• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Mười một rưỡi tối, Thư Lê ngồi trước bàn học đọc từ mới tiếng Anh.

Đọc mãi đọc mãi, đầu cúi càng ngày càng thấp, mí mắt không trụ được mà sụp xuống, đầu óc mơ màng sắp ngủ.
"Cộp".
"Ashhhhh...đau quá!".
Thư Lê che cái trán bị cụng, cơn đau đánh bay cơn buồn ngủ.
Khoé mắt cậu ngấn nước mắt, ngáp liên tục hai cái liền.

Thư Lê lắc lắc đầu, cưỡng ép bản thân phải tỉnh táo.
Một tháng nữa là đến kỳ thì đại học, nhưng điểm tiếng Anh của cậu vẫn chẳng đâu vào đâu.

Dù đã mời gia sư nhưng cũng không khá hơn tí nào, có học nữa cũng lại đâu đóng đấy.
Rõ ràng trên lớp vừa học xong, nhưng cứ tan học là cậu quên sạch bách.

Vì chuyện này mà không ít lần cậu bị người ba tổng giám đốc của mình nhắc nhở.
"Anh cả, anh hai, anh ba của con đều là thiên tài ngôn ngữ, tinh thông tiếng Anh, Pháp, Nga.

Ra ngoài làm ăn chưa từng phải dẫn theo phiên dịch, sao đến lượt con lại là đồ ngốc ngôn ngữ vậy chứ?".
Mỗi khi ông ấy nhìn thấy bài thi tiếng Anh dưới trung bình của cậu thì đều hận rèn sắt mà không thành thép.
Thư Lê ấm ức.
Điểm môn văn từ nhỏ đến lớn của cậu đều đạt 100 điểm, sao lại không có thiên phú ngôn ngữ cho được?
"Là do con quá yêu nước!".

Thư Lê không phục mà phản bác:"Ba đã rút liên tục 3 tấm thẻ SSR* rồi, cũng nên đen đủi một lần đi chứ?".
(*Superior super rate (SSR): Thẻ game vô cùng hiếm, xác suất rút được chỉ khoảng 1%.

Ý là ba Thư đã có 3 người con tài giỏi rồi, đứa út dốt tí là chuyện bình thường)
"Thằng nhóc thối, đã không học hành đàng hoàng mà còn lý sự".
Ông giơ chổi lông gà lên đuổi theo đòi đánh cậu.
Đừng hỏi chổi lông gà ở đâu ra.

Tóm lại, ở bên ngoài là tổng giám đốc Thư hùng dũng oai phong, nhưng khi về nhà dạy dỗ đứa con trai có thành tích không tốt của mình cũng chỉ giống những người ba khác.

Hễ nhìn thấy bài kiểm tra chỉ được hơn 10 điểm của con trai là sẽ tức giận đến khó thở.
Thư Lê đương nhiên sẽ không đứng im chịu đòn.

Cậu nhanh trí trốn sau lưng mẹ, hoặc là sau lưng các anh trai.
Là đứa con út của nhà họ Thư, mọi sự cưng chiều đều dồn hết lên người cậu.

Tổng giám đốc Thư cũng chỉ là sấm to mưa nhỏ, chổi lông gà chưa bao giờ thực sự đánh trúng mông Thư Lê.
"Lê Lê không thích học thì đừng ép con nó, sau này xuất ngoại thì dẫn theo phiên dịch là được, có gì to tát đâu".

Mẹ Thư nói.
"Công ty đã có ba anh em chúng con, ba cứ để Tiểu Lê tự do phát triển đi ạ".

Anh cả nói.
"Tiểu Lê thích âm nhạc, về sau đi theo con đường nghệ thuật, điểm đầu vào đại học không cao lắm đâu ba".

Anh hai nói.

"Nếu thực sự không đỗ thì tặng cho đại học XXX một toà nhà lớn, vẫn không đủ thì hai toà".

Anh ba nói.
Do có người nhà dung túng, nên Thư Lê học tiếng Anh cũng qua loa đại khái.
Đấy, cứ nhìn mà xem, sắp thi đại học rồi mà cậu vẫn ôm tâm lý nước đến chân mới nhảy.

Xoa mặt mấy cái, Thư Lê quyết định chơi vài ván game để lên tinh thần.

Cậu vui sướng cầm điện thoại đăng nhập vào game, cơn buồn ngủ cũng tan theo gió.
Năm phút sau, Thư Lê kích động mở mic.
"Bên trái bên trái.....Cẩn thận!".
"Aaaaaaa....mau cứu tao, mau cứu tao!".
"Phù, sống rồi, cảm ơn người anh em".
"Mau tới cứu viện! Tao bị bao vây rồi!".
"Cốc cốc cốc...".

Tiếng gõ cửa vang lên, tiếng hò hét lập tức dừng lại.
"Tiểu Lê, con còn chưa ngủ sao?".

Ngoài cửa là tiếng ba Thư dò hỏi.

Thư Lê hoảng hốt, vội vàng thoát game, giấu điện thoại vào ngăn kéo bàn học, tắt đèn bàn, luống cuống nhào về phía giường.
Nhưng do cậu quá cuống, bàn chân trượt một cái, cơ thể đột nhiên ngã ngửa ra sau, đụng phải giá sách.

Không may quyển từ điển tiếng Anh dày như cục gạch trên giá rơi xuống, đập trúng đầu cậu.
Toi rồi!
Mắt Thư Lê tối sầm lại, ngất đi.
Nếu có kiếp sau, cậu nhất định, nhất định phải đầu thai đến một thế giới không phải học ngoại ngữ!
____
Thư Lê ngủ rất sâu.
Từ lúc lên cấp ba tới giờ, cậu chưa từng được ngủ ngon đến vậy.
Dưới thân là chiếc giường mềm mại ấm áp rất thoải mái, hương hoa nhàn nhạt lượn lờ ở chóp mũi.

Mùi hương này khiến cậu muốn ngủ nhiều hơn nữa, cảm giác hạnh phúc đong đầy, muốn ngủ đến khi thế gian tận diệt.
Cậu trở mình, duỗi thẳng tứ chi thành hình chữ đại (大), trong miệng phát ra tiếng rầm rì nho nhỏ.

"%@@¥*&%......"
"&&¥¥**#".
Ngôn ngữ xa lạ vang lên bên tai, quẫy nhiễu mộng đẹp của người đang ngủ.

Thư Lê bất mãn mà bĩu môi, nói mớ mấy tiếng.
"%%@#&&¥?".
Âm thanh phiền nhiễu kia to hơn trước, lực xuyên thấu cực mạnh, trực tiếp đánh tan cơn mộng mị của Thư Lê.
Thư Lê có hơi cáu giận.

Cậu vặn người, đổi từ tư thế nằm ngửa sang nằm bò, mông dẩu lên, dùng sức rúc vào trong chăn mềm mại.
Sau đó, mông nhỏ của cậu bị người ta ấn nhẹ một cái.
Thư Lê thực sự tức giận rồi.
Cậu đang ngủ ngon lành, không quậy nháo không làm ồn, sao lại có người xấu xa muốn đánh thức cậu thế?
"#%*@¥, @¥%*......."

Một giọng nam trung* dễ nghe vang lên.

Tuy không hiểu hắn đang nói gì, nhưng không ảnh hưởng đến việc khiến lỗ tai Thư Lê tê dại.

Làm một học sinh theo ngành âm nhạc, từ nhỏ Thư Lê đã là một kẻ cuồng giọng nói, hoàn toàn không có sức kháng cự với những giọng nói đẹp.
(*Giọng nam trung hay Baritone có âm vực nằm giữa giọng Nam trầm (Bass) và giọng Nam cao (Tenor).

Âm sắc của giọng Baritone hơi trầm, khá dày và ấm)
Thư Lê ngọ nguậy, "rút" đầu từ trong chăn ra, hai tay chống đỡ cơ thể, gắng gượng ngồi quỳ dậy, ngáp lớn một cái, vất vả mở to đôi mắt.
Khi gương mặt khổng lồ thình lình xuất hiện trước mắt cậu, cơn buồn ngủ lập tức không cánh mà bay.
Thư Lê cứng còng, hoảng sợ đến mức bất động.

Cuối cũng cậu cũng hiểu ra, trong một bộ hoạt hình nào đó, vì sao mọi người lại sợ hãi người khổng lồ ló đầu trên tường thành như vậy.
Do thị giác bị tấn công quá mãnh liệt đúng không?
Cho dù gương mặt gần trong gang tấc này vô cùng xinh đẹp, cũng không thể nào giảm bớt chứng Megalophobia* của cậu.
(*Nỗi sợ hãi những thứ có kích thước to lớn)
Thư Lê sợ hãi đến mức run lẩy bẩy, tuyến lệ dồi dào, hai mắt lã chã chực khóc.

Nhưng vì sợ người khổng lồ sẽ mở mồm máu nuốt sống mình mà dồn sức nghẹn lại.
Nhẫn nhịn quá mức vất vả, cơ thể nhỏ bé lại càng run rẩy dữ dội hơn.
"%? &%#@#@?".

Người khổng lồ hoang mang, chìa một ngón tay về phía Thư Lê.
Hai mắt Thư Lê dại ra, hoảng sợ nhìn ngón tay to lớn đang chĩa về phía đỉnh đầu mình.

Giọng nam trung dễ nghe kia lại lần nữa vang lên.

Ngón tay khựng lại, sau đó rút về.
Uy hiếp biến mất, Thư Lê sợ sệt thở phào một hơi, kinh hồn bạt vía mà quay đầu tìm kiếm chủ nhân của giọng nói.
Rất nhanh, cậu nhìn thấy một người khổng lồ đẹp đến mức không gì sánh kịp.
Có lẽ do người khổng lồ kia đang đứng ở xa, nên không tạo thành áp lực tâm lý cho Thư Lê.

Cậu to gan hơn, cẩn thận đánh giá đối phương.

Đó là một người đàn ông nước ngoài trẻ tuổi.
Hắn có một mái tóc vàng suôn dài óng ả, đôi mắt lộng lẫy như phỉ thuý, ngũ quan góc cạnh sắc nét, làn da trắng mịn như tuyết, vóc dáng thon dài.

Hắn khoác lên mình một bộ trường bào màu tím nhạt, cổ tay áo và vạt áo được thêu những hoa văn hoa lệ phức tạp, toàn thân toả ra hơi thở cao quý thánh khiết.
Thư Lê lập tức nảy sinh thiện cảm, tầm mắt dính chặt lên người hắn.

Khi nhìn thấy vương miện màu bạc trên đỉnh đầu người đàn ông, cùng với đôi tai nhọn bắt mắt kia, cậu há hốc miệng kinh ngạc.
Tinh......Tinh linh?
Chỉ có tinh linh mới có đôi tai vừa dài vừa mảnh như vậy.
"&%*¥#@".

Tinh linh tóc vàng mở miệng nói chuyện với cậu, thần sắc thân thiết, trên mặt nở nụ cười nhạt.
Tuy Thư Lê nghe không hiểu chữ nào, nhưng cũng không ảnh hưởng việc cậu nghe tới mê mẩn.

Giọng nói của người này hay quá đi mất!
Hay đến mức lỗ tai muốn mang thai luôn.
Cậu chăm chú nhìn tinh linh tóc vàng, người khổng lồ ngồi bên cạnh lại thăm dò lần nữa, làm mặt quỷ với cậu, trong miệng tuôn ra một tràng liên tiếp.
Hội chứng Megalophobia lại lần nữa ập đến với Thư Lê, cậu co người lại, tiện tay nắm cái chăn bên cạnh phủ lên đầu.

Ý? Ý? Ý?
Thư Lê kinh ngạc phát hiện thứ mềm mại trong tay không phải chăn, mà là một cánh hoa lớn thơm ngát.
Thứ khiến Thư Lê càng thêm khiếp sợ là đôi tay của cậu.

Nho nhỏ, múp míp, mềm mại trắng nõn, bé xíu đáng yêu.
Thư Lê giống như bị chết máy, mất đi công năng tự hỏi.
"Thưa ngài, bé yêu tinh này.....có phải chưa phát dục hoàn toàn hay không?".
Chứ không sao lại ngốc thế này?
Nữ tinh linh tóc đỏ ghé đầu vào giường hoa, vô cùng lo lắng.
Hôm nay Khu rừng Yêu Tinh có một nhóm yêu tinh ra đời.

Có 25 bé thuận lợi thức tỉnh, giường hoa vừa nở, đứa sau nối đuôi đứa trước giương cánh bay ra ngoài, tò mò mà bay lên hạ xuống trong nhà ấp, coi bộ hoạt bát vô cùng.
Duy chỉ có bé yêu tinh cuối cùng là vững vàng ngủ khò khò trên giường hoa, không hề có dấu hiệu thức tỉnh.
Tinh linh tóc đó nhẹ nhàng đánh thức, nào ngờ đứa nhỏ này không chỉ không muốn tỉnh, mà còn chổng mông vùi đầu dưới cánh hoa.

Cảnh này chọc cho tinh linh tóc đỏ phải bật cười, nhịn không được dùng ngón tay ấn lên cánh mông trắng nõn của bé.
Không khéo, một màn này bị Tinh linh Vương đang đi tuần tra Khu rừng Yêu Tinh nhìn thấy.
"Saya, quấy rầy giấc ngủ của người khác là một hành động rất không lịch sự".
"Thật xin lỗi".

Tinh linh tóc đỏ Saya lè lưỡi, thu ngón tay lại.

Tiểu yêu tinh chung quy vẫn bị đánh thức.

Cậu xốc chăn ra khỏi đầu, lắc lư ngồi dậy, hai đầu gối khép lại, ngoan ngoãn ngồi quỳ ở giữa nhuỵ hoa.

Đôi mắt màu xanh lá xinh đẹp như đá quý, ngây thơ mờ mịt ngẩng đầu.

Saya thấy thế thì vui mừng tới gần giường hoa, nở nụ cười xán lạn.

Khi vừa muốn nói chuyện thì bé con yêu tinh lại tỏ ra sợ hãi, đôi mắt màu xanh lá mở to tròn xoe, trông cực kì đáng yêu.
"Ấy? Làm sao vậy?".

Saya là tinh linh làm việc trong nhà ấp, đây là lần đầu tiên thấy một đứa bé kỳ lạ như vậy.

Cô hơi ngờ ngợ, định vươn tay chạm vào đầu đứa nhỏ.
Nhưng bé con yêu tinh dường như càng thêm sợ hãi, hai mắt đẫm lệ, cơ thể nhỏ bé run rẩy như lá rụng trong gió.
"Saya, nhà ngươi doạ nó sợ đấy".

Tinh linh Vương dịu dàng nhắc nhở.
Saya rụt ngón tay lại, lùi về sau trong ánh nhìn chăm chú mà sợ hãi của bé con.
Quả nhiên, cô vừa lùi lại, bé con liền không sợ hãi nữa.

Cậu nghiêng đầu, tò mò mà đánh giá quốc vương.

Có lẽ là bị vẻ ngoài của Vương hấp dẫn, bé con lộ ra vẻ mặt mê muội.
Saya buồn bực trong lòng.
Lẽ nào cô xấu vậy sao?
Tinh linh là đứa con cưng của thần ánh sáng, là sinh vật xinh đẹp nhất trên thế gian, không thể nào mà xấu được.
Saya không cam tâm, ghé sát vào giường hoa nói với tiểu yêu tinh:"Hi, nhóc con, chị là Saya, là tinh linh chăm sóc em.

Em đừng sợ, chị sẽ không làm tổn thương em đâu".


Cô tự nhận là mình nói chuyện rất nhỏ nhẹ, nhưng lại khiến bé con sợ tới mức cầm cánh hoa trùm lên đầu.
Saya:......
Cô muốn tự kỷ một lát.
Bé con che chăn tới nửa chừng thì khựng lại, sau đó dại ra nhìn tay nhỏ của mình, ngồi bất động một hồi lâu.
Saya lại bắt đầu lo âu.
Ôi thần ánh sáng trên cao, đứa nhỏ này sẽ không thực sự chưa phát triển hết đấy chứ?
Trong lúc đơ máy, Thư Lê không biết bản thân đã bị tinh linh tóc đỏ phán đoán là đồ ngốc.
Cậu nghi ngờ mình đang nằm mơ.
Nếu không thì sao lại nhìn thấy tinh linh tai nhọn? Mà bản thân cậu trở nên rất kỳ lạ, giống như đổi sang một cơ thể tinh tế nhỏ xinh hơn, một cánh hoa cũng đủ để cậu làm chăn.
Nhất định là mơ!
Thư Lê tin tưởng một cách chắc chắn.
Nếu như nhớ không lầm, thì trước đó cậu đang học từ đơn tiếng Anh.

Vì quá mệt mỏi mà làm biếng chơi một ván game, kết quả là bị ba Thư phát hiện.

Cậu luống cuống định trèo lên giường giả vờ ngủ thì trượt chân đụng phải kệ sách, sau đó.....
Cậu bị một quyển sách dày đập ngất.
Thư Lê sắp xếp suy nghĩ rõ ràng, thoáng cảm thấy an tâm hơn.
Là mơ thì tốt.

Giấc mơ thường vô lý, đầy rẫy những điều kỳ lạ, xuất hiện tinh linh trong thần thoại cũng là điều bình thường.
Sau khi nghĩ thông suốt, Thư Lê buông cánh hoa đứng dậy, ngẩng đầu nhỏ, tò mò nhìn đông ngó tây.
Khi nỗi sợ hãi biến mất thì Thư Lê cũng to gan hơn.

Đôi mắt to tròn sống động ngó quanh ngó quất.
Tinh linh tóc đỏ nói một câu gì đó.
Thư Lê không hiểu cô đang nói gì, chỉ có thể nở nụ cười ngờ nghệch.
Tinh linh tóc đỏ nhìn nụ cười thuần khiết không tì vết của bé con yêu tinh thì ngẩn người, quay đầu về phía tinh linh tóc vàng nói gì đó, tinh linh tóc vàng gật đầu, cũng đáp lại một câu.
Thư Lê đổi từ ngồi quỳ sang ngồi khoanh chân, hai tay chống cằm, đủng đỉnh ngồi nhìn hai tinh linh khổng lồ nói chuyện với nhau.

Giọng nói thật dễ nghe!
Tiếng như ca như hát, tựa như âm thanh vang vọng của tự nhiên.
Cậu quả nhiên là đồ cuồng giọng nói, dù không hiểu tiếng Tinh Linh nhưng vẫn nghe rất hăng say.
Ba luôn nói cậu không biết cố gắng học ngoại ngữ, đáng lẽ phải để ông ấy nhìn thấy giấc mơ này của cậu mới phải.
- ---
Tinh linh tóc vàng vốn đang đứng ở xa đột nhiên lại gần.

Thư Lê kìm nén nỗi sợ Megalophobia của mình, chớp chớp đôi mắt sáng ngời, nở nụ cười ngọt ngào với tinh linh tóc vàng.
Tinh linh đúng là sinh vật vui tai vui mắt, ngũ quan như được thiên thần tỉ mỉ tạo thành, hoàn toàn phù hợp với thẩm mỹ của cậu.
Trái tim nhỏ của Thư Lê đập thình thịch, cười càng thêm chân thành tha thiết.
Ánh mắt tinh linh tóc vàng thật dịu dàng, hắn nở nụ cười đáp lại Thư Lê.
Bị sắc đẹp công kích, Thư Lê ngây ngẩn cả người.

Mãi cho đến khi tinh linh tóc vàng chạm tay vào trán cậu thì cậu mới hoàn hồn lại.
Giữa trán hơi nóng lên, không đau không ngứa.

Dường như có một dòng nước ấm chảy qua đầu khiến tinh thần cậu trở nên sảng khoái.
Cậu theo bản năng che trán, mặt đầy hoang mang.
Nếu như là mơ, thì tại sao xúc cảm lại rõ ràng đến vậy?
- ---------
【Phổ cập của tác giả】
Tinh linh là tinh linh, tiểu yêu tinh là tiểu yêu tinh.

Tinh linh có hình dáng giống con người, tai nhọn, không có cánh.
Tiểu yêu tinh là giống như Tinkerbell, tai nhọn, có cánh.
Tiểu yêu tinh do tinh linh quản lý, sau này thăng cấp mới có thể lớn lên..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang