Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hơn hai nghìn thí sinh thuận lợi tiến vào thánh viện, cùng nhau đi đến trước thánh miếu, hai bên thí sinh là binh sĩ và nha dịch, phía trước là quan viên bản địa, phía cao nhất là ba vị giám khảo thi huyện: huyện lệnh, viện quân văn viện huyện, học chính văn viện phủ.

Trên Thánh Nguyên Đại lục, "

văn viện" là hệ thống vô cùng quan trọng, được coi là ba hệ thống lớn trong quốc gia cùng quan văn và quan võ, phụ trách giáo hóa vạn dân, phụ trách khoa cử, cũng là trường học tốt nhất ở các địa phương, một khi giao chiến với yêu man, sư phụ của văn viện sẽ ra chiến trường.Ở cấp huyện hoặc cấp phủ, địa vị của viện quân tương đương với huyện lệnh hoặc tri phủ, nhưng ở các châu, luận về chức quan viện quân của châu tương đương với châu mục, luận về văn vị thì thường hơn, tổng thể địa vị vượt qua châu mục.

Văn viện quốc gia còn gọi là "

học cung", chưởng quản học cung đương nhiên là "

văn tướng" một trong bốn tướng của nội các, còn gọi là "đại phu tử", bởi vì có tư cách xưng "

phu tử" chỉ có một mình Khổng Tử, thầy của toàn thiên hạ.

Người chưởng quản toàn bộ văn viện học cung, thực sự chỉ có một mình Khổng Tử, viện quân cũng vậy, văn tướng cũng vậy, chỉ là người thay Khổng Tử quản lý văn viện và học cung thôi.

Văn viện là nơi thánh nhân giảng kinh, mà nha môn chỉ là một bộ phận của triều đình quốc vương, trong lòng rất nhiều người đọc sách, địa vị của văn viện cao hơn.

Phía trước ba giám khảo dựng một chiếc lư hương đồng cao cỡ nửa người, ba cây hương lớn đang bốc lên khói xanh.

Trước lư hương đồng là thánh miếu, tường đỏ mái đen, cửa son trụ đỏ.

Tận cùng bên trong có một pho tượng Khổng Tử, phía dưới Khổng Tử là tượng của sáu vị á thánh nhỏ hơn, theo thứ tự là Chu Văn Vương, Mạnh Tử, Tuân Tử, Tăng Tử, Tử Tư Tử và Nhan Tử.

Dưới tượng của hai vị á thánh lại có thánh bài của mười vị bán thánh.

Phương Vận kinh ngạc nhìn thánh miếu, hắn có thể cảm ứng rõ ràng tòa kiến trúc này tỏa ra một sức mạnh vô hình như thực chất, có uy của núi rừng, sự mênh mông của biển cả."

Chỉ sợ trong thánh miếu ẩn chứa tài hoa, cũng là sức mạnh để xua tan mây xanh." Phương Vận thầm nghĩ.

Huyện lệnh hô lớn:"

Bái thánh nhân!"

Mọi người đều cúi người hành lễ bái vọng.

Viện quân huyện hô lớn:"

Bái á thánh!"

Mọi người cúi người một lần nữa."

Bái chúng thánh!" Học chính phủ hô lớn.

Mọi người bái lần thứ ba.

Tiếp đó viện quân huyện đọc "

Văn tế chúng thánh".

Trong trí nhớ của Phương Vận có bài văn tế này, vốn do bán thánh Đổng Trọng Thư viết ra, trong bài văn tế liệt ra tên và một câu khái quát về từng vị chúng thánh.

Sau khi Đổng Trọng Thư qua đời, do hậu duệ dòng chính của Khổng Tử "

Diễn thánh công" tiếp tục thêm vào danh sách.

Tiếp đó học chính văn viện phủ đọc quy củ trường thi.

Cuối cùng, huyện lệnh tuyên bố bắt đầu thi, các thí sinh dưới sự hướng dẫn của nha dịch, căn cứ vào số thứ tự bài thi của mình vào phòng thi.

Phương Vận liếc nhìn bài thi của mình, trên đó viết "Địa đinh thần tam", sau đó hắn chậm rãi lục tìm trong thùng sách.

Phòng thi là những công pháp nhỏ nối liền nhau thành một hàng, cứ giữa hai hàng lại có một con đường đủ để hai chiếc xe ngựa đi song song.

Phòng thi nằm phía bắc, hướng về phía nam, chiều cao chưa đến một trượng, nếu Phương Vận tiến vào trong, duỗi hai cánh tay ra là có thể chạm vào hai mặt tường, vô cùng chật chội.

Bên trong có một cái bàn, một cái ghế và một bồn cầu, trên bàn có đĩa nước và đồ rửa bút, ngoài ra không còn gì nữa.

Phương Vận tìm được phòng thi của mình, đứng ở cửa nhìn một chút. Bắt đầu từ lúc ngồi xuống, bất kể xảy ra chuyện gì, một khi rời khỏi phòng thi thì coi như kỳ thi kết thúc, không thể tiến vào phòng thi nữa.

Phương Vận không khỏi siết chặt nắm tay, chậm rãi đi vào phòng thi."

Mình nhất định thi đỗ!" Phương Vận thầm quyết tâm.

Phương Vận ngồi lẳng lặng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, bởi vì có mái hiên che khuất, nên chỉ nhìn được nửa vầng mặt trời.Ánh mặt trời trong văn viện vô cùng êm dịu, cho dù nhìn thẳng vào mặt trời Phương Vận cũng không cảm thấy khó chịu chút nào.

Phương Vận nhớ tới khí tức tài hoa trong thánh miếu, càng thêm khát vọng với sức mạnh thần bí này.

Phía đông truyền đến tiếng xe ngựa, ngày càng gần.

Không lâu sau, một chiếc xe ngựa chậm rãi xuất hiện trước cửa phòng thi, một người từ trên xe ngựa lấy ra một xấp giấy vàng đưa tới.

Phương Vận đứng dậy, đưa hai tay nhận lấy đề thi, nói:"

Cảm tạ."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang