• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Trác... Trác Thiệu, cậu không đau nữa sao?" Lương Thần nhìn Trác Thiệu, có chút mờ mịt.

"Tôi chỉ giả vờ thôi." Trác Thiệu cũng không gạt cậu, trực tiếp nói ra, lại xin lỗi: "Lúc trước xin lỗi, vì đã lừa cậu làm cậu lo lắng."

"Không sao không sao." Lương Thần vội vàng nói, vẻ mặt khó hiểu nhìn Trác Thiệu: "Tại... Tại sao?" Tại sao Trác Thiệu lại giả vờ bị bệnh?

"Tôi có việc... Cậu có thể giúp tôi không?" Trác Thiệu lại hỏi một câu.

Lương Thần không chút do dự gật đầu, cậu đương nhiên nguyện ý giúp Trác Thiệu, có thể giúp đỡ Trác Thiệu, cậu rất vui vẻ! Chỉ là... Cậu ấy định làm gì? Lương Thần tò mò nhìn Trác Thiệu, đôi mắt sáng lấp lánh.

"Tôi muốn ra ngoài một chuyến, cậu về lớp lấy bài tập về nhà sang bên này làm, thuận tiện giúp tôi chắn gió." Trác Thiệu cười nói: "Nếu có người đến thăm tôi, cậu liền nói tôi không thoải mái đang nghỉ ngơi... Nếu như ai xông vào phát hiện tôi không có ở đây, đến lúc đó tôi tự nhiên sẽ có lý do."

Tiết này và tiết sau của lớp họ đều là tiết tự học, không cần lên lớp, Lương Thần cho dù không trở về lớp học cũng được, mà thầy Dương, tiết sau sẽ dạy lớp ba, không rảnh tới đây.

Hắn vừa vặn có thể nhân cơ hội đi ra ngoài một chuyến, dưới tình huống có chứng cứ hoàn mỹ cho việc vắng mặt hắn có thể làm một số việc.

Trác Thiệu dặn dò Lương Thần vài câu, biểu tình Lương Thần rối rắm, rồi lại rất kích động trở về lấy bài tập.

Lương Thần có chút nhát gan, nhưng đối với Trác Thiệu lại rất tín nhiệm, Trác Thiệu bảo cậu làm cái gì, một chút cũng không từ chối, rất nhanh, cậu đã cầm quyển bài tập trở lại.

"Thầy ơi, bạn học của em muốn ở lại đây làm bài tập về nhà, có được không ạ?" Trác Thiệu hỏi giáo viên ở phòng y tế, trong phòng ngoại trừ một cái giường không có gì khác, không có cách nào làm bài tập về nhà.

"Có thể, để cậu ấy tới đây đi." Giáo viên y tế nói, cô thu sách áo len trên bàn lại, ý bảo Lương Thần mang một cái ghế ở bên kia bàn làm bài tập về nhà.

Lương Thần giúp Trác Thiệu đóng cửa lại, liền làm bài tập về nhà.

Trong lòng cậu rất bất an, cũng không tập trung được tinh thần, tất cả bài tập cần phải suy nghĩ đều không làm được, dứt khoát lấy sách tiếng Anh ra, bắt đầu sao chép từ vựng.

Cậu và giáo viên y tế một người đan áo len một người đọc sách, nhìn rất hài hòa, mà lúc này, Trác Thiệu sau khi đóng cửa phòng đã từ cửa sổ bên trong phòng rời khỏi phòng y tế.

Phòng y tế nằm ở tầng trệt của tòa nhà tổng hợp không có ai qua lại, ngoài cửa sổ là bức tường phía bắc của trường... Trác Thiệu từ phòng y tế đi ra, lập tức trèo tường rời khỏi trường học.

Sau khi rời khỏi khuôn viên trường, Trác Thiệu trực tiếp đi về phía nhà của Trác Gia Bảo.

Lần này hắn lăn qua lăn lại như vậy, là muốn lấy một vài thứ từ chỗ Trác Vinh Minh, thuận tiện trộm chút đồ.

Kiếp trước cha mẹ qua đời đối với hắn mới học trung học cơ sở mà nói thật sự quá đột ngột, hắn tuổi lại còn quá nhỏ, thế cho nên cái gì cũng không hiểu, qua vài ngày vì ngây ngô nên bị lừa gạt giao hết di sản cha mẹ hắn để lại cho Trác Mình Vinh.

Hắn không biết cha mẹ hắn để lại cái gì cho hắn và Trác Đình, chỉ nhớ rõ sau mấy ngày cha hắn vừa qua đời, Trác Vinh Minh một mực khóc lóc, nói tiền bồi thường của tài xế gây tai nạn, vì làm tang sự nên một chút cũng không còn.

Khi đó hắn tin, nhưng sau đó cẩn thận suy nghĩ một chút, lại phát hiện bên trong toàn là sơ hở.

Hiện tại, hắn muốn biết cha mẹ hắn, rốt cuộc để lại bao nhiêu tiền, hắn còn muốn từ chỗ Trác Vinh Minh lấy lại một ít di vật cha mẹ mình để lại, cùng với sổ hộ khẩu của mình vân vân.

Kiếp trước khi hắn và gia đình Trác Vinh Minh cãi nhau, Khuất Quế Hương từng ở trước mặt hắn, xé giấy chứng nhận kết hôn của cha mẹ hắn cùng với sổ hộ khẩu của hắn và Trác Đình, mà tâm tình lúc đó, cho đến bây giờ hắn vẫn còn nhớ như in.

Bây giờ, cho dù gặp chuyện tương tự, hắn cũng sẽ không cảm thấy tuyệt vọng và đau lòng nữa, nhưng hắn không muốn để những thứ kia ở trong tay Trác Vinh Minh, đây là đều không thể nghi ngờ.

Ngoài ra, hắn còn muốn thuận tay trộm chút gì đó.

Trác Vinh Minh người này không thích quản chuyện, tính cách Trác Gia Bảo hắn cũng biết, trong nhà bị người ta trộm đồ, Trác Gia Bảo nhất định sẽ hoài nghi hắn, sau đó tới tìm hắn náo loạn.

Hắn đã chờ đợi ngày hôm nay.

Về phần hành động hôm nay có thể bị phát hiện... Cùng lắm thì hắn khóc lóc với giấy chứng nhận kết hôn của cha mẹ.

Tuy rằng tiểu khu Trác Gia Bảo là tiểu khu khép kín, nhưng tiểu khu kiểu khép kín của huyện thành nhỏ ở những năm này, hoàn toàn không giống với những tiểu khu khép kín hoàn toàn đồng bộ của sau này.

Tiểu khu Trác Gia Bảo ở bất quá chỉ có tường vây, trước cửa có một lão đầu trông cửa mà thôi, trừ chuyện đó ra, giám sát cái gì cũng không có.

Kiếp trước khi Trác Thiệu ở trong tù, có mấy người bạn tù vào tù đều là bởi vì tội trộm cắp, hắn thường xuyên nghe bọn họ nói chuyện, học được không ít "kinh nghiệm", sau đó hắn làm trang trí cho người khác, càng hiểu rõ những chuyện như góc chết của kết cấu nhà cửa.

Trác Thiệu lặng yên không một tiếng động đi vào tiểu khu, sau đó thoải mái đi vào tòa nhà bên cạnh tòa nhà Trác Gia Bảo ở, cuối cùng từ cửa sổ hành lang trèo ra ngoài, hai ba cái trèo vào ban công phòng Trác Gia Bảo ở.

Lần trước cùng cảnh sát đi tới, Trác Thiệu đã xem qua tình huống của nhà Trác Gia Bảo.

Nhà Trác Gia Bảo ở ước chừng một trăm hai mươi mét vuông, ba phòng hai sảnh, bài trí rất tốt, còn có ban công lớn, nhưng trang trí lại một lời khó nói hết... Hoặc là nói người ta căn bản không có trang trí gì.

Trác Vinh Minh và Khuất Quế Hương cảm thấy lúc Trác Gia Bảo kết hôn, căn nhà này nhất định phải sửa lại, vì thế cũng chỉ kéo dây điện cho gã ta, rồi lắp đặt phòng vệ sinh đơn giản, ngoài ra, cũng không làm gì.

Phòng ngủ của Trác Gia Bảo lúc này vẫn là tường xi măng và nền xi măng.

Bản thân căn phòng rất đơn sơ, mà Trác Gia Bảo cũng là người tâm lớn, dưới tình huống ban công không phong kín, phòng khách và ban công lại nối liền với cửa sổ, vậy mà cũng không thèm đóng cửa.

Trác Thiệu lúc ấy đã cảm thấy muốn tiến vào rất đơn giản, mà lần này hắn tiến vào, quả thật rất đơn giản.

Ước chừng là do hôm nay quá nóng, cửa sổ vẫn mở như cũ, Trác Thiệu thoải mái đi vào phòng khách, sau đó phát hiện cửa phòng không khóa.

Trước khi Trác Thiệu tới, từ đầu đến cuối đã suy diễn hành động lần này.

Hắn biết điểm này, Trác Gia Bảo phỏng chừng tỉnh ngủ đi chơi game, mà Trác Vinh Minh... Trác Vinh Minh người này không thích ở nhà nhất, bình thường đều là sáng sớm ra ngoài, buổi tối mới trở về.

Nhưng hắn cũng từng tưởng tượng có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ví dụ như bởi vì Khuất Quế Hương còn bị giam giữ, cha con Trác Vinh Minh đều ở nhà.

Nhưng sự thật là cha con Trác Vinh Minh đều không có ở nhà.

Trác Thiệu không biết vì sao bọn họ không ở đây, nhưng đây không thể nghi ngờ là thuận tiện cho hành động của hắn.

Nói đến cũng buồn cười, đồ đạc Trác Gia Bảo dùng bên này, phần lớn cũng là từ nhà Trác Thiệu chuyển tới.

Tủ quần áo đặt ở góc tường, chính là của hồi môn của mẹ Trác Thiệu.

Nhà mẹ Trác Thiệu đối với bà không tốt lắm, tủ quần áo này, vẫn là sau khi bà mười sáu tuổi tìm một công việc ở một xưởng sản xuất giày da, vụng trộm tích góp một ít tiền cho người ta làm.

Tủ quần áo lúc đó, thích lắp hai tấm gương trên cửa tủ, nhưng mẹ Trác Thiệu làm xong tủ không còn tiền, không mua nổi gương, dứt khoát để thợ làm tủ, dùng ba tấm ván mỏng chặn chỗ dùng để lắp gương.

Cái tủ này, có một đoạn thời gian rất dài, đều là cho Trác Thiệu dùng, lúc Trác Thiệu còn nhỏ, còn đặc biệt thích chui vào bên trong.

Sau khi gia đình Trác Thiệu xây nhà, cha hắn sai người làm một cái tủ thấp đặt ở trong phòng ăn, bàn học trước kia hắn dùng, đài phát thanh nhà bọn họ...

Rõ ràng đều là đồ dùng từ rất lâu trước kia, nhưng sau khi Trác Thiệu nhìn thấy, tất cả đều nhận ra.

Trác Thiệu chỉ hơi dừng một chút, liền lập tức phục hồi tinh thần lại, sau đó ánh mắt dừng ở trên một cái tủ khóa.

Sau khi Trác Thiệu lên lầu, liền đeo một đôi găng tay mà thợ hồ khi vác gạch thường mang, mấy đồng là có thể mua mười đôi.

Lúc này hắn cũng không cẩn thận mở khóa, mà là trực tiếp tìm đồ đạc đem khóa kia đập vỡ.

Có một cái hộp nhỏ màu đỏ trong tủ đó.

Cái hộp nhỏ này cũng lớn bằng tờ đề thi, làm rất tinh xảo, là tổ tiên Trác gia truyền xuống, phỏng chừng là dùng để tiền, hoặc chính là một hộp trang sức.

Trác Thiệu mở cái hộp nhỏ này ra, sau đó kinh ngạc nhướng mày.

Bên trong hộp nhỏ chứa một xấp tiền, phỏng chừng có mấy ngàn.

Trác Vinh Minh và Trác Gia Bảo lại bỏ nhiều tiền như vậy ở nhà... Trác Thiệu còn rất kinh ngạc, nhưng điều khiến hắn chú ý trước, lại là cái khác.

Bên dưới chồng tiền đó, đặt rất nhiều thứ.

Sổ tiết kiệm chứng minh thư của gia đình Trác Vinh Minh đều ở bên trong, ngoài ra, bên trong còn có một túi nilon màu đen.

Trác Thiệu mở túi nilon ra, liền phát hiện đồ vật bên trong, đều có liên quan đến cha mẹ hắn.

Giấy chứng nhận kết hôn của cha mẹ hắn, sổ hộ khẩu của hắn và Trác Đình, giấy khai sinh của hắn... Có cả giấy chứng tử của cha mẹ hắn.

Trác Thiệu hít sâu một hơi, cầm túi nilon màu đen kia trong tay, sau đó cầm lấy sổ tiết kiệm của Trác Vinh Minh lên nhìn.

Trác Vinh Minh có mấy cuốn sổ tiết kiệm, một trong số đó là để nộp tiền điện nước, ngoài ra, còn có một phiếu gửi tiền đặt cọc cùng với một sổ tiết kiệm màu đỏ.

Đơn đặt cọc được gửi là ba vạn đồng, một tháng sau khi cha mẹ hắn qua đời.

Còn sổ tiết kiệm màu đỏ...

Trước đó, chỉ có vài nghìn tệ trong sổ tiết kiệm, nhưng vào cái ngày cha mẹ hắn mất, đột nhiên gửi vào một lần sáu vạn, một lần ba vạn, một lần tám ngàn và một lần bốn ngàn.

Sau đó, lại lấy ra chín vạn, tiếp theo là thỉnh thoảng gửi mấy trăm, lại lấy một ngàn, mà ngày hôm qua, lấy ra bốn ngàn.

Trác Thiệu vẫn biết, cha mẹ mình hẳn là để lại một ít tiền, hiện tại xem ra, cha mẹ hắn để lại, phỏng chừng có sáu bảy vạn, đem xe của cha mẹ hắn bán còn có thể được một hai vạn, còn có năm vạn tiền bồi thường, lúc này mới có thể để cho Trác Vinh Minh lấy được mười ba vạn.

Về phần tang sự của cha mẹ hắn... Dưới tình huống tất cả mọi người sẽ đưa tiền tới, nhất định là tiêu không được bao nhiêu.

Trác Vinh Minh lấy gia sản của cha mẹ hắn, bỏ ra chín vạn mua căn nhà này, còn lại hơn bốn vạn... Cuộc sống của gia đình họ, dựa vào tiền của cha mẹ mình, đã được tốt hơn.

Trác Thiệu cũng không cảm thấy kỳ quái khi cha mẹ mình có thể tiết kiệm được nhiều tiền như vậy.

Mẹ hắn trước khi kết hôn làm việc trong xưởng sản xuất giày da, sau khi kết hôn bởi vì phụ nữ làm việc trong nhà máy sản xuất giày da dễ bị sảy thai, nên đến nhà máy dệt may, bà làm ở nhà máy dệt rất nhiều năm, đã trở thành tổ trưởng, tuy rằng lúc này lương thấp, nhưng bởi vì nhà bọn họ có đất, ăn cơm cũng không tốn bao nhiêu tiền, vẫn có thể tiết kiệm được rất nhiều.

Cha hắn càng không cần phải nói.

Cha hắn luôn muốn kiếm thêm tiền cho bản thân, cả ngày chạy xe bên ngoài, mà khi đó ông từng nói, mỗi ngày ông đều có thể kiếm được hơn một trăm.

Nhà họ Trác ngoại trừ xây nhà mua xe, không có chi phí lớn, mà đầu năm đó ở nông thôn xây một căn nhà, hai ba vạn là có thể xử lý được...

Cha mẹ hắn mười mấy năm qua, có nhiều tiền tiết kiệm như vậy là chuyện bình thường, đáng tiếc tiện nghi cho Trác Vinh Minh.

Trác Thiệu bỏ xấp tiền trong rương vào túi nilon màu đen đựng giấy tờ của cha mẹ, sau đó cầm túi nilon màu đen này rời đi.

Hắn vốn chỉ muốn lấy đi đồ cha mẹ lưu lại, sau đó tùy tiện trộm cái gì đó, hiện tại sao... Có đồ ngu mới không lấy tiền.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK