không đến đánh bang chiến à?

Diệp lạc ô đề: Đi cùng phu nhân, không rảnh.

Nhất thoa yên vũ copy paste nguyên câu trả lời của Diệp lạc ô đề gửi qua cho An thiên hộ, An thiên hộ chịu đả kích nghiêm trọng, sau đó ngước mắt nhìn trời, mẹ ơi, thứ vừa bay ngang qua khu chiến trường đó là cái gì vậy?!

Đừng nói với anh đây là cặp phu phu điên cuồng Diệp lạc ô đề với Mộ Nha vừa cưỡi Bỉ dực từ trên đầu gào thét đi qua nhá. Tuy nhiên, rất nhanh có người đã chứng thực về sự thật tàn khốc này với anh ta.

(Gần) Cúc phân thiên hạ: Oá ha ha ha ha ha Diệp lạc ngươi cái đồ đại thần chết dẫm, khoe khoang ân ái sẽ chết sớm aaaa!!!

(Gần) Yêu nghiệt khán tiện: Thần phu đại nhân, mau nhìn nơi đây tôi cho ngài chơi đùa một cái không biết xấu hổ~~~

(Gần) Ngẫu nhĩ quân: Bán manh o(≧v≦)o~~

(Gần) Trung nhị bất thị bệnh: Ta không khờ ta không khờ thật sự không khờ! Các ngươi lũ địa cầu ngu xuẩn!

............

Phụt... An thiên hộ một ngụm máu phun xa vạn dặm, đáng tiếc khoảng cách quá ngắn, không thể công kích tới hai phu phu đang trôi dạt về phương xa kia. Định định đại nhân ngược lại bị câu "đi cùng phu nhân, không rảnh" kia trùng kích lần hai, đang suy nghĩ xem bản thân có nên tự cầm sợi dây treo chơi không, treo cổ gì đó chơi vui nhất nha......

Nhưng thực không nên oán trách Diệp lạc ô đề, giờ này anh ta thực sự là không rảnh, đang theo Mộ Nha đi đánh phó bản. Chỉ trùng hợp cần phải đi qua khu vực này mà thôi, thực sự chỉ là trùng hợp mà thôi.

Mà nguyên nhân anh ta không đi đánh bang chiến thì là vì:

Diệp lạc ô đề: Tối nay bang chiến, đi không?

Mộ Nha: Không đi, đánh phó bản.

Diệp lạc ô đề: Thích đánh phó bản đến thế hả?

Mộ Nha: Phó bản có thể kiếm tài liệu với trang bị, có thể đổi thành tiền.

Hả, quan niệm giá trị và quan niệm cuộc sống đơn giản vậy thôi sao.

Diệp lạc ô đề: Không vì lí do nào khác nữa à?

Mộ Nha: Ví dụ?

Diệp lạc ô đề: Muốn đi riêng với anh chẳng hạn (mỉm cười).

Mộ Nha: Tôi có thể tìm đội bên ngoài.

Diệp lạc ô đề: Phu nhân ơi, tim phổi tôi không được tốt lắm, những lời như vậy ít nói lại, nếu không cậu lại phải thủ tiết. Chúng ta đi đánh phó bản thôi (mỉm cười).

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK