Mục lục
Mau Buông Cục Cưng Fmvp Của Bọn Tôi Ra
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

/ Trận đấu giám định 2/

Edit: Miêu

Qua một hẻm núi lớn, Giang Đề chính xác mà cướp được bùa đỏ từ tay JG Thẩm Thụy bên WWG, khiến Ice phải lặng người mất mấy giây.

Hắn lúng túng nói: "Xin lỗi đội trưởng, tôi không nghĩ cậu ta xảo quyệt như thế."

Thẩm Thụy không nói chuyện.

Đầu trận đã bị Giang Đề cướp mất một nhịp tiết tấu, anh đành phải quay đầu đem theo SP đi cướp bùa đỏ của EOG, xem có thể lấy lại lợi thế không.

Nhưng lần xâm lấn này chắc chắn sẽ không dễ dàng.

Bên kia, EOG vui gần chết.

Đặc biệt là Time.

Anh kích động mà bắn ra một đống pháo hoa*, nói: "Giang Đề, trận này cậu chính là thần tiên của tuiii."

(*Ý chỉ lời nói nịnh nọt.)

Giang Đề: "......"

Giang Đề nhanh chóng farm xong đợt lính cuối cùng, nhàn nhạt nói: "Không đến mức đấy, một con bùa đỏ mà thôi."

Time muốn cắn chiếc khăn tay nhỏ: "Không, cậu không hiểu, cái kia chính là bùa đỏ của Thụy Thần, làm sao có thể cướp dễ thế được? Nhưng mà tui thích lắm."

Giang Đề không hiểu được, vốn dĩ Time kích động như vậy là bởi vì JG Thẩm Thụy phía bên kia chính là người đi rừng giỏi nhất Liên Minh, là tuyển thủ huyền thoại duy nhất cùng với Trần Hiệt được miễn đi nghĩa vụ quân sự.

EOG và WWG đối địch với nhau nhiều năm như vậy, Time gần như chưa một lần nào trên cơ được Thẩm Thụy.

Mà Giang Đề dùng viên đạn đầu tiên cướp được bùa, không chỉ đẩy nhịp điệu cho Time mà còn hung hăng giúp bản thân bành trướng uy phong.

"Không cần nói nhiều, Giang Đề, từ nay về sau, anh che chở cậu."

Giang Đề: "....."

Giang Đề mặt không biểu cảm đi lên đường giữa, vác súng, ngắm chuẩn đến hai người đang đánh nhau kịch liệt ở đó.

Viu một tiếng, viên đạn xé gió bay đến, sượt qua mặt của Cloud, bắn chết Mid của WWG.

Lập tức, thông báo giết chết được vang lên: 【First Blood—----!!】Chiến công đầu.

Hẻm núi yên lặng một lúc lâu.

Cloud ngây người 2 giây, mới nói: "Trâu bòoo."

Cloud và mới dứt câu, lại một viên đạn nữa xé gió mà tới.

【Ice Has Slayed Cloud—--】Ice đã giết chết Cloud.

Cloud đập bàn phím, ảo não nói: "Mọe! Trận này chắc chắn phải giết được Ice."

Triệu Bắc Nam: "Được lắm, hiện tại áp lực đặt nặng lên vai Giang Tiểu Đề rồi."

Giang Đề không đáp lại, nhưng ánh mắt cậu lạnh lùng, môi mím chặt, tựa như không cảm thấy có gì áp lực hay khó khăn.

Sau đó một khoảng, Giang Đề và Ice đều bách phát bách trúng ngắm bắn người bên đối phương.

Nhưng dù trước hay sau bọn họ cũng chưa từng giết chết lẫn nhau.

Chủ yếu là do Giang Đề và Ice chưa lần nào ở trong tình thế một chọi một, Ice rất khó đụng đến cậu.

Nhưng Giang Đề lại quấy nhiễu những thành viên khác của WWG đến gà bay chó sủa.

Ice bực bội, chửi: "Thằng nhãi con, mày nhát gan như thế hả? Có giỏi thì ra solo với bố này."

Bước ngoặt nằm ở phút thứ 15 của ván đấu.

Khi Trần Hiệt đang đè đường thì bị JG bên đối phương lên gank.

Trong khoảnh khắc ấy, lợi thế ở đường trên dần mất đi.

Cũng may thao tác của anh rất xuất sắc, chết vừa lúc JG nhà mình kịp chạy tới.

Vì vậy cục diện biến thành một trận giao tranh loạn cào cào hết cả lên.

Giang Đề là tay súng bắn tỉa tàn hình nên không thể nhảy vào giao tranh, chỉ có thể đứng cấu máu ở đằng xa.

"Giang Đề, giết Thẩm Thụy." Trần Hiệt chỉ huy.

"Ừm."

Nhưng Thẩm Thụy là JG, di chuyển xuất quỷ nhập thần, khó có thể nắm bắt được vị trí cụ thể, chỉ có thể dựa vào phán đoán.

3 giây ngẫm nghĩ phán đoán.

Cùng lúc đó phía bên kia, Ice cũng được chỉ huy: "AD, giết Trần Hiệt."

"Hiểu rồi."

Hai viên đạn ở 2 bên gần như đồng thời được bắn ra.

Một viên bắn về phía Trần Hiệt.

Một viên khác, bắn về phía—--

【Wither Has Slayed Ice!!】Ice đã bị Wither giết chết.

【Double Kill!!】Wither giết được hai mạng liên tiếp.

Tay Time run lên: "** má!"

Cloud thở dốc vì kinh ngạc: "Ngầuuuuu!!"

Triệu Bắc Nam kích động hô to: "Nai xừ Giang Tiểu Đề!!!"

Không ai ngờ tới được sẽ có kết quả này.

Giang Đề lại đột nhiên chuyển họng súng, một viên đạn bắn chết Ice.

Thậm chí viên đạn sau khi xuyên qua cơ thể của Ice, còn trúng vào Mid đối phương đang thấp máu phải chạy về.

Một mũi tên trúng hai con nhạn, nháy mắt WWG mất hai người chủ lực.

Tình thế xoay chuyển trong thoáng chốc, EOG giết ngược lại 3 người bên đối phương, khiến WWG bị quét sạch.

Đến cả viên đạn bắn về phía Trần Hiệt cũng bởi vì tốc độ tay của Giang Đề nhanh hơn Ice nửa giây.

Mà khoảnh khắc Ice trúng viên đạn kia, tay hắn hơi run lên, khiến viên đạn bay chệch hướng.

Trần Hiệt may mắn thoát nạn.

Trần Hiệt còn sống dựa vào khả năng thao tác kinh khủng của bản thân, ăn được 2 mạng bên WWG.

Sau đó Quỷ Sát Minh Khuyển đi đến bên cạnh Tắc Kè Hoa của Giang Đề.

Giây tiếp theo, Quỷ Sát Minh Khuyển nhá một icon trái tim hường phấn với Giang Đề.

Trái tim hường phấn đang đập loạn xạ, tựa như tượng trưng cho nhịp đập của trái tim Trần Hiệt khi được Giang Đề cứu.

Toàn bộ EOG yên lặng.

Hai giây sau, các đồng đội trăm miệng một lời ghét bỏ nói: "Này~~ Đội trưởng lẳng lơ kinh!!!"

Trần Hiệt cười.

Tai Giang Đề hơi nóng, lạnh lùng điều khiển nhân vật trong game quay đầu chạy biến.

***

Trận đấu huấn luyện đầu tiên, EOG dành thắng lợi bởi khả năng bách phát bách trúng của Giang Đề.

Khi đến trận thứ hai, Ice không cam lòng vẫn muốn chọn Tắc Kè Hoa.

Tuy ở hình dạng Tắc Kè Hoa tàn hình hắn thua Giang Đề nhưng hắn không tin Giang Đề có thể solo lại được với hình dạng Tắc Kè Hoa hiện thân của hắn.

Hình dạng Tắc Kè Hoa hiện thân là một con tướng đánh gần, tương đương với nửa con tướng đi rừng.

Ice rất muốn nhìn xem thực lực khi Giang Đề đánh giáp lá cà với hắn mạnh đến mức nào.

Nhưng từ khi bắt đầu trận thứ 2, huấn luyện viên của 2 đội có ý muốn bọn họ luyện tập các hệ thống đội hình, nguyện vọng của Ice không thể thực hiện như ý nguyện.

Cuối cùng, 3 trận đấu huấn luyện, EOG thắng hai trận.

Vốn dĩ đấu huấn luyện không quá quan trọng chuyện thắng thua.

Nhưng bởi vì trong trận thứ nhất, Giang Đề vốn là người bị xem là tuyển thủ gà mờ không được coi trọng thì lại thắng quá đẹp, khiến sau khi đấu xong trận huấn luyện, WWG có chút xấu hổ.

Cố tình, EOG lại toàn những ác nhân.

【EOG·North: Hazzz, Giang Đề đã xin lỗi trước rồi, anh Ice của chúng ta sẽ không tức giận nhỉ?】

Ice:.....

【EOG·Time: Vẫn còn ổn vì Ice không chọc giận Giang Đề thành công, nếu không với tính tình không tốt của AD chúng tui, sẽ đánh mấy người cực kì hung bạo, siêu siêu đau.】

Ice:.....

【EOG·Cloud: Tối nay mấy người nhớ thỉnh Phật vào trong phòng ngủ, nếu không thì chỉ cần nhấc chăn lên thôi thì đầu óc sẽ toàn là viên đạn của AD chúng tui.】

WWG:....

Giang Đề duỗi tay đi lấy nước uống, thuận tiện liếc nhìn Trần Hiệt.

Trần Hiệt cũng đang gõ phím

【Pray: Đủ qua cửa chưa?】

Câu hỏi này cực hung hăng và sắc bén.

Một lúc lâu sau, một câu trả lời nhảy ra.

【WWG·Ice: Coi như là cậu ta giỏi.】

"Wow~~"

Mọi người vỗ tay rầm rầm, nguýt sáo vang trời.

Triệu Bắc Nam kích động, đẩy ghế dựa ra dang hai tay về phía Giang Đề.

"Giang Tiểu Đề, trâu...... A—--!! Đội trưởng, anh đá em làm gì?"

"Nói chuyện thì nói đi, ai muốn ôm chú mày?"

Triệu Bắc Nam tủi thân: "Em ôm bé AD siêu giỏi của em thì có làm sao? Ai muốn ôm anh đâu."

Trần Hiệt đá ghế dựa đến ngăn cách Triệu Bắc Nam và Giang Đề, một đôi chân dài thẳng tắp duỗi ra, như một chướng ngại vật lớn.

"Chú mày có thể bình tĩnh lại chút được không? Nhìn cân nặng của chú xem, ôm hỏng Giang Tiểu Đề thì làm sao?"

"Phụt!" Giang Đề sặc nước.

Cậu nhanh chóng cầm thiết bị ngoại vi lên, đi ra khỏi phòng đấu tập mà không thèm quay đầu.

Trần Hiệt không nghĩ Giang Đề sẽ rời đi nhanh như thế, mắt chỉ đủ liếc thấy vành tai của thiếu niên có vết đỏ ửng kỳ lạ, lọn tóc ngố trên trán cũng vui sướng và vểnh lên.

***

Chủ nhật, chiến đội nghỉ ngơi.

Giang Đề vốn nghĩ sẽ đánh một giấc đến chiều, ai ngờ mới 8 giờ sáng đã bị một đống âm thanh sột sột soạt soạt đánh thức.

Cậu ngồi dậy từ trên giường với vẻ mặt bực bội, ánh mắt tối tăm mà nhìn chằm chằm về hướng cửa phòng.

Hình như có thứ gì đó đang cào vào cửa?

Giang Đề dựng lỗ tay nghe ngóng một lát, sau đó nghe được tiếng meo meo.

Là mèo.

Trong căn cứ chỉ có một con mèo.

Trận khó ở khi mới dậy của Giang Đề tan thành mây khói, cậu nhảy xuống giường, dép cũng chẳng thèm đeo mà chạy ra cửa.

Sau đó cậu nhìn thấy một con mèo Ragdoll trắng mặc váy ren công chúa, trên đuôi còn buộc một chiếc nơ màu hồng.

Lộ Lộ đoan trang thục nữ mà ngồi trước cửa, ngửa đầu, chớp chớp đôi mắt to tròn màu xanh lam trong suốt nhìn Giang Đề.

"Meo~~"

Giang Đề thừa nhận, trong khoảnh khắc ấy cậu hận không thể lấy cái bao tải màu hồng nhạt trộm công chúa meo meo này về phòng, không bao giờ trả lại cho Trần Hiệt nữa.

Ý xấu một khi đã dậy sóng thì không thể kiềm xuống được.

Cậu nhìn xung quanh, xác định Trần Hiệt không ở đây, lập tức bế mèo lên, vèo một cái chạy vào phòng.

Nhân sinh không thú vị, dựa vào mèo để sống.

Giang Đề nựng mèo trong phòng vài phút, di động đột nhiên vang lên tiếng thông báo từ Wechat.

【Trần Hiệt là chó: Thấy con gái của tôi không?】

Giang Đề: "...."

【jt: Để tôi giúp anh tìm.】

Trần Hiệt là chó đang ở phòng cách vách: "...."

Rõ ràng là trộm mèo của hắn mà còn muốn kéo dài thời gian.

Nhóc con mới tới thật là dối trá.

Giang Đề cảm thấy thời gian của bản thân không còn nhiều lắm nên tranh thủ từng giây để nựng mèo.

Có thể nựng đến đâu hay đến đó.

"Leng keng."

【Trần Hiệt là chó: Sau khi tìm được có thể đem con gái tôi đi dự hôn lễ không?】

Giang Đề sửng sốt, hôn lễ?

Của ai?

Thôi, mặc kệ là của ai, nếu đi cùng thì chắc chắn có thể nựng mèo.

Đây là thuận mua vừa bán, không ai bị thiệt.

Giang Đề liếc nhìn chiếc váy nhỏ của tiểu công chúa Lộ Lộ, lập tức lục tung tủ quần áo, móc ra một bộ tây trang màu đen duy nhất.

Nam nhân có thể xứng với công chúa, đương nhiên là hoàng tử rồi.

Nửa tiếng sau, Giang Đề ôm mèo xuống dưới tầng, nhìn thấy bốn người đàn ông mặc tây trang màu đen.

Khoảnh khắc ấy, cậu trầm mặc.

Được lắm, biết thế cậu mua tây trang màu trắng

Vậy thì cậu chính là người đàn ông xứng với Lộ Lộ nhất.

Bên kia, bốn người đồng đội sau khi thấy Giang Đề diện đồ lên, ánh mắt đều lóe sáng.

Triệu Bắc Nam: "Nhóc con, cậu tính làm loạn thành phố lên ấy à?"

Time: "Rõ ràng đều là tây trang, tại sao Giang Đề mặc lên y như một tiểu thiếu gia, còn chúng ta lại y chang bartender vậy."

Cloud: "Đội trưởng với chúng ta cũng không cùng một loại người."

Giang Đề nhìn về phía Trần Hiệt, khựng lại một chút.

Thật sự là không cùng một loại người với các đồng đội, vốn dĩ con chó này lớn lên thành nhân mô cẩu dạng, sau khi khoác lên người tây trang, vai rộng eo thon chân còn dài, khí chất tài ba, rất giống với những Thái Tử con nhà tài phiệt.

Chỉ là Trần Hiệt thật sự là phú nhị đại.*

(*Phú nhị đại là từ dùng để chỉ thế hệ giàu có thứ hai tại Trung Quốc với thành phần chủ yếu là con của các tài phiệt, tỷ phú Trung Quốc.)

Giang Đề và Trần Hiệt nhìn nhau.

Trần Hiệt trêu trọc mà nhướn mày với cậu, nói: "Đại ca nhỏ hôm nay còn đẹp trai hơn hôm qua."

Từ nhỏ Giang Đề đã được rất nhiều người khen đẹp trai, nhưng đây là lần đầu tiên cậu nhận được lời khen của một người đàn ông như thế.

Tuy nhìn thì không thấy có gì đặc biệt, nhưng—-

Giang Đề cứ như bị đôi mắt đào hoa nóng rực của Trần Hiệt nhìn đến bỏng, hoảng loạn rời mắt đi.

Cậu ôm mèo con, nhìn thoáng qua Trần Hiệt rồi đi thẳng ra ngoài.

"Ừm, anh cũng vậy." Cậu trưng cái mặt không biểu cảm mà khen.

Trần Hiệt cố gắng nhịn cười: "Trả Lộ Lộ cho tôi."

Giang Đề đã đi xa, bóng dáng và cái ót mượt mà lạnh lùng đến cực điểm.

Tựa như đang nói: Cái gì? Gió to quá, tôi nghe không rõ.

Trần Hiệt không nhịn nổi nữa, khóe miệng vui sướng mà cong lên.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang