• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sáng sớm hôm sau, khi trời hửng sáng thì mưa tạnh.

Chẳng mấy chốc, tia nắng ban mai ấm áp nhô lên, giọt nước phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Khi gió mát thổi qua, những giọt li ti động trên lá cây rơi xuống tạo cảm giác dễ chịu.

Cơn mưa này như báo hiệu mùa thu đã đến, đem đi cái khô nóng của mùa hè. Đường Trấn đã đi ra ngoài từ sáng sớm, trường Kaios với tư cách là trường quân sự đứng đầu của đế quốc, mỗi năm đều có mấy chục danh ngạch tuyển dụng của quân viễn chinh Ngân Bắc Đẩu, và theo thông lệ xét duyệt thường diễn ra sau buổi tốt nghiệp.

Khương Kiến Minh đứng ở bên cửa sổ nhìn Đường Trấn đi xa, có chút buồn.

Đường gia ở Đế đô là tướng môn quý tộc, Đường lão gia tử là mãnh tướng từ thời khai quốc, hiện tại đã quang vinh xuất ngũ.

Gia chủ Đường thiếu tướng sinh 3 người con trai và 2 người con gái...... Chỉ tiếc Tướng môn nhiều chông gai, con trưởng là đội phó của Ngân Bắc Đẩu, con thứ cùng thứ nữ trước sau đều hy sinh ở Viễn Tinh Tế.

Đường Trấn là con trai út của Đường gia, thiên phú tốt tính cách lại chính trực, Đường thiếu tướng đã chịu đủ đau thương khi mất con trai và con gái, thật sự không nỡ đem đứa nhỏ này vào Ngân Bắc Đẩu.

Lão hiệu trưởng trường Kaios cũng đau lòng Đường gia, cho nên năm đó mới có chuyện Đường Trấn bị "Điều chuyển" đến khu hậu cần chiếm đa số là Tàn tinh nhân này.

Chỉ là Đường tiểu thiếu gia vẫn luôn bất mãn chuyện này, nhiều lần cãi nhau với người trong nhà, bây giờ ngay cả Đường thiếu tướng cũng không quản được hắn.

Khương Kiến Minh âm thầm lắc đầu than nhẹ, cậu còn vốn tưởng sẽ lừa gạt được Đường Trấn, nhìn dáng vẻ hiện tại là không có khả năng rồi.

Tích tích —— Điện thoại kêu lên, Khương Kiến Minh hoàn hồn, cậu ngựa quen đường cũ từ thân máy gỡ tai nghe xuống, đeo vào rồi bật lên.

Trên hình chiếu xuất hiện một thân ảnh tuấn tú mặc lễ phục quý tộc màu xám, giọng nói trầm ổn ổn định truyền đến: "Khương, đã lâu không thấy, hôm nay xuất phát sao?"

Khương Kiến Minh thả lỏng ngồi ở trên giường: "Ngày mai. Tôi đợi Trần lão nguyên soái trở về trụ sở quân đội rồi mới xuất phát. Hãy chú ý an toàn."

"Thứ cậu yêu cầu đã được chuyển đến," người nói bên kia điện thoại đeo tay cũng không chào hỏi nhiều, tựa hồ đã quen với kiểu hành động đơn giản mà mạnh mẽ như vậy, "Quán cà phê trước mặt thư viện Aslan, lúc chín giờ sáng, mật mã là 'Một ly rượu tequila'."

Khương Kiến Minh nhẹ gật đầu, trịnh trọng nói: "Cảm ơn Audrey, thay tôi chào hỏi Diana."

Người bên kia trầm mặc một hồi, thấp giọng nói: "Tôi sẽ không ngăn cản cậu, nhưng...... Xin hãy bảo trọng. Nếu có gì có thể giúp được, xin hãy liên hệ cho tôi."

Lời vừa nói ra, hình chiếu liền bị cắt đứt, màn hình điện thoại cũng tối đem. Nhưng Khương Kiến Minh ở trên giường ngồi thật lâu thật lâu.

Sau đó, cậu thay đồng phục học sinh ra, mặc áo sơ mi trắng quần đen lên, đi đến thư viện Aslan, trả lại tất cả những cuốn sách đã mượn.

Cô gái nhỏ ở quầy lễ tân đã biết cậu từ lâu, cô ấy cười nói gần đây đã mua một lô sách mới, là thể loại cậu rất thích, có muốn xem qua không? Khương Kiến Minh cũng cười lại, nói không cần, cậu sau khi tốt nghiệp chuẩn bị rời đi thủ đô tinh, trong thời gian ngắn có thể sẽ không trở về.

Cậu lại đến quán cà phê, vừa mở cửa, chuông gió đã leng keng, ông chủ béo cười hỏi cậu muốn uống gì, cậu nói: "Một ly rượu tequila."

Ông chủ lập tức nhìn chằm chằm bằng đôi mắt nhỏ, đè thấp thanh âm: "À —— à à, cậu chính là bạn của thiếu gia Lance!" Hắn xoa xoa bàn tay mập mạp, dẫn Khương Kiến Minh đi vào phía sau, thật cẩn thận mà lấy một cai túi nhỏ màu đen ra, đưa tới tận tay cậu.

Khương Kiến Minh kéo khóa kéo ra, bên trong là một hộp đạn vừa với kích thước khẩu súng lục mà cậu đang cầm, phía dưới còn có một hộp chip, bên trong có 2 cái chip màu đen.

Ông chủ béo bên cạnh giả bộ thần bí nói: "Hắc hắc, đạn chuyên dụng dành cho cơ giáp gấp mini, là kiểu tăng cường mới nhất, mấy tháng trước mới vừa nghiên cứu phát minh ra, còn nóng hổi đó. Anh bạn nhỏ, thứ đồ chơi này không đơn giản đâu, tôi phải tìm đến cơ giáp sư vô cùng lợi hại chế tạo cho cậu......"

Tốt xấu gì cũng cọ qua không ít lớp của Nhị viện, Khương Kiến Minh biết trang bị cái này cho cơ giáp không thành vấn đề. Vì thế cậu uyển chuyển từ chối sự ân cần của ông chủ béo, ngược lại tự gọi cho mình một ly cà phê và một cái bánh mì nướng caramel, ngồi xuống ngoài đại sảnh cho đến giữa trưa.

Cậu chọn một chỗ gần cửa sổ, híp mắt nhìn bên ngoài đường phố ——

Đường phố được lát gạch xám trắng, có vô số người không ngừng lui tới, ngẫu nhiên sẽ có xe bus bay chạy qua, lúc gần đến trạm sẽ phát ra tiếng "Leng keng" nhắc nhở âm.

Giữa các tòa nhà có những lá cờ nhỏ sặc sỡ tung bay trong gió, chúng mới được treo cách đây nửa tháng, bởi vì sinh nhật lần thứ 90 của Nữ hoàng Đế quốc là vào mùa đông năm nay.

Mà gần nhất, các nước láng giềng của Aslan có nghe một tin đồn: Nghe nói, chờ qua sinh nhật của bệ hạ, đế quốc sẽ chính thức công bố với công chúng chuyện chọn ra thái tử mới.

Khương Kiến Minh buồn bã nhìn người lui tới, cậu hiểu mình rất nhanh sẽ phải từ biệt thủ đô tên là Aslan này.

Đây là nơi cậu đã ở 5 năm, cậu học ở chỗ này, gặp được rất nhiều bạn học, thầy cô, bạn thân và cả người yêu.

Nhưng mà chỉ ngày mai nữa thôi, tấtcả những thứ này sẽ bị cậu bỏ lại phía sau...... Nói thật, mặcdù anh đã chuẩn bị hết sức có thể, nhưng cũng không có tính toán trở về.

Chiến trường Viễn Tinh Tế, vồn không phải là nơi đảm bảo chắc chắn sẽ sống sót trở về.

Giữa trưa, Khương Kiến Minh nhận được tin tức từ Đường Trấn, quả nhiên không hề bất ngờ khi là người duy nhất của Lục viện trúng cử vào Ngân Bắc Đẩu, khí phách dâng trào mà nói hắn đi trước một bước.

Sau khi tắt điện thoại, Khương Kiến Minh đi ra quán cà phê, lang thang không có mục đích mà đi dạo ở con đường gần đó.

Cậu cũng không mua cái gì —— chủ yếu là cậu không có tiền mua, cho nên chỉ muốn đi dạo khắp nơi, ngẫu nhiên sẽ nghỉ chân trước một tủ kính nào đó, sẽ nhớ lại đã từng cùng điện hạ Ryan sóng vai đi qua nơi này.

"......"

Khương Kiến Minh rũ mi, lúc ngón tay đụng vào tủ kính pha lê, ngực đột nhiên thấy đau xót.

Trong một khoảnh khắc, dường như có một bàn tay mảnh khảnh ấm áp khác từ trong bóng tối chui ra, lặng lẽ trải qua ba năm cát bụi, đáp xuống mu bàn tay của cậu.

"Khương?"

Hoàngtử trẻ tóc quăn màu vàng hơi quay đầu lại, nắm tay cậu, dùng đôi mắt màu ngọc lục bảo nhìn chằm chằm cậu, "Thích không?"

Ba năm trước, Thủ Đô Tinh cũng phồn hoa giống hiện tại, có đám mây trắng sẽ chuyển động trên bầu trời, gió lạnh sẽ thổi từ thư viện đến Tây Galaxy.

Mà ba năm trước cậu còn chưa có gầy ốm tái nhợt như bây giờ, Khương Kiến Minh bất đắc dĩ mà lôi kéo Ryan rời xa cửa hàng này: "Tiểu điện hạ...... Ngài đừng mua đồ cho em nữa."

Hoàng Thái Tử tựa hồ có chút không vui, lạnh lùng nói: "Nhưnglà ngày hôm qua ta cùng thiếu gia của gia tộc Haboke nói qua, hắn nói người bìnhthường sẽ không kéo vị hôn phu đi xem video chiến đấu."

"......"

Khương Kiến Minh ho một tiếng, che ngực liên tục xua tay, "Khụ khụ...... Không có việc gì, tiểu điện hạ, em...... Em nguyện ý."

Hoàng Thái Tử nhanh chóng chớp mắt: "Hắn còn nói người bình thường cũng sẽ không tặng người yêu súng ống cùng cơ giáp."

Khương Kiến Minh vội vàng nghiêm mặt nói: "...... Em thích!"

Hoàng Thái Tử: "Cũng sẽ không thảo luận về dự thảo sửa đổi Đạo luật Bảo vệ Nhân loại trong hội nghị lần thứ 8."

Khương Kiến Minh kiên trì: "Em cảm thấy hứng thú."

Hoàng Thái Tử: "Hắn nói người yêu là để yêu chiều, hẳn là nên hẹn hò, đi dạo phố, tặng lễ vật, dỗ người yêu vui vẻ, làm chống lưng cho người ấy, làm cho người yếu có cảm giác an toàn cùng hạnh phúc, thường thường nên có chút kinh hỉ, phải thường xuyên ——"

Khương Kiến Minh cuốicùng không thể nhịn cười.

Chung quanh tiếng người nói ồn ào, phố Tây Galaxy làbiểu tượng của thời trang và tuổi trẻ, nơi đây luôn tràn ngập tiếng cười của tuổi trẻ từ sáng cho đến tối.

Cậu cảm thấy điện hạ Ryan nghiêm túc như thế mà đứng ở chỗ này, thật sự quá không hợp.

"Ryan, đừng như vậy," Cậu nhẹ nhàng duỗi tay, điểm vào chân mày của người trước mặt, "XinThái tử điện hạ đừng dùng trí tuệ cao quý để ghi nhớ những thứ như vậy."

"—— ôm ôm, hôn hôn."

Ryan kiên trì nói xong những chữ còn dang dở.

Khương Kiến Minh hơi giật mình, tay trái Ryan nhẹ nhàng đặt lên vai cậu.

Cậu bịmột lực nhẹ nhàng đẩy vào con hẻm vắng, mặt trời biến mất trong nháy mắt, cửahàng bên cạnh cậu biến thành bóng tối——

Khương Kiến Minh: "Ngài......"

Hắn nhìn thấy ánh mắt của thái tử, cuối cùng không nói gì nữa.

"Khương, có thể chứ?" Ryan chậm rãi cúi người, đưa lưng về phía ngọn đèn, trong mắt nóng rực, khàn giọng nói: "...Một nụ hôn."

Khoảnh khắc môi chạm khóe môi, ký ức vụt tan như một cơn lốc.

Cửatiệm bị mở ra, một nữ nhân viên trang điểm đậm thò đầu ra, hướng cậu kêu: "Quý khách, có muốn tiến vào xem một chút không?"

Khương Kiến Minh hoàn hồn, lúcnày mới nhận ra mình đã đứng trước cửa hàng quá lâu, vì vậy lắc đầu xin lỗi,xoay người rời đi.

Cậu nghethấy nữ nhân viên thấp giọng lẩm bẩm, cô gái rõ ràng nhìn ra vẻ nghèo nàn từ quầnáo của cậu: "Ây da, nghèo thế này còn dám tới Tây Galaxy, không sợ mất mặt sao."

Khương Kiến Minh cũng không tức giận, tự mình đi dạo phố. Mãi cho đến khi mặt trời dần bị những áng mây che lấp, cậu mới đi đến quảng trường trung tâm, chọn một cái ghế dài ngồi xuống.

Cậu cứngồi đây lặng lẽ cho đến khi mặt trời lặn hẳn, bóng tối dần lan ra, trên đầu cũng dần xuất hiện những ánh sao.

Đại khái là bởi vì vừa mới mưa xong, ngân hà rất trong trẻo, khi sáng khi tối, nhìn lâu sẽ có cảm giác lung linh ảo mộng.

Khương Kiến Minh ngửa đầu nhìn, dần dần cảm thấy buồn ngủ, ngôi sao trên trời cũng dần dần tụ lại một chỗ, tựa như lại biến ảo thành thân ảnh Ryan.

Khi đêm sâu hơn, cậu chìm vào giấc ngủ dưới ánh sao.

......

Sáng sớm hôm sau, Khương Kiến Minh ở trên ghế dài mơ mơ màng màng mà tỉnh lại, trên người cư nhiên có một cái chăn, có lẽ tối qua có một cảnh tuần tra hảo tâm đắp cho cậu.

Khương Kiến Minh cầm lấy chăn ngẩn người một lát, cậu gấpchăn rồi đứng dậy, đột nhiên một làn gió buổi sáng trong lành thổi qua má cậu.

Cậu xoay người, bị ánh sáng chói đến nỗi phải giơ tay chắn mắt.

Đây là nơi phồn hoa nhất Thủ Đô Tinh, có một ông lão chống gậy đi qua, cũng có những đứa trẻ vui đùa chạy nhảy. Cónăm sáu con chim bồ câu trắng đi dạo ở trung tâm quảng trường, đài phun nướctrong suốt phản chiếu ánh nắng mặt trời, còn phản chiếu một chiếc cầu vồng nhỏxinh xắn.

"Xinchào." Bỗng nhiên, một cậu bé chạy đến trước mặt Khương Kiến Minh, cậu bé mang mũ, trên khuôn mặt khoẻ mạnh có những vết tàn nhang.

Cậu bé cười hì hì, đem một quyển sách nhỏ nhét vào trong tay Khương Kiến Minh, "Anh trai, có phải anh là Vô tinh nhân không?"

Khương Kiến Minh có chút kinh ngạc, liền thấy cậu bé nghiêm mặt nói: "Chúng em là hiệp hội bảo hộ Vô Tinh nhân —— anh trai biết không? Chính là Tàn tinh nhân mà người ta thường hay gọi, hiệp hội chúng em vẫn luôn tận lực vì Vô Tinh nhân tranh thủ bình quyền......"

Khương Kiến Minh hiểu rõ. Cậu bé trước mặt lộ ra vẻ mặt tự hào, đầu tiên là nhanh chóng chóngkể ra một loạt lịch sử về sự gian khổ và quyền bình đẳng của Tàn tinh nhân, cuối cùng nói:

"Hiện tại hiệp hội chúng em đang không ngừng kêu gọi loại bỏ cách gọi ' Tàn tinh nhân ' ---- thuật ngữ Tàn tinh nhân là cách gọi từ đế chế cũ thời kỳ còn chính sách tàn bạo lưu lại, chúng em hy vọng có thể trong ngày lễ đại thọ thứ 90 của bệ hạ, thúc đẩy đế quốc lại lần nữa sửa đổi dự luật, dùng ' Vô Tinh nhân ' thay thế ' Tàn tinh nhân ' cái xưng hô đầy hàm nghĩa kỳ thị này.

"Anh trai, anh cũng là Vô Tinh nhân, chúng ta là đồng bào —— vì quyền của Vô Tinh nhân, cố lên!"

Cậubé vừa nói vừa chủ động nhét thứ gì đó vào tay Khương Kiến Minh, cậu cúi đầu nhìn xuống, là kẹo được tăng thêm thuốc an thần.

Khương Kiến Minh vì thế mỉm cười, tuy rằng cậu biết sẽ rất nhanh không còn liên quan gì đến những chuyện này nữa.

Cậu vẫy vẫy quyển sách nhỏ, nói: "Cảm ơn em, anh sẽ xem nó."

cậu xách balo tác chiến đeo lên lưng, nhấc chân xuyên qua quảng trường trung tâm, bồ câu trắng ở phía sau cậu phành phạch bay lên trời, xuyên qua những lá cờ màu nhỏ tung bay giữa các tòa nhà.

Đây là một thời đại ổn định và thịnh vượng.

Đây là buổi sáng năm Tân Đế thứ 63.

Khương Kiến Minh đivề phía trạm vũ trụ.

Tác giả có lời muốn nói:

Là quá độ, nhưng tôi thực thích bầu không khí của chương này, có rấtnhiều điềm báo trước 0v0

Lại nói tiếp cần trịnh trọng nói rõ! Ryan ít tuổi hơn Khương, truyện này là niên hạ!! Tiểu điện hạ chỉ là cử chỉ ngôn ngữ trưởng thành sớm nên có vẻ lớn tuổi hơn mà thôi x

Khương: "Tiểu điện hạ...... Ngài đừng mua đồ cho em nữa."

Khương: "Ý em là, cho em tiền đi."

——by Hoàng thái tử phi - tương lai thống soái, vì kế hoạch nhặt xác, quỹ khởi nghiệp ban đầu là cọ quà tặng từ một bạn nhỏ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK