• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tuệ Khanh bày ra khuôn mặt lạnh nhạt dù thâm tâm gào thét điên cuồng, nhảy qua nhảy lại như vượn. Cô nhẹ nhàng cởi quần xuống đầu gối rồi nằm nghiêng trên giường, chiếc chăn trở thành cái hố che nửa mặt ngại ngùng của cô lại.

Hoài Khang đeo bao tay, ánh mắt không chút gợn sóng nào, đôi tay khẽ đặt lên bàn đào đẫy đà của Tuệ Khanh, cảm nhận được cô có chút run rẩy thì nhướng mày, sau đó khẽ vỗ nhẹ mấy cái: “Không sao đâu, đừng lo lắng quá.”

Tuệ Khanh cảm thấy lời nói đã mắc vào cổ họng, cái tên bác sĩ kia đang cố tình vỗ vào đâu đấy hả, nếu ở đây không phải bệnh viện, cô thật sự sẽ tẩn cho anh ta một trận. Hoài Khang thấy cô còn run hơn lúc trước, mới suy nghĩ lại hành động dường như có chút vô lễ của mình mà khẽ tằng hắng một cái rồi nhẹ giọng bảo:

“Xin lỗi, bây giờ tôi sẽ khám cho cô, cứ thả lỏng bình thường nhé.”

Tuệ Khanh gật gật, mặc kệ cho Hoài Khang có nhìn thấy hay không. Từng xúc giác bên dưới truyền lên trên, bàn tay to lớn của anh chạm vào bàn đào rồi khẽ tách đôi chúng ra, sau đó là cảm giác mát lạnh của dụng cụ khiến cô á lên một tiếng. Cô lắp bắp, giọng run đến lạ thường:

“Bác… bác sĩ…”

Hoài Khang khẽ nheo mắt, ngước lên cũng đồng thời chạm phải ánh mắt ầng ậng tầng nước mỏng của Tuệ Khanh, làm đôi tay anh cũng không kiềm chế được mà phải nhẹ nhàng một chút, giọng anh khẽ khàn lại: “Cố gắng một chút, tôi sắp khám xong rồi.”

Tuệ Khanh nắm chặt ga giường, bao nhiêu câu chửi rủa đều nằm trong đầu, cô cố gắng đến khi nào mới được. Cho tới lúc cô sắp chịu không nổi, Hoài Khang rút lại đồ khám bệnh và bảo cô có thể mặc quần vào lại, còn anh đi rửa tay rồi ra ngoài bàn và bắt đầu ghi chép kết quả. Cô nằm đó, có cảm giác linh hồn của mình đang vẫy tay với phần thân xác này. Cô đã mất sự trong sạch, thầm xin lỗi người chồng tương lai, và khắc ghi tên của bác sĩ nam kia vào lòng.

Tuệ Khanh ăn mặc lại một cách chỉnh tề, rồi mới bước ra ngồi vào ghế một cách căng thẳng: “Thế tôi bị gì thế bác sĩ?”

“Cô bị trĩ hỗn hợp.” Hoài Khang thông báo một cách bình thản.

Tuệ Khanh lần nữa nắm linh hồn của mình lôi lại sau khi nghe kết quả, bị trĩ nội hay trĩ ngoại đều đã tồi tệ lắm rồi, vậy mà bây giờ cô còn dính cả hai. Cô nuốt nước mắt vào trong rồi hỏi: “Có nặng không ạ? Làm sao để chữa khỏi?”

“Cũng không quá quan trọng.” Hoài Khang đẩy cặp kính, thấy Tuệ Khanh thể hiện mặt vui mừng thì khẽ mỉm cười rồi phán quyết: “Phải mổ.”

“Bùm!”

Tuệ Khanh nghe rõ tiếng nổ trong đầu, mổ ư? Được rồi, lần này cô cho phép bản thân ngất một lát trên cành cây.

“Tôi đã sắp xếp lịch mổ cho cô rồi. Cô cứ về nhà nghỉ ngơi, tới ngày thì vào.” Hoài Khang kí vào giấy một cách nhanh chóng.

Tuệ Khanh đưa tay ra nhận lấy, trông cô giờ không khác gì một người vô hồn, bước từng bước ra cửa, thân thể cứ đụng từ cái này đến cái khác.

Hoài Khang nhìn theo mà chỉ biết lắc đầu, giới trẻ bây giờ tiếp nhận thông tin kém quá. Vài phút sau, một nữ bác sĩ đi tới với vẻ gấp gáp, trên trán còn lấm tấm mồ hôi.

“Cảm ơn viện trưởng nhiều lắm.” Bác sĩ Trang gật đầu với anh, ánh mắt mang vài phần biết ơn.

“Không sao, con cô ổn chứ?” Hoài Khang đứng lên, thân hình cao lớn trên mét tám lăm nhưng lại không làm người khác cảm thấy áp lực, ngược lại toả ra sự ấm áp và vững chắc.

“Con bé không sao, đúng là có viện trưởng ở đây thì tôi không phải lo lắng gì.” Bác sĩ Trang bắt tay với Hoài Khang, không quên để lại vài câu ca ngợi rồi tiễn anh ra ngoài.

Hoài Khang bước đi trên hành lang, đều chào hỏi mọi người, ai nhìn thấy cũng cúi đầu mà kính nể thốt ra hai từ viện trưởng. Họ bảo với nhau rằng từ lúc anh lên nắm quyền điều hành bệnh viện Hoài Đức, phúc lợi nhân viên tăng lên đáng kể. Kiến thức anh cũng vô cùng sâu rộng, thừa sức đi từ khoa này đến khoa khác để phụ giúp. Vì thế, mọi người càng lúc càng có thiện cảm với anh hơn.

Hoài Khang đóng cửa phòng mình lại, khẽ thở ra một hơi dài, khuôn mặt quay về sự lạnh nhạt và vô cảm. Anh ngồi xuống ghế, cởi bỏ kính cũng như cả lớp hoá trang thân thiện của mình rồi thả lỏng cả người một cách mệt mỏi. Đưa mắt nhìn bức ảnh có người phụ nữ hiền từ, anh khẽ cảm thấy yên tâm, nhưng giây sau màn hình điện thoại hiển thị người gọi tới làm anh lại trở về vẻ thâm trầm.

“Mày lại từ chối con gái nhà người ta? Mày có biết đây là vụ làm ăn lớn không?” Ông Dự hét lên trong đầu dây bên kia.

“Thế ông tự đi mà hẹn hò với cô ta.” Hoài Khang không nể chút mặt mũi nào của cha mình, thẳng thắn đáp trả.

“Mày… khục khục…” Ông Dự tức đến mức phát ho.

“Tôi bảo này, ông ráng mà giữ chút hơi thở sau cùng đi, không là không kịp trăn chối đấy.” Hoài Khang gõ tay lên mặt bàn, độc mồm nói khiến ông Dự bên kia càng không dừng được cơn ho của mình. Anh vẫn chưa chịu dừng lại: “Với lại hiện giờ ông chẳng còn chút quyền lực nào trong nhà họ Dự đâu, tôi sẽ tự quản lý bệnh viện theo cách của tôi.”

Không đợi bên kia nói thêm gì, Hoài Khang lập tức cúp máy, biết ngay ông Dự gọi đến với lí do anh từ chối xem mắt con gái tiểu thư của nhà người ta, nhưng vẫn tiếp lời chỉ vì muốn đâm chọt một chút. Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên khiến anh lập tức điều tiết lại nét mặt thâm trầm của mình.

“Mời vào!”

“Nghe nói cháu lại chọc tức ba cháu nữa à?” Người bước vào là chú Vinh, một người bạn lâu năm của ông Dự cũng như là bác sĩ cao tay nghề nhất trong bệnh viện này.

“Ông ấy gọi điện làm phiền chú à?” Hoài Khang nhíu mày, cảm thấy ban nãy anh vẫn còn đối xử nhẹ nhàng quá rồi.

“Chuyện cháu làm thì sao mà chú không biết được chứ. Dù sao ông ấy cũng lớn tuổi rồi, cháu cũng nên thu liễm lại chút.” Chú Vinh ngồi xuống bàn trà, nhìn Hoài Khang đi lại tự tay rót nước cho cả hai mà khuyên nhủ.

“Là ông ấy già rồi mà không chịu buông xuống, cứ thích chen chân vào. Chẳng phải năm đó, chú cũng bị ông ấy đối xử tệ không ít sao, bây giờ còn nói đỡ cho ông ta.” Hoài Khang cằn nhằn, có chút không vui mà uống thêm hai tách trà để hạ hoả.

“Còn không phải do chú khăng khăng muốn bồi dưỡng cháu sao? Cháu là cái đứa có tiềm năng nhất nhưng cũng là đứa đối kháng lại với ông ấy nhiều nhất. Khó khăn lắm cháu mới có được vị trí mình mong muốn, nên thả lỏng một chút rồi.” Chú Vinh nhìn Hoài Khang từ nhỏ đến lớn, cũng hiểu rõ nỗi khổ của anh, chưa lần nào chú không muốn anh buông bỏ và nghỉ ngơi nhưng đều là vô nghĩa khi vào tai anh.

“Cháu biết rồi.” Hoài Khang chỉ đành đáp lại để làm yên lòng người chú cũng như người thầy của mình.

“Với lại cha cháu nói đúng, cháu nên có vợ rồi, chẳng còn nhỏ nhoi gì đâu. Hồi bằng tuổi cháu, chú đã có ba đứa rồi.” Chú Vinh nói xong rồi bỏ ra ngoài, để lại Hoài Khang vẫn còn thẫn thờ.

Hình như chú ấy vừa chê anh già mà còn ế thì phải. Lúc này, anh sực nhớ tới hình bóng của bệnh nhân tên Tuệ Khanh kia, chắc anh già thật rồi, anh không còn hiểu được giới trẻ hiện giờ đang suy nghĩ và hành động gì nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK