• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thuyền lớn dừng ở vị trí ngày bình thường hay đỗ, hai người đi theo sau lưng mấy khách nhân cùng lên thuyền, rất nhanh thì lên boong thuyền.

“Tống công tử, mấy ngày không thấy, sắc mặt ngài đỏ nhuận rất nhiều.” Thuyền nương cười khanh khách chào đón: “Quân nhi còn đang trang điểm, nếu không ngài ngồi chờ một lúc, nghe ca nhạc điệu hát dân gian giải buồn? Chúng ta chỗ này mới tới mấy vị ca cơ, bản lĩnh rất tốt.”

Tống Chấn Quốc sắc mặt nghiêm nghị, không cho nàng khuôn mặt tươi cười.

“Ta muốn hỏi, đêm hôm trước ta mang tới một người bạn, gọi là Vương Tử Tuyền công tử, nghe nói hắn sau lại tới thuyền hoa, làm phiền ngươi gọi vị cô nương đêm hôm trước cùng hắn đi ra, ta có việc hỏi thăm.” Hắn tiện tay kín đáo đưa mấy lượng bạc vụn cho thuyền nương.

Tiện tay đưa một cái này, tương đương với rải ra mấy ngàn khối, không phải trong nhà phú hào, thật đúng là không dám tùy tiện như vậy.

“Ngài nói là Điệp Nhi sao, ân, ta đi kêu Điệp Nhi tới, công tử có thể chờ ở sương phòng bên cạnh.” Thuyền nương thấy sắc mặt hai người nghiêm túc, cũng không dám chậm trễ. Những công tử ca này, có thể hào sảng giống Tống Chấn Quốc cũng không nhiều, những con em nhà quan lại kia, mặc dù hậu trường bối cảnh mạnh nhưng xuất thủ không hào phóng như Tống Chấn Quốc.

Hai người Lộ Thắng được dẫn đến một gian sương phòng, nghỉ ngơi chờ đợi. Rất nhanh Điệp Nhi kia được kêu tiến đến.Điệp Nhi nhìn yếu đuối nhu thuận, điềm đạm đáng yêu, mặc vào một thân váy dài xanh nhạt eo nhỏ, trong tay còn đang cầm một cây ống sáo, tựa hồ đang chuẩn bị vì khách nhân biểu diễn thổi sáo. Lúc này bị kêu đến, cũng là một mặt ngây thơ.

“Tống công tử, xin hỏi ngài gọi Điệp Nhi đến, có gì hỏi thăm?” Nàng nhẹ giọng hỏi.

“Ta hỏi ngươi, ngươi cũng đã biết, trong đêm hôm trước, ngươi bồi tiếp Vương Tử Tuyền công tử, bây giờ hắn đang nơi nào?” Tống Chấn Quốc trầm giọng hỏi.Điệp nhi một mặt mờ mịt: “Vương Tử Tuyền công tử? Nha… Ta nhớ ra rồi, không phải cùng Tống công tử các người cùng một chỗ trở về sao? Khi đó Điệp Nhi rất mệt mỏi, công tử các ngươi vừa đi thì ta cũng xuống thuyền về nhà nghỉ ngơi.”

“Về nhà nghỉ ngơi?” Tống Chấn Quốc sững sờ.

“Đúng vậy, khi đó Điệp Nhi liên tục tiếp ba lần khách nhân, thân thể mệt mỏi không được, vừa kết thúc thì nói với thuyền nương, còn là một trong mấy người xuống thuyền đầu tiên.” Điệp Nhi nhỏ giọng trả lời: “Thế nào? Chẳng lẽ Tử Tuyền công tử… Đã xảy ra chuyện gì??” Nàng có chút thấp thỏm lo âu.

Lộ Thắng chăm chú nhìn nàng, hai mắt lăng lệ, nhưng làm sao cũng nhìn không ra dấu hiệu Điệp Nhi nói láo.

“Ta hỏi ngươi, thuyền của các ngươi có phải sau khi chúng ta rời đi thì đóng cửa?”Điệp Nhi vội vàng gật đầu, bị Lộ Thắng nhìn chằm chằm có chút bất an: “Đúng vậy đúng vậy, ba vị công tử vừa đi thì thuyền nương đóng cửa.”

“Vậy ta hỏi lại ngươi! Đóng cửa về sau, chiếc thuyền này có treo đèn lồng đỏ không?” Lộ Thắng lại hỏi.

“Đèn lông đỏ?” Điệp Nhi mờ mịt: “Đèn lồng đỏ gì? Mỗi ngày sau khi đóng cửa, thuyền của chúng ta đều trực tiếp lái vào ụ tàu phụ cận kiểm tra tu sửa, lúc kiểm tra tu sửa không cho phép đốt đuốc trên thuyền, chỉ có người sửa thuyền có thể đốt. Hôm qua cũng giống vậy.”

“Tiến vào ụ tàu? Không phải đậu ở chỗ này?” Lộ Thắng chấn động trong lòng.

“Không phải, chúng ta chỉ có lúc làm ăn mới lâm thời lái tới đây. Nơi này thỉnh thoảng sóng gió sẽ rất lớn, đậu ở chỗ này không phải rất dễ dàng bị gió thổi đi sao?” Điệp Nhi kỳ quái nhìn Lộ Thắng.

Trong lòng Lộ Thắng ẩn ẩn có chút bận tâm. Vương Tử Tuyền, sợ rằng giống như hắn, lên chiếc thuyền hoa treo đầy đèn lồng đỏ kia.

“Lộ huynh…” Tống Chấn Quốc ở một bên càng nghe càng kỳ quái, hắn không biết Lộ Thắng hỏi chút vấn đề này có ý nghĩa gì, hắn thấy, thuyền đèn lồng đỏ kia hẳn là Lộ Thắng lên nhầm. Nhưng lúc này vẫn nhẫn nại tính tình nghe.

“Chẳng lẽ nơi này của các ngươi, ban đêm không có một chiếc thuyền hoa treo đầy đèn lồng đỏ, đồng thời trên thuyền không có một ai sao? Kiểu dáng thì giống như đúc chiếc thuyền này của các ngươi.” Lộ Thắng không cam tâm, lại truy vấn.Điệp Nhi trừng mắt nhìn: “Vị công tử này, ngài nghe được thuyền lớn treo đầy đèn lồng đỏ từ chỗ nào? Ngài biết ở chỗ chúng ta chỉ có dưới tình huống nào mới có thể treo đèn lồng đỏ không? Chỉ khi có cô nương trên thuyền qua đời mới có thể treo lên ba cái đèn lồng đỏ. Một cái ở cửa ra vào, đại biểu dẫn đường, hai cái trong phòng, đại biểu tế điện và nghỉ ngơi.”

Lộ Thắng nghe vậy toàn thân chấn động.

Hắn hồi tưởng lại chiếc thuyền hoa quỷ dị kia, cả thuyền là đèn lồng đỏ, tất cả gian phòng, trước mỗi một sương phòng đều treo đèn lồng đỏ!

Mà phương thức treo, vừa vặn giống Điệp nhi nói, trước cửa treo một cái, trong phòng treo hai cái!!

“Ai nha, thật dọa người, công tử ngài hẳn nghe chuyện ma nơi này, chạy tới hù dọa Điệp Nhi?” Điệp Nhi cũng có chút sợ hãi, một thân nổi da gà.

“Nguyệt Sinh… Ngươi sợ rằng thật nằm mơ rồi?” Tống Chấn Quốc cũng có chút lo lắng nhìn về phía Lộ Thắng, chữ Thắng chia tách ra làm 2 chữ Nguyệt và Sinh, cho nên gọi hắn là Nguyệt Sinh.

Lúc ở Cửu Liên thành, Lộ Thắng rất ít khi dùng chữ này, tất cả mọi người nơi đó gọi hắn là Thắng công tử, Thắng ca. Nhưng nơi này ra cầu học, gọi chữ đại biểu thân cận, cũng càng thêm chính thức một chút.

“Không có việc gì… Ta chỉ là…” Lộ Thắng chần chừ một lúc, vẫn là không đem chuyện mình gặp phải trong thuyền hoa nói ra. Coi như nói ra, Tống Chấn Quốc chưa chắc đã tin tưởng, coi như hắn tin tưởng, kỳ thật cũng vô dụng.

“Nhưng Tử Tuyền không tới đây thì đi địa phương nào??” Tống Chân Quốc lo lắng nói: “Lúc này sắp đến thi năm, vạn nhất hỏng quy củ học viện, không chiếm được báo danh, vậy thì thật sự là hủy tương lai!”

“Nếu hai vị công tử không có việc gì, Điệp Nhi xin cáo từ đi diễn tấu địch khúc cho khách nhân.” Điệp Nhi nhỏ giọng nói.

“Không sao, đa tạ Điệp Nhi. Đây là thưởng ngươi.” Tống Chấn Quốc cầm mấy khối bạc vụn cho nàng.Điệp Nhi lập tức cao hứng trở lại, đây chính là đơn độc thu nhập bỏ qua thuyền hoa. Nàng cẩn thận cất bạc vụn vào túi eo, quay người nhẹ nhàng đi ra cửa. Đi đến một nửa, nàng chợt nhớ tới cái gì, quay đầu lại thuận đường nói:

“Đúng rồi, vị công tử này, Điệp Nhi ngược lại có nghe nói một chuyện ma, là các cô nương trên thuyền lẫn nhau lưu truyền. Nói là trên Tùng Bách Giang có một chiếc thuyền đỏ, danh tự Hồng lâu, về sau bị hỏa hoạn, tất cả cô nương trên thuyền không còn một mống, đều không ai đào thoát. Sau đó trên Tùng Bách giang lưu truyền truyền thuyết thuyền đỏ… Nghe nói thuyền kia treo đầy đèn lồng đỏ, phàm là người lên thuyền đỏ, một cái cũng không xuống được.”

Lộ Thắng mừng rỡ, vội vàng gọi lại Điệp Nhi: “Cô nương dừng bước, có thể nói cho chúng ta cố sự thuyền Hồng lâu này không?”

“Ngạch… Điệp Nhi mới đến làm nghề này không lâu, biết không nhiều, nhưng mà Tống công tử không phải là nhân tình của Quân Nhi cô nương sao? Quân Nhi tỷ tỷ thế nhưng mỗi ngày đều nhớ tới Tống công tử, nàng trên thuyền làm rất lâu, hỏi nàng hẳn là biết.” Điệp Nhi nhỏ giọng nói.

“Minh bạch.” Lộ Thắng gật gật đầu: “Ngươi đi đi.”Điệp Nhi ra khỏi suơng phòng, Lộ Thắng và Tống Chấn Quốc không nói chuyện, chỉ trầm mặc, riêng phần mình nghĩ đến chuyện của mình.

Chỉ chốc lát sau, Quân Nhi một thân váy ngắn thuần trắng thấp ngực chậm rãi đi tới, vừa thấy được Tống Chấn Quốc thì đôi mắt đẹp sáng lên.

“Tống công tử!” Trong mắt nàng không tự chủ toát ra từng tia từng tia tình ý.

“Quân nhi!” Tống Chấn Quốc tiến lên một bước, nhẹ nhàng ôm lấy Quân nhi: “Mấy ngày không thấy, người còn tốt chứ? Ta cho thuyền nương tiền là đầy đủ, ngoại trừ ta, không ai có thể chọn ngươi.”

Quân Nhi nhẹ nhàng gật đầu, trên mặt lộ ra một tia hạnh phúc: “Quân Nhi biết công tử tốt với Quân Nhi…”

“Ta vẫn luôn chờ đợi, chờ Quân Nhi đáp ứng bản công tử vì ngươi chuộc thân.” Tống Chấn Quốc ôn nhu nói: “Tốt, lần này chúng ta tới là muốn hỏi một chút, Vương Tử Tuyền công tử cùng chúng ta đêm hôm trước, Quân Nhi có biết Vương công tử kia, sau khi chúng ta rời đi đêm hôm ấy, hắn có quay trở lại thuyền không?”

“Vương Tử Tuyền công tử?” Quân Nhi nhớ một chút: “Đêm hôm ấy đã rất muộn, vị Vương công tử kia không phải cùng xuống thuyền với hai người sao? Hắn quay lại làm gì?”

“Ngươi xác định hắn không quay lại?” Lộ Thắng hỏi tới câu.

Quân Nhi gật đầu: “Xác định, bởi vì đêm hôm ấy, ta còn tạm thời kéo chút thời gian, là người muộn nhất rời khỏi thuyền. Tính toán, từ lúc công tử các ngươi rời đi khoảng một nén nhang.”

“Có đúng không… Vậy thì kỳ quái…” Lộ Thắng trầm ngâm.

Tống Chấn Quốc lại hỏi vài câu, Quân Nhi trả lời từng cái, cùng Điệp Nhi nói trước đó không khác nhau. Hai người không thấy manh mối, rơi vào đường cùng mới xuống thuyền.

“Kế sách hiện này, sợ phải báo quan.” Tống Chấn Quốc thở dài nói.

Lộ Thắng lắc đầu: “Sợ rằng báo quan cũng vô dụng…”

Tống Chấn Quốc nhìn Lộ Thắng một chút, không rõ ràng cho lắm.

“Tống huynh về trước đi, hôm nay đến nơi này, sắc trời cũng đã tối.” Lộ Thắng nhắc nhở: “Ngày mai còn phải tham dự thử nghiệm nhỏ.”

“Vậy thì tốt, ta về trước, Nguyệt Sinh ngươi có đầu mối gì nhất định nhớ kỹ cho ta biết.” Tống Chấn Quốc lại lần nữa thở dài một tiếng, cùng Lộ Thắng tách ra.

Nhìn Tống Chấn Quốc lên xe ngựa dần dần rời xa. Lộ Thắng nhớ lại lúc tra hỏi Điệp Nhi và Quân Nhi, phản ứng của đối phương đều không có chút nào sơ hở.

“Xem ra các nàng không nói láo, nhưng nếu thuyền đỏ kia không phải con thuyền ta ngồi lúc trước, túi tiền của ta như thế nào lại rơi vào trên thuyền” Lộ Thắng nghi hoặc trong lòng.

Hắn ẩn ẩn dự cảm, có khả năng mình cuốn vào trong một cái phiền phức mới.… … . . . . . .

Tống Chấn Quốc ngồi trong xe ngựa, thở dài thở ngắn.

Hắn là người trọng tình trọng nghĩa, Vương Tử Tuyền và hắn ở cùng một chỗ sau đó mới xảy ra chuyện, đến bây giờ còn không có tin tức. Vô luận như thế nào, hắn đều muốn cho Vương gia một cái công đạo.

Huống hồ, Tử Tuyền cũng là huynh đệ hảo hữu của hắn, nói không thấy là không thấy tăm hơi, người lớn như thế, ngay tại Tùng Bách Giang này.

“Chẳng lẽ lại…” Hắn bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng: “Chẳng lẽ lại trượt chân rơi xuống nước!?” Nghĩ đến đây, hắn toàn thân rùng mình một cái.

“Không được! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác! Tử Tuyền là ta mang ra ngoài, nếu thật sự xảy ra chuyện, đó chính là trách nhiệm của Tống Chấn Quốc ta!” Tống Chấn Quốc nhắc nhở trong lòng, sau khi ổn định tâm thần: “Nếu Tử Tuyền thật xảy ra chuyện, ta sẽ đi báo quan!”

Trong lòng của hắn đã quyết định:

“Nhưng cứ như vậy, Quân Nhi làm sao bây giờ?” Hắn nghĩ nghĩ, lại nghĩ tới tình yêu cay đắng với Quân Nhi. Vẻn vẹn một tháng hắn muốn tiêu xài hơn ngàn lượng ngân phiếu ở chỗ này, là vì bảo vệ Quân Nhi, không để khách nhân khác chọn nàng. Vì việc này, lão phụ trong nhà đã cùng hắn ầm ĩ không dưới mười lần.

Nghĩ đến đây, Tống Chấn Quốc lại nhức đầu.

Vội vàng đến nhà, hắn xuống xe trả tiền, tiến vào đình viện thì đi đến gian phòng của mình, một khắc cũng không muốn nhìn thấy bất luận kẻ nào trong nhà.

Mấy thị nữ hạ nhân thấy hắn, đang muốn ân cần hỏi thăm chào hỏi, đảo mắt đã không nhìn thấy hắn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK