• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cửa sổ thủy tinh bị đập vỡ, trời lạnh Trác Thiệu mặc cũng nhiều, trên người ngược lại không có việc gì, trên tay lại bị cắt một vết thương, máu tươi rất nhanh trào ra.

Bất quá lúc này, hắn không để ý đến vết thương trên tay mình.

Nhảy vào trong phòng, Trác Thiệu trực tiếp hướng Đào Đại Tráng và Ngụy Vĩ Dương vọt tới.

"Là mày?" Đào Đại Tráng nhận ra Trác Thiệu, trong lúc nhất thời thù mới hận cũ tất cả đều dâng lên.

Nếu không phải tên này cả ngày đi theo Lương Thần, mẹ gã nói không chừng có thể dỗ dành Lương Thần, gã căn bản không cần bí quá hóa liều!

Bây giờ, tên này còn tìm đến cửa!

"Mày là ai?" Ngụy Vĩ Dương trái lại cũng không biết Trác Thiệu.

"Là ba mày!" Trác Thiệu trực tiếp vọt tới, một gậy đập về phía Ngụy Vĩ Dương.

Trác Thiệu tức giận, cây gậy này đánh về phía đầu Ngụy Vĩ Dương, nhưng Ngụy Vĩ Dương hiển nhiên không có khả năng đứng im để hắn đánh... Người này tránh sang bên cạnh, Trác Thiệu dùng gậy này đánh vào vai Ngụy Vĩ Dương.

"Tên nhóc thối tha!" Đào Đại Tráng tức giận, trực tiếp lao về phía Trác Thiệu, nhưng mà gã còn chưa vọt tới gần Trác Thiệu, Trác Thiệu liền hô: "Bắt cóc phán năm năm, nhưng nếu các người dám làm tổn thương chúng tôi, ít nhất cũng bị phán mười năm!"

"Nếu chúng tôi xảy ra chuyện, các người sẽ bị tử hình!" Trác Thiệu lại nói.

Đào Đại Tráng vốn phẫn hận, muốn giết chết Trác Thiệu, đột nhiên nghe được lời này của Trác Thiệu, động tác của gã lại dừng một chút.

Gã không muốn bị kết án tử hình chút nào... Đó là án tử hình!

Đào Đại Tráng hơi ngẩn người, Trác Thiệu lại một cước đá vào hạ bộ của gã, lập tức hô to: "Bắt trộm đi! Có ăn trộm! Bắt trộm đi!"

Hô giết người, người chung quanh nói không chừng không dám tới xem, hô bắt trộm thì không giống...

Bên này nhà ở nông thôn bình thường toàn bộ đều hướng nam, xếp thành một dải dài xây dựng, lúc này Trác Thiệu vừa hô, người hai bên nhà Ngụy Vĩ Dương nhất thời có động tĩnh, còn có người hướng nhà Ngụy Vĩ Dương bên này hô: "Trộm ở đâu?"

Trác Thiệu lại không trả lời, hắn vừa hô bắt trộm, vừa một gậy gõ lên người Đào Đại Tráng.

Đào Đại Tráng còn che bụng dưới của mình đau đớn nói không nên lời, lại bị đánh một gậy, nhất thời kêu thảm thiết, mà Ngụy Vĩ Dương vừa rồi bị Trác Thiệu đánh một cái, lúc này đã mở cửa phòng, từ cầu thang chạy xuống.

Ngụy Vĩ Dương tốt xấu gì cũng từng lăn lộn qua xã hội đánh người, Đào Đại Tráng trước đây lại chưa từng động thủ với người khác, bản thân lời nói của Trác Thiệu cũng đã khiến trong lòng gã có cố kỵ, hiện tại bị Trác Thiệu đánh, gã càng sợ, cũng muốn chạy xuống dưới lầu.

Đào Đại Tráng chạy về phía cửa cầu thang, thật sự đến nơi đó, rồi lại dừng lại.

Nhà Ngụy Vĩ Dương này đã có vài năm, cầu thang được làm bằng gỗ, phi thường dốc, Ngụy Vĩ Dương tự mình đi thành thói quen không có việc gì, Đào Đại Tráng lại có chút sợ xuống lầu.

Nhưng mà, chỉ cần dừng một chút thời gian, Trác Thiệu đuổi theo, một cước đá vào lưng gã.

Đào Đại Tráng trực tiếp lăn xuống cầu thang, Trác Thiệu không quản gã, đi vài bước trên cầu thang, sau đó lại nhảy từ trên cầu thang nhảy xuống lầu —— lầu này không cao, Đào Đại Tráng ngã không chết được, hắn nhảy xuống, cũng không có chuyện gì.

Mà chờ Trác Thiệu nhảy xuống lầu, Ngụy Vĩ Dương cũng vừa mới xuống lầu.

Ngụy Vĩ Dương cũng không muốn động thủ với Trác Thiệu, chỉ muốn chạy, nhưng Trác Thiệu đuổi theo...

"Nhóc thúi, mày đừng ép tao ra tay tàn nhẫn..." Ngụy Vĩ Dương hô.

Trác Thiệu không nói chuyện với gã, trực tiếp hạ thủ, một gậy đánh về phía gã.

Vừa rồi, chính là người này, muốn giết Lương Thần!

Nếu hắn tới trễ một chút, Lương Thần nói không chừng sẽ mất mạng!

Trác Thiệu từ khi biết Lương Hâm chính là Lương Thần, trong lòng vẫn phi thường khó chịu, vừa áy náy vừa lo lắng, đối với hai tên bắt cóc này, lại càng hận cực kỳ.

Bất quá hắn rốt cuộc chỉ là một thiếu niên, vũ khí trên tay cũng chỉ là một cây gậy gỗ...

Ngụy Vĩ Dương lại bị trúng một cái, hung tính xông lên, trực tiếp hướng Trác Thiệu vọt tới, không để ý cùng Trác Thiệu đánh nhau.

Mà lúc này, Đào Đại Tráng lăn xuống cầu thang, lại khập khiễng đứng lên, sau đó liền chạy ra bên ngoài.

Xe tải bọn họ dùng để bắt cóc Lương Thần là mượn, đã trả lại, nhưng Ngụy Vĩ Dương có một chiếc xe đạp đặt ở trong nhà chính...

Đào Đại Tráng đẩy xe đạp muốn chạy, nhưng đúng lúc này, nghe thấy Trác Thiệu hô "Bắt trộm", vì thế người trong thôn từ trên giường đứng lên lại đây.

Trên người Trác Thiệu bị Ngụy Vĩ Dương đấm một quyền, lại một quyền đánh vào mũi Ngụy Vĩ Dương, đánh Ngụy Vĩ Dương máu mũi chảy ròng ròng, lúc này, hắn còn không hét lên: "Bắt trộm, đừng để tên trộm chạy!"

Những thôn dân vừa mới lại đây nghe được tiếng hô của Trác Thiệu, lại nhìn thấy Đào Đại Tráng muốn chạy, theo bản năng liền đi ngăn Đào Đại Tráng, trong đó có một nam nhân khoảng ba mươi tuổi, lại trực tiếp đem Đào Đại Tráng từ trên xe đạp kéo xuống.

Chờ bắt được Đào Đại Tráng, bọn họ mới phát hiện "tên trộm" là từ nhà Ngụy Vĩ Dương chạy ra ngoài, nhưng người hô "bắt trộm" lại không phải Ngụy Vĩ Dương, mà là một thiếu niên, thiếu niên kia còn cùng Ngụy Vĩ Dương đánh nhau.

"Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?" Có người nghi ngờ.

Người thanh niên vừa rồi túm Đào Đại Tráng từ trên xe đạp xuống, còn hướng Ngụy Vĩ Dương xông tới, bắt lấy cánh tay Ngụy Vĩ Dương đang đánh nhau với Trác Thiệu kéo Ngụy Vĩ Dương ra: "Ngụy Vĩ Dương, anh vậy mà lại đánh đứa nhỏ!"

Thanh danh Ngụy Vĩ Dương ở trong thôn rất không tốt, những người này sau khi nhìn thấy cảnh gã cùng Trác Thiệu đánh nhau, đều cảm thấy hẳn là gã không tốt.

"X con mẹ nó!" Ngụy Vĩ Dương nhịn không được mắng, phẫn hận nhìn Trác Thiệu.

Trác Thiệu rốt cuộc còn trẻ, sau khi đánh nhau với Ngụy Vĩ Dương, bị đánh vài cái, lúc này nửa mặt đều xanh xao, nhìn rất thảm, nhưng Ngụy Vĩ Dương rất rõ ràng, người chịu thiệt thật ra là mình.

Bây giờ gã không thể mở mắt.

Mà Trác Thiệu nhìn thấy Ngụy Vĩ Dương bị người chế trụ, cũng không khách khí, trực tiếp hướng hạ bộ của Ngụy Vĩ Dương đá một cước.

Lúc trước hắn đá Đào Đại Tráng, hai người có chút khoảng cách, Đào Đại Tráng tuy rằng đau, nhưng cũng nằm trong phạm vi có thể chịu đựng được, nhưng hiện tại hắn đá Ngụy Vĩ Dương...

Ngụy Vĩ Dương phát ra tiếng kêu thảm thiết như giết heo, cả người đều mềm nhũn.

Người nắm lấy tay Ngụy Vĩ Dương theo bản năng buông Ngụy Vĩ Dương ra, lại đề phòng nhìn Trác Thiệu, đồng thời cảm thấy bộ vị nào đó mơ hồ đau đớn.

Đều là nam nhân, thiếu niên này cũng quá tàn nhẫn rồi.

"Vị đại ca này, bọn họ bắt cóc bạn học của tôi!" Trác Thiệu nói.

Trên mặt hắn bị đánh vài cái, khuôn mặt đã sưng lên, vừa nói chuyện liền đau, nhưng mà cũng bởi vì như vậy, cả người hắn trái lại tỉnh táo lại: "Các anh làm ơn bắt bọn họ lại đừng để bọn họ chạy."

Bắt cóc?

Những người dân đến bắt tên trộm đều sửng sốt.

"Tôi đi tìm điện thoại di động báo cảnh sát." Trác Thiệu lại nói, lập tức chạy lên lầu.

Lương Thần còn ở trên lầu!

Vừa rồi lúc xông vào, Trác Thiệu một lòng muốn đuổi hai kẻ bắt cóc ở bên cạnh Lương Thần đi, lại không muốn bọn họ chạy trốn, cũng không để ý tới Lương Thần, nhưng hiện tại hai tên bắt cóc này bị bắt, tâm tư của hắn lại toàn bộ ở trên người Lương Thần.

Cầu thang gỗ kia có chút dốc, Trác Thiệu cơ hồ là liên tục leo lên lầu, mà sau khi hắn lên lầu, liền nhìn thấy Lương Thần đã không còn nằm ở chỗ ban đầu, mà là hướng vị trí cửa di chuyển ra một đoạn.

"Lương Thần, Lương Thần cậu không sao chứ?" Trác Thiệu vội vàng ôm lấy cậu, trong lòng đau xót.

Lương Thần mặc chiếc áo khoác màu đỏ mà hắn mua, sau khi mặc vào, cả người nhìn đều tròn trịa.

Lúc trước lúc Lương Thần thử mặc, nhìn đặc biệt vui mừng, nhưng hiện tại, cả người cậu, đúng là bị bộ quần áo này lót lên có chút nhỏ, gương mặt tràn đầy nước mắt kia, càng làm cho Trác Thiệu vừa nhìn thấy, cảm thấy ngực đau.

"Lương Thần..." Trác Thiệu căn bản không rảnh đi quản cái khác, trước tiên hắn kiểm tra tình huống thân thể Lương Thần một chút, sau khi phát hiện Lương Thần không bị thương nghiêm trọng gì, lại thật cẩn thận lấy miếng dán trên miệng Lương Thần ra.

Trác Thiệu trước kia khi bị bong gân, đã dùng miếng dán như vậy, chỉ là khi đó miếng dán hắn dùng có lỗ thông thoáng, nhưng Ngụy Vĩ Dương và Đào Đại Tráng dùng miếng dán lên miệng Lương Thần, là loại không có lỗ thông thoáng, còn dán mấy tầng.

Kiếp trước hình như cũng là như vậy, khi đó Trác Thiệu không quản, hàng xóm đến rồi rời đi, nhưng lần này, hắn lại cực kỳ đau lòng, cũng rất hối hận —— khi đó hắn sao lại không quản?

"Tôi xé ra cho cậu, có thể sẽ hơi đau..." Loại miếng dán này dính rất chặt, lúc Trác Thiệu xé căn bản không dám dùng sức, e sợ bị thương đến Lương Thần, kết quả hắn còn chưa xé xong, liền có người đi lên.

Người đi lên chính là người trước đó bắt Ngụy Vĩ Dương, để Trác Thiệu đá Ngụy Vĩ Dương một cước.

Người này là hàng xóm của Ngụy Vĩ Dương, tên là Ngụy Kiến Minh, hắn ta rất có khí lực, lá gan cũng lớn, cho nên mới đuổi theo, kết quả vừa lên, liền nhìn thấy Lương Thần nước mắt giàn giụa còn bị trói.

"Thật sự có người bị bắt cóc!" Ngụy Kiến Minh kinh hô một tiếng, lại nói: "Không phải cậu nói muốn báo cảnh sát sao?"

"Điện thoại di động của tôi ở ban công." Trác Thiệu ôm chặt Lương Thần, căn bản không có thời gian đi quản chuyện báo cảnh sát: "Phiền anh giúp tôi báo cảnh sát, còn có 120, gọi giúp tôi 120!"

Ngụy Kiến Minh kia đi ra ban công tìm điện thoại di động, ánh mắt Trác Thiệu, lại rơi vào trên mặt Lương Thần, đồng thời từ đáy lòng dâng lên một cỗ vui sướng mất đi tìm lại được.

Lương Thần không có việc gì, thật sự quá tốt.

Lương Hâm hiện tại còn tốt, thật sự quá tốt.

Trác Thiệu thật cẩn thận xé miếng dán trên miệng Lương Thần, đồng thời cũng chú ý tới mặt mày Lương Thần và Lương Hâm rất giống nhau.

Nếu hắn ở cổng trường ngoại ngữ nhìn thấy Lương Thần như vậy, nhất định sẽ đoán ra đây chính là Lương Hâm, nhưng Lương Thần là hắn mắt thấy gầy đi từng chút một, coi như là dưới ánh đèn đen, hắn lại hoàn toàn không nghĩ tới khả năng này.

Trác Thiệu nhìn Lương Thần, ánh mắt đặc biệt phức tạp.

Hắn thậm chí có loại cảm giác không dám đối mặt với Lương Thần... Nếu mà hắn sớm nhận ra một chút, Lương Thần căn bản cũng không cần phải chịu tội lần này.

Lương Thần chú ý tới ánh mắt Trác Thiệu có chút không đúng, trong lòng cũng nhịn không được nhảy dựng.

Lúc trước cậu cho rằng mình sắp chết, kết quả Trác Thiệu lại tới cứu cậu... Cậu thực sự rất hạnh phúc và hạnh phúc tới khóc.

Sau đó nhìn thấy Trác Thiệu đuổi theo hai tên cướp kia, cậu rất lo lắng, liền một mực di chuyển về phía cửa... Cậu không thể làm gì ngoài chuyện này.

Mà khi nhìn thấy Trác Thiệu lại chạy về ôm lấy cậu, cậu liền càng cao hứng, lúc trước bất an và sợ hãi tất cả đều biến mất.

Trác Thiệu tới cứu cậu! Cậu sẽ ổn thôi!

Chỉ là... Nhìn thấy ánh mắt phức tạp của Trác Thiệu, cậu đột nhiên lại nhớ tới chuyện trước đó.

Trác Thiệu... Trác Thiệu...

Cậu thích Trác Thiệu, nhưng Trác Thiệu chỉ sợ không thích cậu.

Cảm xúc sợ hãi lại trở lại trong thân thể Lương Thần, cậu đột nhiên có chút không biết nên đối mặt với Trác Thiệu như thế nào.

Trác Thiệu nhất định là coi cậu như bạn bè, cho nên sẽ tới cứu cậu, nhưng nếu để cho Trác Thiệu biết cậu thích hắn... Trác Thiệu có thể lại rời đi như trước hay không?

Miếng dán trên miệng bị xé ra, cậu thấy hơi đau.

Cậu muốn gọi tên Trác Thiệu, muốn nhào vào trong ngực Trác Thiệu, nhưng cậu không dám.

Nước mắt Lương Thần lại chảy xuống, cậu đột nhiên ý thức được như vậy có chút xấu xí, nhưng cậu lại không kìm được nước mắt của mình.

"Có phải đau ở đâu không?" Trác Thiệu lo lắng hỏi, lại đưa tay vỗ lưng Lương Thần: "Không có việc gì không có việc gì, yên tâm, đã không có việc gì, người xấu đều bị bắt."

Trác Thiệu ôm lấy Lương Thần, vỗ lưng cậu, dùng giọng dỗ dành đứa nhỏ, nói được một nửa, động tác của hắn đột nhiên cứng đờ.

Trác Thiệu đột nhiên nghĩ đến, hắn dỗ dành, thật ra là Lương Hâm.

Lương Hâm cho tới bây giờ đều rất mạnh mẽ, cho dù là lúc bệnh nặng, cũng rất ít khi lộ ra yếu ớt, hắn có chút không thể tưởng tượng mình đối với Lương Hâm làm ra động tác như vậy.

Cho dù hắn đã ý thức được, những gì hắn nhìn thấy trước kia, có lẽ chỉ là biểu hiện ngoài mặt của Lương Hâm.

Động tác Trác Thiệu dừng một chút, trong lòng Lương Thần cũng nhịn không được nhảy dựng lên.

"Tớ không sao..." Lương Thần thấp giọng nói, di chuyển thân thể dời khỏi ngực Trác Thiệu.

Vừa rồi cậu được Trác Thiệu ôm, nước mắt toàn bộ dính lên quần áo Trác Thiệu... Cậu không nên làm thế.

"Không có việc gì là tốt rồi, thực xin lỗi, tôi đi tỉnh thành không nên không mang theo cậu." Trác Thiệu có chút áy náy nói, giúp Lương Thần cởi bỏ dây thừng trên người cậu.

Hai người kia trói tay Lương Thần rất chặt, trên hai tay bị siết ra từng vết thương, Trác Thiệu đau lòng không chịu nổi.

Biết Lương Hâm kỳ thật thích cậu, nếu không phải sợ sẽ mạo phạm Lương Hâm, hắn hận không thể hôn tay trước mắt an ủi cậu mới tốt, nhưng thật sự thấy rõ tay trước mắt, hắn lại hôn không nổi nữa.

Bàn tay trước mắt, là một đôi tay thuộc về thiếu niên, hơi có thịt.

Đôi tay này hơi nhỏ... Chủ nhân của bàn tay vừa đủ mười lăm tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ.

Động tác Trác Thiệu xấu hổ dừng lại, chỉ lật xem tay Lương Thần một chút: "Chờ đến bệnh viện, để bác sĩ xem cho cậu..."

Hắn thích Lương Hâm, ở kiếp trước, vô số lần ảo tưởng có thể cùng Lương Hâm có chút cái gì đó, đối với Lương Hâm tràn ngập dục vọng, nhưng hiện tại...

Trác Thiệu lúc này, thật sự có chút không biết nên làm thế nào cho phải.

Hắn thích Lương Hâm, điểm này không thể nghi ngờ, nhưng hắn thích, là Lương Hâm trưởng thành kia, hiện tại trong ngực hắn, lại là một đứa trẻ.

Thân thể của hắn cũng nhỏ, nhưng tuổi tâm lý của hắn, đã ba mươi sáu.

Đối với một đứa trẻ như vậy, hắn thật sự có chút không xuống tay được... truyện ngôn tình

Hắn cực kỳ thích Lương Hâm, Lương Hâm là người hắn yêu nhất, càng là chấp niệm của hắn, hắn cũng rất coi trọng Lương Thần, coi Lương Thần như người thân, thậm chí là con cái của mình mà đối đãi.

Biết hai người này kỳ thật là một người, hắn bị trùng kích rất lớn, tình cảm đối với Lương Thần càng sâu, cũng biết mình rốt cuộc không buông được người này.

Đây là người quan trọng nhất của hắn, dù hắn bị thương nặng, hắn cũng không muốn để cho người này bị hao tổn một sợi tóc.

Chỉ là... Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Lương Thần đầy nước mắt, Trác Thiệu trong lòng đầy rối rắm.

Hắn... Thực sự không có sở thích đặc biệt.

Một đứa trẻ như vậy là quá nhỏ đối với hắn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK