• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

(*) Raw là Liệt hỏa thiêu thành

Lục Ly kéo Khương Đường đến phòng bao tình nhân, phòng bao không lớn, vừa hay đúng ý người nào đó.

Lục Ly ngồi trước màn hình nhỏ quay đầu hỏi cô: “Bạn gái muốn hát bài gì?”

Khương Đường nghĩ nghĩ trả lời: “Wonderful Blue World.“

Đây là một bài hát quảng cáo dành cho trẻ em.

Khương Đường cầm micro, hát theo nhạc.

“Trời xanh xanh, ông mặt trời, chú chó nhỏ đuổi theo chú ong nhỏ. Gió mùa hè thổi, tôi chạy vào giấc mơ, tôi nhìn thấy bầu trời bảy sắc.”

Thông xanh lá, trắng bòng bong, trong không khí có hương thơm của giấc mơ. Gió mùa hè thổi, tôi chạy vào giấc mơ, tôi nhìn thấy nụ cười của ba mẹ, tôi đã mơ một giấc mơ ngọt ngào và đẹp đẽ.”

Hát xong, tầm mắt cô đột nhiên có chút mơ hồ.

Lục Ly ngồi bên cạnh cô, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi cô.

Không hiểu sao anh cảm thấy bài hát này rất phù hợp với cô.

Hương thơm ngọt ngào.

Ngoại trừ đoạn cuối.

“Tôi nhìn thấy nụ cười của ba mẹ, tôi đã mơ một giấc mơ ngọt ngào và đẹp đẽ.”

Ba mẹ nuôi của cô rất ít khi cười với cô, người như vậy làm sao có thể đối xử tốt với cô được.

Lục Ly dựa lại gần ôm cô, nhẹ nhàng đưa tay lên sờ đầu Khương Đường, giống như đang an ủi cô.

Sau khi được Lục Ly ôm một lúc, Khương Đường đi đến trước màn hình chọn bài hát, chọn một bài 《Đến chết vẫn muốn yêu》

Dây thanh quản của Khương Đường thật sự mở ra, âm thanh rất lớn, lực xuyên thấu cũng rất mạnh, giống như dùng cả sinh mệnh để gào thét.

Lúc cô hát bài hát này không nhìn vào màn hình, toàn bộ ánh mắt cô chỉ có Lục Ly.

Đây là người mà ngay cả khi chết đi cô vẫn muốn yêu.

Lục Ly cầm micro bên cạnh gào thét cùng cô.

“….Yêu đầu cần tính toán chi li, cứ ôm hôn theo dòng cảm xúc thì mới thực sự hạnh phúc. Hưởng thụ hiện tại, đừng mở rộng vòng tay rồi lại sợ tổn thương. Bao nhiêu kỳ tích, chúng ta tin tưởng thì mới tồn tại…”

Giọng hai người rất lớn, cho đến khi hát xong câu cuối cùng, âm tiết cuối cùng, phòng bao chìm vào yên tĩnh.

Hai người cùng lúc vứt micro lên ghế sofa, cùng lúc nhào về phía đối phương.

Ôm chặt lấy nhau.

Khương Đường ở bên tai Lục Ly lớn tiếng gọi: “Lục Ly!”

Giọng nói anh dịu dàng đáp lại: “Ừm, tớ nghe, cậu nói đi.”

Cô tiếp tục nói: “Con mẹ nó tớ yêu cậu chết mất, sao tớ lại yêu cậu thế này, sao tớ lại yêu cậu thế này, cậu cũng không biết tớ yêu cậu biết dường nào!”

Đây là lần đầu tiên cô dùng chữ “yêu”. trước đây cô luôn nói hai chữ “thích”.(*)

Yêu và thích, không chỉ là sự khác nhau về số lượng.

(*) Trong tiếng Trung thích là hai chữ 喜欢. Yêu chỉ có một chữ 爱

Yêu là liêu đốt tâm can.

Từ khóe mắt cô lăn xuống một giọt nước mắt.

Lục Ly ôm chặt cô, nỉ non nói: “Tớ biết, tớ biết.”

Khương Đường cắn một cái trên vai anh: “Cậu biết cái khỉ gì, cậu chả biết gì. Lục Ly, cậu vốn dĩ không biết tớ thích cậu dường nào.”

Lục Ly nhẹ nhàng vỗ lưng cô: “Được, tớ không biết, tớ không biết.”

Khương Đường nhấc chân giẫm lên chân anh một cái: “Tớ yêu cậu như vậy, thế mà cậu không biết!”

Lục Ly tiếp tục trấn an cô: “Được, tớ biết, tớ biết.”

Khương Đường lại cắn anh một cái: “Cậu thì biết cái khỉ gì!”

Lục Ly cười cười, khẽ nói bên tai cô: “Vậy cậu có biết tớ yêu cậu dường nào không?” – Không đợi cô trả lời, Lục Ly nói tiếp: “Đường, sau này cậu sẽ không còn một mình nữa.”

Khương Đường vừa khóc vừa cười: “Đúng, tớ không phải là người(*) nữa, tớ là tiên nữ.”

(*) 一个人: tùy theo ngữ cảnh, góc độ của người nói/ người nghe, từ này có thể hiểu theo hao nghĩa “một mình” hoặc “một người”.

Lục Ly ôm cô: “Đang nói chuyện yêu đương, đứng đắn chút đi.” – anh nở nụ cười lại nói: “Cậu lại chẳng phải tiên nữ, cậu là yêu nữ.”

Khương Đường cười theo anh: “Đúng, chuyên ăn cậu.”

Nói xong cái này, cô lùi về sau hai bước, ngồi lên sofa cực kỳ ai oán nhìn anh: “Mười chín ngày.”

Cách ngày Lục Ly thành niên còn tới mười chín ngày.

Lục Ly ngồi bên cạnh cô: “Tớ có thể gấp rút sinh non mười chín ngày, ba tớ cũng ngầm đồng ý.”

Khương Đường đẩy anh: “Không cần cậu sinh non, bổn yêu nữ có thể nhịn. Không phải chỉ mười chín ngày thôi sao, hơn hai tuần là tới.”

Lục Ly lại dịch sang bên cạnh cô: “Tớ không thể nhịn.”

Khương Đường cũng dịch người sang bên cạnh: “Cút.”

Lục Ly không chỉ không cút còn bổ nhào đè cô lên sofa trong chớp nhoáng.

Tuy ở chỗ này hai người cũng không có khả năng phát sinh ra chuyện gì đó đâu, nhưng bây giờ chính là anh đang đè cô, dùng thân thể khỏe mạnh lại cường tráng đè chặt cô.

Cô muốn nhúc nhích nhưng cơ thể không nhúc nhích được.

Anh đè chặt quá.

Cô nhìn bốn phía, sợ có camera, tuy hai người không làm gì nhưng cái tư thế này thật sự quá dễ làm người ta hiểu lầm.

Sau đó Lục Ly ngẩng đầu, nhìn thấy cửa sổ nhỏ trên tường lú lên hai cái đầu.

Một tên là Triệu Tiến, một kẻ là Tống Đằng Phi.

Fuck of shit, nhìn lén!

Lục Ly nhanh chóng hôn lên môi Khương Đường một cái, vút một cái từ trên người cô đứng dậy, mở cửa phòng bao phóng ra bên ngoài.

“Hai người các cậu làm gì thế hả!”

Triệu Tiến với Tống Đằng Phi vừa chạy vừa hét: “Bọn tớ không nhìn thấy cái gì hết.”

Vốn dĩ cũng có gì đâu mà nhìn, ngoại trừ cái tư thế cuối cùng có chút mờ ám.

Lục Ly đuổi theo hai người đó tới phòng bao lớn, ba người vật nhau trên sofa.

Tình yêu giữa đàn ông ấy mà, chính là như thế này, một lúc không đánh nhau liền bắt đầu ngứa da.

Khương Đường đẩy cửa đi vào, nhìn thấy ba người lăn lộn thành một cục, cô nở nụ cười, chọn bài 《Bản tình ca đơn côi》.

Sau đó cầm hai cái micro, một cái đưa cho Tống Đằng Phi, một cái đưa cho Triệu Tiến: “Nào nào nào, bài này hợp với các cậu nhất đấy.”

Sự giúp đỡ này có thể nói là tương đối thần thánh.

Lục Ly giơ ngón tay cái lên với bạn gái, cô quá có khả năng làm bạn gái anh.

Khương Đường ngồi bên cạnh, cùng hai cô gái kia ăn hoa quả, nhìn mấy tên con trai ở bên kia ầm ĩ.

Sau cùng không biết ai chọn bài 《Hôm nay muốn em muốn gả cho anh》.

Ở đây cũng chỉ có đôi tình nhân là Lục Ly với Khương Đường, đương nhiên là hai người hát.

Hai người tay nắm tay đứng trước màn hình, ngoại trừ nhìn vào lời bài hát trên màn hình thì chính là nhìn nhau.

Khương Đường vừa cười, Lục Ly cũng sẽ cười theo.

Lúc cô không cười, anh sẽ vừa nhìn cô, vừa cười trong vô thức.

Giọng của Lục Ly vốn dĩ đã rất dễ nghe, hơn nữa khi còn bé đã từng luyện thanh nhạc, cô nghe mà mê mẩn, nhiều lần suýt chút quên hát luôn đoạn của mình.

Mấy người họ vừa chơi vừa hát, không biết đến mười giờ ba mươi lúc nào.

Hai cô gái có giờ giới nghiêm nên đi trước, hai người con trai khác thì đưa họ ra ngoài rồi cũng về nhà.

Khương Đường đi vào phòng vệ sinh.

Trong phòng bao chỉ còn Lục Ly Triệu Tiến và Tống Đằng Phi.

Tống Đằng Phi châm điếu thuốc, bị Lục Ly đoạt lấy dụi tắt.

Tống Đằng Phi chuẩn bị châm một điếu khác, vừa nói: “Ở đây cũng không còn con gái mà, bảo đảm hút xong trước khi chị dâu về.”

Lục Ly giật lấy bật lửa trong tay cậu ta: “Không được, đều là mùi thuốc lá, lát nữa làm tớ bốc mùi, bạn gái tớ ghét bỏ tớ thì làm sao.”

Tống Đằng Phi ngồi trên sofa: “Mẹ kiếp, Lục Ly cậu sao vậy, từ khi nào lại biến thành mẹ vậy.”

Triệu Tiến ôm cổ Tống Đằng Phi: “Cậu không học cùng lớp với cậu ta cậu không biết đâu, thức ăn cho chó là rải mỗi ngày đó, tớ sắp nghẹn chết rồi.” – Nói xong cầm nước trên bàn uống một ngụm.

Tống Đằng Phi liếc nhìn Lục Ly: “Chậc chậc.” – Lại nói: “Lần trước cậu mượn 《Giải thích chi tiết bài tập sau giờ học》 xem xong chưa, xem xong trả tớ, vẫn còn dùng được.”

Triệu Tiến ôm bụng cười: “Truyện tầm bậy thì truyện tầm bậy đi, lại còn 《Giải thích chi tiết bài tập sau giờ học》, tỏ vẻ quá.”

Lục Ly ngồi xuống bên cạnh Triệu Tiến: “Tớ còn chưa xem.”

Tống Đằng Phi chậc chậc hai tiếng: “Suýt chút quên, Lục thiếu gia ngài là người có bạn gái, không cần sạc thêm điện.”

Lục Ly nói: “Bị bạn gái tớ tịch thu rồi.”

Tống Đằng Phi lập tức nhảy dựng: “Mẹ bà nó, Lục Ly bị vợ quản nghiêm.”

Triệu Tiến đứng dậy ấn Tống Đằng Phi xuống: “Vợ quản nghiêm cái gì, đó là tình thú của Lục thiếu gia, cái 《Giải thích chi tiết bài tập sau giờ học》kia á, nó hơi thâm sâu một chút, cần hai vợ chồng cùng nhau thảo luận.”

Lục Ly vỗ cánh tay Triệu Tiến: “Cút.”

Khương Đường đẩy cửa đi vào: “Đang nói cái gì thế, phấn khích thế này.”

Lục Ly đứng dậy đi về phía cô: “Không có gì, đang thảo luận đề thi thôi.”

Đương nhiên Khương Đường không tin, nhưng cô không hỏi nhiều.

Bốn người rời khỏi KTV, Triệu Tiến chọc Lục Ly: “Lục thiếu gia.”

Lục Ly ừm một tiếng.

Dường như Triệu Tiến nghĩ đến cái gì đó, nói: “Không gì.”- Vốn dĩ cậu ta nghĩ muốn đi ké xe người ta về.

Lục Ly kéo tay Khương Đường: “Bây giờ tớ phải đưa bạn gái về nhà, các cậu cứ tự nhiên.”

Người này, vừa mở miệng là bạn gái bạn gái, còn không phải là đang khinh thường người khác không có sao, tiện nhân.

Khương Đường nở nụ cười: “Vậy tạm biệt nhé.”

Triệu Tiến và Tống Đằng Phi cùng gọi một chiếc taxi về nhà.

Lục Ly đưa Khương Đường về. Xe dừng ở ngã tư đường Khang An.

Cửa tiệm matxa ở ngã tư đã đóng cửa ngừng kinh doanh, chắc là đang sửa chữa.

Đến dưới lầu nhà Khương Đường, Lục Ly đang muốn đi lên bị cô chặn lại: “Hôm nay đừng lên nữa, cậu về nhà trước đi.”

Lục Ly hỏi: “Tại sao?”

Khương Đường ngước mắt nhìn anh: “Cậu thấy sao?”

Lục Ly cười cười: “Yên tâm, tới tuyệt đối không động vào cậu đâu.”

Khương Đường cũng cười: “Không phải, tớ sợ tớ sẽ nhịn không được mà động vào cậu.” – ngừng một chút lại nói: “Hôm rất vui, cảm ơn cậu đưa tớ đi gặp bạn bè cậu.”

Lục Ly búng lên lỗ tai nhỏ của cô: “Cậu đây là đang khiêu khích tớ, tớ nói cậu biết cậu sẽ chết rất thảm.”

Khương Đường nhón chân hôn Lục Ly một cái: “Ngoan, mau về đi. Còn nữa, thứ tư tuần sau thi cuối học kì rồi, mấy hôm nay cậu cũng đừng đến nhà tớ nữa.”

Lục Ly sờ lên chỗ bị cô hôn, cúi đầu muốn hôn cô, cô nghiêng đầu tránh đi.

Lục Ly hỏi: “Tại sao.”

Khương Đường ngẩng đầu nhìn anh: “Dáng vẻ cậu làm ảnh hưởng đến việc học tập của tớ.”- Nói xong cô cúi đầu, không dám nhìn anh, sợ nhìn nhiều thêm một cái là sẽ ảnh hưởng tới việc học tập của mình.

Lục Ly sờ mặt mình: “Rất đẹp trai.”

Tuy rằng anh rất nhớ cô, không lúc nào không muốn cô, nhưng anh có thể hiểu cách làm của cô, đặc biệt có thể hiểu được, bởi vì hai người vừa đến nhà còn chưa nói được mấy câu đã bắt đầu lăn lên giường.

Vấn đề là, cô vẫn không cho phép anh sinh non.

Cô ôm eo anh: “Không phải sáng mai trên trường có thể gặp mặt sao.”

Lục Ly cắn răng: “Thôi được.”

Nói xong kéo cô đi vào phía sau cầu thang bên trong hành lang, Lục Ly nâng mặt cô lên cúi đầu hôn cô.

Sao mà cứ hôn thế nào cũng không đủ.

Cô ôm cổ anh, dùng sức hôn lại anh.

Ánh trăng xuyên qua cửa sắt loang lổ, chiếu lên mặt đất bên cạnh, như đang mạ lên đó một tầng sương, gió đêm lùa qua khe cửa thổi lên mặt, mát mẻ vô cùng.

***

Lục Ly: Ngọt được mấy chương rồi, tôi ổn, cứ luôn lo lắng tác giả sẽ ngược đãi bạn gái tôi.

Tác giả: Nào dám.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK