• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bạc Hà cảm thấy mình thật ngu ngốc mới đón Tịch Duệ Nam đến sống cùng, bây giờ thì hay rồi, mời thần dễ tiễn thần khó, anh ta thực sự là ì ra ở đây với cô rồi.

Cuối cùng Bạc Hà đồng ý với An Nhiên tạm thời đón Tịch Duệ Nam đến căn hộ của cô. Đáng lẽ cô nên cự tuyệt ý kiến này của An Nhiên, nhưng không biết vì sao lại bị cô ấy thuyết phục.

Lúc đầu cô dùng lý do “cô nam quả nữ không tiện sống chung một nhà” để từ chối, An Nhiên chế nhạo: “Đã là thế kỷ 21 rồi mà cậu vẫn còn nghĩ thế sao, người khác giới thuê chung nhà, nam nữ không quen biết sống chung với nhau có sao đâu.”

Có lẽ An Nhiên nhớ lại chuyện xảy ra hồi lớp mười, đoán Bạc Hà kiêng dè việc sống chung với Tịch Duệ Nam, liền nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại rằng Tịch Duệ Nam bây giờ tuyệt đối là chính nhân quân tử, trong thời gian sống ở chỗ cô ấy, lời nói hành động, cử chỉ đều vô cùng cẩn thận, thực sự có thể nói là phi lễ vật thị, phi lễ vật thính1, cô không cần lo lắng anh sẽ có hành vi vượt quá khuôn phép. An Nhiên còn nói với cô rằng: “Tịch Duệ Nam đến giờ cũng chưa từng có bạn gái, nói là cảm thấy vô nghĩa. Cậu ấy hình như thật sự không có hứng thú với con gái, mình và A Mạn là hai mỹ nữ cũng không khiến cậu ấy động lòng được, huống hồ là người có bộ dạng nam tính như cậu, cho nên cậu yên tâm một tram hai mươi phần tram là cậu ấy sẽ không làm phiền cậu đâu.”

1.Câu nói trong Khổng Tử ngữ lục, có nghĩa là thứ không hợp lễ thì không nhìn, điều không hợp lễ thì không nghe.

Bạc Hà nghe thấy thế thì trong lòng rúng động, rất lâu không đáp, An Nhiên chớp thời cơ, nói: “Không lên tiếng mình coi như cậu đồng ý rồi đó.”

Mặt cứng như gỗ không chút biểu cảm, Bạc Hà đưa Tịch Duệ Nam về căn hộ của mình, nghĩ đến việc ít nhất trong vòng một tháng cô phải sớm chiều ở cùng anh, cảm giác trong lòng cũng không biết phải hình dung như thế nào.

Tâm trạng của Tịch Duệ Nam chắc cũng giống như cô, cả đoạn đường đều trầm mặc không nói. Sau khi vào phòng khách, nhìn thấy di ảnh của Bạc Gia Khánh treo trên tường, anh mới ngạc nhiên thốt lên: “Bố cô… cũng qua đời rồi?”

Chữ “cũng” kia khiến cô lập tức có phản ứng, đáp lại bằng một câu hỏi giống hệt như vậy: “Mẹ anh… cũng qua đời rồi?”

Anh im lặng một lát. “Mẹ tôi qua đời rồi.” Giọng nói vô cùng đau khổ khiến bầu không khí tràn ngập sự bi thương.

Cô vô thức nhìn anh một cái, khuôn mặt trắng xanh, biểu cảm bi thương, mắt hơi ươn ướt. Rõ ràng việc mẹ anh qua đời khiến anh chịu một sự đả kích lớn, mang đến cho anh sự tổn thương và nỗi đau sâu sắc.

Cô có thể hiểu tâm trạng của anh. Khi bố bị bệnh rồi rời bỏ thế gian, cảm giác đau đớn đó khiến cô khóc đến đứt từng khúc ruột, hận đến mức thần Phật cùng phẫn. Vì sao bố của người khác có thể sống thọ đến hết tuổi trời, còn bố cô lại phải rời nhân thế quá sớm như vậy? Cô chỉ có thể làm con gái của bố được hai mươi tư năm, bố còn từng nói, cho dù cô sống đến sáu mươi tuổi thì trong mắt ông, cô vẫn là con gái nhỏ không trưởng thành. Nhưng cô lại không có phúc được làm cô con gái nhỏ của bố nữa rồi. Người thương yêu cô nhất trên thế giới này đã đi rồi, từ nay cô sống trên thế gian này không còn có bố nữa.

Đồng bệnh tương liên, một cảm giác bi thương từ đáy lòng Bạc Hà dâng lên. “Chuyện xảy ra khi nào?”

“Năm hai đại học, tai nạn xe.” Bảy chữ đơn giản, chứa đựng sự chua cay và thương xót vô hạn.

Cô trầm mặc rất lâu. “Kìm nén đau thương, chấp nhận biến cố.”

Lời an ủi bình thường nhất lại giành được sự cảm kích từ tận đáy lòng anh, thể hiện rõ trong ngữ khí: “Cảm ơn.”

Đây là lần đối thoại hoà bình nhất giữa hai người bọn họ kể từ lúc trùng phùng cho đến nay.

Sauk hi Tịch Duệ Nam vào sống trong căn hộ của Bạc Hà, cô không hề có cảm giác bị làm phiền.

Anh rất yên tĩnh, có lúc yên tĩnh đến mức như không tồn tại. Đa số thời gian, anh chỉ ở trong phòng ngủ dành cho khách, ít khi ra khỏi phòng.

Còn Bạc Hà cũng chủ yếu ở trong phòng ngủ của mình, đây cũng là phòng làm việc của cô, bàn máy tính đặt ngay bên cạnh giường, trên tủ đầu giường có một bình nước lớn và mấy túi đồ ăn như bánh ngọt, lương khô, lúc vẽ mệt có thể uống nước và ăn lót dạ. Bình thường ngoài lúc đi nhà vệ sinh ra, cô có thể cả ngày không ra khỏi phòng một bước.

Bây giờ đương nhiên không thể giữ nếp sinh hoạt như trước nữa, có một bệnh nhân đang dưỡng bệnh ở trong nhà, hằng ngày cô phải ra ngoài mua đồ ăn, một ngày nấu cơm ba bữa. Chỉ những lúc ăn cơm, hai người mới chạm mặt trong phòng ăn, còn thời gian khác thì ai ở phòng người đó, hai bên không can thiệp vào cuộc sống của nhau.

Bạc Hà không biết Tịch Duệ Nam cả ngày ở trong phòng làm gì, căn phòng dành cho khách đó không lớn, chỉ có một chiếc giường, một tủ quần áo, thêm một bộ bàn ghế, anh ở bên trong cả ngày trời chắc là rất buồn chán.

Có lần cửa phòng đó không đóng chặt, Bạc Hà ra khỏi phòng đi vệ sinh, cửa phòng ngủ của cô đóng vào mở ra khiến cửa phòng ngủ bên cạnh rung lên, mở hé ra một khe nhỏ, cô liếc mắt nhìn vào thấy Tịch Duệ Nam đang nằm trên giường, hai tay gối sau đầu, đờ đẫn nhìn trần nhà, ánh mắt thất thần, ngẩn ngơ nằm đó.

Ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng cô vẫn không gõ cửa, nhưng lúc ăn tối, cô như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, tiện miệng nói: “Hằng ngày anh ở trong phòng rất buồn chán phải không? Nếu rảnh rỗi thì có thể đến phòng khách xem tivi.”

Sự quan tâm của cô thể hiện rất bình thản, rõ ràng khiến Tịch Duệ Nam thấy bất ngờ. Ngơ ngác một lúc, anh mới khẽ giọng nói: “Không cần đâu, tôi sợ ngồi trong phòng khách cô sẽ thấy bất tiện.”

Bạc Hà nhất thời không hiểu. “Anh ở phòng khách xem tivi, tôi ở trong phòng vẽ tranh, anh lại chẳng làm ảnh hưởng được đến rồi, có gì bất tiện chứ?”

Anh do dự một chút rồi thấp giọng nói ra lý do: “Lúc tôi sống ở nhà An Nhiên, có hôm A Mạn tăng ca đến sáng sớm, ngày hôm sau ngủ bù đến hơn mười giờ sáng, mơ màng dậy đi vệ sinh, nhất thời quên mất tôi đang sống nhờ ở đó, chỉ mặc chiếc váy ngủ dai dây ít vải đi ra ngoài… đụng mặt ở phòng khách… hai bên đều rất lúng túng. Sau đó, tôi cố gắng chỉ ở trong căn phòng nhỏ không ra nữa.”

Quả nhiên là phi lễ vật thị, Bạc Hà vô thức nhìn anh bằng một ánh mắt sâu xa. Anh mẫn cảm phát giác ra ánh mắt này của cô, nhanh chóng phản ứng, ánh mắt sáng lên khác thường, trong hai đồng tử như có thêm ngọn lửa giận dữ. “Cô không tin lời tôi? Cô không tin là tôi sẽ tránh đi? Cô nghĩ tôi háo sắc nhìn chằm chằm cô ấy mới là sự thật nhỉ? Trong mắt cô tôi chính là một tên…”

Tịch Duệ Nam không nói tiếp nữa, chỉ hít sâu một hơi, cứng ngắc kìm lại hai chữ đã dâng lên đến miệng. Hai chữ đó là cây sỉ nhục Bạc Hà xây lên trong thời niên thiếu của anh, anh không phục, anh không nhận, anh không có lúc nào là không căm hận nó.

“Tôi không có ý đó.” Bạc Hà phát hiện sự mẫn cảm của Tịch Duệ Nam chỉ nhiều thêm chứ không hề ít hơn so với ngày xưa, cô chỉ muốn giải thích nhưng không biết phải nói thế nào.” Tôi chỉ cảm thấy… anh trước đây… dù sao tính tình dễ kích động… bây giờ rốt cuộc trưởng thành rồi… có thay đổi là chuyện tốt.”

Đôi mắt Tịch Duệ Nam càng sáng đến doạ người. “Cô là muốn khen tôi lãng tử quay đầu quý hơn vàng sao?”

Cô nhận ra anh càng tức giận hơn, bởi trong lời nói ấp úng của cô lại rõ ràng biểu đạt ý tứ về sự “cải tà quy chính” kia. Anh vẫn giống hệt chín năm trước, không chịu thừa nhận mình có lỗi, kiên trì cho rằng tất cả sai lầm ngày trước đều là do vô tâm. Nhưng sai chính là sai, bất luận cố tình hay vô ý, vì sao anh không chịu đối diện với điều này?

Tính cách của Bạc Hà cũng không phải ôn hoà, đối mặt với sự hung hăng bức người của anh, cơn tức giận giống như ngọn lửa từng chút, từng chút lan dần, lời lẽ bỗng chốc không còn khách khí nữa: “Đúng là lãng tử quay đầu quý hơn vàng, năm đó trong một tháng anh đã hai lần vào đồn công an, mà hai lần đều suýt phải vào trại quản giáo thanh thiếu niên, so với biểu hiện của anh bây giờ, làm sao lại không coi là lãng tử quay đầu quý hơn vàng chứ?”

Một chuỗi lời lẽ nồng nặc mùi thuốc sung khiến Tịch Duệ Nam tức giận dến đờ ra, một hồi lâu anh không nói gì, chỉ có đôi mắt giận dữ nhìn chằm chằm vào Bạc Hà, bàn tay nắm chặt đũa khiến khớp xương trắng bệch. Đột nhiên “phập” một tiếng, đôi đũa gãy rời, bát cơm cũng bị xô rơi xuống lăn nửa vòng, cơm văng ra ngoài hơn một nửa, rơi vãi khắp mặt bàn.

Bạc Hà thất kinh, lập tức nặng nề đặt bát đũa xuống bàn, lông mày dựng lên, giọng nói đầy vẻ khó chịu: “Tịch Duệ Nam, anh có ý gì chứ? Tôi không tính hiềm khích trước kia, có lòng tốt cho anh ở nhờ, vậy mà anh còn tỏ thái độ với tôi nữa? Chẳng phải chỉ là nói mấy câu đúng sự thực mà anh không thích nghe thôi sao? Nếu anh không thích nghe, vậy anh có thể đi bất cứ lúc nào.”

Nghe cô nói vậy, sắc mặt của Tịch Duệ Nam càng khó coi, mặt mày cũng bị cơn phẫn nộ co kéo trông vô cùng lạnh lùng, sự dữ tợn. Cặp mắt gườm gườm nhìn Bạc Hà như hai trái hoả tiễn nếu như có thực, nhất định có thể tạo thành hai động lớn trên mặt cô.

“Đi thì đi.””

Anh đột ngột đứng dậy, đi thẳng vào phòng ngủ dành cho khách, vì đi quá nhanh làm ảnh hưởng đến vết thương, bước chân anh bỗng ngừng lại, hơi khom người xuống ôn lấy vết mổ trước ngực, hít sau một hơi rồi mới đi tiếp. Sau khi vào phòng, anh nặng nề hất mạnh cánh cửa, trong phòng truyền ra âm thanh lật hòm giở tủ, anh đang đang thu dọn hành lý.

Bạc Hà ngồi một mình trong phòng ăn, nhìn bàn ăn với hai món ăn một món canh gần như còn chưa được đụng đũa, ánh mắt đầy vẻ buồn bã. Vốn dĩ là nói chuyện có ý tốt, vì sao cuối cùng lại thành ra thế này. Vừa tức giận là cô liền chẳng nghĩ ngợi gì lên tiếng đuổi anh đi, anh lập tức thu dọn đồ đạc định rời đi, giờ cô bình tĩnh lại rồi. Mới đón anh đến ở được mấy ngày đã làm người ta tức giận bỏ đi, cô đang làm cái gì vậy? Chi bằng ngay từ đầu dứt khoát mặc kệ anh sống chết ra sao thì ra, bây giờ mười phần đã quản đến chín, một phần cuối cùng lại làm hỏng mất tất cả công lao trước đó, thật không đáng! Hơn nữa, bây giờ anh là một bệnh nhân, người bệnh bình thường đều vì thân thể đau đớn dẫn đến việc dễ nổi nóng, tâm lý buồn bực, hà tất phải so đo với anh chứ?

Bạc Hà hối hận vì nhất thời không kiềm chế được tính tình, làm cho cục diện trở thành không thể giải quyết được như thế này, bây giờ phải làm sao đây? Người ta bị cô đuổi đến mức muốn thu dọn đồ đạc muốn đi rồi, cho dù giờ cô xuống nước níu giữ thì với tính khí của Tịch Duệ Nam cũng chưa chắc sẽ chấp nhận.

Đang không biết nên làm thế nào thì cửa phòng ngủ cho khách lại mở, Tịch Duệ Nam bước ra, vẻ mặt bình tĩnh, hai tay trống không. Anh không nhìn Bạc Hà, chỉ chầm chậm đi đến trước bàn ăn rồi ngồi xuống, lại bưng nửa bát cơm còn lại lên cúi đầu ăn, như thể chuyện vừa rồi chưa hề xảy ra, anh vẫn yên tĩnh ăn cơm của anh.

Bạc Hà mất nửa ngày mới phản ứng lại được, ngơ ngác ngồi xuống bên cạnh nhìn anh.

Chầm chậm nuốt miếng cơm trong miệng, Tịch Duệ Nam chằm chằm nhìn bát cơm trong tay, cất tiếng, giống như đang nói cho nó nghe vậy, khẩu khí vô cùng ngoan cố: “Tôi chẳng đi đâu cả, tôi cứ ở đây. Tôi bị thương là do cô, cô đã nói sẽ có trách nhiệm với hành vi của mình, vậy trước khi tôi hoàn toàn bình phục, cô không thể đuổi tôi đi.”

Lúc Bạc Hà đến bệnh viện thăm Phó Chính, An Nhiên rất quan tâm hỏi thăm Tịch Duệ Nam sống ở chỗ cô như thế nào. Cô không nói cụ thể, chỉ bảo hai bên yên ổn vô sự, hẳng ngày đều ai ở phòng người đó, không làm phiền đến nhau.

An Nhiên tin là thật. “Mình đã nói rồi mà, cậu ấy qua đó sống sẽ không làm ảnh hưởng đến cậu đâu. Cậu ấy rất yên tĩnh, có lúc cả ngày cũng không nói quá ba câu, hoàn toàn không phải là tính khí ngạo mạn, dễ kích động như hồi lớp mười nữa. Cậu ấy thực sự thay đổi rất nhiều.”

Bạc Hà thầm cười khổ, thay đổi rất nhiều sao? Chưa chắc. Yên tĩnh, trầm mặc chỉ là một lớp áo khoác do thời gian và hoàn cảnh sống của những năm qua trao tặng cho anh, trong xương cốt an, thực sự vẫn là cậu thiếu niên kích động của năm đó.

Cô chuyển chủ đề: “Phó Chính vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại sao?”

An Nhiên đã ở bệnh viện túc trực bên Phó Chính năm ngày rồi, anh vẫn trong trạng thái hôn mê sâu, tình hình không có gì thay đổi, bác sĩ nói, nếu tiếp tục như thế này, không loại trừ khả năng sẽ thành người thực vật.

Chẩn đoán của bác sĩ đương nhiên mọi người không dám nói với bố mẹ Phó Chính biết, không thể để cả hai cụ già đáng thương cùng ngã gục. Lãnh đạo lớn nhỏ bên phía cảnh sát lần lượt đến thăm, gần như ai cũng tìm An Nhiên nói mấy câu. Nội dung phần lớn giống nhau, đều là xin cô trong thời điểm quan trọng này, nhất quyết đừng giũ tay bỏ mặc, giúp bố mẹ Phó Chính trụ vững. Nói đi nói lại, nói tái nói hồi, ý đại khái là chỗ này cần có cô ấy, vô cùng cần cô ấy, giống như trái đất không thể không có mặt trời. Thậm chí bên tạp chí, phía cảnh sát cũng phái người đến xin nghỉ giúp cô, tạp chí vô cùng phối hợp, thoải mái phê chuẩn cho cô nghỉ một tháng có lương để cô đi chăm sóc “người bạn trai anh dũng xả thân cứu người.”

An Nhiên nói những điều này với Bạc Hà, cười khổ. “Mình không thoát thân nổi rồi, trừ phi lương tâm của mình để cho chó ăn mất rồi mới có thể không lo, không quản đến sự sống chết của cả nhà Phó Chính lúc này.”

Lời lẽ nghe như là oán trách nhưng Bạc Hà lại hiểu rất rõ cô bạn thân nhiều năm của mình. “Cậu không bỏ đi, không phải hoàn toàn vì lương tâm của cậu mà bởi vì cậu thực sự vẫn còn tình cảm với Phó Chính. Vào lúc này, cậu không thể vứt bỏ anh ấy được.”

An Nhiên nhìn Phó Chính đang hôn mê trên giường bệnh, rất lâu sau mới trả lời Bạc Hà: “Có lẽ vậy. Vào thời khắc nghe tin anh ấy xảy ra chuyện, trái tim mình như nhảy ra khỏi ngực.”

Khi Bạc Hà rời khỏi phòng bệnh, An Nhiên tiễn cô ra tận cửa, vừa khéo gặp một cô gái trẻ ôm hoa tươi đi vào.

Phòng bệnh của Phó Chính là phòng riêng, trong phòng tiếp khách bên ngoài, hoa tươi, trái cây và thực phẩm bổ chất đầy khắp nơi. Thời đại internet, sơ yếu lý lịch và ảnh của chàng cảnh sát anh dũng vì xả thân cứu người mà trọng thương nằm viện đã được đăng tải lên các diễn đàn lớn. Trong ảnh Phó Chính mặc cảnh phục, anh tuấn phong độ, được các cư dân mạng nhất loạt bình chọn là cảnh sát anh dũng nhất, cũng đẹp trai nhất. Rất nhiều công dân mang quà đến thăm anh, trong đó không thiếu những cô gái trẻ đơn thuần ôm lòng ngưỡng mộ mà đến.

Bọn họ phần lớn đều mang hoa tươi đến thăm, yêu cầu phải được gặp mặt anh hùng một lần mới đi, đương nhiên chỉ có thể nhìn tháy Phó Chính nằm trên giường bệnh trong phòng ngăn cách bởi một tấm kính. Anh vẫn đang hôn mê, khí sắc rất kém, bộ dạng cũng không được đẹp, hoàn toàn không thể đem ra so sánh với người cảnh sát trẻ tuồi, đẹp trai, khí thế ở trên bức ảnh kia. Lại nghe thêm tình hình bệnh rất xấu, có thể trở thành người thực vật nữa, thế là rất nhiều cô gái đều đứng nhìn một cái rồi rời đi.

Đây là một xã hội hiện thực, sự ngưỡng mộ nhất thời là một chuyện, trách nhiệm cả đời lại là một chuyện khác, ai nguyện ý dùng sự ngưỡng mộ nhất thời để đổi lấy trách nhiệm cả đời?

An Nhiên đưa Bạc Hà ra khỏi phòng bệnh, sau đó đứng im ở trước cửa. “Mình đoán cô ấy chắc sẽ đi ra ngoài trong vòng hai phút.”

Suy đoán của cô ấy vô cùng chuẩn xác, cô gái trẻ kia quả nhiên không đến hai phút đã đi ra ngoài, bước chân vội vã mất hút ở chỗ rẽ hành lang. Bạc Hà dùng ánh mắt đầy vẻ cảm thông nhìn theo cô ta. “Kỳ vọng càng lớn thì càng thất vọng. An Nhiên, sở dĩ cậu ở lại đây hoàn toàn là vì cậu có tình cảm với anh ấy. Nhưng nếu Phó Chính thật sự trở thành người thực vật, cậu định làm thế nào?”

Đối với vấn đề này, An Nhiên lại tỏ ra có lòng tin trăm phần trăm. “Anh ấy sẽ không biến thành người thực vật.”

Giọng nói kiên định khiến Bạc Hà thấy kinh ngạc, bởi vì nghe có vẻ đó không phải là một sự tin tưởng mù quáng, mà hoàn toàn có căn cứ chắc chắn.

“Cậu dám chắc chắn như vậy sao, có phải là bác sĩ có chẩn đoán mới nhất rồi không?”

“Mặc kệ bác sĩ, tin tức họ đưa ra đều không lạc quan, nhưng mình… mình có căn cứ và lòng tin. Phó Chính nhất định sẽ tỉnh lại, hơn nữa sẽ chẳng bao lâu nữa đâu.”

Từ bệnh viện đi ra, Bạc Hà tiện đường mua rau mang về làm bữa tối. Khi hai món ăn, một món canh được đặt lên bàn, cũng là lúc hoàng hôn đẹp nhất, ánh tà dương tô đậm sắc vàng lấp lánh đầy cửa sổ.

Cô gõ cửa gọi Tịch Duệ Nam ra ăn cơm. Hai người ngồi đối diện nhau, nhưng đều im lặng không nói. Ngoài bát đũa va chạm phát ra tiếng lanh canh, trong phòng ăn không còn âm thanh nào khác, cho đến khi tiếng chuông cửa phá tan không gian yên tĩnh.

Vào giờ này, Bạc Hà nghĩ chắc là nhân viên kiểm tra điện nước đến. Cô ra mở cửa, ngoài cửa không có bóng người, đang cảm thấy kỳ lạ, cạnh tường đột nhiên nhảy ra một người. Một cô bé trong bộ đồ dạo bãi biển màu xanh tảo, tóc dài tết thành hai bím lỏng, trông xinh đẹp, hoạt bát, đáng yêu, cười nói: “Chị Bạc Hà, là em đây.”

Bạc Hà kinh ngạc. “Quý Vân, sao em lại đến đây?”

“Em đến đây rủ chị cùng cả nhà ra bãi biển chơi cuối tuần, mọi người đều đi, bố mẹ và anh trai đang ở dưới lầu đợi đó, em phụng mệnh lên đây bắt chị. Bây giờ mặt trời đã xuống núi rồi, chúng ta có thể bơi, lướt sóng, đi thuyền, đều rất thú vị, còn có thể thuê thuyền đi đến đảo lớn ở đối diện, trải qua một đêm hoà mình vào thiên nhiên, chị mau thu xếp, mang hai bộ đồ để thay rồi đi cùng em đi.”

Giọng nói lảnh lót của Quý Vân nhẹ nhàng bay bổng, nói liền một tràng, hoàn toàn không để cho Bạc Hà có cơ hội cự tuyệt, nói xong liền đẩy cô vào phòng thu dọn quần áo. Vừa vào cửa, cô bé đương nhiên nhìn thấy Tịch Duệ Nam đang ngồi trong phòng ăn ngay cạnh lối vào. Quý Vân bị bất ngờ, lại ngạc nhiên, trợn tròn mắt: “Thầy giáo Tịch… sao thầy lại ở đây?!”

Kế hoạch cả nhà đi chơi cuối tuần không thành công. Hà Uyển vốn muốn cả nhà vui vẻ ra ngoài chơi hai ngày, để Bạc Hà không thể từ chối, sau khi chuẩn bị xong xuôi Quý gia mới lái xe đến đón cô, để một mình Quý Vân lên trên nhà kéo cô đi. Bạc Hà vẫn luôn thích cô em gái nhỏ hơn cô tám tuổi này, lúc em gái nhõng nhẽo, cô đều không từ chối.

Ai biết được, Quý Vân cười híp mắt chạy lên chưa được bao lâu, lại bĩu môi phụng phịu đi xuống, nói một câu không đầu không cuối: “Con không đi nữa, con muốn về nhà!”

Hai vợ chồng họ Quý và Quý Phong không hiểu gì cả, đồng thanh hỏi: “Làm sao vậy?”

“Chị Bạc Hà lừa con.”

Hà Uyển càng ngày càng chẳng hiều gì. “Chị lừa con cái gì vậy?”

Quý Vân không chịu nói rõ, chỉ giậm chân làm nũng. “Đúng là chị ấy lừa con.”

Sau đó không thèm lên xe nữa, một mình quay người chạy mất. Quý Phong vội vàng xuống xe đuổi theo cô bé. “Mẹ, mẹ lên lầu xem Bạc Hà có chuyện gì, Quý Vân để con lo.”

Hà Uyển buồn bã đi lên lầu, vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy một thanh niên mặc sơ mi màu xanh trong căn hộ chung cư Bạc Hà sống một mình. Bằng sự mẫn cảm và tỉ mỉ của một người mẹ, bà nhận ra được người thanh niên này không phải là khách bình thường, bằng chứng rõ ràng nhất là ngoài cửa kính phòng khách nhìn ra ban công có phơi mấy bộ đồ của nam giới, trong đó có một chiếc sơ mi màu xanh da trời sạch sẽ.

Lẽ nào Bạc Hà đang sống chung với người thanh niên này? Trước nay chưa từng nghe nói cô có bạn trai, tại sao vừa gặp mặt đã có quan hệ thân mật như thế?

Hà Uyển hỏi thăm dò: “Bạc Hà, cậu này là…”

Sau khi em gái giận dữ bỏ đi, mẹ lại lập tức tìm đến cửa, Bạc Hà cũng không biết phải ứng phó như thế nào. Lúc đầu, khi cô sống một mình ở đây, Hà Uyển thường xuyên đến. vừa sợ cô sống không quen vừa sợ cô quá cô đơn. Sau này cô ám chỉ rằng mình quen sống một mình, không thích bị người khác làm phiền, đặc biệt là làm hội hoạ cũng cần tĩnh tâm, nghe hiểu được ý tứ của cô, Hà Uyển mới không động một tí lại chạy đến. Ngoài Hà Uyển ra, trong Quý gia, Quý Phong đến khá nhiều, thường xuyên phụng mệnh mẹ đến đón cô về nhà ăn cơm tối hoặc là đưa đồ cho cô. Quý Vân phải đi học, lại có một đám bạn học ngày ngày đi chơi với nhau, nên gần như chưa từng đến đây, ai ngờ lần này cô bé lại bất ngờ chạy đến.

Quý Vân là cô gái thông minh, vừa nhìn thấy Tịch Duệ Nam ăn cơm ở trong phòng ăn, trên chân đi dép trong nhà, đồng thời cũng để ý thấy chiếc sơ mi xanh ngoài ban công, cô bé lập túc hiểu ra. Thiếu nữ mười sau tuổi không biết che giấu tình cảm, lập tức bộc lộ hết ra ngoài mặt: “Chị Bạc Hà, chị… và thầy giáo Tịch sống chung với nhau?!”

Bạc Hà hiểu suy đoán của trong lời cô bé, cuống quýt giải thích: “Tuy bọn chị sống cùng nhau, nhưng mà…”

Quý Vân chẳng buồn nghe liền cắt ngang: “Hai người chẳng phải vừa mới quen biết sao? Nhìn có vẻ như hai người rất thân.”

Điểm này Bạc Hà không cách nào phủ nhận. “Đúng, thực ra… bọn chị là bạn học cấp ba.”

Sắc mặt Quý Vân bỗng đỏ ửng lên. “Chị Bạc Hà, hoá ra chị đã sớm quen biết thầy giáo Tịch, chị lừa em, chị lừa em!”

Quý Vân nói xong, Bạc Hà phải sững sờ hồi lâu mới phản ứng lại được, chắc cô bé muốn nói đến chuyện đã từng dốc bầu tâm sự với chị gái, nói mình có thiện cảm với thầy giáo Tịch, nhưng cô lại không nói ra chuyện họ từng là bạn học. Cô bé tin tưởng chị gái như vậy, kể cho cô nghe bí mật về tình cảm đầu đời trong lòng mình nhưng cô lại giấu giếm việc quen biết với Tịch Duệ Nam, hơn nữa còn lặp đi lặp lại rằng cô bé không nên động lòng với anh. Bây giờ nhìn thấy Tịch Duệ Nam và cô sống với nhau, Quý Vân cảm thấy mình bị lừa gạt.

Bạc Hà cười khổ, không thể trách Quý Vân, nếu đổi lại là cô ở vào vị trí của Quý Vân, nhất định cũng sẽ cảm thấy lời khuyên của chị gái là xuất phát từ lòng ích kỷ.

Bây giờ trước câu hỏi của mẹ, Bạc Hà thở dài, trả lời: “Mẹ, đây là Tịch Duệ Nam, bạn học thời cấp ba của con.”

Vừa rồi, sau khi Quý Vân vào nhà, từ đầu chí cuối, Tịch Duệ Nam không tham gia vào cuộc đối thoại của hai chị em họ, chỉ im lặng bàng quan. Bây giờ Hà Uyển đến rồi, anh mới đứng dậy lễ phép chào hỏi: “Cháu chào cô.”

Bởi vì nhận định quan hệ của cậu thanh niên này và con gái mình không đơn giản, nên Hà Uyển đường hoàng dùng ánh mắt thăm dò quan sát, đánh giá anh. Cùng lúc, Tịch Duệ Nam cũng cẩn thận quan sát bà. Đây chính là người mẹ đã nỏ đi và lấy người khác của Bạc Hà, xem ra cuộc sống sau khi tái hôn của bà rất tốt, có thể nhìn ra được từ cử chỉ, thái độ và quần áo, trang sức trên người bà.

Đánh giá ban đầu của Hà Uyển đối với Tịch Duệ Nam ở vẻ ngoài thực sự không tìm được khuyết điểm gì. Một cậu thanh niên rất đẹp trai, chỉ có điều trông hơi xanh xao, yếu ớt, tiện miệng hỏi mới biết, hoá ra là cậu mới làm phẫu thuật, ra viện chưa được mấy ngày, còn đang trong giai đoạn dưỡng thương.

Tịch Duệ Nam giải thích một chút với Hà Uyển, vì sao anh lại ở nhờ chỗ Bạc Hà, cuối cùng nói: “Vốn dĩ cháu ở nhờ trong chung cư của một người bạn học cũ khác, nhưng sau đó không tiện nữa, Bạc Hà có lòng tốt, đón cháu đến đây sống tạm một thời gian. Cháu cũng rất ngại làm phiền cô ấy, nhưng ở thành phố này, cháu lần đầu mới đến, không có bạn bè hay họ hàng thân thích, đành mặt dày đến gây thêm phiền phức cho bạn học cũ thôi.”

Hà Uyển lúc này mới hiểu nguyên nhân ban đầu Bạc Hà tìm bà vay tiền gấp, hoá ra là thay cậu ấy nộp viện phí, xem ra người thanh niên này và Bạc Hà không đơn giản chỉ là bạn học cũ. Bà gần như chắc chắn cậu là bạn trai của Bạc Hà, yêu chim yêu cả lồng, bà dịu dàng cười. “Hoá ra là như vậy, cháu không cần phải ngại, cứ ở đây tĩnh dưỡng một thời gian. Cháu cũng là người Thanh Châu, nói ra cũng là đồng hương, khi nào sức khoẻ tốt lên, nhớ đến nhà cô chơi, cô nấu mấy món của Thanh Châu cho cháu ăn.”

“Cháu cảm ơn cô.”

Hai người nói chuyện khá là thân thiện, Bạc Hà dứt khoát không xen lời, để cho Tịch Duệ Nam giải thích chuyện sống chung nhưng không phải là kiểu sống chung như mọi người nghĩ. Không ngờ lúc nói chuyện với cô, chưa được mấy câu anh đã giống như con hổ bị chọc giận, nhe nanh múa vuốt, vậy mà nói chuyện với người lớn thì lại nho nhã, khách sáo, cũng rất biết chừng mực, vừa không quá nồng nhiệt, cũng không quá lạnh nhạt. Nếu như anh có thể nho nhã, khách sáo nói chuyện với cô như thế này, tranh chấp lần trước đã không nổ ra rồi.

Sauk hi Hà Uyển hỏi rõ mọi chuyện mới rời đi, lúc xuống lầu, trong lòng bà cảm thấy hơi đáng tiếc. Đối với chuyện hôn nhân đại sự của con gái lớn, bà có dự tính khác, muốn tác thành cho Quý Phong và Bạc Hà. Bà chứng kiến Quý Phong lớn lên, vô cùng hiểu tính cách và con người anh, cảm thấy rất thích hợp với Bạc Hà, cho nên, có hay không có chuyện gì, bà luôn sai Quý Phong đến đưa đồ cho Bạc Hà, lại bảo anh cùng đón sinh nhật với cô. Lòng bà thầm mong bọn họ sau khi tiếp xúc nhiều có thể lâu ngày sinh tình, nhưng không ngờ Bạc Hà lại có bạn trai khác, xem ra tấm lòng này của bà là lo lắng uổng công rồi. Vẫn còn may là bà chỉ ngấm ngầm dắt mồi nhử chưa từng nói rõ, nếu không thì bây giờ Quý Phong và Bạc Hà đều sẽ cảm thấy khó xử.

Sau khi quay lại xe, Quý Trạch Đồng hỏi vừa rồi xảy ra chuyện gì khiến Quý Vân không vui như vậy, Hà Uyển mới giật mình nhớ ra đã quên mất mục đích lên lầu lúc nãy. Đúng rồi, vì sao con gái nhỏ lại từ chỗ con gái lớn giận đùng đùng chạy ra ngoài? Lẽ nào là không vui vì chị gái có bạn trai đẹp trai? Hình như không phải thế. Hơn nữa con bé còn nói Bạc Hà lừa mình, lừa thế nào chứ?

Lúc này không tiện quay lên hỏi Bạc Hà nữa, bà đành quay về trước. Về đến nhà, Quý Phong đã đưa Quý Vân về rồi, con bé giận dỗi, khoá trái cửa phòng ngủ không chịu gặp ai.

Hà Uyển kể lại mọi điều mình thấy ở chỗ Bạc Hà cho Quý Phong, lúc anh nghe nói Tịch Duệ Nam sống nhờ nhà Bạc Hà thì vô cùng kinh ngạc, thất thanh hỏi: “Cái gì? Tịch Duệ Nam sống ở chỗ Bạc Hà?”

“Sao vậy, con quen biết Tịch Duệ Nam?”

”Mẹ, Tịch Duệ Nam chính là người lần trước con nhắc đến với mẹ, đã gặp ở sinh nhật Bạc Hà ấy. Lúc đó, anh ta là giáo viên thực tập của trường Quý Vân, khoảng thời gian đó, Quý Vân thích anh ta. Sau khi Bạc Hà phát hiện ra, lập tức nghĩ cách ép anh ta thôi việc, rồi lại khuyên Quý Vân đừng có nghĩ đến anh ta nữa. Quý Vân nói Bạc Hà lừa con bé, chắc là chỉ việc này rồi.”

Hà Uyển nghe nói mà sững sờ cả người, điều này… há chẳng phải là hai chị em gái cùng ghen tuông vì một người con trai sao? Vì sao lại thành thế này?

Quý Phong giải thích: “Không phải ghen tuông, khi đó Bạc Hà vô cùng ghét Tịch Duệ Nam, lần đó chẳng phải con đã nói với mẹ rồi sao, lúc em ấy gặp Tịch Duệ Nam thì rất khó chịu. Sau này em ấy cũng vẫn đối đầu với Tịch Duệ Nam, con biết được chỉ có hai lần. Sao bây giờ em ấy lại để anh ta sống ở nhà mình nhỉ?”

Hà Uyển nói thêm, Tịch Duệ Nam không chỉ sống ở chỗ Bạc Hà, mấy vạn tệ lần trước Bạc Hà chạy đến tìm bà mượn gấp cũng là để nộp viện phí cho Tịch Duệ Nam.

Nghe thêm chuyện này, Quý Phong càng ngẩn người, anh liên tưởng đến cuộc đối thoại lúc đưa Bạc Hà về nhà vào cuối tuần trước, cô lần nữa nhờ anh để ý tìm công việc cho người bạn cũ kia, còn nói có thể từ từ tìm, bởi vì người bạn học đó vừa làm phẫu thuật nên phải nghỉ ngơi một thời gian nữa.

Liên kết tất cả các đầu mối lại với nhau, Quý Phong lúc này mới hiểu rõ “người bạn học cũ” lúc đầu An Nhiên nhờ anh tìm việc, hoá ra là Tịch Duệ Nam – cũng chính là thầy giáo Tịch mà Bạc Hà trăm phương ngàn kế muốn đuổi đi. Tuy lúc đó anh không biết giữa Bạc Hà và Tịch Duệ Nam cụ thể đã xảy chuyện gì nhưng việc cô đuổi cùng giết tận anh ta chứng tỏ quá khứ của bọn họ không có vui vẻ gì. Nhưng tại sao sau khi anh ta bị thương, cô lại vội vàng về nhà tìm mẹ mượn tiền để nộp viện phí cho anh ta, rồi khi anh ta xuất viện còn đón về nhà chăm sóc?

Cuối cùng, vẫn là Hà Uyển dựa vào sự từng trải nửa đời người, đưa ra suy đoán hợp lý. “Mẹ nghĩ, Tịch Duệ Nam chắc chắn là bạn trai trước đây của Bạc Hà. Con bé nói là bạn học cũ thời cấp ba, chưa biết chừng còn là mối tình đầu của nó nữa. Nam sinh, nữ sinh thiếu niên rất dễ dàng yêu nhau, cũng dễ từ yêu chuyển thành hận, trường hợp của hai đứa nó có lẽ là như vậy, cho nên bây giờ mới phức tạp, rối thành một mớ gỡ mãi không ra thế này.”

Sau khi Hà Uyển rời đi, Bh chẳng còn tâm trạng ăn cơm nữa, nghĩ đến Quý Vân giận dỗi, cô thật sự không biết làm thế nào để dỗ dành con bé. Cô cũng đã từng trải qua tuổi mười sáu, biết rõ sự giận dỗi ở tuổi này, một khi giận sẽ như thế nào. Buông bát đũa xuống, cô không muốn ăn nữa, đứng dậy chuẩn bị về phòng. Lúc này, Tịch Duệ Nam ngồi bên cạnh lại như nghĩ ra điều gì, nhìn cô, hỏi: “Vì sao Quý Vân nói cô lừa cô bé?”

Đang bực chuyện này thì anh nhắc đến, Bạc Hà tắc nghẹn. “Chuyện không liên quan đến anh, ăn cơm của anh đi.”

Tịch Duệ Nam có vẻ cũng ăn không ngon miệng, buông bát đũa xuống. “Đồ ăn hôm nay không ngon.”

Bạc Hà nghe xong, ngơ ngác, vừa tức vừa buồn cười. “Này, anh đừng được đằng chân lên đằng đầu, đã cho anh ăn không ở không rồi, anh còn muốn kén cá chọn canh?”

“Tôi đâu có ăn không ở không!”Tịch Duệ Nam lần này không bị cô khích phát tức nữa, anh bình tĩnh cởi mấy khuy áo sơ mi trước ngực ra, để lội vết thương trước ngực. “Tôi vì vết thương này mới đến sống ở chỗ cô. Nếu không phải vì cô, tôi có thể tiếp tục ở lại công trường xây dựng tự lực cánh sinh, chẳng cần phải đến ăn nhờ ở đậu chỗ cô, nhìn sắc mặt của cô.”

Điều này Bạc Hà không phủ nhận nổi, mắt cô vô thức nhìn vết mổ đang dần khép miệng kia, ánh mắt lại vô tình thấy cả vòm ngực để trần của anh – vòm ngực nam tính, rộng rãi, cơ bắp săn chắc. Một đường vết thương màu đỏ sẫm nằm bên trên, không những không làm nó xấu đi, trái lại còn làm tăng thêm cảm giác rất nam tính.

Bạc Hà đang yên đang lành bỗng đỏ mặt, không dám nhìn tiếp nữa, cuống quýt quay đầu đi, bực bội nói: “Được, đây là tôi nợ anh, tôi sẽ lấy cơm ngon canh ngọt hầu hạ anh, đợi vết thương của anh khỏi rồi thì lập tức đi cho tôi.”

Tịch Duệ Nam lạnh lùng cười. “Cô yên tâm, tôi sẽ đi, đến khi đó…”Anh hơi ngập ngừng, ngữ khí còn dữ dằn hơn cả Bạc Hà. “Đến khi đó, cô cầu xin tôi ở lại tôi cũng không ở đâu.”

Bạc Hà sắp buồn bực chết mất.

Trong thành phố này, cô chỉ có một người bạn là An Nhiên, đúng lúc buồn bực không có chỗ trút, cô đành đi tìm cô ấy để trò chuyện. Dù sao thì bây giờ cô ấy cũng rất rảnh, hằng ngày đều ở bệnh viện với Phó Chính, bất cứ khi nào muốn là có thể gặp được, không giống như khi đi làm, thời gian không cách nào khớp nhau được.

Cô đến đúng lúc An Nhiên đang lau người cho Phó Chính vẫn hôn mê. Anh chưa tỉnh lại, vô tri vô giác như một đứa trẻ cần người tận tâm chăm sóc, nhưng còn phiền phức hơn chăm sóc trẻ con rất nhiều, cho ăn bằng ống xông, trợ giúp hoạt động của gân cốt tứ chi, hằng ngày lau người một lượt, vân vân và vân vân… An Nhiên tự trào phúng mình đã trờ thành một bà mẹ mất rồi.

Nhìn An Nhiên dùng khăn ấm, cẩn thận, nhẹ nhàng lau mặt, lau cổ cho Phó Chính, sau đó cởi áo ra tiếp tục lau, để lộ khuôn ngực rắn chắc, khoẻ mạnh của đàn ông. Bạc Hà vừa nhìn thấy, ánh mắt giống như bị thêu đốt, cuống quýt nhìn đi chỗ khác, trong đầu vô thức liên tưởng đến khuôn ngực mang vết thương của Tịch Duệ Nam, đang yên đang lành lại một lần nữa đỏ mặt bối rối.

Thế là dù không có chuyện, cô cũng cố moi chuyện để nói nhằm đánh tan cảm giác bối rối này, biết rõ còn cố hỏi: “An Nhiên, ngày ngày cậu đều lau người cho Phó Chính à?”

“Đúng vậy.”

Nhìn chiếc khăn mặt trong tay An Nhiên từ trên ngực lau đến chỗ eo Phó Chính, cô vô thức hỏi: “Không phải là toàn thân đều phải lau chứ?”

“Đương nhiên là phải lau khắp toàn thân rồi.”

Á, Bạc Hà kinh hãi. “Bên… bên dưới cũng phải lau à?”

“ Mình không lau thì ai lau? Mình dù sao cũng lấy thân phận bạn gái ở đây chăm sóc anh ấy.”

Bạc Hà biết quan hệ của An Nhiên và Phó Chính vẫn chưa thân mật đến độ hai hợp thành một kia, cô ấy không bảo thủ nhưng không phải là kiểu người quá thoáng, mặc dù có lúc lời lẽ rất to gan lớn mật nhưng lại là điển hình của loại thùng rỗng kêu to. Thêm vào đó Phó Chính lại là chính nhân quân tử, thời gian hai người ở bên nhau cũng chưa phải dài lắm, chỉ phát triển đến mức độ ôm ấp hôn hít, vuốt ve, không ngờ bây giờ…

Cô cẩn trọng, rụt rè hỏi: “Có cảm thấy… ngượng ngùng không?”

“Lần đầu tiên cảm thấy rất ngượng, bây giờ quen rồi.”

Việc gì cũng đều có quá trình, quen rồi sẽ thấy bình thường, có vẻ An Nhiên đã hoàn thành quá trình làm quen này rồi. Ngập ngừng một chút, cô ấy dường như có lời thực sự không kìm được muốn nói với bạn tốt của mình, liền thấp giọng nói: “Mình nói cho cậu biết, mình cảm thấy khi mình lau người cho Phó Chính, anh ấy có cảm giác.”

Bạc Hà kinh ngạc. “Anh ấy có cảm giác? Cậu làm thế nào biết được, anh ấy chẳng phải vẫn đang hôn mê sao?”

An Nhiên đỏ ửng hai má. “Tuy anh ấy đang hôn mê nhưng mỗi lần mình lau phần thân dưới cho anh ấy, chỗ… chỗ đó của anh ấy… đều biến đổi, anh ấy có phản ứng thì chứng tỏ anh ấy có cảm giác.”

Lời của An Nhiên nói rất hàm xúc và mơ hồ nhưng Bạc Hà không khó để hiểu được ý cô ấy muốn nói, nên cô bỗng chốc mặt cũng đỏ hồng. Tuy cô chưa có bạn trai, đối với thân thể nam giới cũng không hiểu rõ lắm, nhưng liên quan đến bộ phận kín của hai giới, theo bản năng cô vẫn thấy mặt đỏ tim đập nhanh.

“Cho nên mình vững tin là Phó Chính nhất định sẽ tỉnh lại, chỉ cần anh ấy còn cảm giác, còn có phản ứng thì nguồn sống vẫn chưa mất đi, anh ấy nhất định có thể tỉnh lại.”

Bạc Hà không thể tâm sự nỗi buồn bực trong lòng với An Nhiên, cô biết ý cáo từ, rời khỏi phòng bệnh trước, không cản trở việc cô bạn tiếp tục lau người cho Phó Chính. Cô nghĩ lúc này trái tim An Nhiên chắc chắn là đặt cả trên người Phó Chính rồi, nhìn dáng vẻ xấu hổ đỏ mặt của cô ấy lúc nói những lời kia là biết. Lần đầu tiên cô ấy nhắc đến Phó Chính với cô, trên mặt cũng không có biểu cảm dịu dàng, thẹn thùng như vậy.

Kỳ lạ thật, vì sao sau khi tiếp xúc thân mật với cơ thể của một người đàn ông, phụ nữ lại trở nên dịu dàng như nước vậy nhỉ? Bạc Hà không hiểu. Cô không tưởng tượng ra lúc An Nhiên lau người cho Phó Chính, tình hình sẽ như thế nào, mới nghĩ đến một chút, mặt đã đỏ bừng như bị lửa thiêu.

Cô cảm thấy hôm nay đầu mình chắc bị choáng váng rồi, cô vẫn luôn rất ghét đàn ông. Chẳng hiểu sao, hôm nay nhìn khuôn ngực để trần của Tịch Duệ Nam, hôm nay nhìn khuôn ngực để trần của Phó Chính, rồi lại nghe những lời An Nhiên nói, khiến những suy nghĩ trong đầu cô rối tung lên, cô không dám tiếp tục nghĩ nữa. Thực đáng xấu hổ, lại cứ tưởng tượng đến cơ thể ở trần của đàn ông trông như thế nào… Thật là đáng chết!

Gò má nóng bừng, trong lòng bứt rứt, cả người cũng nóng lên. Bạc Hà cảm thấy thời tiết oi bức quá mới khiến cô nảy sinh những suy nghĩ không nên có. Vừa đi ra khỏi bệnh viện, cô liền chạy thẳng đến cửa hàng KFC ở bên kia đường, ăn liền một mạch hai cốc kem sô cô la, muốn nhờ kem mát lạnh làm dịu đi cảm giác nóng bức của mình.

Đang kỳ nghỉ hè, trong quán KFC có không ít những đôi trai gái trẻ ngồi ăn với nhau, em đút cho anh, anh bón cho em, vừa nhìn biết ngay đây là những cặp tình nhân ngọt ngào.

Bạc Hà chú ý đến một đôi nam nữ ngồi ở vị trí gần sát cửa sổ, không có những hành động thân mật như các đôi khác, có thể là chỉ mới bắt đầu mối quan hệ. Cậu con trai một mực đẩy đĩa đựng đầy đồ ăn đến trước mặt cô gái, ý bảo cô ăn nhiều một chút. Cô gái lại cứ đỏ mặt cúi đầu, gần như không ăn gì, chỉ cầm một cốc coca chầm chậm hút.

Cậu con trai kia nhìn cô gái uống coca, vẻ mặt có chút căng thẳng, kích động, dường như trong lòng đang đưa ra quyết định gì đó. Cuối cùng, cậu hạ quyết tam kề sát lại, nói thầm với cô gái một câu gì đó. Gò má của cô gái càng đỏ hồng, bộ dạng thẹn thùng, nhưng lại không che giấu được nụ cười vui mừng lan ra từ khoé miệng.

Bạc Hà đoán chắc cậu nam sinh đã thổ lộ với cô gái. Như để chứng thực cho suy đoán của cô, cô nữ sinh kia vừa thẹn thùng vừa vui mừng, không biết thỏ thẻ nói câu gì đó khiến cậu con trai gấp gáp, cuống cuồng, giọng nói bỗng cao vút lên: “Thật sao, cậu thực sự thích mình?”

“Thích”, chắc chắn là từ mà cả con trai và con gái đều thích dùng. “Yêu”, từ này hàm nghĩa quá phức tạp, xuất hiện nhiều hơn trong từ vựng của người trưởng thành. Người trẻ tuổi phần lớn chỉ nói thích, vì cậu ấy hoặc cô ấy mà trong lòng nảy sinh vui thích, vì cậu ấy hoặc cô ấy mà lòng ôm ấp niềm vui, thích và mừng đại diện cho tình cảm đơn thuần nhất – chỉ cần nhìn thấy anh hoặc nghĩ đến anh, tâm trạng của em liền hân hoan vui mừng không cách gì hình dung được, không có lý do cũng không có nguyên nhân.

Một câu nói như hòn đá ném vào hồ nước ký ức của Bạc Hà, làm trào lên những gợn sóng lăn tăn của chuyện đã qua. Cô nhớ lại chín năm trước, cũng trong một cửa hàng KFC như thế này, bên ngoài cửa sổ là cảnh mùa đông giá lạnh, tuyết trắng bay bay, bên trong cửa sổ lại là khung cảnh ấm áp giống như ngày xuân, cậu thiếu niên mười lăm tuổi với ánh mắt nóng bỏng nhìn cô. “Bạc Hà – vừa khéo là thứ mình thích.”

Lồng ngực hơi rung động, thời khắc đó tâm sự trăm chuyển nghìn biến. Câu nói ấy đã trải ra một con đường mòn uốn lượn quanh co trong đáy lòng, khiến tâm sự của cô vươn ra vô hạn…

Quý Phong gọi điện thoại đến đúng lúc Bạc Hà ra khỏi cửa hàng KFC, anh nói lại mang đến cho cô ít hoa quả tươi, lên lầu ấn chuông mãi cũng không có ai mở cửa, hỏi xem trong nhà cô có ai không?

Cô thấy kỳ lại, chắc Tịch Duệ Nam đang ở trong nhà mà. Tình trạng sức khoẻ của anh không cho phép anh chạy lung tung khắp nơi, bên ngoài thời tiết nóng như vậy, ra khỏi phòng điều hoà rất dễ khiến vết thương bị viêm nhiễm.

Cô vội vàng chạy về nhà, thấy Quý Phong vẫn đang đợi ở cửa, một túi hoa quả lớn đặt bên chân anh. Cô vừa nói cảm ơn vừa mở cửa bảo anh vào nhà, chẳng kịp mời anh ngồi, liền chạy thẳng đến gõ cửa phòng ngủ cho khách. “Tịch Duệ Nam, anh có ở trong không?”

Hồi lâu sau, tiếng đáp của Tịch Duệ Nam truyền ra: “Gì vậy?”

Bạc Hà hơi ngẩn ra. “Anh ở nhà à, vậy có người gõ cửa vì sao anh không mở?”

Anh hùng hồn đáp: “Đây là nhà cô, người đến gõ cửa đương nhiên đều là tìm cô. Cô không ở nhà, tôi nghĩ không tiện thay cô tiếp khách, tránh người khác nảy sinh hiểu nhầm không cần thiết, đến khi đó chưa biết chừng cô còn trách tôi, cho nên mới không ra mở cửa.”

Bạc Hà cười khổ, còn tưởng rằng anh mang vết thương chạy mất rồi chứ, hoá ra là thế.

Quý Phong đặt túi hoa quả xuống, khách sáo đi đến chào hỏi Tịch Duệ Nam: “Thầy giáo Tịch, chào anh, sức khoẻ tốt hơn chưa?”

Anh lạnh nhạt nói: “Vẫn tốt, cảm ơn anh quan tâm. Anh không cần gọi tôi là thầy giáo Tịch nữa, tôi đã không còn có quan hệ gì với nghề giáo viên nữa rồi, anh có thể gọi thẳng tên tôi.”

“Vậy được, tôi sẽ gọi anh là Tịch Duệ Nam, tôi đem một chút hoa quả hái ở vườn nhà tới, hãy còn rất tươi, anh đến nếm thử đi!”

Bạc Hà cầm mấy quả ổi và thanh long đi vào bếp rửa sạch, cắt để ra đĩa, vừa rửa vừa lắng tai nghe Quý Phong và Tịch Duệ Nam ngồi trên sofa ngoài phòng khách nói chuyện.

Cô nghe thấy Quý Phong đang hỏi thăm chuyện thời cấp ba của bọn họ, Tịch Duệ Nam lại đáp qua loa đại khái, rồi hỏi ngược lại anh: “Anh chỉ là anh trai của Quý Vân, không phải là anh trai của Bạc Hà nhỉ?”

Quý Phong nghe liền hiểu ý, mỉm cười, nói: “Trên danh nghĩa đều là anh, mẹ của Bạc Hà là mẹ kế của tôi.”

Tịch Duệ Nam “ờ” một tiếng, không hỏi thêm gì nữa, giống như anh chỉ thắc mắc điều này.

Bạc Hà bưng đĩa hoa quả đã rửa sạch, cắt miếng ra ngoài, ba người cùng nhau ăn, nhất thời đều không ai nói gì, bầu không khí có chút đông cứng. Tịch Duệ Nam đã ăn mấy miếng thanh long, ánh mắt như có ý lại như vô ý lần lượt liếc nhìn Bạc Hà sang Quý Phong một cái, sau đó đứng dậy về phòng. “Hai người từ từ nói chuyện.”

Sau khi anh rời đi, Bạc Hà mới hỏi Quý Phong vấn đề đang lo lắng: “Quý Vân thế nào rồi? Có phải là vẫn đang giận em không?”

“Không còn quá tức giận nữa rồi, em qua đó giải thích với con bé một câu đi, rõ ràng chỉ là hiểu nhầm, đừng khiến nó trở thành khúc mắc không gỡ bỏ được.”

“Không phải em không muốn giải thích, là em nghĩ con bé vẫn đang tức giận, có giải thích cũng chẳng có tác dụng gì, cho nên muốn đợi con bé nguôi bớt mới đi.”

“Bây giờ có thể đi được rồi, hôm qua sau khi về nhà, anh và mẹ đã lần lượt đến làm công tác tư tưởng cho con bé rồi, để con bé hiểu rõ em không có bất cứ tâm kế thủ đoạn gì đối với nó, cứ coi là lừa gạt cũng hoàn toàn là sự lừa gạt có thiện ý. Tối nay, em qua đó ăn cơm nhé, nhân tiện nói chuyện tử tế với con bé, dỗ dàng nó là có thể qua cửa thôi.”

”Buổi tối đến ăn cơm ạ? Không được, em còn phải làm cơm cho Tịch Duệ Nam nữa.” Nói đến làm cơm, Bạc Hà đột nhiên đập vào trán một cái, thôi chết, sau khi nhận được điện thoại của Quý Phong, cô vội vàng đi thẳng từ quán KFC về nhà, quên cả mua thức ăn.

“Vậy thì khỏi cần nấu cơm nữa, gọi đồ ăn bên ngoài về cho Tịch Duệ Nam là được rồi. Cậu ta sống ở chỗ em, vốn nên mời cậu ấy cùng về nhà ăn bữa cơm, nhưng mà bây giờ sức khoẻ của cậu ấy vẫn chưa tiện ra ngoài, hơn nữa em lại đến để giải thích với Quý Vân, dẫn theo cậu ta cũng không hay lắm. Lần này cứ làm như thế đi, lần sau anh sẽ mời cậu ta ăn cơm là được.”

Bạc Hà ngẫm nghĩ thấy cũng phải, đã không mua thức ăn, cũng bớt việc làm cơm tối nay, gọi cho Tịch Duệ Nam một phần cơm canh bên ngoài là giải quyết xong bữa này.

Thế là cô đi gõ cửa phòng Tịch Duệ Nam, nói: “Tịch Duệ Nam, tôi và Quý Phong ra ngoài, lát nữa tôi sẽ giúp anh gọi một phần cơm tối giao đến nhà nhé!”

Tịch Duệ Nam đứng trước cửa, ánh mắt sắc nhọn lướt qua trên mặt cô, lại nhanh chóng quét qua Quý Phong, vẻ mặt lạnh tanh. “Tuỳ cô.”

Bạc Hà nhìn dáng vẻ anh giống như không hài lòng lắm với việc cô gọi đồ ăn từ bên ngoài về. “Ăn không ngon cũng mời anh cố ăn một bữa, dù sao tôi không để anh đói là được.”

Tịch Duệ Nam dứt khoát không trả lời, lập tức đóng cửa phòng lại. Bạc Hà chỉ có thể đứng ngoài cửa dặn dò anh câu cuối: “Lát nữa người ta mang đồ ăn đến, anh phải ra mở cửa, nếu không thì anh phải nhịn đói một đêm đấy.”

Bạc Hà đến Quý gia dỗ dàng Quý Vân, quả nhiên còn tốn ít sức lực hơn trong tưởng tượng. Cũng không biết trước đó Hà Uyển và Quý Phong đã nói những gì mà cô bé không còn để bụng sự “lừa gạt” của cô nữa, lại có hứng thú khác thường đối với quá khứ của cô và Tịch Duệ Nam, thẳng thắn hỏi: “Chị Bạc Hà, thời cấp ba, có phải chị và thầy giáo Tịch đã từng yêu nhau không? Thầy ấy có phải là mối tình đầu của chị không? Sau này hai người có phải vì yêu thành hận, trở mặt thành thù, cho nên chị không muốn để em tiếp cận thầy ấy, còn nghĩ cách để đuổi thầy ấy đi phải không?”

Câu hỏi thọc mạch, tò mò của cô bé khiến Bạc Hà gần như không trụ vững được. “Em lấy đâu ra lắm câu hỏi linh tinh thế? Ai nói với em là chị và anh ta từng yêu nhau, còn cả vì yêu sinh hận gì đó nữa?”

“Là anh hai và mẹ đoán, họ muốn em thấu hiểu cho tâm trạng của chị, nói chị chắc không phải cố ý muốn lừa gạt em. Chị à, họ đoán có đúng không? Chị và thầy Tịch trước đây có phải là như thế không?”

Bạc Hà lẩn tránh câu hỏi: “Vân Vân, chuyện trước đây, chị không muốn nhắc đến nữa. Dù gì, em chỉ cần biết rằng, biện pháp rút củi đáy nồi chị dùng lúc đầu. chặt đứt tình cảm của em đối với Tịch Duệ Nam, tuyệt đối chỉ vì muốn tốt cho em chứ không phải xuất phát từ lòng ích kỷ, em biết thế là được rồi.”

”Chị Bạc Hà, chị vẫn chưa trả lời em, thầy giáo Tịch rốt cuộc có phải là người yêu đầu tiên của chị thời cấp ba không?”

Bạc Hà cười khổ. “Tiểu nha đầu, chuyện này không liên quan đến em.”

“Không phủ nhận có nghĩa là đúng rồi. Chị Bạc Hà, thời cấp ba thầy giáo Tịch nhất định là thiếu niên anh tuấn, chị có thích thầy ấy thì em cũng chẳng thấy kỳ lạ chút nào. Nhưng tại tao thầy ấy lại thích chị vậy? Nói thật lòng, chị cũng chẳng phải là kiểu con gái xinh đẹp, ăn mặc lại toàn kiểu trung tính, thầy Tịch lại thích chị nhất định phải có cả một câu chuyện nhỉ?

Bạc Hà trầm mặc, nguyên nhân Tịch Duệ Nam thích cô, cô vẫn luôn cảm thấy không trong sáng, khó mà hé răng nói cho người khác được. Đến bạn thân như An Nhiên, cô cũng chưa từng kể thì làm sao có thể nói cho cô em gái mười sáu tuổi chứ. Bất luận Quý Vân cuốn lấy cô không buông như thế nào, cô cũng kiên quyết im lặng đến cùng.

Hơn tám giờ tối, Bạc Hà vội vàng về nhà, cô thực sự không thể ứng phó được với lòng hiếu kỳ mãnh liệt của Quý Vân. Theo lệ, Quý Phong lái xe đưa cô đến dưới lầu, cô không mời anh lên nhà ngồi. “Anh mau về nhà đi, trên đường lái xe cẩn thận.”

Lúc mở cửa, cô vừa bước vào phòng liền cứng đờ cả người. Trong phòng khách, Tịch Duệ Nam chỉ mặc một chiếc quần lót đang khom người hứng nước. Nghe thấy tiếng cửa mở, anh đột ngột quay đầu nhìn thấy cô, cũng kinh ngạc, ngẩn người ra. Cốc nước trong tay đã đầy rồi cũng không biết, nước theo thành cốc tràn ra ngoài, không ngừng chảy xuống dưới.

Đây không phải là lần đầu tiên Bạc Hà nhìn thấy Tịch Duệ Nam chỉ mặc một chiếc quần lót, trước đây lúc đến công trường tìm anh, cô cũng có nhìn thấy. Lần đó cô đột nhiên ngẩng mạt nhìn thấy anh không mặc áo, thất kinh quay đầu đi ngay, căn bản không nhìn kĩ. Nhưng lần này, anh nghiêng mặt về phía cô để rót nước, một thân hình nhìn nghiêng vô cùng rõ ràng đập vào mắt cô. Người đàn ông khoả thân là như thế nào? Đáp án gần như bày ra trước mắt cô.

Bạc Hà hoàn toàn ngẩn người, cô cảm thấy toàn bộ các khớp nối trên cơ thể mình như đã gỉ sét, không cử động nổi, nhưng máu trong cơ thể lại cuộn trào giống như sóng triều, đánh thẳng lên đầu, khuôn mặt đỏ bừng như phát sốt.

Tịch Duệ Nam cũng giống như bị điểm trúng huyệt, vẫn giữ nguyên tư thế khom người lấy nước. Nhất thời, căn phòng yên tĩnh đến khác thường, chỉ có tiếng nước chảy tí tách, tí tách trên sàn nhà.

Sự yên tĩnh khác thường như đêm trước trận bão, Bạc Hà sực tỉnh, sau khi khôi phục được năng lực hành vi và ngôn ngữ, lại lần nữa nổi giận cãi vã với Tịch Duệ Nam.

Cô đỏ mặt chạy đến trước sofa, tóm lấy quần áo anh để ở đó, ném về phía anh, giận dữ quát: “Tịch Duệ Nam, vì sao anh không mặc đồ mà lại đi khắp nơi trong nhà hả?”

Anh đón lấy quần áo, ôm trước ngực, cảm giác hoảng hốt và ngại ngùng loé qua mắt, rất nhanh chóng bình tĩnh lại. “Tôi vừa tắm rửa xong ra ngoài, không có đi khắp noi, đang lấy cốc nước rồi về phòng.”

“Anh phải mặc quần áo tử tế rồi mới được đi ra, anh phải nghĩ đến việc nếu tôi quay về nhìn thấy thì sẽ khó xử thế nào chứ?”

“Tôi không ngờ cô lại về sớm như thế, cô đi với đàn ông ra ngoài, tôi còn tưởng nhanh nhất cũng phải nửa đêm mới về chứ!”

“Tôi chỉ đến Quý gia ăn cơm tối, ai nói với anh nửa đêm mới về nhà? Sau này bất luận tôi có nhà hay không, anh cũng không được mặc như thế này ra khỏi phòng đã biết chưa?”

So với sự bực tức vô hạn của cô, Tịch Duệ Nam tỏ ra càng bình tĩnh hơn, trên mặt anh hiện lên một ý cười nhạo như có như không. “Việc gì cô phải tức giận như vậy? Là tôi bị cô nhìn thấy, lại chẳng phải là cô bị tôi nhìn thấy, cô cũng đâu chịu thiệt gì, hơn nữa vừa rồi cô chẳng phải còn nhìn rất chăm chú sao?”

Bạc Hà sắp bị anh làm cho tức chết, cơn bực bốc lên, cô lại lần nữa đuổi khách. “Tịch Duệ Nam, xem ra bây giờ tinh thần của anh rất tốt rồi, thừa tinh lực đấu khẩu với tôi, chắc là sức khoẻ cũng tốt lên nhiều rồi nhỉ? Vậy anh lập tức thu dọn đồ đạc đi luôn cho tôi, chốn này không giữ vị đại gia như anh, mời anh đi tìm chỗ khác đi.”

Lần này Tịch Duệ Nam không hề tức giận, ngữ khí bình thản: “Tôi khoẻ lên hay chưa thì nên để bác sĩ đưa ra kết luận, chứ không phải là suy đoán của bản thân cô. Hai hôm nữa tôi phải quay lại bệnh viện làm kiểm tra, nếu bác sĩ nói tôi đã gần khoẻ hẳn rồi, không cần tiếp tục nghỉ ngơi nữa, tôi mới đi. Nếu không thì, đành nhờ cô tiếp tục chịu trách nhiệm thôi.”

Nói xong lời này, anh quay về phòng ngủ cho khách, nặng nề đóng cửa, tỏ vẻ miệt thị với Bạc Hà, một mình cô ở lại phòng khách tức đến trợn mắt líu lưỡi.

Bạc Hà cảm thấy mình thật ngu ngốc mới đón Tịch Duệ Nam đến sống cùng, bây giờ thì hay rồi, mời thần dễ tiễn thần khó, anh ta thực sự là ì ra ở đây với cô rồi.

Cũng phải trách bản thân mình, lúc đầu cần gì phải đối xử tốt với loại người này chứ? Nên một gậy đánh ngã rồi giẫm thêm một vạn nhát để anh ta vĩnh viễn chẳng thể xoay người. Nhưng thấy anh ta gặp phải tình cảm bi thảm, cô liền mềm lòng, không những tha cho anh ta một mạng mà còn có lòng tốt kéo anh ta một tay, thật chẳng khác nào người nông dân lương thiện thấy đáng thương cho một con rắn bị đông cứng, liền ôm nó vào lòng sưởi ấm, kết quả rắn vừa ấm lên, chẳng chút khách khí liền quay lại cắn người nông dân một miếng.

Bây giờ phải làm thế nào? Bạc Hà cảm thấy nếu tiếp tục sống cới anh ta, lại còn phải cơm nước hầu hạ anh ta thì vô cùng ấm ức, cô quyết định không làm nữa, anh không đi vậy thì cô đi. Cô định thu dọn một túi hành lý chuyển đến cho An Nhiên sống, tìm một người làm công theo giờ hằng ngày đến giúp anh ta giặt đồ và nấu ăn. Chỗ này tạm thời nhịn đau “cắt nhượng” cho anh ta trước, đợi anh ta khỏi hẳn rời đi, cô lại “thu về đất đã mất” là được rồi.

Sáng hôm sau, Bạc Hà mua đồ ăn sáng về, chuẩn bị tuyên bố quyết định mới nhất Tịch Duệ Nam trên bàn ăn. Nhưng cô gõ cửa phòng anh mãi chẳng có ai ra mở, cô cảm thấy không bình thường liền tìm chìa khoá mở ra, nhìn thấy anh nằm trên giường sắc mặt đỏ bừng, sốt cao đến bất tỉnh nhân sự.

Tịch Duệ Nam đột nhiên sốt cao khiến Bạc Hà phải gạt đi kế hoạch của mình.

Cô liền tìm bác sĩ của bệnh viện cộng đồng gần đó đến nhà khám, sau khi bác sĩ cẩn thận chuẩn trị, tiêm cho Tịch Duệ Nam một mũi trước, lại truyền cho anh một bình dịch, sau đó kê đơn thuốc dùng cho hai ngày, còn dặn dò: “Vết mổ trước đó của bệnh nhân tạm thời không bị viêm nhiễm vì sốt cao nhưng cô phải trông chừng, có thể lấy khăn ướt đắp lên trán, hoặc dùng rượu chà vào lòng bàn tay giúp bệnh nhân giảm sốt, cố gắng để bệnh nhân hạ sốt, nếu không, một khi bị viêm nhiễm sẽ rất phiền phức.”

“Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ.”

Bạc Hà gần như túc trực bên Tịch Duệ Nam cả một ngày, phải giúp anh trông chừng chai nước truyền, nước truyền hết phải lập tức rút kỉm ra, nếu không sẽ hút ngược lại máu trong tĩnh mạch; liên tục cho anh uống nước ấm, đắp khăn ướt lên trán cho anh, còn lấy bông nhúng vào rượu chà vào lòng bàn tay anh, có tác dụng nhanh chóng tản nhiệt. Chà xong tay trái, lúc chà sang lòng bàn tay phải của anh, vừa lật ra cô đã thấy một đường sẹo cũ rất rõ ràng, giống như con rết màu đỏ thẫm nằm gọn trên lòng bàn tay.

Bạc Hà nhìn vết sẹo đó liền sững sờ hồi lâu, cô nhớ rõ nguồn gốc của nó, nhưng không ngờ lại tạo thành vết sẹo rõ thế này trên lòng bàn tay Tịch Duệ Nam. Lúc đầu, cô cho là anh chỉ rạch nhẹ một dao doạ cô thôi, nhưng bây giờ xem ra, đó là một vết thương rất sâu… Đột nhiên trái tim cô cũng lạnh lẽo đau buốt giống như bị dao nhọn rạch vào.

Sau khi chăm sóc Tịch Duệ Nam cả một ngày, đến sẩm tối anh bắt đầu toát mồ hôi. Đây là biểu hiện hạ sốt, thông thường, bệnh nhân chỉ cần ra mồ hôi khắp người là nhiệt độ cơ thể sẽ giảm xuống. Nhưng Bạc Hà lại vì chuyện ra mồ hôi của anh mà càng đau đầu, bởi vì trên ngừoi anh có vết mổ chữa lành, nếu mồ hôi thấm vào sẽ dẫn đến viêm nhiễm. Cho nên cô không thể để mặc anh toát mồ hôi thấm ra quần áo. Nghĩ đi nghĩ lại, cô liền vén áo phông anh đang mặc lên, dùng khăn giấy chấm lên miệng vết thương trước ngực anh, hút hết những hạt mồ hôi thoát ra từ lỗ chân lông, sau đó không ngừng thay khăn giấy bị thấm ướt.

Sau khi toát thật nhiều mồ hôi, nhiệt độ cơ thể của Tịch Duệ Nam bắt đầu giảm xuống, anh dần khôi phục ý thức, sau khi mở mắt liền gắng sức ngồi dậy. Bạc Hà vội giữ người anh không cho cử động. “Đừng động đậy, anh nằm đi, muốn uống nước có phải không, tôi rót cho anh.”

Anh yếu ớt lắc đầu, giọng khản đặc, sau vài lần nỗ lực, Bạc Hà mới nghe hiểu, là anh muốn đi vệ sinh.

“Vậy… tôi dìu anh đến nhà vệ sinh nhé.”

Bạc Hà biết với bộ dạng này, Tịch Duệ Nam chẳng thể nào tự đi vệ sinh được, bắt buộc phải nhờ vào sự giúp đỡ của cô. Nhưng không ngờ, cô vừa dìu anh đứng lên, hai chân anh đã mềm nhũn ngã trở lại giường. Sốt cao và ra mồ hôi dẫn đến mất nước khiến cả người anh yếu ớt vô cùng, một bước cũng không đi nổi, toàn thân không có sức lực.

Bạc Hà ngẫm nghĩ, chạy vào nhà vệ sinh lấy một cái chậu để đầu giường, sau đó quay người đi ra ngoài, nói: “Anh cứ đi vào trong chậu đi, lát nữa tôi đi đổ là được rồi.”

Cái chậu đó trở thành chậu tiểu tiện của Tịch Duệ Nam, khi Bạc Hà lại vào phòng đem chậu nước tiểu đó đi đổ, Tịch Duệ Nam đang nằm trên giường, cố ý quay mặt vào trong không nhìn cô, chỉ khẽ giọng nói một cậu: “Làm phiền cô rồi.”

Bạc Hà bưng chậu nước tiểu lẳng lặng đổ đi rồi rửa sạch sẽ, đem nó đặt trở lại dưới chân giường, có thể buổi tối Tịch Duệ Nam vẫn cần dùng đến.

Tấm chăn mỏng Tịch Duệ Nam đắp đã bị mồ hôi của anh thấm ướt, không thể đắp tiếp được, cô liền lấy chiếc chăn nhẹ mình đắp đến đổi cho anh. Quần áo trên người anh ướt đẫm mồ hoi cũng phải thay ra hết, cô lấy áo phônng, quần lót và một chiếc khăn khô để ở bên giường, tỏ ý để anh tự thay. Sau đó cô lại lùi ra khỏi phòng, đi vào bếp múc canh thịt nạc bí đao đã hầm sẵn ra. Canh này là bác sĩ giới thiệu, nói rằng bệnh nhân sốt cao cần bổ sung nước để giảm nhiệt độ, bí đao hầm thịt nạc nhừ một chút, cho ít muối, vừa có thể giúp bệnh nhân bổ sung lượng nước vừa có thể tăng cường dinh dưỡng.

Ước chừng Tịch Duệ Nam đã thay quần áo xong, cô bưng bát canh, gõ cửa vào phòng, nhưng phát hiện anh, vẫn mặc nguyên như cũ, quần áo sạch và khăn bông còn nguyên ở đầu giường, anh nhắm mắt như là đang ngủ say.

Cô đặt bát canh xuống, đi qua khẽ lay anh. “Dậy đi! Sao anh không thay quần áo ướt đã ngủ rồi?”

Anh hơi hé mắt, bộ dáng vô cùng mệt mỏi vô lực, khẽ lắc đầu, giọng nói khản đặc. “Không cần thay đâu.”

Sao có thể không thay chứ, mặc đồ ướt đẫm mồ hôi này không cẩn thận sẽ làm anh sốt lần nữa. Nhưng dù Bạc Hà nói đi nói lại rằng áo đã ướt không thể không thay, Tịch Duệ Nam vẫn chẳng động đậy, nằm im đó, bộ dáng vô cùng yếu ớt, đến đầu cũng lười lắc.

Bạc Hà hiểu ra. “Có phải là anh không còn sức để thay quần áo không?”

Tịch Duệ Nam nhắm mắt lại giống như không nghe thấy, nhưng hai hàng lông mi khẽ lay động. Xem ra cô đoán trúng rồi, anh không có đủ sức để thay quần áo. Anh vốn là bệnh nhân đang trong giai đoạn phục hồi sau phẫu thuật, một trận sốt cao vừa rồi khiến anh vô cùng suy nhược, sau khi vật lộn bò dậy đi tiểu một lần thì không còn sức làm việc khác nữa.

Đắn đo hồi lâu, Bạc Hà nói với anh: “Quần áo ướt không thay không được, tôi giúp anh thay ra nhé. Nào, anh cố ngồi dậy trước đã!”

Cô đỡ Tịch Duệ Nam ngồi dậy, toàn thân anh mềm nhũn vô lực, dựa vào đầu giường mới miễn cưỡng chống giữ được cơ thể, thở dốc không ngừng. Cô cởi chiếc áo phông ướt sũng trên người anh ra trước, lại dùng khăn bông khô lau người cho anh. Làn da màu nâu từng tấc từng tấc trượt qua dưới ngón tay cô, cách lớp khăn bông cũng có thể cảm thấy được sự trơn láng và rắn chắc. Cái cảm giác mặt đỏ bừng, tim đập nhanh lại ập đến, thân thể anh mang theo nhiệt lượng nóng như lửa thiêu, truyền sang cả người cô.

Sau khi giúp anh thay áo phông sạch sẽ, cô thực sự không có dũng khí giúp anh thay quần nữa. lúc này cô mới thực sự bội phục dũng khí của An Nhiên, dám lau người cho Phó Chính, nhưng Phó Chính là người đang hôn mê, vô tri vô giác, sự ngượng ngùng và khó xử của cô ấy cũng bớt đi được rất nhiều, còn bây giờ cô giúp Tịch Duệ Nam thay quần áo, anh lại cứ im lặng nhìn cô. Thực ra không phải anh đang nhìn cô, mà là nhìn bàn tay cầm khăn bông của cô, ánh mắt chăm chú quan sát bàn tay ấy di chuyển, vẻ mặt anh phức tạp khó có thể nói thành lời.

Bạc Hà cầm quần lót để trước mặt anh, lí nhí nói: “Cái này… tôi không được tiện lắm… anh cố gắng tự thay nhé!”

Tịch Duệ Nam lúc này mới ngước mắt lên nhìn cô, chỉ một ánh mắt rồi nhanh chóng quay đi, trên mặt hiện lên vẻ lúng túng và xấu hổ, giọng khản đặc đáp một chữ gần như không nghe rõ: “Được.”

Bạc Hà thoát khỏi áp lực, ra khỏi phòng, tâm trạng nhẹ nhõm nhưng còn một dư vị khác khó nói lên lời…

Sáng sớm hôm sau, cơn sốt cao của Tịch Duệ Nam đã hạ. Bác sĩ cộng đồng lại đến nhà tái khám, vẫn truyền cho anh một chai dịch, thêm cả dịch dinh dưỡng, dặn dò anh vừa mới hồi phục nên dùng thuốc tiêm thì hiệu quả tốt hơn và vẫn phải tiếp tục uống thuốc trong hai ngày nữa.

Sau đợt sốt cao, cơ thể của Tịch Duệ Nam vô cùng suy nhược, sáng sớm tỉnh dậy, anh mệt mỏi ăn được mấy miếng rồi lại nặng nề ngủ thiếp đi. Bạc Hà thấy anh đã không sao rồi, liền thôi túc trực bên cạnh anh, quay về phòng ngủ chính làm việc. Hôm qua đã bỏ dỡ công việc cả một ngày, cô còn mấy bức tranh phải giao nên phải tranh thủ thời gian làm cho đúng hạn.

Ngồi trước máy tính, cô toàn tâm toàn ý vẽ một bức tranh minh hoạ.

Rầm… oành… Đột nhiên, tiếng vật nặng đổ xuống ở bên kia bức tường khiến Bạc Hà giật mình kinh hãi. Cô vội vàng xông qua phòng ngủ cho khách, mở cửa ra, cảnh tượng đập vào mắt khiến cô giật mình. Giá treo quần áo vốn được dùng để treo bình truyền dịch bị đổ xuống đất, bình thuốc nước vỡ tan tành, trên sàn gỗ vàng nhạt có máu tươi loang lổ. Máu ở đâu ra?

Bạc Hà nhìn sang Tịch Duệ Nam, anh đang nhắm mắt nằm cuộn tròn trên giường, sắc mặt trắng bệch, đầu kim cắm vào tĩnh mạch trên mu bàn tay trái đã được rút ra, dưới lớp vải trắng có một đường máu đỏ đang uốn khúc chảy xuống.

Trong đường ống nhựa truyền dịch bị anh giằng ra vứt sang bên cũng tích đầy máu đỏ.

Bạc Hà lúc này mới hiểu đã xảy ra chuyện gì, cô mải làm việc, quên mất Tịch Duệ Nam vẫn đang truyền dịch, sau khi nước thuốc truyền hết lại hút ngược máu từ tĩnh mạch mà cô không hay biết gì. Có thể Tịch Duệ Nam cảm thấy khó chịu trong lúc ngủ mê, sau khi tỉnh lại, giọng khản đặc không gọi được nên mới tự vật lộn để rút đầu kim ra, làm cả giá truyền dịch đổ xuống đất.

Bình dịch truyền này coi như mất không, còn hút ngược lại không ít máu của Tịch Duệ Nam, khiến anh càng thêm suy nhược. Bạc Hà lại mời bác sĩ cộng đồng đến, sau khi biết tình hình, bác sĩ liền giáo huấn cô một trận. “Chăm sóc như thế này, bệnh nhẹ cũng thành bệnh nặng, bệnh nặng chưa biết chừng sẽ bị cô làm chết mất.”

Bạc Hà biết mình đuối lý. “Bác sĩ, tôi biết sai rồi, sau này bảo đảm không sẽ không như vậy nữa.”

Bác sĩ treo hai bình nước thuốc mới ở đầu giường, dặn dò Bạc Hà không được đi đâu cả, không được làm gì khác, phải túc trực bên cạnh Tịch Duệ Nam, sau khi truyền hết một bình thì rút kim ra cắm vào bình còn lại. Cô cẩn thận làm theo lời dặn của bác sĩ, ngoan ngoãn ở lại bên cạnh anh cả ngày.

Anh ngủ không ngon, trong mơ cũng nhíu mày, thỉnh thoảng ho dữ dội, hễ ho, lông mày lại càng nhíu chặt , trên khuôn mặt trắng xanh có vẻ đau đớn. Cô biết đó là do cơn ho kia tác động đến vết mổ, bỗng thấy đau lòng, cảm giác xót xa trào lên trong tim.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK