• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lâu Dương đã tới quán cà phê này làm được một thời gian rồi, chưa từng nghe quy định không cho phép nhân viên ôm ấp nhau.

Với cả hai barista Lý Lộ và Triệu Thành đang yêu nhau mà.

Nam nữ ôm nhau trong giờ làm việc có thể hơi ngược FA, nhưng hai người bọn họ là hai thằng con trai đùa nghịch thì liên quan gì?

Có điều cân nhắc đến xu hướng tính dục của Tống Lăng, với lại hắn mới thất tình chưa lâu, hình ảnh này đối với hắn quả thật có chút tình nồng ý đượm. Vì vậy, hai người kề vai sát cánh vô cùng ăn ý tách nhau ra như bị điện giật.

Thôi Tử vừa nói xong, đương nhiên nhận được ánh nhìn chăm chú từ xung quanh.

Cô nhắm mắt giải thích: "Quy định mới."

Lâu Dương tìm lý do chối bỏ trách nhiệm: "Có cát bay vào mắt Thanh Lạc, em thổi giúp cậu ta thôi ạ."

Chu Thanh Lạc: "..." Cái con mẹ cậu, cậu có thể tìm một lý do nào hay hơn không?

Tống Lăng chớp mắt, lạnh lùng nhìn về phía Chu Thanh Lạc.

Chu Thanh Lạc tạm thời không nói gì, xem ra Tống Lăng thật sự không lừa cậu, quả nhiên là quy định mới của sếp, công ty không cho ôm ấp nhau.

Nhìn ánh mắt của Tống Lăng như ngàn đao băm vằm, Chu Thanh Lạc suýt thì nghĩ mình mới là Giang Thời Ngạn, mà Giang Thời Ngạn không có cảm giác tồn tại kia mới là bản thân cậu.

Chu Thanh Lạc rất muốn đi đến lắc cái đầu của hắn, tỉnh lại đê, Giang Thời Ngạn đang ở bên cạnh anh kìa, tôi chỉ là thế thân tay sai thôi!

Tống Lăng nhăn mày, thẳng người đi tới chỗ cậu, hỏi lại: "Mắt cậu không thoải mái à?"

"Hả?" Chu Thanh Lạc nhanh chớp chớp mắt, "Đúng, hơi ngứa xíu."

Tống Lăng bỗng nhiên xích lại gần cậu, nhìn mắt cậu.

Chu Thanh Lạc: "?"

Tống Lăng tự dưng sáp đến gần vậy làm gì, gần đến mức cậu có thể ngửi được mùi chanh trên người hắn, hình như hắn sử dụng nước súc miệng, mùi Espresso nặng như vậy mà hơi thở của hắn đã không còn mùi cà phê.

Gần đến mức cậu có thể nhìn thấy bản thân mình sửng sốt nhếch khoé miệng lên trong mắt hắn.

Chu Thanh Lạc chớp mắt, chiến thuật ngửa về phía sau.

Không phải vừa mới nói không cho phép chim chuột trước mặt mọi người sao?

Gần lại như vậy làm gì?

Chỉ cho phép quan phóng hoả, không cho phép dân đốt nến mà.

Với lại chính chủ và thế thân cùng xuất hiện, cử chỉ mập mờ với thế thân như vậy không tốt lắm đâu nha.

Tống Lăng nghiêng đầu, "Đi, đi bệnh viện."

Chu Thanh Lạc: "Tôi không sao, đi bệnh viện làm gì?"

"Cậu mới nói là mắt không thoải mái mà?"

"Là bụi bay vào mắt thôi."

"Thật sự không có chuyện gì chứ?"

"Không sao mà."

Tống Lăng quay đầu hỏi Thôi Tử: "Sáng sớm nay có phải cô lao công chưa phun nước không?"

Thôi Tử sau khi nhất thời nghi ngờ thì trả lời: "Vâng, để tôi hỏi cô Dương."

Chu Thanh Lạc có chút buồn cười, giọng điệu này của Tống Lăng, sao cậu lại cảm thấy hắn giống sếp của quán cà phê này hơn đó, có điều khách hàng là thượng đế, cũng có thể hiểu được.

Nhưng bầu không khí dần trở nên quỷ dị.

Thôi Tử cung kính đứng tại chỗ, hoàn toàn không có khí thế sấm rền gió cuốn như bình thường.

Giang Thời Ngạn rất khó hiểu nhìn Tống Lăng, giống như đang nhìn một người xa lạ.

Mà Lâu Dương có vẻ không phát hiện ra điều gì, mắt nhìn qua nhìn lại Tống Lăng, Giang Thời Ngạn, Chu Thanh Lạc.

Chu Thanh Lạc liếc mắt nhìn mọi người xem náo nhiệt, có cảm giác "hai người Tống Lăng và Chu Thanh Lạc chắc chắn có cái gì đó", bầu không khí quả thật có cảm giác vi diệu mập mờ.

Chẳng lẽ Tống Lăng muốn lợi dụng cậu khiến cho Giang Thời Ngạn ghen? Hay là hắn đã kì quặc đến độ người có ngoại hình hơi giống Giang Thời Ngạn cũng không cho phép có hành động quá thân mật với người khác?

Chu Thanh Lạc: "Tống tiên sinh, cảm ơn ngài đã quan tâm, bụi mịn PM2.5 trong không khí hôm nay vượt chuẩn, có bụi bay vào mắt không liên quan gì tới quét dọn vệ sinh, tôi phải làm việc rồi, anh đi làm việc trước đi."

Thôi Tử có hơi hoảng, mặc dù Chu Thanh Lạc này đang cười nói, nhưng thật ra là lệnh đuổi khách, trong đó còn có thoang thoảng mùi thuốc súng.

Một nhân viên tức giận với sếp, đó là do cô không làm tròn bổn phận!

Cô đang định khuyên bảo, Tống Lăng rất dễ nói chuyện gật đầu, "Vậy cậu làm việc đi."

Thôi Tử lập tức yên lặng.

Tống Lăng nói xong quay đầu bước đi, đi được một nửa thì dừng lại.

Hắn dừng lại, không ít người cùng dừng lại theo.

Hắn quay đầu nói với Chu Thanh Lạc: "PM2.5 không đến mức khiến cho mắt cậu khó chịu."

Chu Thanh Lạc dừng công việc trong tay, mặt rất bực mình nhìn hắn.

Chẳng lẽ hắn bị ung thư phổ cập giáo dục?

Chu Thanh Lạc lười phản ứng lại hắn, bận rộn việc của mình như không có chuyện gì xảy ra.

Tống Lăng hạ khoé miệng, chớp mắt, lạnh lùng nhìn Lâu Dương một cái.

Lâu Dương: "?" Đây là sẽ trở mặt sao? Rõ ràng vừa rồi nhìn Chu Thanh Lạc còn cười mà.

Tống Lăng: "Đúng, cậu đó."

Lâu Dương lập tức mỉm cười: "Tống tiên sinh có gì dạy bảo ạ?"

Tống Lăng: "Muốn ôm thì ôm bạn gái đi."

Tất cả mọi người: "???"

Lâu Dương: "..." Nếu như tôi có.

Tống Lăng nói xong, đeo kính râm đi ra khỏi quán cà phê.

Giang Thời Ngạn đi theo hắn ra ngoài, ra đến ngoài cửa, cậu ta nhìn Chu Thanh Lạc qua cửa kính.

Đúng lúc Chu Thanh Lạc ngẩng đầu, ánh mắt hai người chạm nhau.

Không biết có phải là do cậu gặp ảo giác không, ánh mắt Giang Thời Ngạn nhìn cậu có chút đố kị.

Chu Thanh Lạc: "..." Anh không nên nhìn tôi như vậy, anh mới là chính chủ, Tống nào đó làm như vậy chỉ là muốn anh ghen, khiến cho anh có cảm giác sốt sắng mà thôi.

Chu Thanh Lạc thu hồi ánh mắt trước, không muốn dính vào yêu đương thù hận của bọn họ.

Hai người biến mất trong tầm mắt, Chu Thanh Lạc nhận được tin nhắn của Tống Lăng.

[.]: Lát nữa tôi sẽ quay trở lại.

Chu Thanh Lạc nhìn tin nhắn này, có chút vi diệu.

Tống Lăng đang giải thích hả?

Hay là bạch nguyệt quang chưa ăn gì, bảo cậu nhanh chuẩn bị, đừng chậm trễ.

Xác suất cái thứ hai lớn hơn chút.

[Tiến tới tiền]: Lại chuẩn bị một suất cà phê Espresso và sandwich chay mang lên cho anh hay là chờ hai người trở về thì tự lấy?

[.]: Lát nữa tôi trở lại, không phải chúng tôi trở lại!

Chu Thanh Lạc không hiểu hắn có ý gì, không nghĩ sâu xa nữa, cúi đầu làm việc.

Nhân viên đang vây xem cậu một câu tôi một câu thảo luận.

"Tống tiên sinh nhìn lạnh như băng, hoá ra cũng có thể chọc cười người khác?"

"Hình như đây là lần đầu tiên tôi nghe Tống tiên sinh nói chuyện, giọng hay ghê."

"Người mới này, quan hệ khá tốt với Tống tiên sinh đó chứ?"

"Á, quan hệ người nhà hả?"

Chu Thanh Lạc có quan hệ người nhà bịt tai không nghe.

Chỉ có Lâu Dương rên rỉ than thở: "Tui cũng muốn có bạn gái mà, Tống tiên sinh thật là sát nhân tru tâm(*)."

(*) 杀人诛心: một cụm thành ngữ trong tiếng Trung, ý nói rằng thay vì giết chết một người về mặt thể xác, chẳng bằng hủy hoại người đó về mặt tinh thần.

Thôi Tử không nhịn được mà liếc nhìn kẻ ngu này, giải tán mọi người: "Làm việc làm việc."

Barista Triệu Thành dè dặt hỏi: "Chị Thôi, sau này đi làm không được ôm ấp nhau nữa ạ?"

Dù sao thì hắn và Lý Lộ đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, khó có thể nhịn được mà nắm tay nhau, xoa xoa mặt gì đó.

Thôi Tử liếc nhìn Chu Thanh Lạc, lại nghĩ kĩ một chút, nói với Triệu Thành: "Cậu và Lý Lộ vẫn được."

Lâu Dương nghe vậy ngẩng đầu, mặt nghi ngờ, "Vậy tại sao tôi lại không được?"

Thôi Tử "chậc chậc", tức giận liếc mắt: "Ai ép cậu."

Lâu Dương: "Ầu, vậy là chỉ có Thanh Lạc là không được."

Thôi Tử: "..." Cô thật muốn đấm chết thằng lập trình viên này.

Lâu Dương: "Tại sao Thanh Lạc lại không được ạ?"

Thôi Tử sống 26 năm, thật sự không ngờ lập trình viên có thể viết ra những đoạn code phức tạp lại có suy nghĩ thẳng tắp như đại lộ thênh thang vậy.

Thôi Tử không muốn nói lý với hắn, nhưng cô đã coi thường tinh thần bug của lập trình viên.

Lâu Dương lại hỏi: "Chị Thôi, tại sao vậy ạ?"

Thôi Tử bực mình, suy nghĩ một lúc, "Vì Thanh Lạc mới tới."

Lâu Dương: "Hả? Em chưa từng nghe người mới tới..."

Thôi Tử không nhịn được nữa: 'Trong lúc làm việc không được tán nhảm, cậu im miệng đi."

Nếu không phải cô đã thề sống thề chết đảm bảo với Tống Lăng rằng Lâu Dương là một trai thẳng thì hắn đã phải cuốn xéo lâu rồi, lại còn hồn nhiên không biết.

Nhìn Thôi Tử mặt đầy sát khí, Lâu Dương ngậm miệng một lúc.

Không lâu sau hắn lại không nhịn được quay sang hỏi Chu Thanh Lạc: "Thanh Lạc này, cậu và Tống tiên sinh... thân thiết như vậy hả?"

Thôi Tử bắt Lâu Dương im miệng cũng đầy tò mò lại gần.

Chu Thanh Lạc: "Cũng không tính là quá thân thiết nhỉ?"

Lâu Dương: "Không thân sao anh ta lại quan tâm cậu như vậy?"

Chu Thanh Lạc: "Cậu chắc chắn đấy là quan tâm?"

Lâu Dương gật đầu: "Có lẽ."

Chu Thanh Lạc hít sâu một hơi, chậm rãi nhả ra, "Nếu như tôi quan tâm đến cậu, nhưng cậu lại kích động muốn đấm cho tôi một trận, cậu sẽ cảm thấy tôi đang quan tâm đến cậu sao?"

Những người khác: "..."

Chu Thanh Lạc thở dài một hơi, nghĩ nỗi khổ của thế thân, mọi người không hiểu đâu.

*

Giang Thời Ngạn đi ra khỏi quán cà phê với Tống Lăng, bên ngoài trời rất nắng, cậu khó chịu che mắt lại, "Nắng gắt quá đi, nhức mắt quá, A Lăng, cậu đi chậm thôi."

Tống Lăng nhanh chóng đi trước, bịt tai không nghe.

Giang Thời Ngạn dừng lại lau mồ hôi trên tóc mai, mím chặt môi nhìn bóng lưng của Tống Lăng.

Cậu biết, lúc nào Tống Lăng cũng không kiên nhẫn, có điều hắn vẫn luôn dừng bước lại vì mình, sẽ quan tâm đến cảm nhận của cậu mà chăm sóc cho cậu.

Mà nay, hắn nguyện ý hỏi thăm đến một nhân viên trong quán mắt có thoải mái không, nhưng đến cả kính râm cũng không nhường cho cậu.

Giang Thời Ngạn bước nhanh hơn đuổi theo hắn, "Chúng ta đã đồng ý là đi ăn bò bít tết mà, hôm qua nhà hàng có đưa đến cho tôi, họ gửi một tảng thịt bò Kobe, tôi muốn nếm thử xem sao."

Cậu thích ăn bít tết, lúc ấy để tìm được một quán bít tết ngon, Tống Lăng đã đi ăn hết các quán bít tết ở khắp hang cùng ngõ hẻm ở thành phố, cuối cùng chọn được quán bít tết Nuoyi này.

Đi ngang qua hiệu thuốc, Tống Lăng dừng bước lại, quay đầu nhìn cậu.

Tống Lăng đeo kính râm, trên mặt không lộ cảm xúc gì, Giang Thời Ngạn không nhìn thấy ánh mắt hắn.

Giang Thời Ngạn rất vui vẻ, dù sao thì lát nữa đến nhà hàng bít tết Nuoyi, kỉ niệm của hai người bọn họ rất nhiều, Tống Lăng có tức giận cũng sẽ không từ chối cậu.

Tống Lăng: "Cậu tự đi ăn đi."

Giang Thời Ngạn: "?"

Giang Thời Ngạn đứng tại chỗ, rất kinh ngạc, dường như không tin vào những gì mình nghe được, "Cái gì?"

Tống Lăng không quay mặt lại, nói thêm một lần nữa, "Cậu tự đi ăn đi."

Giang Thời Ngạn nhắm mắt nói: "Hôm nay tôi tới, chủ yếu là muốn cho cậu xem áp phích bốn năm mà mình vẽ, còn thiệp kỉ niệm lần trước cậu không hài lòng lắm, tôi cũng vẽ mới rồi. Cậu bảo không nói chuyện ở quán cà phê, vậy thì đến quán Nuoyi vừa ăn vừa nói chuyện."

Tống Lăng cắt ngang lời cậu: "Áp phích và thiệp kỉ niệm đã được quyết rồi."

Giang Thời Ngạn sửng sốt, tiếp đó cố làm ra vẻ bình tĩnh mà cười khan: "Ồ, vậy sao?"

Tống Lăng nhìn đồng hồ, không kiên nhẫn nói: "Không vòng vo nữa, vậy tôi nói thẳng với cậu, buổi lễ thăng cấp đó tôi đến tìm cậu, là ranh giới cuối cùng của tôi rồi. Nếu cậu không quay đầu lại thì đó chính là điểm kết thúc."

Tim Giang Thời Ngạn rơi xuống đáy vực, nhiều năm qua, Tống Lăng cũng đã tuyệt vọng với cậu rồi. Từ khi cậu quyết định đi du học đến giờ mới được một tháng, cậu không tin trong một tháng ngắn ngủi này hắn có thể thoát ra.

Giang Thời Ngạn: "Tôi nói rồi, ba năm sau tôi nhất định sẽ quay trở lại mà."

Tống Lăng nghe những lời này, dường như rất quen, hình như đã nghe thấy ở đâu rồi.

Hắn nhớ rồi, chạng vạng tối hôm đó, hắn xem [Cừu Vui Vẻ và Sói Xám] với Chu Thanh Lạc, sau khi phim hoạt hình kết thúc, Chu Thanh Lạc còn dạt dào cảm xúc nói theo lời thoại của Sói Xám.

Hắn nhớ tới dáng vẻ lúc đó của Chu Thanh Lạc, không nhịn được mà cười lên.

Giang Thời Ngạn đi về phía trước, đứng ở trước mặt hắn, nũng nịu nhỏ giọng nói: "Tôi thật sự sẽ trở lại mà."

Nụ cười của Tống Lăng cứng đờ, hắn yên lặng kéo khoé miệng xuống, lạnh lùng nói: "Cậu nghe không hiểu tiếng người à?"

Giang Thời Ngạn có chút tức giận, "Tống Lăng! Ngày kia tôi phải đi rồi, cậu không thể nói chuyện tử tế với tôi à? Kiểu gì cậu cũng phải tức giận với tôi sao?"

Tống Lăng cười cười, ôn hoà nhã nhặn nói: "Được, vậy tôi lại nói chuyện tử tế một lần nữa, quả thật là tôi chẳng có lời nào để nói với cậu, và thực sự tôi cũng chẳng tức giận. Cậu đã cứu tôi một mạng, tôi tốt với cậu mười mấy năm, giờ có thể xoá bỏ rồi, chúc cậu tiền đồ như gấm."

Mọi người đều nói sau khi chia tay, một người có thể dễ dàng nói ra lời chúc phúc thì người đó đã buông bỏ rồi.

Giang Thời Ngạn không ngờ, lúc đó Tống Lăng nặng tình bao nhiêu thì giờ lại tuyệt tình bấy nhiêu. Từ trước tới nay cậu luôn ở thế chủ động bên cạnh Tống Lăng, từ đầu đến cuối cậu đều cho rằng Tống Lăng không có cách nào để thoát ra.

Nhưng mới chỉ hơn một tháng mà thôi.

Giang Thời Ngạn: "Là vì nhân viên mới ở quán vừa rồi đúng không?"

Tống Lăng im lặng, không trả lời cậu, quay người đi vào hiệu thuốc.

Giang Thời Ngạn đứng ở bên ngoài, có thể nghe được giọng điệu lạnh lùng của hắn: "Chào, bị ngứa mắt thì nhỏ thuốc nhỏ mắt gì?"

Giang Thời Ngạn: "..."

*

Lần đầu tiên Chu Thanh Lạc đi làm đã lĩnh hội được cảm giác quan hệ người nhà.

Cậu không ngờ Tống Lăng lại được hoan nghênh ở quán cà phê như vậy, từ cô vệ sinh đến sếp Thôi Tử, ai cũng thân thiết gọi hắn là Tống tiên sinh, người không biết còn tưởng Tống Lăng là người tri thức ít giao du với bên ngoài.

Đồng nghiệp cũng cho là cậu và Tống Lăng có quan hệ gì đó vô cùng khủng khiếp.

Có điều thường thì mọi người sẽ xoi mói về quan hệ với sếp như thế nào, có quan hệ với khách hàng VIP thì sao? Cũng không phải là Tống Lăng phát tiền lương cho bọn họ mà.

Lâu Dương: "Thanh Lạc này, chắc cậu không biết, chi phí của một mình Tống tiên sinh có thể nuôi cả quán cà phê. Cậu đừng thấy anh ta không nói lời nào, thật ra mạng lưới quan hệ của anh ta rất rộng, hạt cà phê ở tầng trên trong quán là nhập sỉ từ chỗ bạn anh ta, trong nước chỉ có quán chúng ta thôi, cho nên quán chúng ta kinh doanh rất tốt. Ế, đúng rồi, đại thần manhua đó, 'Lời thề' cũng thích cà phê ở quán chúng ta, cho nên đã trao quyền quyết định chủ đề bản thảo quán chúng ta cho Tống tiên sinh."

Lâu Dương nói như thật, Chu Thanh Lạc yên lặng nghe, cũng không tiếp lời.

"Thanh Lạc ới? Sao cậu không phản ứng gì zợ?"

Chu Thanh Lạc đang đun cà phê, không cảm xúc gì tổng kết lời hắn: "Nghe rồi, Tống đại VIP thần thông quảng đại là phụ mẫu áo cơm(*) của chúng ta."

(*) 衣食父母: Dùng để chỉ những người cung cấp thực phẩm, quần áo và nhu cầu sinh hoạt cho chúng ta, thường được dùng để chỉ sếp hoặc khách hàng ở nơi làm việc.

Lâu Dương: "Cho nên cậu và phụ mẫu cơm áo có quan hệ như thế nào?"

Chu Thanh Lạc: "Như cậu thôi, quan hệ phụ mẫu cơm áo."

Một tiếng "xoạch" nhỏ vang lên ở quầy đồ uống, một lọ thuốc nhỏ mắt xuất hiện trước mặt hai người đang cúi đầu thì thầm với nhau.

Chu Thanh Lạc ngẩng đầu, Tống Lăng đeo một chiếc kính râm lớn, khoé miệng nhếch lên, trông góc độ của hắn hẳn là đang nhìn cậu.

Không phải hắn ra ngoài hẹn hò sao, về nhanh vậy?

Tống Lăng hất cằm với cậu, "Cho đấy."

Chu Thanh Lạc chỉ mình: "Tôi á?"

"Quà của phụ thân."

Chu Thanh Lạc: "Anh nói lại một lần nữa đi?"

Lâu Dương không nhịn được nữa, Tống Lăng vừa đi khỏi, hắn lập tức cười thành tiếng, che miệng không để tiếng cười của mình quá lớn.

Chu Thanh Lạc thầm thề, nhất định phải tìm một cơ hội nào đó đập Tống Lăng một trận tơi bời.

Chu Thanh Lạc vì câu 'Quà của phụ thân' này mà bực bội cả ngày, nghĩ Giang Thời Ngạn là Bồ tát sống gì, sao lại có thể chịu đựng Tống Lăng lâu như vậy?

Mấy tin hóng hớt luôn có hiện tượng người truyền cho người, chỉ lát sau, tất cả nhân viên quán cà phê đã biết Tống Lăng luôn không tuỳ tiện nói cười lại năm lần bảy lượt tìm Chu Thanh Lạc vui vẻ, còn cực kì quan tâm cậu, mua cho cậu thuốc nhỏ mắt.

Vừa tan làm đã không ít người nói gần nói xa hỏi cậu và Tống Lăng có quan hệ như thế nào, vây cậu đến mức nước chảy cũng không lọt.

Chu Thanh Lạc nhìn những đôi mắt khát khao ấy, cậu lại lĩnh hội được cảm giác chiếm dụng tài nguyên công cộng.

Cậu đang nghĩ phải trả lời vấn đề này thế nào, tóm lại cậu không thể nói thật.

May mà nói nhảm một cách nghiêm túc thì cậu vẫn rất giỏi.

Chu Thanh Lạc chuẩn bị chán chê mới chậm rãi nói: "Nói cho mấy người cũng được."

Tất cả mọi người lập tức sáp lại gần, năng lực tập trung đó, nếu giáo viên chủ nhiệm cấp ba của bọn họ mà thấy được chắc sẽ nói một câu: Trong giờ học các em nghiêm túc được như vậy thì đã sớm đỗ được Thanh Hoa rồi.

Chu Thanh Lạc còn nói: "Mọi người đều biết Tống Lăng rất thích cơm ba tôi làm, đặt cơm ở chỗ ba tôi đúng không?"

Mọi người gật đầu.

Chu Thanh Lạc tính toán im lặng mấy giây, lực chú ý của mọi người cũng cao hơn mấy phần.

Chu Thanh Lạc dẫn dắt từng bước: "Ai cũng biết dân lấy ăn làm trời, người là sắt cơm là thép, một bữa không ăn đói bụng đến mờ mắt, đặc biệt là người kén ăn, gặp được đầu bếp giỏi không dễ dàng đâu."

Mọi người lại gật đầu.

Nhìn phản ứng của mọi người, Chu Thanh Lạc vô cùng hài lòng.

"Tống Lăng kén ăn, hắn sợ tôi cúp cơm của hắn."

Lúc này, Tống Lăng đang đi ra khỏi thang máy, xa xa đã nghe được ngôn luận cúp cơm của người nào đó.

___________________

Tác giả có lời muốn nói:

Thật là sợ cúp cơm.

Chu – chưa bói đã biết – Lạc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
PL
Phu Lee24 Tháng hai, 2023 12:38
Hayy lắm hí hí
LHT
Linda Hoài Thu21 Tháng một, 2023 17:00
Truyện hay
2VT
29. Văng thị tú uyên06 Tháng một, 2023 12:47
Truyện hay lắm á như sau ngắn vậy muốn coi cả hai kết hôn mà sao bộ nào hợp gì đều ngắn vậy trời ơi (⁠´⁠°̥̥̥̥̥̥̥̥⁠ω⁠°̥̥̥̥̥̥̥̥⁠`⁠)
TB
touch baby02 Tháng một, 2023 13:51
Truyện hay......
MM
Mật Mật02 Tháng một, 2023 13:48
Bộ này đáng yêu quá,cũng muốn đọc thêm truyện giống v
PL
Phu Lee04 Tháng bảy, 2022 02:15
Hayyy quá thụ cute muốn xỉu hi hi
D
Der.u-m04 Tháng sáu, 2022 04:12
truyện cũng hay mà thấy ra lâu chút =\')) nếu có chổ nào ra nhanh hơn cho mình bt với =vv
BÌNH LUẬN FACEBOOK