• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hứa Tùy tưởng rằng cuộc gặp gỡ tối qua chỉ là thoáng qua, không nghĩ tới ngày hôm sau lại gặp Châu Kinh Trạch ở bệnh viện. Hứa Tùy vừa rời khỏi phòng mổ, nước rửa tay trong suốt ở trong lòng bàn tay vẫn còn chưa tạo bọt, y tá trưởng hớt hải chạy đến, ngữ khí gấp gáp: "Bên phòng cấp cứu có một người bệnh nhét bóng đèn vào miệng, gấp lắm rồi, bác sĩ Tống không lấy ra được, đang gọi cô qua đó đấy."

"Được, bây giờ tôi sẽ qua đó ngay." Hứa Tùy để tay xuống dưới vòi nước rửa qua một chút, sau đó chạy vội tới phòng cấp cứu.

Cửa phòng làm việc bị đẩy ra, Hứa Tùy tay đút túi áo đi vào trong, vừa nhìn đã thấy ngay Châu Kinh Trạch, mấy cô y tá, và bác sĩ bó tay chịu chết đứng ở bên cạnh người bệnh. Người bệnh là một cô gái, bấy giờ sốt ruột đến mức nước mắt chảy đầm đìa, phát ra những âm thanh ngắt đoạn không rõ ràng.

Người đàn ông đi cùng ở bên cạnh liên tục trêu chọc, chất giọng lạnh nhạt quen thuộc lọt vào trong tai: "Tiểu Minh ba tuổi rưỡi ở dưới tầng cũng nghịch cái trò này, hai đứa hợp tác mở một gánh xiếc luôn đi!"

Cô gái không phát được ra tiếng, giận dỗi liếc xéo anh một cái.

Sự thân mật mơ hồ của hai người đó rơi vào mắt Hứa Tùy, cô cụp mắt, đè nén lại cảm xúc.

Hứa Tùy đi qua đó, nhận lấy găng tay bảo hộ y tá đưa, đi đến trước mặt người bệnh, giữ cằm của cô gái nâng lên quan sát cẩn thận. Cô phát hiện bóng đèn bị kẹt lại chính giữa miệng của cô gái, kích cỡ vừa vặn.

Châu Kinh Trạch cũng đã nhìn thấy cô, Hứa Tùy cố ý tảng lờ tầm mắt đang đặt trên người mình của anh, nghiêng đầu hỏi một bác sĩ thực tập ở đằng sau: "Đã dùng chất bôi trơn chưa?"

"Dùng rồi ạ, nhưng không có tác dụng." Bác sĩ trả lời.

Hứa Tùy cúi đầu, búi tóc ở sau gáy hình như bị lỏng, một vài lọn tóc lòa xòa dính lên trên má. Cô lại quan sát bóng đèn ở trong miệng người bệnh thêm một lúc, lên tiếng: "Đi lấy một miếng bông phẫu thuật qua đây."

Năm phút sau, dưới sự quan sát của một nhóm người, Hứa Tùy vừa nhẹ giọng vỗ về người bệnh thả lỏng, vừa dùng ống tủy từ từ đưa miếng bông phẫu thuật ngoại khoa vào trong miệng, Hứa Tùy nói với đồng nghiệp ở bên cạnh:

"Mang búa qua đây."

Cô gái liên tục lắc đầu, ánh mắt kinh hoàng, trực tiếp dùng búa ư? Phát nổ thì phải làm sao? Hứa Tùy an ủi: "Sẽ không có chuyện gì đâu."

Hứa Tùy động viên một lúc mà vẫn không có tác dụng, cô gái khóc huhu nói không nên lời, hốc mắt ngân ngấn nước, tinh thần vô cùng căng thẳng.

Hôm nay là cuối tuần, người trong bệnh viện rất đông, Hứa Tùy quan sát cô gái từ trên xuống dưới, đối phương bất kể là phụ kiện trên tóc, hay quần áo, đều có thể nhìn ra được là đã hết sức chú tâm lựa chọn.

"Yên tâm, vẫn còn cách khác để lấy ra." Tay Hứa Tùy không hề rảnh rang, dùng ngữ khí trò chuyện đổi chủ đề: "Hôm nay là cuối tuần, dự định đi ra ngoài chơi phải không?"

Không thể nghi ngờ, câu nói này giống như đã cho cô gái uống một viên thuốc an thần, nửa câu sau đã hoàn toàn thu hút được sự chú ý của cô gái, cô gái khó khăn thốt ra hai chữ "vốn dĩ" không thành hình, tiếp đó lấy di động từ trong túi quần ra, cụp mi mắt muốn gõ ba chữ "phim điện ảnh" cho Hứa Tùy xem.

Hứa Tùy nhân lúc cô gái thả lỏng, tay đặt lên cằm của cô gái, dùng lực bẻ xuống dưới không chút do dự, phát ra một tiếng "rắc", âm thanh của thủy tinh bị vỡ.

Cô gái ngẩn người hai giây, lúc phản ứng lại hét lên thất thanh "aaaaaa", Châu Kinh Trạch vỗ vỗ vào đầu của cô gái, bật ra tiếng cười khe khẽ: "Được rồi, lát nữa đưa em đi ăn kem."

Cô gái lập tức yên lặng trở lại, không còn ầm ĩ nữa.

Anh rất ít khi dỗ người khác, chỉ cần nói vài lời dễ nghe một chút là phụ nữ sẽ chủ động đầu hàng.

Những việc còn lại giao cho bác sĩ phòng cấp cứu phụ trách, Hứa Tùy tháo găng tay bảo hộ ném vào trong thùng rác, hai tay đút vào trong túi áo khoác blouse, đi ra khỏi phòng cấp cứu.

Cô gái nhìn bóng lưng lạnh lùng của bác sĩ Hứa, vẫn chưa hoàn hồn: "Không thể tin mấy chị gái hiền lành được, em nghiêm túc trả lời câu hỏi của chị ấy, thế mà chị ấy lại nỡ đâm em một nhát dao dịu dàng!"

Hứa Tùy quay về phòng làm việc bận bịu suốt nửa tiếng đồng hồ, lúc ra ngoài có việc đi qua quầy y tá thì có một cô y tá gọi cô: "Bác sĩ Hứa, lúc nãy có người tìm chị đấy! Là người nhà của người bệnh nhét bóng đèn vào trong miệng. Đây này, người ta để lại thứ này, nói là quà cảm ơn."

Hứa Tùy ngó qua, là một dây sữa vị đào và vải, còn có cả một chiếc thun buộc tóc màu xanh lam, ánh mắt cô ngơ ngẩn không động đậy. Mấy cô y tá ghé lại gần trêu ghẹo: "Bác sĩ Hứa, người đó đẹp trai thật đấy, vừa mới rướn khóe môi cười với Tiểu Trương một cái là hồn của Tiểu Trương đã bay luôn đi rồi."

Châu Kinh Trạch quả thật có bản lĩnh này, một lãng tử, anh căn bản chẳng phải làm gì cả, ngoắc ngoắc một đầu ngón tay, thậm chí có lúc chỉ cần dùng một ánh mắt, là sẽ có vô số phụ nữ thi nhau lao vào.

Hứa Tùy gật đầu, xoay người muốn rời đi. Y tá gọi cô lại, nói: "Bác sĩ Hứa, đồ của chị vẫn chưa cầm này."

"Mọi người cầm lấy tự chia đi." Nét mặt Hứa Tùy bình thản.

Hứa Tùy xoay người tiến lên phía trước, nhưng lại nhìn thấy Châu Kinh Trạch và cô gái đứng bên cạnh một khúc ngoặt cách đó không xa.

Cô gái đó ăn mặc rất thời thượng, ngoại hình tươi tắn, đôi môi đỏ mọng, đường cong vóc dáng vô cùng hút hồn, ban nãy khi còn trong phòng bệnh, Hứa Tùy đã được lĩnh hội khả năng làm nũng của cô gái.

Hứa Tùy ngước mắt nhìn về phía đó, cô gái khoác lấy cánh tay của Châu Kinh Trạch không biết đang nói gì, nhưng có thể thấy rõ là đang làm nũng, trên mặt Châu Kinh Trạch không cảm xúc, nhưng ấn đường của anh thả lỏng, dường như rất thích điều này.

Hai tay đút trong túi áo blouse của Hứa Tùy bất giác siết chặt lại, đầu ngón tay trắng bệch, cơn đau truyền đến cô mới bừng tỉnh. Chẳng phải anh vẫn luôn như thế sao? Thích kiểu phong tình diêm dúa lòe loẹt, bạo dạn, còn cô thì lại quá mộc mạc, quá ngoan quá quy tắc.

Học sinh giỏi không bao giờ nằm trong phạm vị lựa chọn của anh.

Đối mặt trực diện như vậy, Hứa Tùy chỉ có thể đi qua đó. Bọn họ cũng đã nhìn thấy Hứa Tùy, cô gái gọi cô, nụ cười rạng rỡ: "Bác sĩ Hứa, lúc nãy cảm ơn chị nhé."

Hứa Tùy lắc đầu: "Khách sáo rồi, đây là điều chúng tôi nên làm."

Cô gái đứng bên cạnh Châu Kinh Trạch, liếc nhìn người đàn ông, cảm nhận được rõ ràng sau khi nhìn thấy vị bác sĩ Hứa này là tâm trạng của anh trai cô có gì đó không đúng lắm.

Chắc chắn hai bọn họ có gì đó mờ ám.

Mắt cô gái đảo một vòng rồi nói: "Bác sĩ Hứa, có phải chị với anh họ của em quen nhau không? Cảm giác quan hệ của hai người không hề bình thường?"

Hóa ra là em họ. Nhưng câu hỏi của cô gái quá táo bạo thẳng thừng, Hứa Tùy không chống đỡ nổi, cô ngước mắt nhìn Châu Kinh Trạch, mong đợi anh có thể làm điều gì đó.

Một tay Châu Kinh Trạch đút trong túi quần, thấy Hứa Tùy luống cuống, hai má ửng hồng, nhất thời nổi lên tâm tư muốn trêu chọc. Ánh mắt anh nhìn thẳng vào Hứa Tùy, cười khẽ một tiếng, ngữ khí sâu xa: "Em nói đi, quan hệ của chúng ta là gì? Hm?"

Giống như mờ ám, hoặc liên quan đến tình yêu, anh đều trao hết cho cô quyết định.

Hứa Tùy vì điệu bộ uể oải trêu chọc của anh mà đã hiểu ra, một người cao ngạo như anh, có lẽ vĩnh viễn sẽ không hiểu được thật lòng thích một người là dư vị như thế nào.

Hoặc có lẽ, anh chưa từng đặt cô vào trong tim.

Vốn dĩ Châu Kinh Trạch chỉ muốn đùa một chút, vậy mà nói xong câu này anh lại hối hận. Bởi vì anh nhìn thấy đôi mắt trong veo của Hứa Tùy dần dần trở nên ươn ướt.

Một loại cảm xúc giống như hoảng sợ tràn ra tận đáy lòng, vô cùng bành trướng, Châu Kinh Trạch hắng giọng, muốn nói gì đó thì nhìn thấy Hứa Tùy chớp chớp mắt, cảm xúc ban đầu đã hoàn toàn tan biến, ánh mắt cô bình tĩnh, ngữ khí thản nhiên:

"Không quen, cũng không có quan hệ."

Châu Kinh Trạch nhìn ra được sự đoạn tuyệt và dứt khoát trong đáy mắt cô, trái tim như bị một vật nhỏ dài thít chặt lấy, là một tâm trạng không thể nói rõ.

Cuối cùng anh cũng phản ứng lại, người ở trước mặt thật sự đã không còn thích anh nữa rồi.

~Hết chương 2~

Note: Theo tìm hiểu được biết các trường hợp xử lý người bệnh nhét bóng đèn vào trong miệng như sau: Dùng dầu parafin, chất bôi trơn, nếu không được thì dùng túi phẫu thuật ngoại khoa/miếng bông/miếng vải thô nhét vào hai bên miệng, gõ cho vỡ rồi từ từ lấy ra ngoài.

Kiến thức được lấy từ internet và ví dụ thực tế trong cuộc sống.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Lê Minh Phương Nhi
Lê Minh Phương Nhi23 Tháng ba, 2023 12:03
2 chương cuối chính thức END của truyện là C97, C98 kể về Tây Tây xuyên về với quá khứ và HE với Thịnh Châu Nam cho bạn nào có trái tim mỏng manh nhen. Yên tâm đọc đi nè
DV
Duy Võ27 Tháng hai, 2023 15:20
Thương cp thịnh-tây quá
BÌNH LUẬN FACEBOOK