• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vương Tuyệt Chi triển khai khinh công như gió lướt đi. Mắt nhìn tứ phương tám hướng, chỉ thấy trong tầm mắt là ruộng đồng bạt ngàn, xa xa là vài gian nhà tranh, đây đó một vài cụm khói bốc lên. Tất cả đều là của nông dân làm thuê cho Thôi gia.

Nông dân làm thuê cả đời cực khổ, ăn còn chưa no, nói chi đến chuyện có thể “nuôi” một gã đại phu?

Vương Tuyệt Chi suy nghĩ:

- Ta từ phía Tây Bắc đến Thanh Hà, năm ngày trước đã từng đi ngang qua một trấn nhỏ, nhân số ở đó cũng khoảng vài ngàn người, không lẽ ở đó không có đại phu? Nếu ta toàn lực thi triển khinh công, đi ngày đi đêm thì có lẽ một ngày sau sẽ đến được đó. Hy vọng người tốt không sống lâu, còn Thạch Hổ là hung nhân, độc ác, có thể kéo dài được mạng nhỏ của hắn chờ ta đón đại phu về.

Song Vương Tuyệt Chi lúc này toàn thân thụ thương, làm sao có thể thi triển khinh công bằng mười thành công lực? Cho dù có thể thì hắn cũng làm sao có khả năng đi một ngày một đêm không nghỉ? Hơn nữa khi quay về hắn phải vác theo một tên đại phu! Với thương thế của Thạch Hổ thì tuyệt không thể kéo dài lâu hơn nửa ngày!

Vương Tuyệt Chi vốn là người cương cường cố chấp, Vương gia của hắn vốn luôn tin vào sự thanh đạm vô vi của đạo gia - “người tuân theo trời, trời tuân theo đạo, đạo tuân theo tự nhiên”. Vương Tuyệt Chi một khi đã quyết định thì tuyệt không hối hận, hắn sẽ không tuyệt vọng cho đến khi đoạn khí.

Bởi vì hắn chính là Lang gia cuồng nhân Vương Tuyệt Chi.

Vương Tuyệt Chi nhắm hướng Tây Bắc chạy đến bốn năm mươi dặm, chỉ thấy vết thương toàn thân đau nhức, thở hồng hộc không ra hơi nhưng vẫn tiếp tục cắm đầu, chạy như điên.

Đột nhiên phía trước có một đám nông dân chừng bảy, tám mươi người, xếp hàng, ồn ào náo động, không biết là đang làm gì.

Dân quê ít người, ngoài trừ tiệc tùng, yến hội thì những dịp để tụ tập đến bảy, tám mươi người cùng một chỗ là hết sức hãn hữu. Bất quá Vương Tuyệt Chi lúc này đang có lửa đốt trong lòng, làm gì còn tâm trí xem náo nhiệt.

Vương Tuyệt Chi từng bước lướt ngang qua đoàn người, đột nhiên một ý niệm lóe lên trong đầu hắn:

- Đám nông dân đang xúm xít, xếp hàng trước một người, nhìn trang phục của hắn, không lẽ là… - Đoạn dừng cước bộ, quay người nhìn lại.

Đám dân làng đang vây quanh một lão nhân tóc bạc trắng, khuôn mặt so với Quan Công thì còn đỏ hơn, đầu đội Bạch Đằng quan, tay cầm Lê Mộc trượng, nếu nói Trương Tân là tiên phong đạo cốt thì lão nhân này chính là thần tiên trong loài người.

Phía trước lão nhân là một trải một tấm giấy dầu lớn, trên mặt bày đầy đồng xu, bánh hấp, gạo trắng, đào, dâu, còn có búp bê bằng đất, bát chén, bàn ghế, thậm chí còn có gà vịt bị buộc lại, kêu quang quác không ngừng, hằng hà vô số các thứ vật dụng lặt vặt hàng ngày.

Ngón cái và ngón trỏ lão nhân cầm một cây ngân châm dài. Một gã hương dân đi đến trước người lão, đặt xuống tấm giấy dầu một cái dạ dày bò, sau đó lại đến người thứ hai tiến đến, đặt xuống một vật khác…cứ luân phiên như vậy không ngừng.

Lão nhân cười híp mắt, nói:

- Từng người từng người một, chậm thôi. Có lão gia tử đây châm cứu cho các ngươi, có bệnh trừ bệnh, không bệnh thì tinh thần sảng khoái. Nhưng nhớ một điều, trước khi châm cứu thì phải trả tiền chẩn bệnh cho lão, nhiều ít không quan trọng, nhưng tất cả đều phải có ý tứ một chút.

Lão hạ châm cực nhanh, nói xong những lời này thì đã chữa xong cho ba gã hương dân.

Vương Tuyệt Chi nhìn thấy dung mạo, cử chỉ, hành vi của lão nhân này, lòng hoài nghi càng tăng mạnh, vọt đến trước người lão nhân, chắp tay nói:

- Vãn bối Vương Tuyệt Chi, bái kiến tiền bối.

Lão nhân nghe thấy ba chữ “Vương Tuyệt Chi”, đầu tiên hoảng sợ, nhưng sau đó lập tức cười to:

- Nhìn ngươi mà xem, gà không giống gà, chó không giống chó, bộ dạng như quỷ sứ, lại dám giả mạo Vương Tuyệt Chi, thật sự là quá sức đần độn!

Vương Tuyệt Chi nghe vậy mới bừng tỉnh, nhìn thân thể của mình, nào là máu me, bùn đất, quần áo thì rách bươm. So với đám hương dân nơi này thì bọn họ còn sạch sẽ tươm tất hơn hắn rất nhiều. Muốn nói hắn là Lang gia cuồng nhân Vương Tuyệt Chi e là không ai tin.

Ý niệm trong đầu Vương Tuyệt Chi chợt lóe lên, nghĩ được một biện pháp, cười nói:

- Tiền bối, vãn bối bêu xấu một chút. – Chân trái co lại, thân thể lập tức vọt lên cao, liên thăng ba bước, giữa không trung dừng lại nửa khắc, nhẹ nhàng vỗ ra một chưởng vào cây táo lớn bên đường, cây táo vẫn bất động.

Để tung ra một chưởng này, hắn đã sử dụng đến hai môn tuyệt học của Vương gia – Dịch Bộ Dịch Xu và một chiêu trong Dịch học “Vương Dụng Tam Khu”.

Vương Tuyệt Chi đáp xuống đất thì cây táo đột nhiên gãy thành bốn đoạn, đổ xuống mặt đất. Hương dân đều sợ đến nỗi la hét tán loạn.

Lão nhân thấy vậy, sắc mặt đại biến, tuy nhiên nhanh chóng hồi phục lại vẻ mặt như cũ, hừ một tiếng, nói:

- Cho dù người là Vương Tuyệt Chi thì có tác dụng gì? Ngươi có biết lão gia tử là ai chăng?

Vương Tuyệt Chi đáp:

- Lão gia tử chính là thiên hạ đệ nhất thần y – Y Thần. Y thuật của tiền bối độc bộ thiên hạ, vô song vô đối. Vãn bối khi còn nhỏ đã được nghe đại danh của người.

Vương Tuyệt Chi mặc dù làm người cuồng ngạo nhưng Y Thần so với hắn thì lớn tuổi hơn nhiều, ước chừng hơn năm mươi tuổi, đủ để hắn gọi là gia gia, xưng một tiếng vãn bối cũng là hợp lý.

Y Thần nói:

- Vương Tuyệt Chi, ngươi tới đây làm gì? Người khác sợ ngươi, nhưng ta với ngươi ngang hàng với nhau, đều là một trong võ lâm tứ đại kỳ nhân, ta tuyệt không sợ ngươi. – Vẻ mặt của lão rất khó chịu, tựa như rất ghét Vương Tuyệt Chi vậy.

Vương Tuyệt Chi cung kính nói:

- Vãn bối thỉnh mời tiền bối đi cứu một người.

Y Thần vừa nghe cứu một người, lập tức thở dài, hỏi:

- Cứu ai? Nhìn dáng vẻ khẩn trương của ngươi, không lẽ là tình nhân của ngươi?

Vương Tuyệt Chi thầm nghĩ:

- Ác danh của Thạch Hổ nổi tiếng khắp giang hồ, nếu nói ra tên hắn, dám chắc lão già này sẽ không chịu cứu. – Bèn hàm hồ đáp – Là bằng hữu của vãn bối.

Y Thần không thèm để ý đến lời hắn nói, lại chuyển sang chuyện khác:

- Ngươi bỏ ra bao nhiêu vàng để lão phu chẩn bệnh?

Vương Tuyệt Chi nghe vậy, lấy làm kỳ quái:

- Nghe nói tính tình của vị thần y này rất cổ quái, không cho thiếu nợ ân tình, cũng không thu tiền, nếu lão thuận mắt thì sẽ cứu, nếu không thuận mắt thì chết cũng không cứu. Về phần người mà lão thấy thuận mắt thì cũng rất vô chừng, trung thần, hiếu tử, dâm tặc, đạo tặc…đều có cả, người mà lão không thuận mắt cũng rất nhiều. Song lần này sao lại mở miệng đòi tiền chẩn bệnh?

Hắn lấy một khối tiểu lục ngọc đeo trên cổ ra, đặt trong lòng bàn tay, nói:

- Vãn bối không đem theo gì trên người, chỉ có khối lục ngọc thạch nhỏ nầy, không biết tiền bối có ưng ý chăng?

Y Thần vừa thấy lục ngọc, hai mắt nhất thời nhìn đăm đăm, đoạn nói:

- Một lời đã định, người ở đâu? Chúng ta lập tức đi cứu.

Vương Tuyệt Chi đáp:

- Tiền bối, người không hỏi vãn bối xem bằng hữu vãn bối bị thương như thế nào sao?

Y Thần nhìn hắn, nói:

- Đúng, đúng, bằng hữu của ngươi cuối cùng là bị thương như thế nào?

Vương Tuyệt Chi đáp:

- Hắn bị lợi kiếm xuyên qua lá phổi bên phải, đến bây giờ đã được nửa ngày.

Y Thần nghe xong ngây người, hồi lâu mới cất tiếng:

- Xuyên qua lá phổi đã nửa ngày, sao còn chưa chết?

Vương Tuyệt Chi lại đáp:

- Bởi vì hắn đã kịp thời phong bế huyệt đạo gần vết thương. Hơn nữa hắn cũng là võ lâm cao thủ, mới có thể duy trì đến bây giờ.

Y Thần đột nhiên hỏi:

- Nếu như ta vẫn cứu không được hắn thì sao?

Vương Tuyệt Chi đáp:

- Bằng hữu vãn bối chỉ là thụ ngoại thương, chỉ cần hắn chưa đoạn khí thì với y thuật cao minh của tiến bối dám chắc sẽ cứu được hắn, trừ phi tiền bối không có lòng cứu hắn mà thôi.

Y Thần suy nghĩ một chút, đoạn nói:

- Được, cứ quyết định như vậy. – Chỉ là sắc mặt rất khó coi.

Vương Tuyệt Chi vội giục:

- Tiền bối, thỉnh xin nhanh chóng khởi hành, vãn bối chỉ sợ hắn đoạn khí.

- Cũng không cần vội, ngươi quên ta là Y Thần sao? Ta tự nhiên sẽ có cách cứu bằng hữu của ngươi. Ngươi cứ chờ ta thu xếp đồ đạc của ta ở đây đã.

Nói xong lão từ từ, chậm rãi thu thập tấm giấy dầu. Tấm giấy dầu tuy không nhỏ nhưng cũng không cách nào gói ghém được hết các thứ đồ vật linh tinh của đám hương dân tặng cho lão lúc nãy. Muốn thu xếp nhanh chóng e là rất khó khăn.

Vương Tuyệt Chi thấy vậy, lại thúc giục:

- Tiền bối, thương thế của bằng hữu vãn bối rất trầm trọng. Mọi thứ nơi này hay là khi quay lại sẽ thu thập sau?

Y Thần lắc đầu:

- Hương dân nơi này rất tham lam xảo quyệt, ta và ngươi vừa rời đi thì tài vật họ trả cho ta chẩn bệnh cũng sẽ bị lấy lại. Đến khi ngươi đem ta quay lại đây, e là ngay cả cái tấm giấy dầu của ta cũng không còn nữa.

Vương Tuyệt Chi nghe thấy đỉnh đỉnh đại danh Y Thần lại có thể nói chuyện như vậy. Vừa buồn cười, vừa tức giận, đành cởi áo ngoài, nhanh chân nhanh tay đem gà, vịt nhét vào áo, cột chặt lại. Các thứ còn lại thì dùng tấm giấy dầu gói gọn vào trong, đoạn cầm hai cái túm to lên, nói:

- Tiền bối, thỉnh mời khởi hành.

Y Thần nhanh nhẩu nói:

- Để ta xách, để ta xách. – Nói xong vươn tay đoạt lấy hai “bao tiền chẩn bệnh”.

Vương Tuyệt Chi bực tức, nói:

- Đi nhanh một chút, đưa vãn bối cầm cho.

Y Thần lắc đầu:

- Đây là tấm lòng của hương dân, nếu để cho ngươi cầm, chẳng phải đã phụ lòng bọn họ sao?

Vương Tuyệt Chi thầm mắng trong lòng:

- Không phải quá ngu ngốc đấy chứ? Cầm “tiền chẩn bệnh” và phụ tâm ý của hương dân thì có quan hệ gì với nhau? - Bất quá hắn cũng không dám phản bác lại Y Thần, chỉ còn cách để lão thu lại hai bọc “tiền chẩn bệnh”.

Hai người vội chạy đi, khinh công của Y Thần hết sức tầm thường, lại thêm tuổi già, so với một gã tráng hán không biết khinh công thì cũng chẳng thể nhanh hơn. Vương Tuyệt Chi bất đắc dĩ phải kéo theo lão, lộ trình quay về so với lúc chạy loạn tìm đại phu thì còn khổ hơn nhiều.

Chạy được một đoạn, Y Thần đột nhiêu kêu lên:

- Dừng lại, dừng lại!

Vương Tuyệt Chi dừng lại hỏi:

- Tiền bối, có chuyện gì?

Y Thần vẻ mặt nhăn nhó, nói:

- Ta đau bụng, muốn tìm chỗ đại tiện.

Vương Tuyệt Chi vội la lên:

- Cứu người như cứu hỏa, tiền bối không thể nhịn được sao?

Bộ dáng Y Thần so với Vương Tuyệt Chi thì còn khẩn trương hơn gấp bội, nói:

- Tiểu tiện có thể nhịn nhưng đại tiện thì không thể nhịn được. Ngươi đã từng thử nín qua chưa?

Vương Tuyệt Chi cũng không biết làm sao, đành nói:

- Vậy tiền bối mau đi nhanh một chút.

Y Thần gật đầu, chạy vội đến bụi cỏ gần đó.

Vương Tuyệt Chi thấy lão vẫn khệ nệ mang theo hai túm đồ vật, bèn nảy sinh lòng tốt:

- Tiền bối, để vãn bối cầm đồ đạc cho người.

Y Thần đáp:

- Không cần. – Đoạn đi đến một chỗ cỏ mọc rất cao, cởi quần ngồi xuống.

Đột nhiên tiếng gà vịt vang lên, nguyên lai là cái áo ngoài Vương Tuyệt Chi đựng gà vịt không biết tại sao lại mở ra, gà bay, vịt chạy tứ tán, tạo thành một phen hỗn loạn.

Y Thần lớn tiếng nói:

- Mau bắt lại đám gà vịt này cho ta, không được để chúng chạy mất.

Vương Tuyệt Chi còn biết làm thế nào nữa? Đành đáp:

- Vâng, lão tiền bối. – Đoạn triển khai đỉnh đỉnh đại danh thân pháp Dịch Bộ Dịch Xu đi….bắt gà, vịt. Bất quá cũng phải một phen chật vật mới có thể bắt được đông một con gà, tây một con vịt.

Bắt gà vịt xong, Vương Tuyệt Chi lớn tiếng hỏi:

- Lão tiền bối, gà vịt của người vãn bối đã bắt lại đầy đủ, tiền bối cứ yên tâm.

Ai ngờ trong bụi cỏ không hề có tiếng trả lời của Y Thần.

Vương Tuyệt Chi luôn miệng gọi:

- Lão tiền bối, lão tiền bối!

Bụi cỏ vẫn im lặng như cũ, không ai trả lời hắn.

Vương Tuyệt Chi cảm thấy không ổn, phi thân lại, chỉ thấy vẫn còn bao đồ nhưng Y Thần thì không thấy đâu nữa.

Hắn dậm chân mạnh xuống đất, lẩm bẩm:

- Đúng là khôn ba năm dại một giờ, như thế nào mà để cho lão dùng kế “kim thiền thoát xác” chứ?

Kỳ thật cũng không thể trách được Vương Tuyệt Chi. Không ai có thể nghĩ ra một Y Thần nổi danh trên giang hồ lại dùng kế sách hạ lưu này?

Vương Tuyệt Chi lại nghĩ:

- Không lẽ lão đã biết người ta muốn cứu là Thạch Hổ, cho nên không muốn cứu, nhưng lại biết ta tuyệt sẽ không bỏ qua cho lão nên vội đào tẩu?

Nhưng lúc này gã không có thời gian suy nghĩ nhiều, đành lần theo dấu chân, đuổi theo Y Thần.

Dấu chân của Y Thần rất mờ nhạt, hiển nhiên khinh công không hề kém. Xem ra vừa rồi lão đã cố ý đi chậm, làm trì hoãn thời gian của Vương Tuyệt Chi.

Vương Tuyệt Chi đuổi đến một con đường nhỏ thì thấy một người, nhưng không phải là Y Thần mà là Cung Chân.

Cung Chân đang chạy, Thiếu A kiếm nắm chặt trong tay, dáng vẻ cực kỳ khẩn trương, chẳng biết là đang đuổi theo cái gì.

Vương Tuyệt Chi kéo Cung Chân lại, hỏi:

- Ngươi làm sao vậy?

Cung Chân vội kêu lên:

- Thạch tướng quân, hắn…hắn đã bị bắt đi.

Vương Tuyệt Chi cả kinh:

- Hắn bị ai bắt đi?

Cung Chân đáp:

- Đệ cũng không biết, chỉ biết đó là một người bịt mặt.

Vương Tuyệt Chi nghi hoặc hỏi:

- Chuyện xảy ra như thế nào?

Cung Chân thuật lại:

- Vương đại ca đi không lâu thì tình trạng của Thạch tướng quân ngày càng xấu đi, lúc đầu còn có thể nói được với đệ một hai câu. Không lâu sau thì hơi thở đã trở nên mong manh, đừng nói là nói chuyện mà ngay cả hô hấp cũng khó khăn.

Vương Tuyệt Chi gật đầu:

- Ta biết hắn cũng không thể duy trì được bao lâu nên mới nóng lòng vì hắn đi khắp nơi tìm đại phu.

Cung Chân lại nói tiếp:

- Thạch tướng quân sắp không thể cầm cự nữa thì một gã bịt mặt xuất hiện, nhảy vài cái đã đến trước mặt Thạch tướng quân.

Vương Tuyệt Chi lấy làm lạ:

- Người bịt mặt?

Cung Chân đáp:

- Không sai, đệ thấy vậy bèn tiến lên ngăn cản, không ngờ Thạch tướng quân nói – Là ngươi? – Nghe ngữ khí thì tựa hồ quen biết với người bịt mặt, vì vậy đệ liền dừng lại, nghe tiếp.

Vương Tuyệt Chi hỏi:

- Tiếp theo thế nào?

Người bịt mặt lại hỏi:

- Thạch Hổ, ngươi muốn sống hay muốn chết, có muốn ta cứu ngươi? – Đệ nghe đến đó thì trong lòng vui vẻ, dám chắc hắn có thể cứu được Thạch tướng quân, liền đứng im, không dám quấy rầy họ nói chuyện.

Vương Tuyệt Chi khẽ nhíu mày:

- Người này nếu là bằng hữu của Thạch Hổ thì cần gì phải che giấu thân phận? Chỉ sợ là hắn cũng không có ý tốt. Ngươi không ngăn cản hắn, xem ra là sai lầm rồi.

Cung Chân nghe vậy, ánh mắt hiện ra vẻ khâm phục, nói tiếp:

- Vương đại ca thật thông minh! Nếu lúc đó có người bên cạnh thì Thạch tướng quân sẽ không bị người ta đem đi. Lúc đó Thạch tướng quân lại nói – Ngươi muốn cứu ta? Chỉ e cũng là “chồn cáo chúc tết gà”(1), làm gì có hảo tâm như vậy?

Vương Tuyệt Chi đáp:

- Cho dù là “chồn cáo chúc tết gà” thì Thạch Hổ cũng là người tinh minh, chỉ cần có thể bảo toàn được tính mạng, cho dù đối phương là “chồn cáo” hắn cũng không sợ.

Cung Chân lắc đầu, nói:

- Khi đó Thạch tướng quân nói – Ngươi cứu ta có điều kiện gì, mau sảng khoái nói ra. Nếu muốn Thạch Hổ ta làm chuyện bán hữu cầu vinh thì Thạch Hổ ta nguyện chết cũng không cần ngươi chữa trị nữa.

Vương Tuyệt Chi gật đầu:

- Thạch Hổ nửa đời chinh chiến trên lưng ngựa, nhìn thì thô lỗ nhưng tâm kế cũng rất lợi hại. Lúc đó hắn như cá nằm trên thớt, lại càng tỏ ra xem thường chuyện sinh tử, không để đối phương uy hiếp mình.

Cung Chân lại kể tiếp:

- Người bịt mặt khi đó nói – Ta đương nhiên không ép Thạch Hổ tướng quân uy danh hiển hách làm chuyện thương thiên hại lý, bán hữu cầu vinh. Ta chỉ đơn thuần muốn hợp tác với Thạch gia quân.

Vương Tuyệt Chi cắt lời:

- Hợp tác? Hợp tác thế nào?

Cung Chân đáp:

- Thạch tướng quân cũng hỏi như vậy – Hợp tác, hợp tác thế nào? – Đáng tiếc hắn nói xong câu này thì ngất đi, người bịt mặt thấy hắn ngất đi cũng không chậm trễ vội ôm lấy hắn mang đi. Người đó ra tay cực nhanh, đệ cản hắn không được, muốn phóng kiếm giết hắn, lại sợ làm Thạch tướng quân bị thương.

Vương Tuyệt Chi vuốt cằm nói:

- Cho dù có thể đả thương hắn thì cũng không nên phi kiếm. Cho dù hắn có tâm địa thế nào thì cũng phải cứu sống Thạch Hổ mới có thể quyết định, nếu ngươi phi kiếm giết hắn thì một đường sinh cơ của Thạch Hổ cũng sẽ bị cắt đứt.

Cung Chân đáp:

- Lúc đó đệ cũng nghĩ vậy, nhưng thấy hắn mang Thạch tướng quân đi, trong đầu không một chút yên tâm, đành dặn Tuệ Nhi ở lại chờ Vương đại ca, sau đó đuổi theo đến đây.

Vương Tuyệt Chi lại nỏi:

- Nghe ngươi nói thì võ công người này rất cao, ngươi làm sao có thể đuổi theo hắn. Đuổi đến đây không phải là dư thừa sao?

Cung Chân đáp:

- Đệ mặc dù đuổi không kịp hắn nhưng cũng gặp được Vương đại ca, xem như cũng không uổng công.

Hai người bật cười to. Bất quá Cung Chân cười được hai tiếng thì trên mặt đã lại xuất hiện vẻ ưu tư.

Vương Tuyệt Chi an ủi hắn:

- Không cần lo lắng, người này mang theo Thạch Hổ, tất là phúc, không phải họa. Thạch Hổ nằm trong tay hắn, ắt tính mạng có thể bảo toàn.

Cung Chân đáp:

- Nói thì như thế nhưng người này bịt mặt, giấu đầu lòi đuôi, không biết lai lịch thế nào, lại thêm một nửa điểm hảo tâm cũng không có.

Vương Tuyệt Chi trầm ngâm một lúc, lại hỏi:

- Vóc dáng, trang phục, cử chỉ, lời nói của hắn có đặc trưng gì không?

Cung Chân đáp rất nhanh:

- Thân hình hắn cao lớn, phải đến chín thước, thân mặc tê giáp nhung trang, chân đi ngưu bì ngoa, hơn nữa thân phận tuyệt không thấp. À, nhìn kỹ thì da hắn rất trắng, nhất định là Hồ nhân.

Vương Tuyệt Chi lại hỏi:

- Hắn có mang theo binh khí không? Khẩu âm thế nào?

Cung Chân lắc đầu:

- Hắn không mang theo binh khí, khẩu âm thì đệ nghe không rõ là người ở địa phương nào.

Vương Tuyệt Chi trở nên nghi hoặc, nghĩ bụng:

- Không lẽ là hắn? Nhưng hắn và Thạch Hổ vốn song phương bất lưỡng lập, đúng ra phải muốn Thạch Hổ chết nhanh một chút. Vì sao lại muốn cứu Thạch Hổ?

Hai người miệng nói nhưng chân tiếp tục lần theo dấu chân của Y Thần.

Cung Chân cảm thấy kỳ quái, vội hỏi:

- Vương đại ca, chúng ta bây giờ đi nhanh như vậy là đi đâu?

Vương Tuyệt Chi đáp:

- Đi tìm đại phu.

Cung Chân ngạc nhiên:

- Thạch Hổ đã bị người ta mang đi, tìm đại phu làm gì?

Vương Tuyệt Chi đáp:

- Gã đại phu nọ thừa dịp ta không để ý đã trốn đi. Chuyện này ta nuốt không trôi được…

Lúc này hai người đi đến một con sông lớn, rộng chừng mấy trăm trượng, chỉ có duy nhất một chiếc thuyền gỗ đang khua mái chèo giữa sông. Y Thần đang đứng trên tiểu thuyền, thần thái nhàn nhã như đang dạo chơi, dương dương đắc ý, thật như thần tiên xuất thế.

Y Thần hướng về phía Vương Tuyệt Chi, vẫy tay, thanh âm từ xa truyền đến:

- Vương công tử, ngươi không cần đuổi theo ta, lão gia tử cần phải đi. Đa tạ lục ngọc của ngươi.

Vương Tuyệt Chi thiếu chút nữa đã hộc máu, chỉ muốn há miệng chửi mắng một trận, nhưng lại nghĩ nếu mắng chửi thì chỉ tăng thêm sự đắc ý cho Y Thần, đành nhẫn nhịn.

Nếu là Vương Tuyệt Chi trước kia thì cho dù phải nhảy xuống sông đuổi theo thì hắn cũng đã nhảy. Chỉ là hắn đã bị Cơ Tuyết dạy cho một bài học dưới nước, thiếu chút nữa không toàn mạng, bây giờ cho dù lá gan hắn có to lên thì vạn vạn lần cũng không dám nhảy xuống nước nữa.

Cung Chân ngạc nhiên hỏi:

- Vương đại ca, cuối cùng là có chuyện gì?

Vương Tuyệt Chi nghe xong câu này thì ngã ra đất hôn mê. Hắn vốn đã bị nội, ngoại thương vô số, lại bôn ba chạy loạn khắp nơi, đã sớm kiệt sức, giờ phút này Thạch Hổ đã bị mang đi, lại thêm Y Thần chọc giận, nộ khí công tâm, rốt cuộc không còn cầm cự được nữa mà ngất.

Chú thích:

(1): Nguyên văn: “hoàng thử lang cấp kê bái niên”: Chồn cáo chúc tết gà ,rắp tâm ăn gỏi. Giả vờ thân thiện nhằm thực hiện mưu đồ xấu .

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK