Mục lục
Nữ Hiệp Chậm Đã! (Bản Dịch)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 40.

Cửa phòng bị cẩn thận đóng lại, Lạc Ngưng sợ tiểu tặc này trực tiếp nhào lên vừa sờ vừa vò, cấp tốc nhấc lên bội kiếm, thấp giọng cảnh cáo:

"Không cho ngươi đụng vào ta, ta tự mình tới!"

Dạ Kinh Đường gật đầu, cẩn thận chú ý đến cửa sổ, ra hiệu nàng diễn kịch cho tốt.

Lạc Ngưng không có bị nam nhân bổ nhào, âm thầm nhẹ nhàng thở ra, đoan đoan chính chính ngồi tại mép giường chiếu, ánh mắt phi thường ghét bỏ, nhỏ giọng nỉ non:

"Ừm. . .a. . ."

Thanh âm không tình cảm chút nào, cũng không kỹ xảo, giống như giả vờ kết hợp với nam nhân mình không thích.

? !

Sắc mặt Dạ Kinh Đường đột biến, vội vàng quay đầu đem miệng Lạc nữ hiệp che đi:

"Ngươi đang tìm đường chết? Loại thời điểm này còn làm loạn?"

Lạc Ngưng bị che miệng lại, toàn thân bỗng nhiên run lên, tiếp theo chính là giận không thể phát tiết ra, dùng sức đẩy cánh tay che miệng mình, hung dữ trừng mắt Dạ Kinh Đường, ý tứ là —— ta đều phối hợp kêu, ngươi còn đụng vào ta? !

Nhìn bộ dáng còn không biết mình sai ở nơi nào.

Dạ Kinh Đường cũng không biết nói thế nào với nữ nhân này, hắn ra hiệu Lạc Ngưng ngậm miệng, ngồi xổm ở bên cạnh dùng sức lắc giường chiếu.

Kẽo kẹt kẽo kẹt. . .

Đồng dùng cũ trong nhà phát ra thanh âm lắc lư, trong sân như ẩn như hiện.

Rất nhanh, bước chân trong ngõ chậm lại, tiếp theo một tiếng nói quen thuộc vang lên:

"Sư nương?"

Thanh âm tràn đầy hồ nghi!

Động tác Dạ Kinh Đường hơi cứng, không hiểu nhìn ra phía ngoài.

Lạc Ngưng cũng là vừa thu tức giận lại, biến thành hoảng sợ, vội vàng đem Dạ Kinh Đường ngồi xổm ở trước mặt đẩy ra, vội vã đứng lên.

Kẹt kẹt ——

Cửa sân đồng thời bị đẩy ra.

Dạ Kinh Đường từ khe cửa nhìn ra ngoài, đã thấy một đống đồ vật đang cẩn thận từng li từng tí đi đến.

Bộ dáng cụ thể không dễ hình dung, đại khái là trên đầu chụp nồi sắt, phía dưới là chăn đệm, bên trên chăn đệm đặt mấy cái ghế, xung quanh treo nồi bát, phía dưới cùng lộ ra một đoạn váy, lúc hành tẩu thì nồi bát ma sát, phát ra tiếng leng keng xột xoạt.

Chiết Vân Ly có chút nghiêng người, từ đằng sau một đống đồ vật nhô ra gương mặt trong veo như nước, ánh mắt phi thường cổ quái, cũng liếc trộm về trong phòng—— sư nương đang làm gì đấy. . .

Lạc Ngưng biết Chiết Vân Ly nghe được tiếng giường chiếu, không biết nên giải thích như thế nào, chính thời khắc luống cuống, cánh tay tê rần, bị người bấm một cái.

Đảo mắt nhìn lên, tiểu tặc vô sỉ ngồi xổm ở mép giường chiếu, làm ra bộ dáng chỉnh sửa giường chiếu, ra hiệu nàng nói chuyện.

Lạc Ngưng kịp phản ứng, vội vàng mở miệng:

"Vân Ly, ngươi trở về à nha?"

Chiết Vân Ly nghe thấy thanh âm Lạc Ngưng, âm thầm nhẹ nhàng thở ra, bước chân nhanh thêm mấy phần, ôm đồ vật tiến vào phòng bếp, nghi hoặc hỏi thăm:

"Sư nương, ngươi đang làm gì đó? Ta vừa rồi làm sao nghe thấy giường chiếu đang lắc? Ngươi thật giống như còn kêu hai tiếng. . ."

"Ta. . ."

Lạc Ngưng sắc mặt đỏ lên, chỉ muốn một kiếm chặt tiểu tặc này, căn bản không biết nên che giấu như thế nào.

Dạ Kinh Đường ngồi xổm ở đầu giường, thần sắc ngược lại là trấn định, hắn rung giường chiếu mấy lần:

"Giường nới lỏng, sửa một cái, vừa rồi đang cùng sư nương của ngươi nói chuyện."

"Hở? Ngươi làm sao lại về nhà sớm như vậy?"

Bước chân Chiết Vân Ly dừng lại, hồ nghi nhìn về phía cửa phòng đang đóng.

Dạ Kinh Đường đứng dậy đi tới cửa, mở cửa phòng ra:

"Bên ngoài không có việc gì, cũng mới vừa tới nhà. Làm sao ngươi mua nhiều đồ như vậy?"

Chiết Vân Ly thấy Dạ Kinh Đường quần áo chỉnh tề, cũng không có cái gì dị dạng, mới âm thầm nhẹ nhàng thở ra:

"Không mua thì dùng cái gì?"

Nàng vừa nói vừa đem tạp vật đặt ở trên thớt, lại phát hiện trong thùng gạo, có một con chim trắng lớn, dùng móng vuốt nắm lấy cái rẻ, bộ dáng như đang làm việc nhà.

Chiết Vân Ly hai mắt tỏa sáng, lập tức đem chuyện cô nam quả nữ đóng kín cửa ném sau lưng, nhìn vào vại gạo dò xét:

"Ha? Con chim béo còn biết lau dọn?"

"Chít chít. . ."

Chim béo nhảy đến thành vại gạo, đem vải ấn vào cái chậu nước, sau đó nằm trên thớt, làm ra bộ dáng Mệt chết chim béo. . .

Nắng ấm ngả về tây, không biết bao lâu căn bếp cũ kĩ đã không có người thổi nấu, khói bếp dâng lên lượn lờ.

Tiểu viện cũng đã được thu dọn hơn một nữa, ngay cả cột ở hành lang đều được lau sạch sẽ, ánh chiều tà chiếu vào trong phòng bếp, có thể thấy được hai khối thịt muối treo trên cửa sổ, một con cá ướp muối, cùng một chút hành tỏi khô.

Chim béo lông xù, ngồi xổm ở trên bệ cửa sổ, trông mong nhìn về con cá, trong con ngươi đen bóng mang theo cảm giác thèm thuồng.

Bên cạnh bàn bếp gần cửa sổ, có một thiếu phụ mặc váy xanh đang đứng, cầm trong tay dao phay mới tinh, đang thái những ngồng tỏi xanh, gương mặt xinh đẹp dưới ánh mặt trời tản ra màu sắc óng ánh sáng long lanh, nhìn thật giống là nàng tiên ốc hóa thân làm việc nhà.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK